"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…

Chương 279: Quyến rũ Kiệt

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Lương Đình gục đầu nhìn xuống chân, để lộ hàng lông mi dày trông rất xinh, Tử Mặc vô tình nhìn thấy có chút ngây người, cô gái này rất thuần khiết."Cám ơn cô!” Cô quyết định dù có chết cũng không về nhà lấy người đàn ông kia.Tử Mặc chợt nhíu mày, lá gan cũng lớn, không sợ bị bán à.********Trong trang viên, Tiểu Kiệt đang xử lý vết thương cho Lương Đình. Anh đang buồn bực, anh nhớ mình chỉ là bác sĩ riêng cho đại ca, sao bây giờ cái gì cũng kêu anh làm hết vậy ?"Lương Đình, tạm thời cô cứ ở đây, gặp khó khăn cứ nói với anh Tử Mặc! Ở chỗ này không cần giữ lễ phép, cứ coi như là nhà của cô, sống thoải mái."Ngải Tuyết cắn quả táo nhìn biểu hiện của Lương Đình."Cám ơn chị Tuyết.”"Lương Đình, em mấy tuổi, nhìn qua thấy em còn trẻ thế mà bị gia đình ép kết hôn?” Ngải Tuyết thật sự rất tò mò."Nghe mẹ em nói, lúc mang thai em, có cùng gia đình Tư Đồ hẹn đính ước với nhau, cứ ngỡ là nói giỡn, nên không để trong lòng, tuy nhiên hồi tháng trước, gia đình Tư Đồ cư nhiên đến cửa ngõ lời cầu hôn.Ai cũng biết, tên Tư Đồ Vân là gã công tử trêu hoa ghẹo nguyệt, cả ngày chỉ biết ăn chơi trát tán, vui đùa với đống người đẹp ngập mùi rượu,em rất ghét loại đàn ông như vậy, nếu gả cho hắn chi bằng chết cho xong.”Lương Đình càng nói càng phẫn nộ, đôi tay cũng nắm thành quả đấm.Ngải Tuyết hơi đồng cảm với cô ta, gặp phải sự tình này đúng là rất xui xẻo."Em cứ yên tâm, chuyện này chị sẽ giúp em giải quyết thỏa mãn, khiến cái gã Tư Đồ đó cũng không dám chú ý tới em nữa!”Ngải Tuyết càng nói càng tự tin, sao lại có người thân như vậy, hừ, nhớ ngày đó, mình cũng từng bị người cha nuôi đó xem như món hàng hóa đổi lợi nhuận."Thật sao? Chị Tuyết tốt quá." Lương Đình kích động, người cô mới quen chưa bao lâu đã mở miệng giúp đỡ cô tận tình, còn người nhà mấy chục năm lại bắt ép cô tới mức đó?Buổi tối, Ngải Tuyết tắm xong, mặc một chiếc bra màu đen bên ngoài là chiếc đầm ngủ bằng ren, nữa ẩn nữa hiện, nhìn mình trước gương chả khác gì mỹ nữ.Đúng vậy, cô muốn quyến rũ Kiệt. Cô phải giúp Lương Đình, nhưng Kiệt đời nào làm chuyện dư thừa giúp đỡ người khác không công, cho nên….. hahaha.Lúc đầu Ngải Tuyết rât phân vân, nên chủ động tìm anh hay chờ đợi anh, rồi cô quyết định cứ nằm trên giường chờ anh về.Đợi đến nửa đêm, mí mắt cũng nặng trĩu, cuối cùng nằm trên giường ngủ thiếp đi. Kiệt cũng chưa trở về.Lúc Kiệt trở về trời đã hừng sáng, vừa vào phòng đã nhìn thấy cô nằm co rúc như tôm, liền cau mày, anh biết không có anh ở nhà thế nào nha đầu này cũng lười chăm sóc bản thân.

Lương Đình gục đầu nhìn xuống chân, để lộ hàng lông mi dày trông rất xinh, Tử Mặc vô tình nhìn thấy có chút ngây người, cô gái này rất thuần khiết.

"Cám ơn cô!” Cô quyết định dù có chết cũng không về nhà lấy người đàn ông kia.

Tử Mặc chợt nhíu mày, lá gan cũng lớn, không sợ bị bán à.

********

Trong trang viên, Tiểu Kiệt đang xử lý vết thương cho Lương Đình. Anh đang buồn bực, anh nhớ mình chỉ là bác sĩ riêng cho đại ca, sao bây giờ cái gì cũng kêu anh làm hết vậy ?

"Lương Đình, tạm thời cô cứ ở đây, gặp khó khăn cứ nói với anh Tử Mặc! Ở chỗ này không cần giữ lễ phép, cứ coi như là nhà của cô, sống thoải mái."

Ngải Tuyết cắn quả táo nhìn biểu hiện của Lương Đình.

"Cám ơn chị Tuyết.”

"Lương Đình, em mấy tuổi, nhìn qua thấy em còn trẻ thế mà bị gia đình ép kết hôn?” Ngải Tuyết thật sự rất tò mò.

"Nghe mẹ em nói, lúc mang thai em, có cùng gia đình Tư Đồ hẹn đính ước với nhau, cứ ngỡ là nói giỡn, nên không để trong lòng, tuy nhiên hồi tháng trước, gia đình Tư Đồ cư nhiên đến cửa ngõ lời cầu hôn.

Ai cũng biết, tên Tư Đồ Vân là gã công tử trêu hoa ghẹo nguyệt, cả ngày chỉ biết ăn chơi trát tán, vui đùa với đống người đẹp ngập mùi rượu,em rất ghét loại đàn ông như vậy, nếu gả cho hắn chi bằng chết cho xong.”

Lương Đình càng nói càng phẫn nộ, đôi tay cũng nắm thành quả đấm.

Ngải Tuyết hơi đồng cảm với cô ta, gặp phải sự tình này đúng là rất xui xẻo.

"Em cứ yên tâm, chuyện này chị sẽ giúp em giải quyết thỏa mãn, khiến cái gã Tư Đồ đó cũng không dám chú ý tới em nữa!”

Ngải Tuyết càng nói càng tự tin, sao lại có người thân như vậy, hừ, nhớ ngày đó, mình cũng từng bị người cha nuôi đó xem như món hàng hóa đổi lợi nhuận.

"Thật sao? Chị Tuyết tốt quá." Lương Đình kích động, người cô mới quen chưa bao lâu đã mở miệng giúp đỡ cô tận tình, còn người nhà mấy chục năm lại bắt ép cô tới mức đó?

Buổi tối, Ngải Tuyết tắm xong, mặc một chiếc bra màu đen bên ngoài là chiếc đầm ngủ bằng ren, nữa ẩn nữa hiện, nhìn mình trước gương chả khác gì mỹ nữ.

Đúng vậy, cô muốn quyến rũ Kiệt. Cô phải giúp Lương Đình, nhưng Kiệt đời nào làm chuyện dư thừa giúp đỡ người khác không công, cho nên….. hahaha.

Lúc đầu Ngải Tuyết rât phân vân, nên chủ động tìm anh hay chờ đợi anh, rồi cô quyết định cứ nằm trên giường chờ anh về.

Đợi đến nửa đêm, mí mắt cũng nặng trĩu, cuối cùng nằm trên giường ngủ thiếp đi. Kiệt cũng chưa trở về.

Lúc Kiệt trở về trời đã hừng sáng, vừa vào phòng đã nhìn thấy cô nằm co rúc như tôm, liền cau mày, anh biết không có anh ở nhà thế nào nha đầu này cũng lười chăm sóc bản thân.

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Lương Đình gục đầu nhìn xuống chân, để lộ hàng lông mi dày trông rất xinh, Tử Mặc vô tình nhìn thấy có chút ngây người, cô gái này rất thuần khiết."Cám ơn cô!” Cô quyết định dù có chết cũng không về nhà lấy người đàn ông kia.Tử Mặc chợt nhíu mày, lá gan cũng lớn, không sợ bị bán à.********Trong trang viên, Tiểu Kiệt đang xử lý vết thương cho Lương Đình. Anh đang buồn bực, anh nhớ mình chỉ là bác sĩ riêng cho đại ca, sao bây giờ cái gì cũng kêu anh làm hết vậy ?"Lương Đình, tạm thời cô cứ ở đây, gặp khó khăn cứ nói với anh Tử Mặc! Ở chỗ này không cần giữ lễ phép, cứ coi như là nhà của cô, sống thoải mái."Ngải Tuyết cắn quả táo nhìn biểu hiện của Lương Đình."Cám ơn chị Tuyết.”"Lương Đình, em mấy tuổi, nhìn qua thấy em còn trẻ thế mà bị gia đình ép kết hôn?” Ngải Tuyết thật sự rất tò mò."Nghe mẹ em nói, lúc mang thai em, có cùng gia đình Tư Đồ hẹn đính ước với nhau, cứ ngỡ là nói giỡn, nên không để trong lòng, tuy nhiên hồi tháng trước, gia đình Tư Đồ cư nhiên đến cửa ngõ lời cầu hôn.Ai cũng biết, tên Tư Đồ Vân là gã công tử trêu hoa ghẹo nguyệt, cả ngày chỉ biết ăn chơi trát tán, vui đùa với đống người đẹp ngập mùi rượu,em rất ghét loại đàn ông như vậy, nếu gả cho hắn chi bằng chết cho xong.”Lương Đình càng nói càng phẫn nộ, đôi tay cũng nắm thành quả đấm.Ngải Tuyết hơi đồng cảm với cô ta, gặp phải sự tình này đúng là rất xui xẻo."Em cứ yên tâm, chuyện này chị sẽ giúp em giải quyết thỏa mãn, khiến cái gã Tư Đồ đó cũng không dám chú ý tới em nữa!”Ngải Tuyết càng nói càng tự tin, sao lại có người thân như vậy, hừ, nhớ ngày đó, mình cũng từng bị người cha nuôi đó xem như món hàng hóa đổi lợi nhuận."Thật sao? Chị Tuyết tốt quá." Lương Đình kích động, người cô mới quen chưa bao lâu đã mở miệng giúp đỡ cô tận tình, còn người nhà mấy chục năm lại bắt ép cô tới mức đó?Buổi tối, Ngải Tuyết tắm xong, mặc một chiếc bra màu đen bên ngoài là chiếc đầm ngủ bằng ren, nữa ẩn nữa hiện, nhìn mình trước gương chả khác gì mỹ nữ.Đúng vậy, cô muốn quyến rũ Kiệt. Cô phải giúp Lương Đình, nhưng Kiệt đời nào làm chuyện dư thừa giúp đỡ người khác không công, cho nên….. hahaha.Lúc đầu Ngải Tuyết rât phân vân, nên chủ động tìm anh hay chờ đợi anh, rồi cô quyết định cứ nằm trên giường chờ anh về.Đợi đến nửa đêm, mí mắt cũng nặng trĩu, cuối cùng nằm trên giường ngủ thiếp đi. Kiệt cũng chưa trở về.Lúc Kiệt trở về trời đã hừng sáng, vừa vào phòng đã nhìn thấy cô nằm co rúc như tôm, liền cau mày, anh biết không có anh ở nhà thế nào nha đầu này cũng lười chăm sóc bản thân.

Chương 279: Quyến rũ Kiệt