Ai ai cũng nói Lý Hổ là một kẻ khốn nạn! Khốn nạn đỉnh đầu sinh sang, cước để lưu nùng! từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Uổng cho bản mặt mày rậm mắt to, cái mặt chính khí! Lời này dân chúng chỉ dám ở sau lưng lén nghị luận, mà Lý Hổ thì cứ tự cảm thấy mình rất tốt, hắn ở trong gương mặc quân phục, thấy thế nào xem làm sao cũng là dáng vẻ của một đại anh hùng chân hán tử. Hắn quả thật có tự mãn của tư bản. Từ thằng ăn mày đầu đường, lăn lộn cho tới quân phiệt hôm nay cát cứ một phương, cũng có thể nói là công thành danh toại, một đoạn truyền kỳ. Ngày xưa nếm qua bao khổ đắng cũng không đếm xuể, cho nên, giờ đây hắn không khỏi tự kiêu ngạo một chút, hưởng thụ mọi thứ tốt nhất: rượu nguyên chất, thức ăn ngon, phụ nhân giảo đồng, sống trong phú quý tươi đẹp. Phụ nhân: phụ nữ đã có chồng. Giảo cơ: thiếu niên đẹp. Trong dinh thự hắn đã có chín bà vợ bé, lại còn bố trí thêm ở bên ngoài, bao dưỡng diễn viên chính nổi tiếng của gánh hát Xuân Hòa – Phượng Linh. Mà trước đó vài ngày đi…
Quyển 2 - Chương 19
Cuộc Đối Đầu Đỉnh Cao Của Tra Công Và Tra CôngTác giả: A NgốcTruyện Đam MỹAi ai cũng nói Lý Hổ là một kẻ khốn nạn! Khốn nạn đỉnh đầu sinh sang, cước để lưu nùng! từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Uổng cho bản mặt mày rậm mắt to, cái mặt chính khí! Lời này dân chúng chỉ dám ở sau lưng lén nghị luận, mà Lý Hổ thì cứ tự cảm thấy mình rất tốt, hắn ở trong gương mặc quân phục, thấy thế nào xem làm sao cũng là dáng vẻ của một đại anh hùng chân hán tử. Hắn quả thật có tự mãn của tư bản. Từ thằng ăn mày đầu đường, lăn lộn cho tới quân phiệt hôm nay cát cứ một phương, cũng có thể nói là công thành danh toại, một đoạn truyền kỳ. Ngày xưa nếm qua bao khổ đắng cũng không đếm xuể, cho nên, giờ đây hắn không khỏi tự kiêu ngạo một chút, hưởng thụ mọi thứ tốt nhất: rượu nguyên chất, thức ăn ngon, phụ nhân giảo đồng, sống trong phú quý tươi đẹp. Phụ nhân: phụ nữ đã có chồng. Giảo cơ: thiếu niên đẹp. Trong dinh thự hắn đã có chín bà vợ bé, lại còn bố trí thêm ở bên ngoài, bao dưỡng diễn viên chính nổi tiếng của gánh hát Xuân Hòa – Phượng Linh. Mà trước đó vài ngày đi… – A…– … Mông lại hút thêm…– Hút ngươi b n hút… Hừ… A! …– Đ! Thực m n mông tốt! … M, cắn chặt như vậy! … Ngươi thả lỏng một chút… A…– Hừ……Hai người xoải tay xoải chân, chiếm cứ cả chiếc giường lớn.Một người nằm sấp trên giường, một ngửa mặt nằm, đều là toàn thân tr*n tr**, ngay cả tóc cũng bị mồ hôi thấm ướt đẫm.Tay phải Tạ Viễn vẫn xoa b*p m*ng cánh hoa của Lý Hổ, hai viên thịt tròn rắn chắc lại có co dãn, nắn đến niết đi yêu thích không muốn rời tay.– Ngươi vừa rồi nói, dựa vào bức đồ kia, có thể tránh đi binh lực dọc tuyến của người Nhật Bản … Nhưng cứ coi như đến dưới thành Đa Luân, muốn phá thành cũng khó… Ngươi có cách? … A!Lý Hổ vừa mới bị hắn sờ lên lửa, trở chân một cước đạp g*** h** ch*n hắn.– Sờ cái rắm! Sờ chính ngươi đi!– … Ta đ!Tạ Viễn đơn giản xoay người, toàn bộ đặt ở trên người Lý Hổ. Chặt chẽ, áp Lý Hổ không thể động đậy, thuận thế còn dùng gia hỏa tại giữa mông Lý Hổ chọt hai cái.– Thành thật một chút, mau thú tội.– Bố thú tội cha ngươi! … Chín mươi bảy người, nửa đêm tập kích mở ra một cửa thành, có đủ hay không?– Ngươi là nói … c m n ngươi ở trong thành giấu chín mươi bảy người làm nội ứng?!Lý Hổ đột nhiên cong mông lên, lập tức đẩy Tạ Viễn đổ xuống. Hắn thuận thế lật người, một chân đè lên eo Tạ Viễn, độc nhãn quay tròn nhìn lại.– Thế nào, ngươi không tin bố?– Đ! Dưới mí mắt người Nhật Bản, làm sao giấu nhiều người như vậy?!Lý Hổ hung tợn nhếch mép cười, lộ ra hai hàng răng tuyết trắng, ngay lỗ tai đều đứng lên.– Trong thành có đội trị an ngụy quân, tổng cộng chín mươi tám người, sau khi thành phá ngoan ngoãn chạy tới tìm bố đầu hàng…– Bọn họ cũng đáng tin?! … Đợi một chút, chín mươi bảy người… Người còn lại là Đội trưởng bọn nó? Ngươi có cách chế trụ gã?!Lý Hổ lỗ tai cụp xuống. ‘M n, cầm thú quả nhiên giảo hoạt, vừa đoán liền trúng!’– Ờ, ngoại trừ tên Đội trưởng đó, người Nhật Bản biết gã ta, tên khác đều bị giết sạch đem chôn! Sạch sẽ lưu loát, đảm bảo một tí dấu vết cũng không có!– Còn Đội trưởng? Ngươi có nắm chắc gã không đi mật báo?– He he, bà mẹ già tám mươi tuổi, đứa con mập mạp ba tuổi của nó, đều bị bố mang theo trở về!– Đ!– He he…– Lão hổ bảo bối nhi, cục cưng tiểu lão hổ, Tam gia rất thích ngươi!– …– Tam gia nhất định phải hảo hảo thưởng cho ngươi! …– Đ! Bố đ cha ngươi! Thưởng cái rắm! … Ngươi đi xuống!! … A…– Không được! Nhất định phải thưởng, hảo hảo thưởng!– …– Hừ … Bố… Thật không được… A… Không cần thưởng … Ư… A! ……Tạ Viễn vừa dùng sức đâm rút, vừa cúi người, hôn lên cổ Lý Hổ.Đầu lưỡi ôn nhu ở phía sau cổ l**m qua, không nhẹ không nặng cắn một cái, cảm giác được thân thể dưới thân đột nhiên run lên.Hắn cúi đầu nở nụ cười.– Tiểu lão hổ ngoan ngoãn, Tam gia thưởng cho ngươi một đời.Hạ: Thích nhất câu “Tam gia thưởng cho ngươi một đời” của Tam gia.:)))))
– A…
– … Mông lại hút thêm…
– Hút ngươi b n hút… Hừ… A! …
– Đ! Thực m n mông tốt! … M, cắn chặt như vậy! … Ngươi thả lỏng một chút… A…
– Hừ…
…
Hai người xoải tay xoải chân, chiếm cứ cả chiếc giường lớn.
Một người nằm sấp trên giường, một ngửa mặt nằm, đều là toàn thân tr*n tr**, ngay cả tóc cũng bị mồ hôi thấm ướt đẫm.
Tay phải Tạ Viễn vẫn xoa b*p m*ng cánh hoa của Lý Hổ, hai viên thịt tròn rắn chắc lại có co dãn, nắn đến niết đi yêu thích không muốn rời tay.
– Ngươi vừa rồi nói, dựa vào bức đồ kia, có thể tránh đi binh lực dọc tuyến của người Nhật Bản … Nhưng cứ coi như đến dưới thành Đa Luân, muốn phá thành cũng khó… Ngươi có cách? … A!
Lý Hổ vừa mới bị hắn sờ lên lửa, trở chân một cước đạp g*** h** ch*n hắn.
– Sờ cái rắm! Sờ chính ngươi đi!
– … Ta đ!
Tạ Viễn đơn giản xoay người, toàn bộ đặt ở trên người Lý Hổ. Chặt chẽ, áp Lý Hổ không thể động đậy, thuận thế còn dùng gia hỏa tại giữa mông Lý Hổ chọt hai cái.
– Thành thật một chút, mau thú tội.
– Bố thú tội cha ngươi! … Chín mươi bảy người, nửa đêm tập kích mở ra một cửa thành, có đủ hay không?
– Ngươi là nói … c m n ngươi ở trong thành giấu chín mươi bảy người làm nội ứng?!
Lý Hổ đột nhiên cong mông lên, lập tức đẩy Tạ Viễn đổ xuống. Hắn thuận thế lật người, một chân đè lên eo Tạ Viễn, độc nhãn quay tròn nhìn lại.
– Thế nào, ngươi không tin bố?
– Đ! Dưới mí mắt người Nhật Bản, làm sao giấu nhiều người như vậy?!
Lý Hổ hung tợn nhếch mép cười, lộ ra hai hàng răng tuyết trắng, ngay lỗ tai đều đứng lên.
– Trong thành có đội trị an ngụy quân, tổng cộng chín mươi tám người, sau khi thành phá ngoan ngoãn chạy tới tìm bố đầu hàng…
– Bọn họ cũng đáng tin?! … Đợi một chút, chín mươi bảy người… Người còn lại là Đội trưởng bọn nó? Ngươi có cách chế trụ gã?!
Lý Hổ lỗ tai cụp xuống. ‘M n, cầm thú quả nhiên giảo hoạt, vừa đoán liền trúng!’
– Ờ, ngoại trừ tên Đội trưởng đó, người Nhật Bản biết gã ta, tên khác đều bị giết sạch đem chôn! Sạch sẽ lưu loát, đảm bảo một tí dấu vết cũng không có!
– Còn Đội trưởng? Ngươi có nắm chắc gã không đi mật báo?
– He he, bà mẹ già tám mươi tuổi, đứa con mập mạp ba tuổi của nó, đều bị bố mang theo trở về!
– Đ!
– He he…
– Lão hổ bảo bối nhi, cục cưng tiểu lão hổ, Tam gia rất thích ngươi!
– …
– Tam gia nhất định phải hảo hảo thưởng cho ngươi! …
– Đ! Bố đ cha ngươi! Thưởng cái rắm! … Ngươi đi xuống!! … A…
– Không được! Nhất định phải thưởng, hảo hảo thưởng!
– …
– Hừ … Bố… Thật không được… A… Không cần thưởng … Ư… A! …
…
Tạ Viễn vừa dùng sức đâm rút, vừa cúi người, hôn lên cổ Lý Hổ.
Đầu lưỡi ôn nhu ở phía sau cổ l**m qua, không nhẹ không nặng cắn một cái, cảm giác được thân thể dưới thân đột nhiên run lên.
Hắn cúi đầu nở nụ cười.
– Tiểu lão hổ ngoan ngoãn, Tam gia thưởng cho ngươi một đời.
Hạ: Thích nhất câu “Tam gia thưởng cho ngươi một đời” của Tam gia.:)))))
Cuộc Đối Đầu Đỉnh Cao Của Tra Công Và Tra CôngTác giả: A NgốcTruyện Đam MỹAi ai cũng nói Lý Hổ là một kẻ khốn nạn! Khốn nạn đỉnh đầu sinh sang, cước để lưu nùng! từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Uổng cho bản mặt mày rậm mắt to, cái mặt chính khí! Lời này dân chúng chỉ dám ở sau lưng lén nghị luận, mà Lý Hổ thì cứ tự cảm thấy mình rất tốt, hắn ở trong gương mặc quân phục, thấy thế nào xem làm sao cũng là dáng vẻ của một đại anh hùng chân hán tử. Hắn quả thật có tự mãn của tư bản. Từ thằng ăn mày đầu đường, lăn lộn cho tới quân phiệt hôm nay cát cứ một phương, cũng có thể nói là công thành danh toại, một đoạn truyền kỳ. Ngày xưa nếm qua bao khổ đắng cũng không đếm xuể, cho nên, giờ đây hắn không khỏi tự kiêu ngạo một chút, hưởng thụ mọi thứ tốt nhất: rượu nguyên chất, thức ăn ngon, phụ nhân giảo đồng, sống trong phú quý tươi đẹp. Phụ nhân: phụ nữ đã có chồng. Giảo cơ: thiếu niên đẹp. Trong dinh thự hắn đã có chín bà vợ bé, lại còn bố trí thêm ở bên ngoài, bao dưỡng diễn viên chính nổi tiếng của gánh hát Xuân Hòa – Phượng Linh. Mà trước đó vài ngày đi… – A…– … Mông lại hút thêm…– Hút ngươi b n hút… Hừ… A! …– Đ! Thực m n mông tốt! … M, cắn chặt như vậy! … Ngươi thả lỏng một chút… A…– Hừ……Hai người xoải tay xoải chân, chiếm cứ cả chiếc giường lớn.Một người nằm sấp trên giường, một ngửa mặt nằm, đều là toàn thân tr*n tr**, ngay cả tóc cũng bị mồ hôi thấm ướt đẫm.Tay phải Tạ Viễn vẫn xoa b*p m*ng cánh hoa của Lý Hổ, hai viên thịt tròn rắn chắc lại có co dãn, nắn đến niết đi yêu thích không muốn rời tay.– Ngươi vừa rồi nói, dựa vào bức đồ kia, có thể tránh đi binh lực dọc tuyến của người Nhật Bản … Nhưng cứ coi như đến dưới thành Đa Luân, muốn phá thành cũng khó… Ngươi có cách? … A!Lý Hổ vừa mới bị hắn sờ lên lửa, trở chân một cước đạp g*** h** ch*n hắn.– Sờ cái rắm! Sờ chính ngươi đi!– … Ta đ!Tạ Viễn đơn giản xoay người, toàn bộ đặt ở trên người Lý Hổ. Chặt chẽ, áp Lý Hổ không thể động đậy, thuận thế còn dùng gia hỏa tại giữa mông Lý Hổ chọt hai cái.– Thành thật một chút, mau thú tội.– Bố thú tội cha ngươi! … Chín mươi bảy người, nửa đêm tập kích mở ra một cửa thành, có đủ hay không?– Ngươi là nói … c m n ngươi ở trong thành giấu chín mươi bảy người làm nội ứng?!Lý Hổ đột nhiên cong mông lên, lập tức đẩy Tạ Viễn đổ xuống. Hắn thuận thế lật người, một chân đè lên eo Tạ Viễn, độc nhãn quay tròn nhìn lại.– Thế nào, ngươi không tin bố?– Đ! Dưới mí mắt người Nhật Bản, làm sao giấu nhiều người như vậy?!Lý Hổ hung tợn nhếch mép cười, lộ ra hai hàng răng tuyết trắng, ngay lỗ tai đều đứng lên.– Trong thành có đội trị an ngụy quân, tổng cộng chín mươi tám người, sau khi thành phá ngoan ngoãn chạy tới tìm bố đầu hàng…– Bọn họ cũng đáng tin?! … Đợi một chút, chín mươi bảy người… Người còn lại là Đội trưởng bọn nó? Ngươi có cách chế trụ gã?!Lý Hổ lỗ tai cụp xuống. ‘M n, cầm thú quả nhiên giảo hoạt, vừa đoán liền trúng!’– Ờ, ngoại trừ tên Đội trưởng đó, người Nhật Bản biết gã ta, tên khác đều bị giết sạch đem chôn! Sạch sẽ lưu loát, đảm bảo một tí dấu vết cũng không có!– Còn Đội trưởng? Ngươi có nắm chắc gã không đi mật báo?– He he, bà mẹ già tám mươi tuổi, đứa con mập mạp ba tuổi của nó, đều bị bố mang theo trở về!– Đ!– He he…– Lão hổ bảo bối nhi, cục cưng tiểu lão hổ, Tam gia rất thích ngươi!– …– Tam gia nhất định phải hảo hảo thưởng cho ngươi! …– Đ! Bố đ cha ngươi! Thưởng cái rắm! … Ngươi đi xuống!! … A…– Không được! Nhất định phải thưởng, hảo hảo thưởng!– …– Hừ … Bố… Thật không được… A… Không cần thưởng … Ư… A! ……Tạ Viễn vừa dùng sức đâm rút, vừa cúi người, hôn lên cổ Lý Hổ.Đầu lưỡi ôn nhu ở phía sau cổ l**m qua, không nhẹ không nặng cắn một cái, cảm giác được thân thể dưới thân đột nhiên run lên.Hắn cúi đầu nở nụ cười.– Tiểu lão hổ ngoan ngoãn, Tam gia thưởng cho ngươi một đời.Hạ: Thích nhất câu “Tam gia thưởng cho ngươi một đời” của Tam gia.:)))))