"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…
Chương 281: Sinh nhật
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… "Được, anh đồng ý với em, bà xã anh muốn. . .”Lúc này Ngải Tuyết mới chịu kéo chân ra, bày tỏ vẻ mặt thắng lợi thấy rõ.Bên trong phòng làm việc, Kiệt đối mặt với đống tài liệu thỉnh thoảng cau mày, Ngải Tuyết cứ trân trân nhìn anh như vậy, khiến anh nhìu mày sâu hơn, Ngải Tuyết muốn san bằng anh à.Rốt cuộc nhìn anh cau có miết không nhịn được chạy đến bên anh, nhẹ nhàng nâng mặt anh hôn ngọt ngào:"Ông xã, nếu mệt chúng ta nghỉ ngơi nha?”Kiệt trực tiếp kéo cô ngồi lên đùi mình: "Bà xã, ngày mai là sinh nhật của em, em muốn quà gì?”Ngải Tuyết kinh ngạc, đăm chiêu suy nghĩ hồi lâu mới trả lời"Sinh nhật của em hình như đâu phải tháng này.”Kiệt hun hun mũi nhìn cô cưng chiều nói: "Ngày mai là sinh nhật của em đó đồ ngốc.” Lấy cái hộp nhỏ từ trong ngăn kéo ra"Là Quý Hằng tặng em.”Ngải Tuyết ngây ngốc cầm cái hộp, bên trên có ghi sinh nhật vui vẻ, vừa mở ra là một quyển album.Kiệt cũng bị cuốn hút theo." Bảo bối, mau mở ra xem thử.”Mở cuốn album, hiện lên bốn người đứng kề bên nhau, lật từng tờ một, bên trong từng bức ảnh đều là khoảng khắc rất hạnh phúc."Không nghĩ tới, cậu còn giữ những cái này, nhìn qua cuốn album còn rất mới rất sạch, hẳn là rất quý trọng nó.”Kiệt đưa mắt nhìn cô đầy thâm tình.Ngải Tuyết không nói lời nào, lỗ mũi chua xót hơi ê ẩm.Lời nói xoay chuyển: "Vậy anh tặng em quà gì?”Kiệt nhướng mi, chỉ nói hai chữ gọn gàng xúc tích"Bí mật!”"Thôi đi, ở đó còn bí mật, nhưng em sẽ đợi quà của anh.”Sống đến hai mươi ba tuổi, lần đầu tiên có một buổi sinh nhật chân chính dành cho mình, có phải rất đáng buồn không?Ngày sinh nhật, Ngải Tuyết cố ý căn dặn không được quá phô trương cầu kì, cô chỉ hi vọng mọi người quay quần bên nhau ăn bữa cơm gia đình là vui rồi.Ngải Tuyết đuổi người giúp việc ra khỏi phòng bếp, cô muốn tự tay làm thức ăn chiêu đãi mọi người.Món ăn hơi đặc biệt, có món cay Tứ Xuyên, còn có bò bít tết nướng, với suy nghĩ của cô mà nói Trung – Tây kết hợp.Kiệt, Kỳ Hạo, Tử Mặc, Lãnh Băng, Trương Thiên, Tử Hiên và Lương Đình nhìn bàn ăn toàn màu đỏ trông rất kinh khủng.Ngải Tuyết đem món thịt bò lên, Trương Thiên luôn có cảm giác Ngải Tuyết nhìn anh bằng ánh mắt rất gian tà.Đâu cần quản nhiều làm gì, mặc kệ vùi đầu ăn hết dĩa thịt bò là được, woa, không nghĩ tới cô không chỉ có tài lái xe, mà cả tài nấu nướng rất ngon, đại ca nhặt được bảo bối thần kì rồi.
"Được, anh đồng ý với em, bà xã anh muốn. . .”
Lúc này Ngải Tuyết mới chịu kéo chân ra, bày tỏ vẻ mặt thắng lợi thấy rõ.
Bên trong phòng làm việc, Kiệt đối mặt với đống tài liệu thỉnh thoảng cau mày, Ngải Tuyết cứ trân trân nhìn anh như vậy, khiến anh nhìu mày sâu hơn, Ngải Tuyết muốn san bằng anh à.
Rốt cuộc nhìn anh cau có miết không nhịn được chạy đến bên anh, nhẹ nhàng nâng mặt anh hôn ngọt ngào:
"Ông xã, nếu mệt chúng ta nghỉ ngơi nha?”
Kiệt trực tiếp kéo cô ngồi lên đùi mình: "Bà xã, ngày mai là sinh nhật của em, em muốn quà gì?”
Ngải Tuyết kinh ngạc, đăm chiêu suy nghĩ hồi lâu mới trả lời"Sinh nhật của em hình như đâu phải tháng này.”
Kiệt hun hun mũi nhìn cô cưng chiều nói: "Ngày mai là sinh nhật của em đó đồ ngốc.” Lấy cái hộp nhỏ từ trong ngăn kéo ra"Là Quý Hằng tặng em.”
Ngải Tuyết ngây ngốc cầm cái hộp, bên trên có ghi sinh nhật vui vẻ, vừa mở ra là một quyển album.
Kiệt cũng bị cuốn hút theo." Bảo bối, mau mở ra xem thử.”
Mở cuốn album, hiện lên bốn người đứng kề bên nhau, lật từng tờ một, bên trong từng bức ảnh đều là khoảng khắc rất hạnh phúc.
"Không nghĩ tới, cậu còn giữ những cái này, nhìn qua cuốn album còn rất mới rất sạch, hẳn là rất quý trọng nó.”Kiệt đưa mắt nhìn cô đầy thâm tình.
Ngải Tuyết không nói lời nào, lỗ mũi chua xót hơi ê ẩm.
Lời nói xoay chuyển: "Vậy anh tặng em quà gì?”
Kiệt nhướng mi, chỉ nói hai chữ gọn gàng xúc tích"Bí mật!”
"Thôi đi, ở đó còn bí mật, nhưng em sẽ đợi quà của anh.”Sống đến hai mươi ba tuổi, lần đầu tiên có một buổi sinh nhật chân chính dành cho mình, có phải rất đáng buồn không?
Ngày sinh nhật, Ngải Tuyết cố ý căn dặn không được quá phô trương cầu kì, cô chỉ hi vọng mọi người quay quần bên nhau ăn bữa cơm gia đình là vui rồi.
Ngải Tuyết đuổi người giúp việc ra khỏi phòng bếp, cô muốn tự tay làm thức ăn chiêu đãi mọi người.
Món ăn hơi đặc biệt, có món cay Tứ Xuyên, còn có bò bít tết nướng, với suy nghĩ của cô mà nói Trung – Tây kết hợp.
Kiệt, Kỳ Hạo, Tử Mặc, Lãnh Băng, Trương Thiên, Tử Hiên và Lương Đình nhìn bàn ăn toàn màu đỏ trông rất kinh khủng.
Ngải Tuyết đem món thịt bò lên, Trương Thiên luôn có cảm giác Ngải Tuyết nhìn anh bằng ánh mắt rất gian tà.
Đâu cần quản nhiều làm gì, mặc kệ vùi đầu ăn hết dĩa thịt bò là được, woa, không nghĩ tới cô không chỉ có tài lái xe, mà cả tài nấu nướng rất ngon, đại ca nhặt được bảo bối thần kì rồi.
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… "Được, anh đồng ý với em, bà xã anh muốn. . .”Lúc này Ngải Tuyết mới chịu kéo chân ra, bày tỏ vẻ mặt thắng lợi thấy rõ.Bên trong phòng làm việc, Kiệt đối mặt với đống tài liệu thỉnh thoảng cau mày, Ngải Tuyết cứ trân trân nhìn anh như vậy, khiến anh nhìu mày sâu hơn, Ngải Tuyết muốn san bằng anh à.Rốt cuộc nhìn anh cau có miết không nhịn được chạy đến bên anh, nhẹ nhàng nâng mặt anh hôn ngọt ngào:"Ông xã, nếu mệt chúng ta nghỉ ngơi nha?”Kiệt trực tiếp kéo cô ngồi lên đùi mình: "Bà xã, ngày mai là sinh nhật của em, em muốn quà gì?”Ngải Tuyết kinh ngạc, đăm chiêu suy nghĩ hồi lâu mới trả lời"Sinh nhật của em hình như đâu phải tháng này.”Kiệt hun hun mũi nhìn cô cưng chiều nói: "Ngày mai là sinh nhật của em đó đồ ngốc.” Lấy cái hộp nhỏ từ trong ngăn kéo ra"Là Quý Hằng tặng em.”Ngải Tuyết ngây ngốc cầm cái hộp, bên trên có ghi sinh nhật vui vẻ, vừa mở ra là một quyển album.Kiệt cũng bị cuốn hút theo." Bảo bối, mau mở ra xem thử.”Mở cuốn album, hiện lên bốn người đứng kề bên nhau, lật từng tờ một, bên trong từng bức ảnh đều là khoảng khắc rất hạnh phúc."Không nghĩ tới, cậu còn giữ những cái này, nhìn qua cuốn album còn rất mới rất sạch, hẳn là rất quý trọng nó.”Kiệt đưa mắt nhìn cô đầy thâm tình.Ngải Tuyết không nói lời nào, lỗ mũi chua xót hơi ê ẩm.Lời nói xoay chuyển: "Vậy anh tặng em quà gì?”Kiệt nhướng mi, chỉ nói hai chữ gọn gàng xúc tích"Bí mật!”"Thôi đi, ở đó còn bí mật, nhưng em sẽ đợi quà của anh.”Sống đến hai mươi ba tuổi, lần đầu tiên có một buổi sinh nhật chân chính dành cho mình, có phải rất đáng buồn không?Ngày sinh nhật, Ngải Tuyết cố ý căn dặn không được quá phô trương cầu kì, cô chỉ hi vọng mọi người quay quần bên nhau ăn bữa cơm gia đình là vui rồi.Ngải Tuyết đuổi người giúp việc ra khỏi phòng bếp, cô muốn tự tay làm thức ăn chiêu đãi mọi người.Món ăn hơi đặc biệt, có món cay Tứ Xuyên, còn có bò bít tết nướng, với suy nghĩ của cô mà nói Trung – Tây kết hợp.Kiệt, Kỳ Hạo, Tử Mặc, Lãnh Băng, Trương Thiên, Tử Hiên và Lương Đình nhìn bàn ăn toàn màu đỏ trông rất kinh khủng.Ngải Tuyết đem món thịt bò lên, Trương Thiên luôn có cảm giác Ngải Tuyết nhìn anh bằng ánh mắt rất gian tà.Đâu cần quản nhiều làm gì, mặc kệ vùi đầu ăn hết dĩa thịt bò là được, woa, không nghĩ tới cô không chỉ có tài lái xe, mà cả tài nấu nướng rất ngon, đại ca nhặt được bảo bối thần kì rồi.