"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…

Chương 292: Anh sợ chết sao?

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… "Bà xã, xin em, ông xã biết sai rồi, em cho anh nha?”Ngải Tuyết kìm nén, dù cho anh xuống giọng nài nỉ, xem ra đúng là nghẹn đủ khổ cực. Ngải Tuyết cười, nụ cười này trong mắt Kiệt so với hoa đang nở còn đẹp hơn rất nhiềuNhư có ma thuật thôi thúc anh trở nên h*m m**n hơn, kể từ khi sinh con Ngải Tuyết trở nên gầy hơn."Bảo bối, sau này giao con cho bà vú nuôi, em nên dưỡng sức, xem em kìa gầy đến bộ dạng này, người ngoài nhìn tưởng anh bỏ đói em đó.”"Gầy không tốt sao?Phụ nữ ai cũng thích ốm mới đẹp.”"Nói bậy, phải có da có thịt chứ, anh không thích xương, anh thích bảo bối mập mạp trắng trẻo!”Anh dùng lực cắn bên má hồng của Ngải Tuyết, anh rất bất mãn với dáng người gầy teo của cô.Bởi vì lâu quá chưa chung đụng, Ngải Tuyết có vẻ hơi thống khổ, ôm đầu của anh"Ông xã. . .Đau. . .”"Đau không? Nhịn một chút.”Kiệt cau mày, thương yêu, cưng chiều, quan tâm có đủ, anh không ngừng hôn dụ dỗ cô."Ngạch ~~” Khi anh đi vào cũng là lúc tiếng r*n r* vang lên, vậy mà cô còn mạnh miệng."Cô gái nhỏ, rõ ràng mình cũng muốn, còn hành hạ anh, hừ hừ, để em ba ngày không xuống giường mới được.” Khóe miệng Kiệt nở nụ cười tà ác.Ngải Tuyết sợ đến rùng mình: "Anh là tên hỗn đãn.”Kiệt hung hăng đòi hỏi."Ông xã. . .”". . . Ừ. . .” Kiệt mê say đến con ngươi tràn đầy nh*c d*c."Nhẹ một chút.” Ngải Tuyết bất mãn, giãy dụa eo thon.Kiệt cười xấu xa, lật người cô lại, tiếp tục tấn công từ phía sau: "Thoải mái không?”Ngải Tuyết không nói, khóe miệng mỉm cười.Cả đêm, giường chấn động liên tục.Ngày hôm sau vừa rạng sáng, Ngải Tuyết lấy cây súng lục bên tủ đặt tại ngực anh trêu chọc nói :"Anh sợ chết không? Anh bại hoại, đầu tiên để cho em sống như quả phụ, cuối cùng không tha cho em, em muốn báo thù! ! !”Ánh mắt anh vẫn không đổi, khóe miệng chứa đựng nụ cười cưng chiều: "Bảo bối, anh sợ, anh càng sợ sau khi anh chết, không người nào thương em giống như anh, cho nên, chúng ta đổi lại phương thức báo thù có được hay không?"Nói xong, anh giành lại cây súng trong tay cô rồi đè cô dưới cơthể. . . . .Mãi cho đến buổi chiều, Ngải Tuyết kiệt sức nằm gục trên giường nhìn người đàn ông ăn no đến thần sắc sáng lạng.

"Bà xã, xin em, ông xã biết sai rồi, em cho anh nha?”

Ngải Tuyết kìm nén, dù cho anh xuống giọng nài nỉ, xem ra đúng là nghẹn đủ khổ cực. Ngải Tuyết cười, nụ cười này trong mắt Kiệt so với hoa đang nở còn đẹp hơn rất nhiều

Như có ma thuật thôi thúc anh trở nên h*m m**n hơn, kể từ khi sinh con Ngải Tuyết trở nên gầy hơn.

"Bảo bối, sau này giao con cho bà vú nuôi, em nên dưỡng sức, xem em kìa gầy đến bộ dạng này, người ngoài nhìn tưởng anh bỏ đói em đó.”

"Gầy không tốt sao?Phụ nữ ai cũng thích ốm mới đẹp.”

"Nói bậy, phải có da có thịt chứ, anh không thích xương, anh thích bảo bối mập mạp trắng trẻo!”Anh dùng lực cắn bên má hồng của Ngải Tuyết, anh rất bất mãn với dáng người gầy teo của cô.

Bởi vì lâu quá chưa chung đụng, Ngải Tuyết có vẻ hơi thống khổ, ôm đầu của anh"Ông xã. . .Đau. . .”

"Đau không? Nhịn một chút.”

Kiệt cau mày, thương yêu, cưng chiều, quan tâm có đủ, anh không ngừng hôn dụ dỗ cô.

"Ngạch ~~” Khi anh đi vào cũng là lúc tiếng r*n r* vang lên, vậy mà cô còn mạnh miệng.

"Cô gái nhỏ, rõ ràng mình cũng muốn, còn hành hạ anh, hừ hừ, để em ba ngày không xuống giường mới được.” Khóe miệng Kiệt nở nụ cười tà ác.

Ngải Tuyết sợ đến rùng mình: "Anh là tên hỗn đãn.”

Kiệt hung hăng đòi hỏi.

"Ông xã. . .”

". . . Ừ. . .” Kiệt mê say đến con ngươi tràn đầy nh*c d*c.

"Nhẹ một chút.” Ngải Tuyết bất mãn, giãy dụa eo thon.

Kiệt cười xấu xa, lật người cô lại, tiếp tục tấn công từ phía sau: "Thoải mái không?”

Ngải Tuyết không nói, khóe miệng mỉm cười.

Cả đêm, giường chấn động liên tục.

Ngày hôm sau vừa rạng sáng, Ngải Tuyết lấy cây súng lục bên tủ đặt tại ngực anh trêu chọc nói :

"Anh sợ chết không? Anh bại hoại, đầu tiên để cho em sống như quả phụ, cuối cùng không tha cho em, em muốn báo thù! ! !”

Ánh mắt anh vẫn không đổi, khóe miệng chứa đựng nụ cười cưng chiều: "Bảo bối, anh sợ, anh càng sợ sau khi anh chết, không người nào thương em giống như anh, cho nên, chúng ta đổi lại phương thức báo thù có được hay không?"

Nói xong, anh giành lại cây súng trong tay cô rồi đè cô dưới cơthể. . . . .

Mãi cho đến buổi chiều, Ngải Tuyết kiệt sức nằm gục trên giường nhìn người đàn ông ăn no đến thần sắc sáng lạng.

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… "Bà xã, xin em, ông xã biết sai rồi, em cho anh nha?”Ngải Tuyết kìm nén, dù cho anh xuống giọng nài nỉ, xem ra đúng là nghẹn đủ khổ cực. Ngải Tuyết cười, nụ cười này trong mắt Kiệt so với hoa đang nở còn đẹp hơn rất nhiềuNhư có ma thuật thôi thúc anh trở nên h*m m**n hơn, kể từ khi sinh con Ngải Tuyết trở nên gầy hơn."Bảo bối, sau này giao con cho bà vú nuôi, em nên dưỡng sức, xem em kìa gầy đến bộ dạng này, người ngoài nhìn tưởng anh bỏ đói em đó.”"Gầy không tốt sao?Phụ nữ ai cũng thích ốm mới đẹp.”"Nói bậy, phải có da có thịt chứ, anh không thích xương, anh thích bảo bối mập mạp trắng trẻo!”Anh dùng lực cắn bên má hồng của Ngải Tuyết, anh rất bất mãn với dáng người gầy teo của cô.Bởi vì lâu quá chưa chung đụng, Ngải Tuyết có vẻ hơi thống khổ, ôm đầu của anh"Ông xã. . .Đau. . .”"Đau không? Nhịn một chút.”Kiệt cau mày, thương yêu, cưng chiều, quan tâm có đủ, anh không ngừng hôn dụ dỗ cô."Ngạch ~~” Khi anh đi vào cũng là lúc tiếng r*n r* vang lên, vậy mà cô còn mạnh miệng."Cô gái nhỏ, rõ ràng mình cũng muốn, còn hành hạ anh, hừ hừ, để em ba ngày không xuống giường mới được.” Khóe miệng Kiệt nở nụ cười tà ác.Ngải Tuyết sợ đến rùng mình: "Anh là tên hỗn đãn.”Kiệt hung hăng đòi hỏi."Ông xã. . .”". . . Ừ. . .” Kiệt mê say đến con ngươi tràn đầy nh*c d*c."Nhẹ một chút.” Ngải Tuyết bất mãn, giãy dụa eo thon.Kiệt cười xấu xa, lật người cô lại, tiếp tục tấn công từ phía sau: "Thoải mái không?”Ngải Tuyết không nói, khóe miệng mỉm cười.Cả đêm, giường chấn động liên tục.Ngày hôm sau vừa rạng sáng, Ngải Tuyết lấy cây súng lục bên tủ đặt tại ngực anh trêu chọc nói :"Anh sợ chết không? Anh bại hoại, đầu tiên để cho em sống như quả phụ, cuối cùng không tha cho em, em muốn báo thù! ! !”Ánh mắt anh vẫn không đổi, khóe miệng chứa đựng nụ cười cưng chiều: "Bảo bối, anh sợ, anh càng sợ sau khi anh chết, không người nào thương em giống như anh, cho nên, chúng ta đổi lại phương thức báo thù có được hay không?"Nói xong, anh giành lại cây súng trong tay cô rồi đè cô dưới cơthể. . . . .Mãi cho đến buổi chiều, Ngải Tuyết kiệt sức nằm gục trên giường nhìn người đàn ông ăn no đến thần sắc sáng lạng.

Chương 292: Anh sợ chết sao?