Tác giả:

Ai ai cũng nói Lý Hổ là một kẻ khốn nạn! Khốn nạn đỉnh đầu sinh sang, cước để lưu nùng! từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Uổng cho bản mặt mày rậm mắt to, cái mặt chính khí! Lời này dân chúng chỉ dám ở sau lưng lén nghị luận, mà Lý Hổ thì cứ tự cảm thấy mình rất tốt, hắn ở trong gương mặc quân phục, thấy thế nào xem làm sao cũng là dáng vẻ của một đại anh hùng chân hán tử. Hắn quả thật có tự mãn của tư bản. Từ thằng ăn mày đầu đường, lăn lộn cho tới quân phiệt hôm nay cát cứ một phương, cũng có thể nói là công thành danh toại, một đoạn truyền kỳ. Ngày xưa nếm qua bao khổ đắng cũng không đếm xuể, cho nên, giờ đây hắn không khỏi tự kiêu ngạo một chút, hưởng thụ mọi thứ tốt nhất: rượu nguyên chất, thức ăn ngon, phụ nhân giảo đồng, sống trong phú quý tươi đẹp. Phụ nhân: phụ nữ đã có chồng. Giảo cơ: thiếu niên đẹp. Trong dinh thự hắn đã có chín bà vợ bé, lại còn bố trí thêm ở bên ngoài, bao dưỡng diễn viên chính nổi tiếng của gánh hát Xuân Hòa – Phượng Linh. Mà trước đó vài ngày đi…

Quyển 1 - Chương 17

Cuộc Đối Đầu Đỉnh Cao Của Tra Công Và Tra CôngTác giả: A NgốcTruyện Đam MỹAi ai cũng nói Lý Hổ là một kẻ khốn nạn! Khốn nạn đỉnh đầu sinh sang, cước để lưu nùng! từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Uổng cho bản mặt mày rậm mắt to, cái mặt chính khí! Lời này dân chúng chỉ dám ở sau lưng lén nghị luận, mà Lý Hổ thì cứ tự cảm thấy mình rất tốt, hắn ở trong gương mặc quân phục, thấy thế nào xem làm sao cũng là dáng vẻ của một đại anh hùng chân hán tử. Hắn quả thật có tự mãn của tư bản. Từ thằng ăn mày đầu đường, lăn lộn cho tới quân phiệt hôm nay cát cứ một phương, cũng có thể nói là công thành danh toại, một đoạn truyền kỳ. Ngày xưa nếm qua bao khổ đắng cũng không đếm xuể, cho nên, giờ đây hắn không khỏi tự kiêu ngạo một chút, hưởng thụ mọi thứ tốt nhất: rượu nguyên chất, thức ăn ngon, phụ nhân giảo đồng, sống trong phú quý tươi đẹp. Phụ nhân: phụ nữ đã có chồng. Giảo cơ: thiếu niên đẹp. Trong dinh thự hắn đã có chín bà vợ bé, lại còn bố trí thêm ở bên ngoài, bao dưỡng diễn viên chính nổi tiếng của gánh hát Xuân Hòa – Phượng Linh. Mà trước đó vài ngày đi… Lý Hổ và Tam thiếu gia vóc người đều rất cao lớn, hiện tại hai người chen trong một bồn tắm lớn, liền khó tránh khỏi có chút chật chội.Mép bồn tắm lớn trơn trượt, tay Lý Hổ lại không có sức lực, cũng may Tam thiếu gia từ phía dưới giữ chặt eo hắn, hắn liền tựa lên ***g ngực của Tam thiếu gia, chỉ lo vặn vẹo mông.Ngâm mình ở trong nước ấm làm loại chuyện này, có một phen tư vị khác. Hai người đều như là muốn chậm rãi hưởng thụ, dần dần chậm lại tiết tấu.Tam thiếu gia dựa vào trên vách bồn tắm lớn, vừa hưởng thụ Lý Hổ vặn vẹo, vừa lấy tay thưởng thức đ** nh* nho nhỏ của hắn, thình lình hỏi một câu. “Vì sao tàu qua Tùng Châu cảng, lại chỉ có đồng nát sắt vụn?”Lý Hổ đang nhắm mắt lại hưởng thụ cổ tư vị này, nghe xong, đành trả lời nói.– Ha… Chỗ Tùng Châu cảng có con sông ngầm, hàng lậu đều chạy qua đó, cứ đi đường thủy là có thể đến phía nam… Hư… Ha… Trần cục trưởng vận chuyển súng đạn, hắn có dì Ba ở gần đây, vừa mới mua xe hơi mới…Tay của Tam thiếu gia từ trên đ** nh* hắn trượt xuống, dời đến g*** h** ch*n hắn…Không cần nói thêm nữa, hắn trong lòng đã như gương sáng, đây là có người biển thủ, trước tiên đem đồ vật thay xà đổi cột, chỉ sợ đang chờ có đứa ngốc tới gánh trách nhiệm thôi!Lý Hổ toàn thân ửng hồng, thoải mái đến cứ ha hừ hừ.Tam thiếu gia tự giễu cười cười, một bên tiếp tục khiêu khích Lý Hổ, một bên truy vấn nói.– Vậy hàng hoá đã đi qua con sông ngầm đó, còn thể chặn lại không?– Ư… Ha… Giữa đường có một nơi, gọi là Lô Điền tử, ở đó có bến tàu nhỏ… nếu bỏ lỡ chỗ đó, thuyền sẽ tới thẳng Hán Khẩu… Cánh dưới nhất định sẽ mang trọng binh tới chỗ đó chờ lấy hàng, có thể còn không chỉ một cánh dưới… vậy chẳng còn cách nào khác nữa… A…Tam thiếu gia vui vẻ, hiếu kì truy vấn.– Làm sao ngươi biết rõ vậy?– Ta… từng ở đó làm ăn hai lần.– Thuyền đen nhiều như vậy, thời gian khẩn cấp, làm sao phân ra được là thuyền nào?– Ta… Ta người thô kệch, cách ngốc… Họ Trần và dì Ba lão sinh… sinh một đứa con trai, trói lại, buộc… buộc lão không nói.Tam thiếu gia ở trên mặt Lý Hổ hôn mạnh một cái.– Tiểu lão hổ thật thông minh!Kế tiếp, hắn lập tức ôm Lý Hổ lật thân, đem Lý Hổ đặt cạnh bồn tắm lớn, mạnh mẽ làm lên!– M! A… chậm một chút!“Bảo bối nhi, xin lỗi chính sự nghiêm trọng. Tam gia trở về lại từ từ chơi với ngươi.– M!

Lý Hổ và Tam thiếu gia vóc người đều rất cao lớn, hiện tại hai người chen trong một bồn tắm lớn, liền khó tránh khỏi có chút chật chội.

Mép bồn tắm lớn trơn trượt, tay Lý Hổ lại không có sức lực, cũng may Tam thiếu gia từ phía dưới giữ chặt eo hắn, hắn liền tựa lên ***g ngực của Tam thiếu gia, chỉ lo vặn vẹo mông.

Ngâm mình ở trong nước ấm làm loại chuyện này, có một phen tư vị khác. Hai người đều như là muốn chậm rãi hưởng thụ, dần dần chậm lại tiết tấu.

Tam thiếu gia dựa vào trên vách bồn tắm lớn, vừa hưởng thụ Lý Hổ vặn vẹo, vừa lấy tay thưởng thức đ** nh* nho nhỏ của hắn, thình lình hỏi một câu. “Vì sao tàu qua Tùng Châu cảng, lại chỉ có đồng nát sắt vụn?”

Lý Hổ đang nhắm mắt lại hưởng thụ cổ tư vị này, nghe xong, đành trả lời nói.

– Ha… Chỗ Tùng Châu cảng có con sông ngầm, hàng lậu đều chạy qua đó, cứ đi đường thủy là có thể đến phía nam… Hư… Ha… Trần cục trưởng vận chuyển súng đạn, hắn có dì Ba ở gần đây, vừa mới mua xe hơi mới…

Tay của Tam thiếu gia từ trên đ** nh* hắn trượt xuống, dời đến g*** h** ch*n hắn…

Không cần nói thêm nữa, hắn trong lòng đã như gương sáng, đây là có người biển thủ, trước tiên đem đồ vật thay xà đổi cột, chỉ sợ đang chờ có đứa ngốc tới gánh trách nhiệm thôi!

Lý Hổ toàn thân ửng hồng, thoải mái đến cứ ha hừ hừ.

Tam thiếu gia tự giễu cười cười, một bên tiếp tục khiêu khích Lý Hổ, một bên truy vấn nói.

– Vậy hàng hoá đã đi qua con sông ngầm đó, còn thể chặn lại không?

– Ư… Ha… Giữa đường có một nơi, gọi là Lô Điền tử, ở đó có bến tàu nhỏ… nếu bỏ lỡ chỗ đó, thuyền sẽ tới thẳng Hán Khẩu… Cánh dưới nhất định sẽ mang trọng binh tới chỗ đó chờ lấy hàng, có thể còn không chỉ một cánh dưới… vậy chẳng còn cách nào khác nữa… A…

Tam thiếu gia vui vẻ, hiếu kì truy vấn.

– Làm sao ngươi biết rõ vậy?

– Ta… từng ở đó làm ăn hai lần.

– Thuyền đen nhiều như vậy, thời gian khẩn cấp, làm sao phân ra được là thuyền nào?

– Ta… Ta người thô kệch, cách ngốc… Họ Trần và dì Ba lão sinh… sinh một đứa con trai, trói lại, buộc… buộc lão không nói.

Tam thiếu gia ở trên mặt Lý Hổ hôn mạnh một cái.

– Tiểu lão hổ thật thông minh!

Kế tiếp, hắn lập tức ôm Lý Hổ lật thân, đem Lý Hổ đặt cạnh bồn tắm lớn, mạnh mẽ làm lên!

– M! A… chậm một chút!

“Bảo bối nhi, xin lỗi chính sự nghiêm trọng. Tam gia trở về lại từ từ chơi với ngươi.

– M!

Cuộc Đối Đầu Đỉnh Cao Của Tra Công Và Tra CôngTác giả: A NgốcTruyện Đam MỹAi ai cũng nói Lý Hổ là một kẻ khốn nạn! Khốn nạn đỉnh đầu sinh sang, cước để lưu nùng! từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Uổng cho bản mặt mày rậm mắt to, cái mặt chính khí! Lời này dân chúng chỉ dám ở sau lưng lén nghị luận, mà Lý Hổ thì cứ tự cảm thấy mình rất tốt, hắn ở trong gương mặc quân phục, thấy thế nào xem làm sao cũng là dáng vẻ của một đại anh hùng chân hán tử. Hắn quả thật có tự mãn của tư bản. Từ thằng ăn mày đầu đường, lăn lộn cho tới quân phiệt hôm nay cát cứ một phương, cũng có thể nói là công thành danh toại, một đoạn truyền kỳ. Ngày xưa nếm qua bao khổ đắng cũng không đếm xuể, cho nên, giờ đây hắn không khỏi tự kiêu ngạo một chút, hưởng thụ mọi thứ tốt nhất: rượu nguyên chất, thức ăn ngon, phụ nhân giảo đồng, sống trong phú quý tươi đẹp. Phụ nhân: phụ nữ đã có chồng. Giảo cơ: thiếu niên đẹp. Trong dinh thự hắn đã có chín bà vợ bé, lại còn bố trí thêm ở bên ngoài, bao dưỡng diễn viên chính nổi tiếng của gánh hát Xuân Hòa – Phượng Linh. Mà trước đó vài ngày đi… Lý Hổ và Tam thiếu gia vóc người đều rất cao lớn, hiện tại hai người chen trong một bồn tắm lớn, liền khó tránh khỏi có chút chật chội.Mép bồn tắm lớn trơn trượt, tay Lý Hổ lại không có sức lực, cũng may Tam thiếu gia từ phía dưới giữ chặt eo hắn, hắn liền tựa lên ***g ngực của Tam thiếu gia, chỉ lo vặn vẹo mông.Ngâm mình ở trong nước ấm làm loại chuyện này, có một phen tư vị khác. Hai người đều như là muốn chậm rãi hưởng thụ, dần dần chậm lại tiết tấu.Tam thiếu gia dựa vào trên vách bồn tắm lớn, vừa hưởng thụ Lý Hổ vặn vẹo, vừa lấy tay thưởng thức đ** nh* nho nhỏ của hắn, thình lình hỏi một câu. “Vì sao tàu qua Tùng Châu cảng, lại chỉ có đồng nát sắt vụn?”Lý Hổ đang nhắm mắt lại hưởng thụ cổ tư vị này, nghe xong, đành trả lời nói.– Ha… Chỗ Tùng Châu cảng có con sông ngầm, hàng lậu đều chạy qua đó, cứ đi đường thủy là có thể đến phía nam… Hư… Ha… Trần cục trưởng vận chuyển súng đạn, hắn có dì Ba ở gần đây, vừa mới mua xe hơi mới…Tay của Tam thiếu gia từ trên đ** nh* hắn trượt xuống, dời đến g*** h** ch*n hắn…Không cần nói thêm nữa, hắn trong lòng đã như gương sáng, đây là có người biển thủ, trước tiên đem đồ vật thay xà đổi cột, chỉ sợ đang chờ có đứa ngốc tới gánh trách nhiệm thôi!Lý Hổ toàn thân ửng hồng, thoải mái đến cứ ha hừ hừ.Tam thiếu gia tự giễu cười cười, một bên tiếp tục khiêu khích Lý Hổ, một bên truy vấn nói.– Vậy hàng hoá đã đi qua con sông ngầm đó, còn thể chặn lại không?– Ư… Ha… Giữa đường có một nơi, gọi là Lô Điền tử, ở đó có bến tàu nhỏ… nếu bỏ lỡ chỗ đó, thuyền sẽ tới thẳng Hán Khẩu… Cánh dưới nhất định sẽ mang trọng binh tới chỗ đó chờ lấy hàng, có thể còn không chỉ một cánh dưới… vậy chẳng còn cách nào khác nữa… A…Tam thiếu gia vui vẻ, hiếu kì truy vấn.– Làm sao ngươi biết rõ vậy?– Ta… từng ở đó làm ăn hai lần.– Thuyền đen nhiều như vậy, thời gian khẩn cấp, làm sao phân ra được là thuyền nào?– Ta… Ta người thô kệch, cách ngốc… Họ Trần và dì Ba lão sinh… sinh một đứa con trai, trói lại, buộc… buộc lão không nói.Tam thiếu gia ở trên mặt Lý Hổ hôn mạnh một cái.– Tiểu lão hổ thật thông minh!Kế tiếp, hắn lập tức ôm Lý Hổ lật thân, đem Lý Hổ đặt cạnh bồn tắm lớn, mạnh mẽ làm lên!– M! A… chậm một chút!“Bảo bối nhi, xin lỗi chính sự nghiêm trọng. Tam gia trở về lại từ từ chơi với ngươi.– M!

Quyển 1 - Chương 17