Ai ai cũng nói Lý Hổ là một kẻ khốn nạn! Khốn nạn đỉnh đầu sinh sang, cước để lưu nùng! từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Uổng cho bản mặt mày rậm mắt to, cái mặt chính khí! Lời này dân chúng chỉ dám ở sau lưng lén nghị luận, mà Lý Hổ thì cứ tự cảm thấy mình rất tốt, hắn ở trong gương mặc quân phục, thấy thế nào xem làm sao cũng là dáng vẻ của một đại anh hùng chân hán tử. Hắn quả thật có tự mãn của tư bản. Từ thằng ăn mày đầu đường, lăn lộn cho tới quân phiệt hôm nay cát cứ một phương, cũng có thể nói là công thành danh toại, một đoạn truyền kỳ. Ngày xưa nếm qua bao khổ đắng cũng không đếm xuể, cho nên, giờ đây hắn không khỏi tự kiêu ngạo một chút, hưởng thụ mọi thứ tốt nhất: rượu nguyên chất, thức ăn ngon, phụ nhân giảo đồng, sống trong phú quý tươi đẹp. Phụ nhân: phụ nữ đã có chồng. Giảo cơ: thiếu niên đẹp. Trong dinh thự hắn đã có chín bà vợ bé, lại còn bố trí thêm ở bên ngoài, bao dưỡng diễn viên chính nổi tiếng của gánh hát Xuân Hòa – Phượng Linh. Mà trước đó vài ngày đi…
Quyển 1 - Chương 30
Cuộc Đối Đầu Đỉnh Cao Của Tra Công Và Tra CôngTác giả: A NgốcTruyện Đam MỹAi ai cũng nói Lý Hổ là một kẻ khốn nạn! Khốn nạn đỉnh đầu sinh sang, cước để lưu nùng! từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Uổng cho bản mặt mày rậm mắt to, cái mặt chính khí! Lời này dân chúng chỉ dám ở sau lưng lén nghị luận, mà Lý Hổ thì cứ tự cảm thấy mình rất tốt, hắn ở trong gương mặc quân phục, thấy thế nào xem làm sao cũng là dáng vẻ của một đại anh hùng chân hán tử. Hắn quả thật có tự mãn của tư bản. Từ thằng ăn mày đầu đường, lăn lộn cho tới quân phiệt hôm nay cát cứ một phương, cũng có thể nói là công thành danh toại, một đoạn truyền kỳ. Ngày xưa nếm qua bao khổ đắng cũng không đếm xuể, cho nên, giờ đây hắn không khỏi tự kiêu ngạo một chút, hưởng thụ mọi thứ tốt nhất: rượu nguyên chất, thức ăn ngon, phụ nhân giảo đồng, sống trong phú quý tươi đẹp. Phụ nhân: phụ nữ đã có chồng. Giảo cơ: thiếu niên đẹp. Trong dinh thự hắn đã có chín bà vợ bé, lại còn bố trí thêm ở bên ngoài, bao dưỡng diễn viên chính nổi tiếng của gánh hát Xuân Hòa – Phượng Linh. Mà trước đó vài ngày đi… Lý Hổ nở nụ cười.– Mai Cửu gia?Người nọ mặt không chút thay đổi gật gật đầu.– Ngươi là Lý Hổ?– Đúng.– Mặc xong quần áo ta cũng không nhận ra.…Lý Hổ nhất thời trước mắt tối sầm! Mười bảy mười tám câu th* t*c xông lên miệng, nhưng dừng một chút, vẫn là nuốt xuống. Một cái giao phong ngắn ngủi, hắn đã ý thức được, loại này, muốn ở trên miệng lưỡi chiếm được tiện nghi, trừ phi là tên cầm thú kia tự thân xuất mã.Vì thế hắn dứt khoát xuất ra bản sắc.– Đ m mày, bớt nói nhảm! Bố mày bên ngoài thiên la địa võng, mày bây giờ là trốn không thoát! Muốn mệnh liền ngoan ngoãn nói cho bố, là ai xài tiền tìm mày tới giết tao?!Mai Cửu buông chén trà.– Nói cho ngươi cũng không sao. Dù sao đêm nay ngươi cũng đi không ra khỏi cửa gian phòng này… Là Ngô Chuẩn Đình.– Ngô Chuẩn Đình? … Đ, là cái lão Ngô đại mập mạp?!!Lý Hổ nghe vậy đầu tiên là phẫn nộ, ‘Lần trước chính là lão oan uổng bố, làm hại bố mất chức! Đch, còn muốn tìm người tới giết bố!!’Rồi nghĩ lại, hắn thoáng nghĩ tới, không khỏi mặt mày hớn hở lên. ‘Ha ha ha ha, nói như vậy, cầm thú kia là đúng người đúng tội, không phải thay bố quýt làm cam chịu?! Ha ha ha, đây mới là ông trời có mắt!!’Mai Cửu gia ngồi ở đối diện, nhíu mày nhìn Lý Hổ. Tên này thật sinh một bộ mặt đoan chính, nhưng cả bụng ý nghĩ xấu. Hiện tại thần thái trên khuôn mặt tuấn tú của hắn biến ảo vô cùng, Cửu gia liền cảm thấy người này lại có chút kỳ quái.Nhìn hắn bây giờ quân phục phẳng phiu, tóc bóng loáng, vẻ mặt kiêu ngạo, đối lập lại hình dáng điềm đạm đáng yêu buổi tối ngày đó, y không khỏi hoài nghi đầu óc tên này có phải có chút vấn đề gì không.Lười cùng người điên ở trong này vô nghĩa thêm, Mai Cửu gia đột nhiên đứng dậy, rút đao.Lấy thân thủ của y, hoàn toàn có nắm chắc trước khi Lý Hổ nổ súng xử lý Lý Hổ!Nhưng Cửu gia vừa mới đứng dậy, đột nhiên choáng đầu, thân thể thoáng lung lay…Ngay trước khi mất đi ý thức, y mơ mơ hồ hồ nghe được tiếng dương dương tự đắc của tên đó. “Trong chén bỏ thuốc an thần cực mạnh USA vận tới, đừng nói mày, một con voi cũng có thể ngã gục… “
Lý Hổ nở nụ cười.
– Mai Cửu gia?
Người nọ mặt không chút thay đổi gật gật đầu.
– Ngươi là Lý Hổ?
– Đúng.
– Mặc xong quần áo ta cũng không nhận ra.
…
Lý Hổ nhất thời trước mắt tối sầm! Mười bảy mười tám câu th* t*c xông lên miệng, nhưng dừng một chút, vẫn là nuốt xuống. Một cái giao phong ngắn ngủi, hắn đã ý thức được, loại này, muốn ở trên miệng lưỡi chiếm được tiện nghi, trừ phi là tên cầm thú kia tự thân xuất mã.
Vì thế hắn dứt khoát xuất ra bản sắc.
– Đ m mày, bớt nói nhảm! Bố mày bên ngoài thiên la địa võng, mày bây giờ là trốn không thoát! Muốn mệnh liền ngoan ngoãn nói cho bố, là ai xài tiền tìm mày tới giết tao?!
Mai Cửu buông chén trà.
– Nói cho ngươi cũng không sao. Dù sao đêm nay ngươi cũng đi không ra khỏi cửa gian phòng này… Là Ngô Chuẩn Đình.
– Ngô Chuẩn Đình? … Đ, là cái lão Ngô đại mập mạp?!!
Lý Hổ nghe vậy đầu tiên là phẫn nộ, ‘Lần trước chính là lão oan uổng bố, làm hại bố mất chức! Đch, còn muốn tìm người tới giết bố!!’
Rồi nghĩ lại, hắn thoáng nghĩ tới, không khỏi mặt mày hớn hở lên. ‘Ha ha ha ha, nói như vậy, cầm thú kia là đúng người đúng tội, không phải thay bố quýt làm cam chịu?! Ha ha ha, đây mới là ông trời có mắt!!’
Mai Cửu gia ngồi ở đối diện, nhíu mày nhìn Lý Hổ. Tên này thật sinh một bộ mặt đoan chính, nhưng cả bụng ý nghĩ xấu. Hiện tại thần thái trên khuôn mặt tuấn tú của hắn biến ảo vô cùng, Cửu gia liền cảm thấy người này lại có chút kỳ quái.
Nhìn hắn bây giờ quân phục phẳng phiu, tóc bóng loáng, vẻ mặt kiêu ngạo, đối lập lại hình dáng điềm đạm đáng yêu buổi tối ngày đó, y không khỏi hoài nghi đầu óc tên này có phải có chút vấn đề gì không.
Lười cùng người điên ở trong này vô nghĩa thêm, Mai Cửu gia đột nhiên đứng dậy, rút đao.
Lấy thân thủ của y, hoàn toàn có nắm chắc trước khi Lý Hổ nổ súng xử lý Lý Hổ!
Nhưng Cửu gia vừa mới đứng dậy, đột nhiên choáng đầu, thân thể thoáng lung lay…
Ngay trước khi mất đi ý thức, y mơ mơ hồ hồ nghe được tiếng dương dương tự đắc của tên đó. “Trong chén bỏ thuốc an thần cực mạnh USA vận tới, đừng nói mày, một con voi cũng có thể ngã gục… “
Cuộc Đối Đầu Đỉnh Cao Của Tra Công Và Tra CôngTác giả: A NgốcTruyện Đam MỹAi ai cũng nói Lý Hổ là một kẻ khốn nạn! Khốn nạn đỉnh đầu sinh sang, cước để lưu nùng! từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Uổng cho bản mặt mày rậm mắt to, cái mặt chính khí! Lời này dân chúng chỉ dám ở sau lưng lén nghị luận, mà Lý Hổ thì cứ tự cảm thấy mình rất tốt, hắn ở trong gương mặc quân phục, thấy thế nào xem làm sao cũng là dáng vẻ của một đại anh hùng chân hán tử. Hắn quả thật có tự mãn của tư bản. Từ thằng ăn mày đầu đường, lăn lộn cho tới quân phiệt hôm nay cát cứ một phương, cũng có thể nói là công thành danh toại, một đoạn truyền kỳ. Ngày xưa nếm qua bao khổ đắng cũng không đếm xuể, cho nên, giờ đây hắn không khỏi tự kiêu ngạo một chút, hưởng thụ mọi thứ tốt nhất: rượu nguyên chất, thức ăn ngon, phụ nhân giảo đồng, sống trong phú quý tươi đẹp. Phụ nhân: phụ nữ đã có chồng. Giảo cơ: thiếu niên đẹp. Trong dinh thự hắn đã có chín bà vợ bé, lại còn bố trí thêm ở bên ngoài, bao dưỡng diễn viên chính nổi tiếng của gánh hát Xuân Hòa – Phượng Linh. Mà trước đó vài ngày đi… Lý Hổ nở nụ cười.– Mai Cửu gia?Người nọ mặt không chút thay đổi gật gật đầu.– Ngươi là Lý Hổ?– Đúng.– Mặc xong quần áo ta cũng không nhận ra.…Lý Hổ nhất thời trước mắt tối sầm! Mười bảy mười tám câu th* t*c xông lên miệng, nhưng dừng một chút, vẫn là nuốt xuống. Một cái giao phong ngắn ngủi, hắn đã ý thức được, loại này, muốn ở trên miệng lưỡi chiếm được tiện nghi, trừ phi là tên cầm thú kia tự thân xuất mã.Vì thế hắn dứt khoát xuất ra bản sắc.– Đ m mày, bớt nói nhảm! Bố mày bên ngoài thiên la địa võng, mày bây giờ là trốn không thoát! Muốn mệnh liền ngoan ngoãn nói cho bố, là ai xài tiền tìm mày tới giết tao?!Mai Cửu buông chén trà.– Nói cho ngươi cũng không sao. Dù sao đêm nay ngươi cũng đi không ra khỏi cửa gian phòng này… Là Ngô Chuẩn Đình.– Ngô Chuẩn Đình? … Đ, là cái lão Ngô đại mập mạp?!!Lý Hổ nghe vậy đầu tiên là phẫn nộ, ‘Lần trước chính là lão oan uổng bố, làm hại bố mất chức! Đch, còn muốn tìm người tới giết bố!!’Rồi nghĩ lại, hắn thoáng nghĩ tới, không khỏi mặt mày hớn hở lên. ‘Ha ha ha ha, nói như vậy, cầm thú kia là đúng người đúng tội, không phải thay bố quýt làm cam chịu?! Ha ha ha, đây mới là ông trời có mắt!!’Mai Cửu gia ngồi ở đối diện, nhíu mày nhìn Lý Hổ. Tên này thật sinh một bộ mặt đoan chính, nhưng cả bụng ý nghĩ xấu. Hiện tại thần thái trên khuôn mặt tuấn tú của hắn biến ảo vô cùng, Cửu gia liền cảm thấy người này lại có chút kỳ quái.Nhìn hắn bây giờ quân phục phẳng phiu, tóc bóng loáng, vẻ mặt kiêu ngạo, đối lập lại hình dáng điềm đạm đáng yêu buổi tối ngày đó, y không khỏi hoài nghi đầu óc tên này có phải có chút vấn đề gì không.Lười cùng người điên ở trong này vô nghĩa thêm, Mai Cửu gia đột nhiên đứng dậy, rút đao.Lấy thân thủ của y, hoàn toàn có nắm chắc trước khi Lý Hổ nổ súng xử lý Lý Hổ!Nhưng Cửu gia vừa mới đứng dậy, đột nhiên choáng đầu, thân thể thoáng lung lay…Ngay trước khi mất đi ý thức, y mơ mơ hồ hồ nghe được tiếng dương dương tự đắc của tên đó. “Trong chén bỏ thuốc an thần cực mạnh USA vận tới, đừng nói mày, một con voi cũng có thể ngã gục… “