"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…

Chương 257: Cô dâu của anh, chỉ mình em

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Ngải Tuyết trợn to hai mắt"Chẳng lẽ anh không hận Kiệt khi ở bệnh viện đẩy mẹ một cái kia? Nếu không phải tại anh ta, có lẽ mẹ đã…." Cô nói tới đây liền im lặng, mỗi lần nhắc lại là vết thương bị cáu xé ra.Cuối cùng Kỳ Hạo đã hiểu mấy ngày nay Ngải Tuyết rối rắm đau lòng là vì chuyện gì, anh lập tức chê cười cô"Nha đầu ngốc, mẹ của chúng ta mất chẳng có quan hệ gì tới anh ta,chuyện đó anh từng hỏi qua bác sĩ rồi, chính bác sĩ đã nói dù mẹ không bị k*ch th*ch cũng không thể giữ lại mạng từ lâu rồi, bởi vì mẹ không còn sức đề kháng để chống cự nữa, bà cố gắng sống qua ngày chỉ mong có thể hoàn thành tâm nguyện cuối cùng, nhìn thấy em, mẹ mới an lòng ra đi. Việc này không thể trách ai cả.”Tim Ngải Tuyết tắc nghẽn"Anh gạt em, anh rõ ràng là ghét Kiệt cơ mà.”"Phải, lúc đầu anh không ưa gì anh ta, anh cảm thấy anh ta hành sự rất lỗ mãn, nên hơi bất an khi giao em cho anh ta, nhưng bây giờ anh thấy được cái tốt của anh ta rồi, Vi Vi, anh ta đáng để em tin tưởng phó thác cả đời, anh đây chẳng oán trách ai hết,Tiểu Tuyết, em phải buông xuống mọi buồn bã và thù hận trong lòng, chuyện mẹ mất hoàn toàn không liên quan đến thiếu gia Mộ Dung, em cũng đừng hành hạ người ta nữa, có được không?”"Anh không hận Kiệt, anh thật lòng đồng ý để em sống cùng Kiệt sao?" Ngải Tuyết chưa dám tin vào tai mình, cô cho là anh sẽ nhất quyết phản đối.Kỳ Hạo nở nụ cười hiền hậu"Anh có bao giờ lừa gạt em sao, anh thật sự không hận anh ta.”Hốc mắt Ngải Tuyết cay cay, nhào vào lồng ngực Kỳ Hạo"Thực ra, từ lâu em đã không oán trách anh ta rồi, có điều em sợ anh còn hận Kiệt nên…, huhu, sao không nói sớm cho em biết chứ?”Kỳ Hạo vỗ về an ủi cô"Thì ra em luôn nghĩ cho anh, đều do anh không tốt, về sau chúng ta đừng như thế nữa có gì cứ thẳng thắng nói với nhau, sau này chúng ta sẽ là người một nhà sống trong hạnh phúc.”Ngải Tuyết liên tục gật đầu, sau đó lại lắc đầu"Anh Hạo, Kiệt sắp kết hôn.Phải làm sao đây?”Kiệt đứng ở ngoài cửa nãy giờ đã mất hết kiên nhẫn, bình tĩnh, đạp cửa xông vào ôm cô chạy lên phòng ngủ.Vẻ mặt rất bực tức, trực tiếp hôn môi cô, ngậm lấy cánh môi đỏ mọng đến khi thỏa mãn mới buông ra, nói từng câu từng chữ:"Ngải Tuyết, hôn lễ của anh sẽ theo đó mà tiến hành, tuy nhiên, cô dâu của anh, chỉ có mình em.”Ngải Tuyết ngỡ ngàng, "Ơ, còn Ngải Vũ thì sao?”"Cô ta cứ chờ chúng ta cử hành hôn lễ xong, anh sẽ tự động thả cô ta.”Ngải Tuyết cảm thấy vô cùng ngọt ngào, lời nói xoay chuyển ngay tức khắc"Ai nói em muốn gả cho anh?”

Ngải Tuyết trợn to hai mắt"Chẳng lẽ anh không hận Kiệt khi ở bệnh viện đẩy mẹ một cái kia? Nếu không phải tại anh ta, có lẽ mẹ đã…." Cô nói tới đây liền im lặng, mỗi lần nhắc lại là vết thương bị cáu xé ra.

Cuối cùng Kỳ Hạo đã hiểu mấy ngày nay Ngải Tuyết rối rắm đau lòng là vì chuyện gì, anh lập tức chê cười cô"Nha đầu ngốc, mẹ của chúng ta mất chẳng có quan hệ gì tới anh ta,chuyện đó anh từng hỏi qua bác sĩ rồi, chính bác sĩ đã nói dù mẹ không bị k*ch th*ch cũng không thể giữ lại mạng từ lâu rồi, bởi vì mẹ không còn sức đề kháng để chống cự nữa, bà cố gắng sống qua ngày chỉ mong có thể hoàn thành tâm nguyện cuối cùng, nhìn thấy em, mẹ mới an lòng ra đi. Việc này không thể trách ai cả.”

Tim Ngải Tuyết tắc nghẽn"Anh gạt em, anh rõ ràng là ghét Kiệt cơ mà.”

"Phải, lúc đầu anh không ưa gì anh ta, anh cảm thấy anh ta hành sự rất lỗ mãn, nên hơi bất an khi giao em cho anh ta, nhưng bây giờ anh thấy được cái tốt của anh ta rồi, Vi Vi, anh ta đáng để em tin tưởng phó thác cả đời, anh đây chẳng oán trách ai hết,Tiểu Tuyết, em phải buông xuống mọi buồn bã và thù hận trong lòng, chuyện mẹ mất hoàn toàn không liên quan đến thiếu gia Mộ Dung, em cũng đừng hành hạ người ta nữa, có được không?”

"Anh không hận Kiệt, anh thật lòng đồng ý để em sống cùng Kiệt sao?" Ngải Tuyết chưa dám tin vào tai mình, cô cho là anh sẽ nhất quyết phản đối.

Kỳ Hạo nở nụ cười hiền hậu"Anh có bao giờ lừa gạt em sao, anh thật sự không hận anh ta.”

Hốc mắt Ngải Tuyết cay cay, nhào vào lồng ngực Kỳ Hạo"Thực ra, từ lâu em đã không oán trách anh ta rồi, có điều em sợ anh còn hận Kiệt nên…, huhu, sao không nói sớm cho em biết chứ?”

Kỳ Hạo vỗ về an ủi cô"Thì ra em luôn nghĩ cho anh, đều do anh không tốt, về sau chúng ta đừng như thế nữa có gì cứ thẳng thắng nói với nhau, sau này chúng ta sẽ là người một nhà sống trong hạnh phúc.”

Ngải Tuyết liên tục gật đầu, sau đó lại lắc đầu"Anh Hạo, Kiệt sắp kết hôn.Phải làm sao đây?”

Kiệt đứng ở ngoài cửa nãy giờ đã mất hết kiên nhẫn, bình tĩnh, đạp cửa xông vào ôm cô chạy lên phòng ngủ.

Vẻ mặt rất bực tức, trực tiếp hôn môi cô, ngậm lấy cánh môi đỏ mọng đến khi thỏa mãn mới buông ra, nói từng câu từng chữ:

"Ngải Tuyết, hôn lễ của anh sẽ theo đó mà tiến hành, tuy nhiên, cô dâu của anh, chỉ có mình em.”

Ngải Tuyết ngỡ ngàng, "Ơ, còn Ngải Vũ thì sao?”

"Cô ta cứ chờ chúng ta cử hành hôn lễ xong, anh sẽ tự động thả cô ta.”

Ngải Tuyết cảm thấy vô cùng ngọt ngào, lời nói xoay chuyển ngay tức khắc"Ai nói em muốn gả cho anh?”

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Ngải Tuyết trợn to hai mắt"Chẳng lẽ anh không hận Kiệt khi ở bệnh viện đẩy mẹ một cái kia? Nếu không phải tại anh ta, có lẽ mẹ đã…." Cô nói tới đây liền im lặng, mỗi lần nhắc lại là vết thương bị cáu xé ra.Cuối cùng Kỳ Hạo đã hiểu mấy ngày nay Ngải Tuyết rối rắm đau lòng là vì chuyện gì, anh lập tức chê cười cô"Nha đầu ngốc, mẹ của chúng ta mất chẳng có quan hệ gì tới anh ta,chuyện đó anh từng hỏi qua bác sĩ rồi, chính bác sĩ đã nói dù mẹ không bị k*ch th*ch cũng không thể giữ lại mạng từ lâu rồi, bởi vì mẹ không còn sức đề kháng để chống cự nữa, bà cố gắng sống qua ngày chỉ mong có thể hoàn thành tâm nguyện cuối cùng, nhìn thấy em, mẹ mới an lòng ra đi. Việc này không thể trách ai cả.”Tim Ngải Tuyết tắc nghẽn"Anh gạt em, anh rõ ràng là ghét Kiệt cơ mà.”"Phải, lúc đầu anh không ưa gì anh ta, anh cảm thấy anh ta hành sự rất lỗ mãn, nên hơi bất an khi giao em cho anh ta, nhưng bây giờ anh thấy được cái tốt của anh ta rồi, Vi Vi, anh ta đáng để em tin tưởng phó thác cả đời, anh đây chẳng oán trách ai hết,Tiểu Tuyết, em phải buông xuống mọi buồn bã và thù hận trong lòng, chuyện mẹ mất hoàn toàn không liên quan đến thiếu gia Mộ Dung, em cũng đừng hành hạ người ta nữa, có được không?”"Anh không hận Kiệt, anh thật lòng đồng ý để em sống cùng Kiệt sao?" Ngải Tuyết chưa dám tin vào tai mình, cô cho là anh sẽ nhất quyết phản đối.Kỳ Hạo nở nụ cười hiền hậu"Anh có bao giờ lừa gạt em sao, anh thật sự không hận anh ta.”Hốc mắt Ngải Tuyết cay cay, nhào vào lồng ngực Kỳ Hạo"Thực ra, từ lâu em đã không oán trách anh ta rồi, có điều em sợ anh còn hận Kiệt nên…, huhu, sao không nói sớm cho em biết chứ?”Kỳ Hạo vỗ về an ủi cô"Thì ra em luôn nghĩ cho anh, đều do anh không tốt, về sau chúng ta đừng như thế nữa có gì cứ thẳng thắng nói với nhau, sau này chúng ta sẽ là người một nhà sống trong hạnh phúc.”Ngải Tuyết liên tục gật đầu, sau đó lại lắc đầu"Anh Hạo, Kiệt sắp kết hôn.Phải làm sao đây?”Kiệt đứng ở ngoài cửa nãy giờ đã mất hết kiên nhẫn, bình tĩnh, đạp cửa xông vào ôm cô chạy lên phòng ngủ.Vẻ mặt rất bực tức, trực tiếp hôn môi cô, ngậm lấy cánh môi đỏ mọng đến khi thỏa mãn mới buông ra, nói từng câu từng chữ:"Ngải Tuyết, hôn lễ của anh sẽ theo đó mà tiến hành, tuy nhiên, cô dâu của anh, chỉ có mình em.”Ngải Tuyết ngỡ ngàng, "Ơ, còn Ngải Vũ thì sao?”"Cô ta cứ chờ chúng ta cử hành hôn lễ xong, anh sẽ tự động thả cô ta.”Ngải Tuyết cảm thấy vô cùng ngọt ngào, lời nói xoay chuyển ngay tức khắc"Ai nói em muốn gả cho anh?”

Chương 257: Cô dâu của anh, chỉ mình em