"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…
Chương 274: Trứng chiên
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Trời vừa sáng, Kiệt hôn môi cô nhẹ nhàng rồi rời giường.Vệ sinh cá nhân sạch sẽ liền đi xuống phòng bếp, làm mọi người dưới bếp phải giật mình.Dì Dư khúm núm khom người: "Thiếu gia, có gì căn dặn à?”Kiệt khẽ gật đầu, cầm lấy quả trứng:"Dạy tôi chiên trứng.”Dì Dư cho là mình nghe lầm"Thiếu gia, cậu. . .”"Dạy tôi chiên trứng, tôi muốn làm bữa sáng cho bảo bối.” Nghĩ đến Ngải Tuyết say sưa ăn bữa sáng của mình càng làm anh phấn chấn muốn làm.Người giúp việc che miệng cười trộm, quả nhiên, một khi yêu ai đều có thể vứt bỏ mọi tự tôn kiêu ngạo xuống vì họ."Dạ!”Dì Dư nói qua cách làm, rồi làm thử một cái để kế bên, nhẹ nhàng lui ra ngoài.Kiệt nhíu mày, xem ra rất đơn giản, cũng không có gì khó cả?Nhưng vừa cầm trứng gà lên, bởi vì dùng lực quá lớn, đã làm quả trứng bể nát.Đến khi đập được quả trứng lại chiên không được cái thì khét cái thì nửa vàng nửa đen.Trong đĩa toàn tác phẩm thất bại làm anh phải cau mày khó chịu.Phải nói cái này còn khó hơn cả đi giết người!Ngải Tuyết tỉnh lại không nhìn thấy Kiệt đâu, hoảng sợ chạy xuống lầu, đụng phải dì Dư bèn hỏi"Thiếu gia đâu dì?”Dì Dư cười thần bí, chỉ vào bếp.Ngải Tuyết ôm lòng hiếu kỳ đứng trước cửa phòng, nhìn dáng Kiệt bận bịu trong bếp cả cái áo ướt mồ hôi, thì ra là dây sớm làm đồ ăn.Nhìn qua thành phẩm của anh, Ngải Tuyết cười, rón rén đi tới ôm anh từ phía: "Ông xã!”Kiệt giật mình, xoay người, dịu dàng nhìn cô, đặt xuống một nụ hôn"Sao không ngủ thêm chút nữa? ?”Ngải Tuyết ngẩng đầu lên: "Em tỉnh lại không thấy anh, nên đi xuống tìm anh, có phải anh đang làm bữa sáng cho em không? ? ?”Kiệt gật đầu, ôm lấy cô: "Anh sẽ làm, nhưng chỉ làm cho em ăn, bảo bối, em là sinh mệnh duy nhất của anh.”Ngải Tuyết cười ngọt ngào, Kiệt của cô sao có thể thay đổi đến bất ngờ như vậy ?Cầm lấy cái giá trong tay anh, thuần thục gõ trứng gà, không tới mấy giây liền có phần trứng chiên thơm ngon.
Trời vừa sáng, Kiệt hôn môi cô nhẹ nhàng rồi rời giường.
Vệ sinh cá nhân sạch sẽ liền đi xuống phòng bếp, làm mọi người dưới bếp phải giật mình.
Dì Dư khúm núm khom người: "Thiếu gia, có gì căn dặn à?”
Kiệt khẽ gật đầu, cầm lấy quả trứng:"Dạy tôi chiên trứng.”
Dì Dư cho là mình nghe lầm"Thiếu gia, cậu. . .”
"Dạy tôi chiên trứng, tôi muốn làm bữa sáng cho bảo bối.” Nghĩ đến Ngải Tuyết say sưa ăn bữa sáng của mình càng làm anh phấn chấn muốn làm.
Người giúp việc che miệng cười trộm, quả nhiên, một khi yêu ai đều có thể vứt bỏ mọi tự tôn kiêu ngạo xuống vì họ.
"Dạ!”
Dì Dư nói qua cách làm, rồi làm thử một cái để kế bên, nhẹ nhàng lui ra ngoài.
Kiệt nhíu mày, xem ra rất đơn giản, cũng không có gì khó cả?
Nhưng vừa cầm trứng gà lên, bởi vì dùng lực quá lớn, đã làm quả trứng bể nát.
Đến khi đập được quả trứng lại chiên không được cái thì khét cái thì nửa vàng nửa đen.Trong đĩa toàn tác phẩm thất bại làm anh phải cau mày khó chịu.
Phải nói cái này còn khó hơn cả đi giết người!
Ngải Tuyết tỉnh lại không nhìn thấy Kiệt đâu, hoảng sợ chạy xuống lầu, đụng phải dì Dư bèn hỏi"Thiếu gia đâu dì?”
Dì Dư cười thần bí, chỉ vào bếp.
Ngải Tuyết ôm lòng hiếu kỳ đứng trước cửa phòng, nhìn dáng Kiệt bận bịu trong bếp cả cái áo ướt mồ hôi, thì ra là dây sớm làm đồ ăn.
Nhìn qua thành phẩm của anh, Ngải Tuyết cười, rón rén đi tới ôm anh từ phía: "Ông xã!”
Kiệt giật mình, xoay người, dịu dàng nhìn cô, đặt xuống một nụ hôn"Sao không ngủ thêm chút nữa? ?”
Ngải Tuyết ngẩng đầu lên: "Em tỉnh lại không thấy anh, nên đi xuống tìm anh, có phải anh đang làm bữa sáng cho em không? ? ?”
Kiệt gật đầu, ôm lấy cô: "Anh sẽ làm, nhưng chỉ làm cho em ăn, bảo bối, em là sinh mệnh duy nhất của anh.”
Ngải Tuyết cười ngọt ngào, Kiệt của cô sao có thể thay đổi đến bất ngờ như vậy ?
Cầm lấy cái giá trong tay anh, thuần thục gõ trứng gà, không tới mấy giây liền có phần trứng chiên thơm ngon.
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Trời vừa sáng, Kiệt hôn môi cô nhẹ nhàng rồi rời giường.Vệ sinh cá nhân sạch sẽ liền đi xuống phòng bếp, làm mọi người dưới bếp phải giật mình.Dì Dư khúm núm khom người: "Thiếu gia, có gì căn dặn à?”Kiệt khẽ gật đầu, cầm lấy quả trứng:"Dạy tôi chiên trứng.”Dì Dư cho là mình nghe lầm"Thiếu gia, cậu. . .”"Dạy tôi chiên trứng, tôi muốn làm bữa sáng cho bảo bối.” Nghĩ đến Ngải Tuyết say sưa ăn bữa sáng của mình càng làm anh phấn chấn muốn làm.Người giúp việc che miệng cười trộm, quả nhiên, một khi yêu ai đều có thể vứt bỏ mọi tự tôn kiêu ngạo xuống vì họ."Dạ!”Dì Dư nói qua cách làm, rồi làm thử một cái để kế bên, nhẹ nhàng lui ra ngoài.Kiệt nhíu mày, xem ra rất đơn giản, cũng không có gì khó cả?Nhưng vừa cầm trứng gà lên, bởi vì dùng lực quá lớn, đã làm quả trứng bể nát.Đến khi đập được quả trứng lại chiên không được cái thì khét cái thì nửa vàng nửa đen.Trong đĩa toàn tác phẩm thất bại làm anh phải cau mày khó chịu.Phải nói cái này còn khó hơn cả đi giết người!Ngải Tuyết tỉnh lại không nhìn thấy Kiệt đâu, hoảng sợ chạy xuống lầu, đụng phải dì Dư bèn hỏi"Thiếu gia đâu dì?”Dì Dư cười thần bí, chỉ vào bếp.Ngải Tuyết ôm lòng hiếu kỳ đứng trước cửa phòng, nhìn dáng Kiệt bận bịu trong bếp cả cái áo ướt mồ hôi, thì ra là dây sớm làm đồ ăn.Nhìn qua thành phẩm của anh, Ngải Tuyết cười, rón rén đi tới ôm anh từ phía: "Ông xã!”Kiệt giật mình, xoay người, dịu dàng nhìn cô, đặt xuống một nụ hôn"Sao không ngủ thêm chút nữa? ?”Ngải Tuyết ngẩng đầu lên: "Em tỉnh lại không thấy anh, nên đi xuống tìm anh, có phải anh đang làm bữa sáng cho em không? ? ?”Kiệt gật đầu, ôm lấy cô: "Anh sẽ làm, nhưng chỉ làm cho em ăn, bảo bối, em là sinh mệnh duy nhất của anh.”Ngải Tuyết cười ngọt ngào, Kiệt của cô sao có thể thay đổi đến bất ngờ như vậy ?Cầm lấy cái giá trong tay anh, thuần thục gõ trứng gà, không tới mấy giây liền có phần trứng chiên thơm ngon.