"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…
Chương 239: Đừng nhắc tới người khác
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Điện thoại vang lên, là Thang Tiệp gọi đến."Alô, biết rồi, tớ sẽ tới đó.”Mắt nhìn sang Mộ Dung Kiệt"Bạn của tôi đang đợi tôi, anh có thể đưa tôi tới nhà cô ấy không.”Mộ Dung Kiệt do dự một lúc lâu, mới khe khẽ gật đầu.Ách ~~ dễ nói chuyện vậy à, chẵng lẽ anh đang có âm mưu hay là sửa tính tình như đã hứa với cô.Được rồi, cô sẽ mở to mắt nhìn anh cải thiện.1761998Ngồi trên xe thể thao Bugatti Veyron, dọc đường đi hai người đều mang tâm sự riêng không ai mở lời nói chuyện trước, bầu không khí trong xe trở nên ngột ngạt."À, đúng rồi, ngày hôm qua Trương Thiên có bắt một cô gái, cô gái đó là? ? ?” Ngải Tuyết rất tò mò, tại sao Trương Thiên phải làm chuyện thất đức đó.diễn-đàn-lê-quý-đônMộ Dung Kiệt tránh né ánh mắt của cô, từ tốn giải thích"Vốn là thủ hạ của anh nhưng lại phản bội Long Hổ bang, nên sau khi chạy trốn bị Trương Thiên bắt về!”"Thì ra là vậy”"Anh và Ngải Vũ? ?”"Đừng nhắc tới cô ta! Ngải Tuyết, ở trước mặt anh đừng nhắc tới người khác, được chứ?” Kiệt có chút thất vọng, tại sao cô không thể đặt hết mọi sự chú ý lên người anh.Lần này Ngải Tuyết im thin thít, ngón tay cứ vuốt vạt áo, cũng may lộ trình không quá xa, chỉ một lúc là tới nhà Thang Tiệp.1761998"Đừng đi chơi để mệt mỏi, trời tối anh tới đón em.” Tránh để Ngải Tuyết có cơ hội từ chối, phóng xe chạy đi thật nhanh.Ngải Tuyết mặc kệ lời anh nói.Lấy điện thoại ra gọi hẹn Giản Mộng, Thủy Nhan đi chơi.Bốn chị em vui đùa ở khắp các cửa hàng, trong tay cầm bọc lớn bọc nhỏ rời khỏi trung tâm mua sắm. Nhìn thời gian còn sớm, cả bọn quyết định đi làm tóc.Ngải Tuyết làm kiểu tóc thịnh hành nhất ngày nay, uốn lọn to, để mái ngố, gương mặt vốn thuần khiết này lại thêm sắc sảo, trẻ trung như học sinh cấp ba.Trong quán cà phê, Thang Tiệp không kiên nhẫn cứ tò mò hỏi Ngải Tuyết. 1761998"Tối hôm qua không sao chứ? Hôm nay, cậu gọi nói là biệt thự gì đó, tớ tìm hoài vẫn không thấy.”Không nói tới mém quên, nhắc tới Ngải Tuyết liền tức giận trừng mắt với cô.Thang Tiệp ngượng ngùng ngậm miệng lại"Cà phê ngon quá, Hàaa...!" Bất thình lình hét thật to phun hết ngụm cà phê."Cậu có bỏ đường chưa mà uống! ! !” Ngải Tuyết đáp lại một câu, làm Thang Tiệp muốn độn thổ.Lúc sau"Tớ đi vệ sinh rửa tay.”Để Thủy Nhan và Giản Mộng ngồi đó cười hả hê."Tiểu Tuyết, từ khi nào cậu lại biết đóng vai chú hề vậy? Rất mắc cười, ha ha!”Thủy Nhan cũng không giữ hình tượng mà cười thoải mái."Ha ha, ở La Mã biết, là do một người bạn thú vị chỉ dạy.” Lau miệng nói"Tới giờ tớ phải đi làm, các cậu đến quán bar của tớ chơi nha!”"Ok, mà Thang Tiệp làm gì mà nãy giờ chưa ra nữa?” Giản Mộng nhìn đồng hồ trên tay, đi lâu quá."Đi xem thử coi.” 1761998
Điện thoại vang lên, là Thang Tiệp gọi đến.
"Alô, biết rồi, tớ sẽ tới đó.”
Mắt nhìn sang Mộ Dung Kiệt"Bạn của tôi đang đợi tôi, anh có thể đưa tôi tới nhà cô ấy không.”
Mộ Dung Kiệt do dự một lúc lâu, mới khe khẽ gật đầu.
Ách ~~ dễ nói chuyện vậy à, chẵng lẽ anh đang có âm mưu hay là sửa tính tình như đã hứa với cô.
Được rồi, cô sẽ mở to mắt nhìn anh cải thiện.1761998
Ngồi trên xe thể thao Bugatti Veyron, dọc đường đi hai người đều mang tâm sự riêng không ai mở lời nói chuyện trước, bầu không khí trong xe trở nên ngột ngạt.
"À, đúng rồi, ngày hôm qua Trương Thiên có bắt một cô gái, cô gái đó là? ? ?” Ngải Tuyết rất tò mò, tại sao Trương Thiên phải làm chuyện thất đức đó.diễn-đàn-lê-quý-đôn
Mộ Dung Kiệt tránh né ánh mắt của cô, từ tốn giải thích"Vốn là thủ hạ của anh nhưng lại phản bội Long Hổ bang, nên sau khi chạy trốn bị Trương Thiên bắt về!”
"Thì ra là vậy”
"Anh và Ngải Vũ? ?”
"Đừng nhắc tới cô ta! Ngải Tuyết, ở trước mặt anh đừng nhắc tới người khác, được chứ?” Kiệt có chút thất vọng, tại sao cô không thể đặt hết mọi sự chú ý lên người anh.
Lần này Ngải Tuyết im thin thít, ngón tay cứ vuốt vạt áo, cũng may lộ trình không quá xa, chỉ một lúc là tới nhà Thang Tiệp.1761998
"Đừng đi chơi để mệt mỏi, trời tối anh tới đón em.” Tránh để Ngải Tuyết có cơ hội từ chối, phóng xe chạy đi thật nhanh.
Ngải Tuyết mặc kệ lời anh nói.Lấy điện thoại ra gọi hẹn Giản Mộng, Thủy Nhan đi chơi.
Bốn chị em vui đùa ở khắp các cửa hàng, trong tay cầm bọc lớn bọc nhỏ rời khỏi trung tâm mua sắm. Nhìn thời gian còn sớm, cả bọn quyết định đi làm tóc.
Ngải Tuyết làm kiểu tóc thịnh hành nhất ngày nay, uốn lọn to, để mái ngố, gương mặt vốn thuần khiết này lại thêm sắc sảo, trẻ trung như học sinh cấp ba.
Trong quán cà phê, Thang Tiệp không kiên nhẫn cứ tò mò hỏi Ngải Tuyết. 1761998
"Tối hôm qua không sao chứ? Hôm nay, cậu gọi nói là biệt thự gì đó, tớ tìm hoài vẫn không thấy.”
Không nói tới mém quên, nhắc tới Ngải Tuyết liền tức giận trừng mắt với cô.
Thang Tiệp ngượng ngùng ngậm miệng lại"Cà phê ngon quá, Hàaa...!" Bất thình lình hét thật to phun hết ngụm cà phê.
"Cậu có bỏ đường chưa mà uống! ! !” Ngải Tuyết đáp lại một câu, làm Thang Tiệp muốn độn thổ.
Lúc sau"Tớ đi vệ sinh rửa tay.”
Để Thủy Nhan và Giản Mộng ngồi đó cười hả hê.
"Tiểu Tuyết, từ khi nào cậu lại biết đóng vai chú hề vậy? Rất mắc cười, ha ha!”Thủy Nhan cũng không giữ hình tượng mà cười thoải mái.
"Ha ha, ở La Mã biết, là do một người bạn thú vị chỉ dạy.” Lau miệng nói"Tới giờ tớ phải đi làm, các cậu đến quán bar của tớ chơi nha!”
"Ok, mà Thang Tiệp làm gì mà nãy giờ chưa ra nữa?” Giản Mộng nhìn đồng hồ trên tay, đi lâu quá.
"Đi xem thử coi.” 1761998
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Điện thoại vang lên, là Thang Tiệp gọi đến."Alô, biết rồi, tớ sẽ tới đó.”Mắt nhìn sang Mộ Dung Kiệt"Bạn của tôi đang đợi tôi, anh có thể đưa tôi tới nhà cô ấy không.”Mộ Dung Kiệt do dự một lúc lâu, mới khe khẽ gật đầu.Ách ~~ dễ nói chuyện vậy à, chẵng lẽ anh đang có âm mưu hay là sửa tính tình như đã hứa với cô.Được rồi, cô sẽ mở to mắt nhìn anh cải thiện.1761998Ngồi trên xe thể thao Bugatti Veyron, dọc đường đi hai người đều mang tâm sự riêng không ai mở lời nói chuyện trước, bầu không khí trong xe trở nên ngột ngạt."À, đúng rồi, ngày hôm qua Trương Thiên có bắt một cô gái, cô gái đó là? ? ?” Ngải Tuyết rất tò mò, tại sao Trương Thiên phải làm chuyện thất đức đó.diễn-đàn-lê-quý-đônMộ Dung Kiệt tránh né ánh mắt của cô, từ tốn giải thích"Vốn là thủ hạ của anh nhưng lại phản bội Long Hổ bang, nên sau khi chạy trốn bị Trương Thiên bắt về!”"Thì ra là vậy”"Anh và Ngải Vũ? ?”"Đừng nhắc tới cô ta! Ngải Tuyết, ở trước mặt anh đừng nhắc tới người khác, được chứ?” Kiệt có chút thất vọng, tại sao cô không thể đặt hết mọi sự chú ý lên người anh.Lần này Ngải Tuyết im thin thít, ngón tay cứ vuốt vạt áo, cũng may lộ trình không quá xa, chỉ một lúc là tới nhà Thang Tiệp.1761998"Đừng đi chơi để mệt mỏi, trời tối anh tới đón em.” Tránh để Ngải Tuyết có cơ hội từ chối, phóng xe chạy đi thật nhanh.Ngải Tuyết mặc kệ lời anh nói.Lấy điện thoại ra gọi hẹn Giản Mộng, Thủy Nhan đi chơi.Bốn chị em vui đùa ở khắp các cửa hàng, trong tay cầm bọc lớn bọc nhỏ rời khỏi trung tâm mua sắm. Nhìn thời gian còn sớm, cả bọn quyết định đi làm tóc.Ngải Tuyết làm kiểu tóc thịnh hành nhất ngày nay, uốn lọn to, để mái ngố, gương mặt vốn thuần khiết này lại thêm sắc sảo, trẻ trung như học sinh cấp ba.Trong quán cà phê, Thang Tiệp không kiên nhẫn cứ tò mò hỏi Ngải Tuyết. 1761998"Tối hôm qua không sao chứ? Hôm nay, cậu gọi nói là biệt thự gì đó, tớ tìm hoài vẫn không thấy.”Không nói tới mém quên, nhắc tới Ngải Tuyết liền tức giận trừng mắt với cô.Thang Tiệp ngượng ngùng ngậm miệng lại"Cà phê ngon quá, Hàaa...!" Bất thình lình hét thật to phun hết ngụm cà phê."Cậu có bỏ đường chưa mà uống! ! !” Ngải Tuyết đáp lại một câu, làm Thang Tiệp muốn độn thổ.Lúc sau"Tớ đi vệ sinh rửa tay.”Để Thủy Nhan và Giản Mộng ngồi đó cười hả hê."Tiểu Tuyết, từ khi nào cậu lại biết đóng vai chú hề vậy? Rất mắc cười, ha ha!”Thủy Nhan cũng không giữ hình tượng mà cười thoải mái."Ha ha, ở La Mã biết, là do một người bạn thú vị chỉ dạy.” Lau miệng nói"Tới giờ tớ phải đi làm, các cậu đến quán bar của tớ chơi nha!”"Ok, mà Thang Tiệp làm gì mà nãy giờ chưa ra nữa?” Giản Mộng nhìn đồng hồ trên tay, đi lâu quá."Đi xem thử coi.” 1761998