"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…
Chương 299: Đại kết cục (6)
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Thang Tiệp khóc lớn: "Tiểu Tuyết, cầu xin cậu cứu lấy Ức Hiên.”Ngải Tuyết đầy kinh hãi, vội hỏi"Xảy ra chuyện gì?Cậu sao thế?”"Ức Hiên mắc bệnh bạch cầu, tớ mang Ức Hiên đến khắp bệnh viện nhưng bọn họ đều lắc đầu, Tiểu Tuyết, tớ xin cậu nhờ Mộ Dung Kiệt giúp tớ lần này, anh ấy nhất định có biện pháp cứu con trai tớ.”‘Oanh’ một tiếng, Ngải Tuyết bị tin tức làm cho đứng người, đứa bé đáng yêu như vậy, sao có thể mắc căn bệnh quái ác đó?Ngải Tuyết và Thang Tiệp đều rơi nước mắt, cô khóc gọi điện thoại cho Kiệt, để cho anh lập tức trở về.Kiệt đang họp, nghe tiếng khóc của Ngải Tuyết qua điện thoại, cả người trở nên căng thẳng, lập tức ngưng cuộc họp, chạy nhanh về nhà."Bảo bối, sao vậy?"Kiệt vừa vào cửa, liền quét mắt tìm kiếm Ngải Tuyết.Ngải Tuyết nhào vào lòng Kiệt"Ông xã, anh nhất định phải cứu con trai Thang Tiệp.Nó thật đáng thương.”Kiệt cau mày nhìn đứa bé bên cạnh Thang Tiệp, không phải cô ta xuất ngoại rồi sao?Kiệt ôm Ngải Tuyết ngồi trên ghế sa lon, từ tốn hỏi: "Là thế nào?”Ngải Tuyết đem mọi chuyện kể cặn kẽ, Kiệt càng nghe càng nhìu sâu chân mày."Em nói đứa nhóc đó là con của Tử Hiên.”Thang Tiệp gật đầu, trong lòng lo sợ luống cuống tay chân, nếu biết có con lớn chừng này, không biết anh ta sẽ nghĩ như thế nào?"Chuyện này, phải thông báo cho Tử Hiên.”Thang Tiệp kinh hoảng, lắc đầu: "Đừng, anh ta chưa hề biết sự tồn tại của đứa bé này, với lại tôi cũng không muốn nói cho anh ấy biết. Cho nên, thiếu gia Mộ Dung có thể đừng nói cho anh ấy biết giúp tôi."Kiệt nhíu mày, bàn tay nắm tay Ngải Tuyết."Cô không thấy mình quá ích kỉ khi làm việc này sao? Đây là con của Tử Hiên, nó cũng có quyền được biết, Hơn nữa..., chẳng lẽ cô muốn giấu bí mật này với con của cô mãi.”Thang Tiệp ngẫm nghĩ rồi cười khổ, làm sao có thể chứ, ngay cả nó nằm mơ cũng kêu đến chữ ‘ba’. Tuy nhiên…."Tôi sẽ sớm tìm bác sĩ trị liệu cho đứa bé, nhưng cô phải suy nghĩ thật kĩ, rốt cuộc có nên thông báo với Tử Hiên hay không.”"Cám ơn anh, thiếu gia Mộ Dung.”Mắt Thang Tiệp cay xè, chỉ cần thiếu gia Mộ Dung chịu giúp, con của cô mới có hi vọng sống tiếp.
Thang Tiệp khóc lớn: "Tiểu Tuyết, cầu xin cậu cứu lấy Ức Hiên.”
Ngải Tuyết đầy kinh hãi, vội hỏi"Xảy ra chuyện gì?Cậu sao thế?”
"Ức Hiên mắc bệnh bạch cầu, tớ mang Ức Hiên đến khắp bệnh viện nhưng bọn họ đều lắc đầu, Tiểu Tuyết, tớ xin cậu nhờ Mộ Dung Kiệt giúp tớ lần này, anh ấy nhất định có biện pháp cứu con trai tớ.”
‘Oanh’ một tiếng, Ngải Tuyết bị tin tức làm cho đứng người, đứa bé đáng yêu như vậy, sao có thể mắc căn bệnh quái ác đó?
Ngải Tuyết và Thang Tiệp đều rơi nước mắt, cô khóc gọi điện thoại cho Kiệt, để cho anh lập tức trở về.
Kiệt đang họp, nghe tiếng khóc của Ngải Tuyết qua điện thoại, cả người trở nên căng thẳng, lập tức ngưng cuộc họp, chạy nhanh về nhà.
"Bảo bối, sao vậy?"Kiệt vừa vào cửa, liền quét mắt tìm kiếm Ngải Tuyết.
Ngải Tuyết nhào vào lòng Kiệt"Ông xã, anh nhất định phải cứu con trai Thang Tiệp.Nó thật đáng thương.”
Kiệt cau mày nhìn đứa bé bên cạnh Thang Tiệp, không phải cô ta xuất ngoại rồi sao?
Kiệt ôm Ngải Tuyết ngồi trên ghế sa lon, từ tốn hỏi: "Là thế nào?”
Ngải Tuyết đem mọi chuyện kể cặn kẽ, Kiệt càng nghe càng nhìu sâu chân mày.
"Em nói đứa nhóc đó là con của Tử Hiên.”
Thang Tiệp gật đầu, trong lòng lo sợ luống cuống tay chân, nếu biết có con lớn chừng này, không biết anh ta sẽ nghĩ như thế nào?
"Chuyện này, phải thông báo cho Tử Hiên.”
Thang Tiệp kinh hoảng, lắc đầu: "Đừng, anh ta chưa hề biết sự tồn tại của đứa bé này, với lại tôi cũng không muốn nói cho anh ấy biết. Cho nên, thiếu gia Mộ Dung có thể đừng nói cho anh ấy biết giúp tôi."
Kiệt nhíu mày, bàn tay nắm tay Ngải Tuyết.
"Cô không thấy mình quá ích kỉ khi làm việc này sao? Đây là con của Tử Hiên, nó cũng có quyền được biết, Hơn nữa..., chẳng lẽ cô muốn giấu bí mật này với con của cô mãi.”
Thang Tiệp ngẫm nghĩ rồi cười khổ, làm sao có thể chứ, ngay cả nó nằm mơ cũng kêu đến chữ ‘ba’. Tuy nhiên….
"Tôi sẽ sớm tìm bác sĩ trị liệu cho đứa bé, nhưng cô phải suy nghĩ thật kĩ, rốt cuộc có nên thông báo với Tử Hiên hay không.”
"Cám ơn anh, thiếu gia Mộ Dung.”
Mắt Thang Tiệp cay xè, chỉ cần thiếu gia Mộ Dung chịu giúp, con của cô mới có hi vọng sống tiếp.
Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Thang Tiệp khóc lớn: "Tiểu Tuyết, cầu xin cậu cứu lấy Ức Hiên.”Ngải Tuyết đầy kinh hãi, vội hỏi"Xảy ra chuyện gì?Cậu sao thế?”"Ức Hiên mắc bệnh bạch cầu, tớ mang Ức Hiên đến khắp bệnh viện nhưng bọn họ đều lắc đầu, Tiểu Tuyết, tớ xin cậu nhờ Mộ Dung Kiệt giúp tớ lần này, anh ấy nhất định có biện pháp cứu con trai tớ.”‘Oanh’ một tiếng, Ngải Tuyết bị tin tức làm cho đứng người, đứa bé đáng yêu như vậy, sao có thể mắc căn bệnh quái ác đó?Ngải Tuyết và Thang Tiệp đều rơi nước mắt, cô khóc gọi điện thoại cho Kiệt, để cho anh lập tức trở về.Kiệt đang họp, nghe tiếng khóc của Ngải Tuyết qua điện thoại, cả người trở nên căng thẳng, lập tức ngưng cuộc họp, chạy nhanh về nhà."Bảo bối, sao vậy?"Kiệt vừa vào cửa, liền quét mắt tìm kiếm Ngải Tuyết.Ngải Tuyết nhào vào lòng Kiệt"Ông xã, anh nhất định phải cứu con trai Thang Tiệp.Nó thật đáng thương.”Kiệt cau mày nhìn đứa bé bên cạnh Thang Tiệp, không phải cô ta xuất ngoại rồi sao?Kiệt ôm Ngải Tuyết ngồi trên ghế sa lon, từ tốn hỏi: "Là thế nào?”Ngải Tuyết đem mọi chuyện kể cặn kẽ, Kiệt càng nghe càng nhìu sâu chân mày."Em nói đứa nhóc đó là con của Tử Hiên.”Thang Tiệp gật đầu, trong lòng lo sợ luống cuống tay chân, nếu biết có con lớn chừng này, không biết anh ta sẽ nghĩ như thế nào?"Chuyện này, phải thông báo cho Tử Hiên.”Thang Tiệp kinh hoảng, lắc đầu: "Đừng, anh ta chưa hề biết sự tồn tại của đứa bé này, với lại tôi cũng không muốn nói cho anh ấy biết. Cho nên, thiếu gia Mộ Dung có thể đừng nói cho anh ấy biết giúp tôi."Kiệt nhíu mày, bàn tay nắm tay Ngải Tuyết."Cô không thấy mình quá ích kỉ khi làm việc này sao? Đây là con của Tử Hiên, nó cũng có quyền được biết, Hơn nữa..., chẳng lẽ cô muốn giấu bí mật này với con của cô mãi.”Thang Tiệp ngẫm nghĩ rồi cười khổ, làm sao có thể chứ, ngay cả nó nằm mơ cũng kêu đến chữ ‘ba’. Tuy nhiên…."Tôi sẽ sớm tìm bác sĩ trị liệu cho đứa bé, nhưng cô phải suy nghĩ thật kĩ, rốt cuộc có nên thông báo với Tử Hiên hay không.”"Cám ơn anh, thiếu gia Mộ Dung.”Mắt Thang Tiệp cay xè, chỉ cần thiếu gia Mộ Dung chịu giúp, con của cô mới có hi vọng sống tiếp.