Tác giả:

Ai ai cũng nói Lý Hổ là một kẻ khốn nạn! Khốn nạn đỉnh đầu sinh sang, cước để lưu nùng! từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Uổng cho bản mặt mày rậm mắt to, cái mặt chính khí! Lời này dân chúng chỉ dám ở sau lưng lén nghị luận, mà Lý Hổ thì cứ tự cảm thấy mình rất tốt, hắn ở trong gương mặc quân phục, thấy thế nào xem làm sao cũng là dáng vẻ của một đại anh hùng chân hán tử. Hắn quả thật có tự mãn của tư bản. Từ thằng ăn mày đầu đường, lăn lộn cho tới quân phiệt hôm nay cát cứ một phương, cũng có thể nói là công thành danh toại, một đoạn truyền kỳ. Ngày xưa nếm qua bao khổ đắng cũng không đếm xuể, cho nên, giờ đây hắn không khỏi tự kiêu ngạo một chút, hưởng thụ mọi thứ tốt nhất: rượu nguyên chất, thức ăn ngon, phụ nhân giảo đồng, sống trong phú quý tươi đẹp. Phụ nhân: phụ nữ đã có chồng. Giảo cơ: thiếu niên đẹp. Trong dinh thự hắn đã có chín bà vợ bé, lại còn bố trí thêm ở bên ngoài, bao dưỡng diễn viên chính nổi tiếng của gánh hát Xuân Hòa – Phượng Linh. Mà trước đó vài ngày đi…

Quyển 2 - Chương 6

Cuộc Đối Đầu Đỉnh Cao Của Tra Công Và Tra CôngTác giả: A NgốcTruyện Đam MỹAi ai cũng nói Lý Hổ là một kẻ khốn nạn! Khốn nạn đỉnh đầu sinh sang, cước để lưu nùng! từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Uổng cho bản mặt mày rậm mắt to, cái mặt chính khí! Lời này dân chúng chỉ dám ở sau lưng lén nghị luận, mà Lý Hổ thì cứ tự cảm thấy mình rất tốt, hắn ở trong gương mặc quân phục, thấy thế nào xem làm sao cũng là dáng vẻ của một đại anh hùng chân hán tử. Hắn quả thật có tự mãn của tư bản. Từ thằng ăn mày đầu đường, lăn lộn cho tới quân phiệt hôm nay cát cứ một phương, cũng có thể nói là công thành danh toại, một đoạn truyền kỳ. Ngày xưa nếm qua bao khổ đắng cũng không đếm xuể, cho nên, giờ đây hắn không khỏi tự kiêu ngạo một chút, hưởng thụ mọi thứ tốt nhất: rượu nguyên chất, thức ăn ngon, phụ nhân giảo đồng, sống trong phú quý tươi đẹp. Phụ nhân: phụ nữ đã có chồng. Giảo cơ: thiếu niên đẹp. Trong dinh thự hắn đã có chín bà vợ bé, lại còn bố trí thêm ở bên ngoài, bao dưỡng diễn viên chính nổi tiếng của gánh hát Xuân Hòa – Phượng Linh. Mà trước đó vài ngày đi… Hai người trên giường an tĩnh lại.Lý Hổ nằm ở trên người Bạch Mộng Điệp không động đây nữa, đây là xong việc.Tạ Viễn đem đầu mẩu thuốc lá ấn vào gạt tàn, đứng lên, tay đút trong túi, đi đến trước giường, hơi hơi cúi đầu đánh giá hai người này.Trên da thịt Bạch Mộng Điệp tuyết trắng nổi lên đỏ ửng nhàn nhạt, giống như hoa đào tháng ba. Hai mắt nàng vẫn đang nhắm, khóe mắt có một vệt nước mắt nhỏ dài. Lý Hổ mở tay mở chân nằm xoải trên người nàng. Nửa người trên còn mặc sơ mi, nửa người dưới tây khố cởi đến đầu gối, lộ ra cái mông tròn tròn. Mặt trên làn da bóng loáng tinh tế, ở dưới đèn phản xạ ra một đường cong rất đẹp.Tạ Viễn cười cười, lấy ngón tay vân vê vành tai nhỏ xinh tinh xảo của Bạch Mộng Điệp, chơi một chút chiếc khuyên tai phỉ thúy xanh xanh, giọng ôn hòa.– Vất vả rồi, nghỉ ngơi đi.Rồi, hắn cúi người xuống, tay vươn tới, ôm Lý Hổ từ trên giường bế lên, xoay người đi ra phòng.…Lý Hổ mặt không chút thay đổi tựa vào khuỷu tay hắn, cũng không có làm bất cứ giãy dụa, trong đầu lại xoay tròn các loại ý nghĩ. ‘Bố lúc này là thân phận liên lạc viên, cầm thú chung quy không thể giết ta. Lại nói, là hắn bảo bố làm, bố không làm chẳng phải phí! … Chẳng qua là làm bố lại … Dù sao cũng để hắn chơi nát rồi, nhiều một lần ít một lần chẳng khác gì! Tóm lại, giờ ngủ gái của hắn, bố là lãi lớn!’Mông hắn vừa chạm vào giường, liền mở ra hai tay hai chân hình chữ “Đại” nằm trên giường.– Muốn làm thì làm nhanh! Nhưng nói rõ trước, bố vừa dốc hết khí lực, giờ mệt mỏi, không tinh thần chơi với ngươi, tự mình dùng tạm đi.Tạ Viễn nở nụ cười. Hắn nhếch lông mày cao cao, vươn tay đến, nhanh nhẹn l*t s*ch quần áo còn lại trên người Lý Hổ.Tứ chi thon dài tr*n tr**ng dần dần lộ ra, dưới ánh đèn hiện lên màu mật ong sáng bóng. Hắn ở trên cái mông tròn trịa rắn chắc dùng sức vỗ một bàn tay. Đứng dậy, cũng c** s*ch mình. Bước lên giường, ôm Lý Hổ tiến vào trong chăn. Dưới chăn tơ ngỗng mềm mại, là da thịt tr*n tr** bóng loáng ấm áp của hai bên … Tạ Viễn ôm Lý Hổ dụi dụi, liền buông ra cánh tay nghiêng đầu đi.Cư nhiên, hắn cứ thế nhắm mắt lại ngủ!…Lý Hổ nhịn không được dùng độc nhãn lén nhìn hắn mấy cái. Tạ Viễn hai mắt nhắm nghiền, hô hấp ổn định, vậy mà thật sự ngủ!Lý Hổ trở mình, lưng phía Tạ Viễn.Hắn nằm một hồi, rốt cục kiềm không được, lại xoay qua, cùi chỏ dùng sức chọc Tạ Viễn một cái.– Rốt cuộc ngươi có ý gì?!Tạ Viễn chậm rãi mở mắt ra, tà liếc Lý Hổ một cái.Đột nhiên, hắn lộ ra nụ cười xấu xa, lập tức nghiêng thân qua. Một bàn tay ôm Lý Hổ, một bàn tay vê h* th*n của hắn. Con mắt còn lại của Lý Hổ lập tức mở to tròn, bản năng vươn tay xuống phía dưới chắn lại.Ngón tay Tạ Viễn cũng không dùng sức, chỉ là tùy ý chơi đùa vài cái đồ chơi mềm mềm, âm thanh trầm trầm mang theo một chút ý cười. – Thứ đáng thương này, nhiều năm như vậy chưa thấy qua phụ nữ, lần này để nó làm đã nghiện. Xong rồi, liền an tâm. Về sau đi theo cạnh Tam gia, tiểu lão hổ và tiểu tiểu lão hổ đều phải ngoan ngoãn …Hắn nhìn thẳng mắt Lý Hổ, chóp mũi hai người nhẹ nhàng sát vào nhau. – Tam gia nói có đúng hay không?

Hai người trên giường an tĩnh lại.

Lý Hổ nằm ở trên người Bạch Mộng Điệp không động đây nữa, đây là xong việc.

Tạ Viễn đem đầu mẩu thuốc lá ấn vào gạt tàn, đứng lên, tay đút trong túi, đi đến trước giường, hơi hơi cúi đầu đánh giá hai người này.

Trên da thịt Bạch Mộng Điệp tuyết trắng nổi lên đỏ ửng nhàn nhạt, giống như hoa đào tháng ba. Hai mắt nàng vẫn đang nhắm, khóe mắt có một vệt nước mắt nhỏ dài. Lý Hổ mở tay mở chân nằm xoải trên người nàng. Nửa người trên còn mặc sơ mi, nửa người dưới tây khố cởi đến đầu gối, lộ ra cái mông tròn tròn. Mặt trên làn da bóng loáng tinh tế, ở dưới đèn phản xạ ra một đường cong rất đẹp.

Tạ Viễn cười cười, lấy ngón tay vân vê vành tai nhỏ xinh tinh xảo của Bạch Mộng Điệp, chơi một chút chiếc khuyên tai phỉ thúy xanh xanh, giọng ôn hòa.

– Vất vả rồi, nghỉ ngơi đi.

Rồi, hắn cúi người xuống, tay vươn tới, ôm Lý Hổ từ trên giường bế lên, xoay người đi ra phòng.

Lý Hổ mặt không chút thay đổi tựa vào khuỷu tay hắn, cũng không có làm bất cứ giãy dụa, trong đầu lại xoay tròn các loại ý nghĩ. ‘Bố lúc này là thân phận liên lạc viên, cầm thú chung quy không thể giết ta. Lại nói, là hắn bảo bố làm, bố không làm chẳng phải phí! … Chẳng qua là làm bố lại … Dù sao cũng để hắn chơi nát rồi, nhiều một lần ít một lần chẳng khác gì! Tóm lại, giờ ngủ gái của hắn, bố là lãi lớn!’

Mông hắn vừa chạm vào giường, liền mở ra hai tay hai chân hình chữ “Đại” nằm trên giường.

– Muốn làm thì làm nhanh! Nhưng nói rõ trước, bố vừa dốc hết khí lực, giờ mệt mỏi, không tinh thần chơi với ngươi, tự mình dùng tạm đi.

Tạ Viễn nở nụ cười. Hắn nhếch lông mày cao cao, vươn tay đến, nhanh nhẹn l*t s*ch quần áo còn lại trên người Lý Hổ.

Tứ chi thon dài tr*n tr**ng dần dần lộ ra, dưới ánh đèn hiện lên màu mật ong sáng bóng. Hắn ở trên cái mông tròn trịa rắn chắc dùng sức vỗ một bàn tay. Đứng dậy, cũng c** s*ch mình. Bước lên giường, ôm Lý Hổ tiến vào trong chăn. Dưới chăn tơ ngỗng mềm mại, là da thịt tr*n tr** bóng loáng ấm áp của hai bên … Tạ Viễn ôm Lý Hổ dụi dụi, liền buông ra cánh tay nghiêng đầu đi.

Cư nhiên, hắn cứ thế nhắm mắt lại ngủ!

Lý Hổ nhịn không được dùng độc nhãn lén nhìn hắn mấy cái. Tạ Viễn hai mắt nhắm nghiền, hô hấp ổn định, vậy mà thật sự ngủ!

Lý Hổ trở mình, lưng phía Tạ Viễn.

Hắn nằm một hồi, rốt cục kiềm không được, lại xoay qua, cùi chỏ dùng sức chọc Tạ Viễn một cái.

– Rốt cuộc ngươi có ý gì?!

Tạ Viễn chậm rãi mở mắt ra, tà liếc Lý Hổ một cái.

Đột nhiên, hắn lộ ra nụ cười xấu xa, lập tức nghiêng thân qua. Một bàn tay ôm Lý Hổ, một bàn tay vê h* th*n của hắn. Con mắt còn lại của Lý Hổ lập tức mở to tròn, bản năng vươn tay xuống phía dưới chắn lại.

Ngón tay Tạ Viễn cũng không dùng sức, chỉ là tùy ý chơi đùa vài cái đồ chơi mềm mềm, âm thanh trầm trầm mang theo một chút ý cười. – Thứ đáng thương này, nhiều năm như vậy chưa thấy qua phụ nữ, lần này để nó làm đã nghiện. Xong rồi, liền an tâm. Về sau đi theo cạnh Tam gia, tiểu lão hổ và tiểu tiểu lão hổ đều phải ngoan ngoãn …

Hắn nhìn thẳng mắt Lý Hổ, chóp mũi hai người nhẹ nhàng sát vào nhau. – Tam gia nói có đúng hay không?

Cuộc Đối Đầu Đỉnh Cao Của Tra Công Và Tra CôngTác giả: A NgốcTruyện Đam MỹAi ai cũng nói Lý Hổ là một kẻ khốn nạn! Khốn nạn đỉnh đầu sinh sang, cước để lưu nùng! từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Uổng cho bản mặt mày rậm mắt to, cái mặt chính khí! Lời này dân chúng chỉ dám ở sau lưng lén nghị luận, mà Lý Hổ thì cứ tự cảm thấy mình rất tốt, hắn ở trong gương mặc quân phục, thấy thế nào xem làm sao cũng là dáng vẻ của một đại anh hùng chân hán tử. Hắn quả thật có tự mãn của tư bản. Từ thằng ăn mày đầu đường, lăn lộn cho tới quân phiệt hôm nay cát cứ một phương, cũng có thể nói là công thành danh toại, một đoạn truyền kỳ. Ngày xưa nếm qua bao khổ đắng cũng không đếm xuể, cho nên, giờ đây hắn không khỏi tự kiêu ngạo một chút, hưởng thụ mọi thứ tốt nhất: rượu nguyên chất, thức ăn ngon, phụ nhân giảo đồng, sống trong phú quý tươi đẹp. Phụ nhân: phụ nữ đã có chồng. Giảo cơ: thiếu niên đẹp. Trong dinh thự hắn đã có chín bà vợ bé, lại còn bố trí thêm ở bên ngoài, bao dưỡng diễn viên chính nổi tiếng của gánh hát Xuân Hòa – Phượng Linh. Mà trước đó vài ngày đi… Hai người trên giường an tĩnh lại.Lý Hổ nằm ở trên người Bạch Mộng Điệp không động đây nữa, đây là xong việc.Tạ Viễn đem đầu mẩu thuốc lá ấn vào gạt tàn, đứng lên, tay đút trong túi, đi đến trước giường, hơi hơi cúi đầu đánh giá hai người này.Trên da thịt Bạch Mộng Điệp tuyết trắng nổi lên đỏ ửng nhàn nhạt, giống như hoa đào tháng ba. Hai mắt nàng vẫn đang nhắm, khóe mắt có một vệt nước mắt nhỏ dài. Lý Hổ mở tay mở chân nằm xoải trên người nàng. Nửa người trên còn mặc sơ mi, nửa người dưới tây khố cởi đến đầu gối, lộ ra cái mông tròn tròn. Mặt trên làn da bóng loáng tinh tế, ở dưới đèn phản xạ ra một đường cong rất đẹp.Tạ Viễn cười cười, lấy ngón tay vân vê vành tai nhỏ xinh tinh xảo của Bạch Mộng Điệp, chơi một chút chiếc khuyên tai phỉ thúy xanh xanh, giọng ôn hòa.– Vất vả rồi, nghỉ ngơi đi.Rồi, hắn cúi người xuống, tay vươn tới, ôm Lý Hổ từ trên giường bế lên, xoay người đi ra phòng.…Lý Hổ mặt không chút thay đổi tựa vào khuỷu tay hắn, cũng không có làm bất cứ giãy dụa, trong đầu lại xoay tròn các loại ý nghĩ. ‘Bố lúc này là thân phận liên lạc viên, cầm thú chung quy không thể giết ta. Lại nói, là hắn bảo bố làm, bố không làm chẳng phải phí! … Chẳng qua là làm bố lại … Dù sao cũng để hắn chơi nát rồi, nhiều một lần ít một lần chẳng khác gì! Tóm lại, giờ ngủ gái của hắn, bố là lãi lớn!’Mông hắn vừa chạm vào giường, liền mở ra hai tay hai chân hình chữ “Đại” nằm trên giường.– Muốn làm thì làm nhanh! Nhưng nói rõ trước, bố vừa dốc hết khí lực, giờ mệt mỏi, không tinh thần chơi với ngươi, tự mình dùng tạm đi.Tạ Viễn nở nụ cười. Hắn nhếch lông mày cao cao, vươn tay đến, nhanh nhẹn l*t s*ch quần áo còn lại trên người Lý Hổ.Tứ chi thon dài tr*n tr**ng dần dần lộ ra, dưới ánh đèn hiện lên màu mật ong sáng bóng. Hắn ở trên cái mông tròn trịa rắn chắc dùng sức vỗ một bàn tay. Đứng dậy, cũng c** s*ch mình. Bước lên giường, ôm Lý Hổ tiến vào trong chăn. Dưới chăn tơ ngỗng mềm mại, là da thịt tr*n tr** bóng loáng ấm áp của hai bên … Tạ Viễn ôm Lý Hổ dụi dụi, liền buông ra cánh tay nghiêng đầu đi.Cư nhiên, hắn cứ thế nhắm mắt lại ngủ!…Lý Hổ nhịn không được dùng độc nhãn lén nhìn hắn mấy cái. Tạ Viễn hai mắt nhắm nghiền, hô hấp ổn định, vậy mà thật sự ngủ!Lý Hổ trở mình, lưng phía Tạ Viễn.Hắn nằm một hồi, rốt cục kiềm không được, lại xoay qua, cùi chỏ dùng sức chọc Tạ Viễn một cái.– Rốt cuộc ngươi có ý gì?!Tạ Viễn chậm rãi mở mắt ra, tà liếc Lý Hổ một cái.Đột nhiên, hắn lộ ra nụ cười xấu xa, lập tức nghiêng thân qua. Một bàn tay ôm Lý Hổ, một bàn tay vê h* th*n của hắn. Con mắt còn lại của Lý Hổ lập tức mở to tròn, bản năng vươn tay xuống phía dưới chắn lại.Ngón tay Tạ Viễn cũng không dùng sức, chỉ là tùy ý chơi đùa vài cái đồ chơi mềm mềm, âm thanh trầm trầm mang theo một chút ý cười. – Thứ đáng thương này, nhiều năm như vậy chưa thấy qua phụ nữ, lần này để nó làm đã nghiện. Xong rồi, liền an tâm. Về sau đi theo cạnh Tam gia, tiểu lão hổ và tiểu tiểu lão hổ đều phải ngoan ngoãn …Hắn nhìn thẳng mắt Lý Hổ, chóp mũi hai người nhẹ nhàng sát vào nhau. – Tam gia nói có đúng hay không?

Quyển 2 - Chương 6