Ai ai cũng nói Lý Hổ là một kẻ khốn nạn! Khốn nạn đỉnh đầu sinh sang, cước để lưu nùng! từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Uổng cho bản mặt mày rậm mắt to, cái mặt chính khí! Lời này dân chúng chỉ dám ở sau lưng lén nghị luận, mà Lý Hổ thì cứ tự cảm thấy mình rất tốt, hắn ở trong gương mặc quân phục, thấy thế nào xem làm sao cũng là dáng vẻ của một đại anh hùng chân hán tử. Hắn quả thật có tự mãn của tư bản. Từ thằng ăn mày đầu đường, lăn lộn cho tới quân phiệt hôm nay cát cứ một phương, cũng có thể nói là công thành danh toại, một đoạn truyền kỳ. Ngày xưa nếm qua bao khổ đắng cũng không đếm xuể, cho nên, giờ đây hắn không khỏi tự kiêu ngạo một chút, hưởng thụ mọi thứ tốt nhất: rượu nguyên chất, thức ăn ngon, phụ nhân giảo đồng, sống trong phú quý tươi đẹp. Phụ nhân: phụ nữ đã có chồng. Giảo cơ: thiếu niên đẹp. Trong dinh thự hắn đã có chín bà vợ bé, lại còn bố trí thêm ở bên ngoài, bao dưỡng diễn viên chính nổi tiếng của gánh hát Xuân Hòa – Phượng Linh. Mà trước đó vài ngày đi…
Quyển 2 - Chương 4
Cuộc Đối Đầu Đỉnh Cao Của Tra Công Và Tra CôngTác giả: A NgốcTruyện Đam MỹAi ai cũng nói Lý Hổ là một kẻ khốn nạn! Khốn nạn đỉnh đầu sinh sang, cước để lưu nùng! từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Uổng cho bản mặt mày rậm mắt to, cái mặt chính khí! Lời này dân chúng chỉ dám ở sau lưng lén nghị luận, mà Lý Hổ thì cứ tự cảm thấy mình rất tốt, hắn ở trong gương mặc quân phục, thấy thế nào xem làm sao cũng là dáng vẻ của một đại anh hùng chân hán tử. Hắn quả thật có tự mãn của tư bản. Từ thằng ăn mày đầu đường, lăn lộn cho tới quân phiệt hôm nay cát cứ một phương, cũng có thể nói là công thành danh toại, một đoạn truyền kỳ. Ngày xưa nếm qua bao khổ đắng cũng không đếm xuể, cho nên, giờ đây hắn không khỏi tự kiêu ngạo một chút, hưởng thụ mọi thứ tốt nhất: rượu nguyên chất, thức ăn ngon, phụ nhân giảo đồng, sống trong phú quý tươi đẹp. Phụ nhân: phụ nữ đã có chồng. Giảo cơ: thiếu niên đẹp. Trong dinh thự hắn đã có chín bà vợ bé, lại còn bố trí thêm ở bên ngoài, bao dưỡng diễn viên chính nổi tiếng của gánh hát Xuân Hòa – Phượng Linh. Mà trước đó vài ngày đi… Ngày nam tử áo xám chào từ biệt, Tạ Tướng quân tự mình đưa hắn đưa đến nhà ga Chaha’er. Trên đường trở về, Tạ Tướng quân bảo tài xế dừng xe.– Lý tiên sinh, mời ngồi phía sau.…Xe chạy một đường, hai người ngồi ghế sau vẫn trầm mặc không nói chuyện.Một lúc lâu sau, Tạ Viễn đột nhiên hỏi.– Trong sơn cốc kia có thịt ăn chứ?Lý Hổ quay đầu, nhìn hắn một cái, lại đem đầu xoay lại.– Hai ba tháng có một lần.– Vậy rượu?– Không có.– Thế phụ nữ?– Đ! Có một đám ông lớn!Tạ Viễn nâng lên tay, vò vò đầu Lý Hổ. Tóc quá ngắn, chọc chọc đâm tay. Hắn không có hỏi con mắt thế nào. Chính mình đã hạ thủ, lại hỏi một câu như vậy, không khỏi mèo khóc chuột giả từ bi!Tạ Viễn mang Lý Hổ về thẳng trụ sở của mình.Đi vào phòng ngủ, hắn nói với Lý Hổ. – Bên trong là phòng tắm, vào tắm rửa chút đi.Lý Hổ đứng đó không di chuyển.Tay hắn chậm rãi nắm chặt, lại chậm rãi buông lỏng ra, rồi lại nắm chặt.– Đ! Bố không phải kỹ nữ ngươi bao!Tạ Viễn không nhìn hắn, tự mình mở ra tủ quần áo, từ bên trong đem sơ mi, áo lót, tây trang, tây khố, ca-ra-vat từng cái từng cái ném ra ngoài.Hắn xoay đầu lại, cười cười với Lý Hổ.– Tắm xong đem mấy cái này thay hết. Chúng ta đi khách sạn lớn Yến Sơn ăn cơm trước, sau đó đi nhà hát Cửu Châu xem kịch. Chaha’er này ở nông thôn, so ra kém Bắc Bình phồn hoa, chỉ nhà hát này cũng không tệ lắm.…Hắn bước đến trước mặt Lý Hổ, vỗ vỗ vai hắn.– Xong rồi lại đi tìm phụ nữ… Đương nhiên, nếu ngươi không muốn ngủ với các nàng, Tam gia cùng ngươi.
Ngày nam tử áo xám chào từ biệt, Tạ Tướng quân tự mình đưa hắn đưa đến nhà ga Chaha’er. Trên đường trở về, Tạ Tướng quân bảo tài xế dừng xe.
– Lý tiên sinh, mời ngồi phía sau.
…
Xe chạy một đường, hai người ngồi ghế sau vẫn trầm mặc không nói chuyện.
Một lúc lâu sau, Tạ Viễn đột nhiên hỏi.
– Trong sơn cốc kia có thịt ăn chứ?
Lý Hổ quay đầu, nhìn hắn một cái, lại đem đầu xoay lại.
– Hai ba tháng có một lần.
– Vậy rượu?
– Không có.
– Thế phụ nữ?
– Đ! Có một đám ông lớn!
Tạ Viễn nâng lên tay, vò vò đầu Lý Hổ. Tóc quá ngắn, chọc chọc đâm tay. Hắn không có hỏi con mắt thế nào. Chính mình đã hạ thủ, lại hỏi một câu như vậy, không khỏi mèo khóc chuột giả từ bi!
Tạ Viễn mang Lý Hổ về thẳng trụ sở của mình.
Đi vào phòng ngủ, hắn nói với Lý Hổ. – Bên trong là phòng tắm, vào tắm rửa chút đi.
Lý Hổ đứng đó không di chuyển.
Tay hắn chậm rãi nắm chặt, lại chậm rãi buông lỏng ra, rồi lại nắm chặt.
– Đ! Bố không phải kỹ nữ ngươi bao!
Tạ Viễn không nhìn hắn, tự mình mở ra tủ quần áo, từ bên trong đem sơ mi, áo lót, tây trang, tây khố, ca-ra-vat từng cái từng cái ném ra ngoài.
Hắn xoay đầu lại, cười cười với Lý Hổ.
– Tắm xong đem mấy cái này thay hết. Chúng ta đi khách sạn lớn Yến Sơn ăn cơm trước, sau đó đi nhà hát Cửu Châu xem kịch. Chaha’er này ở nông thôn, so ra kém Bắc Bình phồn hoa, chỉ nhà hát này cũng không tệ lắm.
…
Hắn bước đến trước mặt Lý Hổ, vỗ vỗ vai hắn.
– Xong rồi lại đi tìm phụ nữ… Đương nhiên, nếu ngươi không muốn ngủ với các nàng, Tam gia cùng ngươi.
Cuộc Đối Đầu Đỉnh Cao Của Tra Công Và Tra CôngTác giả: A NgốcTruyện Đam MỹAi ai cũng nói Lý Hổ là một kẻ khốn nạn! Khốn nạn đỉnh đầu sinh sang, cước để lưu nùng! từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Uổng cho bản mặt mày rậm mắt to, cái mặt chính khí! Lời này dân chúng chỉ dám ở sau lưng lén nghị luận, mà Lý Hổ thì cứ tự cảm thấy mình rất tốt, hắn ở trong gương mặc quân phục, thấy thế nào xem làm sao cũng là dáng vẻ của một đại anh hùng chân hán tử. Hắn quả thật có tự mãn của tư bản. Từ thằng ăn mày đầu đường, lăn lộn cho tới quân phiệt hôm nay cát cứ một phương, cũng có thể nói là công thành danh toại, một đoạn truyền kỳ. Ngày xưa nếm qua bao khổ đắng cũng không đếm xuể, cho nên, giờ đây hắn không khỏi tự kiêu ngạo một chút, hưởng thụ mọi thứ tốt nhất: rượu nguyên chất, thức ăn ngon, phụ nhân giảo đồng, sống trong phú quý tươi đẹp. Phụ nhân: phụ nữ đã có chồng. Giảo cơ: thiếu niên đẹp. Trong dinh thự hắn đã có chín bà vợ bé, lại còn bố trí thêm ở bên ngoài, bao dưỡng diễn viên chính nổi tiếng của gánh hát Xuân Hòa – Phượng Linh. Mà trước đó vài ngày đi… Ngày nam tử áo xám chào từ biệt, Tạ Tướng quân tự mình đưa hắn đưa đến nhà ga Chaha’er. Trên đường trở về, Tạ Tướng quân bảo tài xế dừng xe.– Lý tiên sinh, mời ngồi phía sau.…Xe chạy một đường, hai người ngồi ghế sau vẫn trầm mặc không nói chuyện.Một lúc lâu sau, Tạ Viễn đột nhiên hỏi.– Trong sơn cốc kia có thịt ăn chứ?Lý Hổ quay đầu, nhìn hắn một cái, lại đem đầu xoay lại.– Hai ba tháng có một lần.– Vậy rượu?– Không có.– Thế phụ nữ?– Đ! Có một đám ông lớn!Tạ Viễn nâng lên tay, vò vò đầu Lý Hổ. Tóc quá ngắn, chọc chọc đâm tay. Hắn không có hỏi con mắt thế nào. Chính mình đã hạ thủ, lại hỏi một câu như vậy, không khỏi mèo khóc chuột giả từ bi!Tạ Viễn mang Lý Hổ về thẳng trụ sở của mình.Đi vào phòng ngủ, hắn nói với Lý Hổ. – Bên trong là phòng tắm, vào tắm rửa chút đi.Lý Hổ đứng đó không di chuyển.Tay hắn chậm rãi nắm chặt, lại chậm rãi buông lỏng ra, rồi lại nắm chặt.– Đ! Bố không phải kỹ nữ ngươi bao!Tạ Viễn không nhìn hắn, tự mình mở ra tủ quần áo, từ bên trong đem sơ mi, áo lót, tây trang, tây khố, ca-ra-vat từng cái từng cái ném ra ngoài.Hắn xoay đầu lại, cười cười với Lý Hổ.– Tắm xong đem mấy cái này thay hết. Chúng ta đi khách sạn lớn Yến Sơn ăn cơm trước, sau đó đi nhà hát Cửu Châu xem kịch. Chaha’er này ở nông thôn, so ra kém Bắc Bình phồn hoa, chỉ nhà hát này cũng không tệ lắm.…Hắn bước đến trước mặt Lý Hổ, vỗ vỗ vai hắn.– Xong rồi lại đi tìm phụ nữ… Đương nhiên, nếu ngươi không muốn ngủ với các nàng, Tam gia cùng ngươi.