Ai ai cũng nói Lý Hổ là một kẻ khốn nạn! Khốn nạn đỉnh đầu sinh sang, cước để lưu nùng! từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Uổng cho bản mặt mày rậm mắt to, cái mặt chính khí! Lời này dân chúng chỉ dám ở sau lưng lén nghị luận, mà Lý Hổ thì cứ tự cảm thấy mình rất tốt, hắn ở trong gương mặc quân phục, thấy thế nào xem làm sao cũng là dáng vẻ của một đại anh hùng chân hán tử. Hắn quả thật có tự mãn của tư bản. Từ thằng ăn mày đầu đường, lăn lộn cho tới quân phiệt hôm nay cát cứ một phương, cũng có thể nói là công thành danh toại, một đoạn truyền kỳ. Ngày xưa nếm qua bao khổ đắng cũng không đếm xuể, cho nên, giờ đây hắn không khỏi tự kiêu ngạo một chút, hưởng thụ mọi thứ tốt nhất: rượu nguyên chất, thức ăn ngon, phụ nhân giảo đồng, sống trong phú quý tươi đẹp. Phụ nhân: phụ nữ đã có chồng. Giảo cơ: thiếu niên đẹp. Trong dinh thự hắn đã có chín bà vợ bé, lại còn bố trí thêm ở bên ngoài, bao dưỡng diễn viên chính nổi tiếng của gánh hát Xuân Hòa – Phượng Linh. Mà trước đó vài ngày đi…
Quyển 2 - Chương 23
Cuộc Đối Đầu Đỉnh Cao Của Tra Công Và Tra CôngTác giả: A NgốcTruyện Đam MỹAi ai cũng nói Lý Hổ là một kẻ khốn nạn! Khốn nạn đỉnh đầu sinh sang, cước để lưu nùng! từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Uổng cho bản mặt mày rậm mắt to, cái mặt chính khí! Lời này dân chúng chỉ dám ở sau lưng lén nghị luận, mà Lý Hổ thì cứ tự cảm thấy mình rất tốt, hắn ở trong gương mặc quân phục, thấy thế nào xem làm sao cũng là dáng vẻ của một đại anh hùng chân hán tử. Hắn quả thật có tự mãn của tư bản. Từ thằng ăn mày đầu đường, lăn lộn cho tới quân phiệt hôm nay cát cứ một phương, cũng có thể nói là công thành danh toại, một đoạn truyền kỳ. Ngày xưa nếm qua bao khổ đắng cũng không đếm xuể, cho nên, giờ đây hắn không khỏi tự kiêu ngạo một chút, hưởng thụ mọi thứ tốt nhất: rượu nguyên chất, thức ăn ngon, phụ nhân giảo đồng, sống trong phú quý tươi đẹp. Phụ nhân: phụ nữ đã có chồng. Giảo cơ: thiếu niên đẹp. Trong dinh thự hắn đã có chín bà vợ bé, lại còn bố trí thêm ở bên ngoài, bao dưỡng diễn viên chính nổi tiếng của gánh hát Xuân Hòa – Phượng Linh. Mà trước đó vài ngày đi… Tạ tư lệnh vốn biết Tạ Chủ tịch sắp tới.Nhưng theo hành trình dự định, ông già hẳn là sáng ngày mai đến Trương Gia Khẩu. Đội danh dự nghênh đón lão, giờ phút này đang ở trên thao trường diễn luyện lau mồ hôi như mưa.Lão lần này là lấy thân phận Chủ tịch đại diện chính phủ Quốc dân, cùng Uông Viện trưởng viện Hành chính tới, nhận ủy thác của Tưởng Ủy viên trưởng, đến cùng liên quân Chahar kháng Nhật trao đổi thủ tục hợp tác.Tạ Chủ tịch nhiều năm như vậy ở Nam Kinh sừng sững không ngã, hiển nhiên có bí quyết của lão. Tuy Tạ Tư lệnh là con ruột lão, nhưng ở trên chính trị, cha con hai người lại luôn luôn gạt sạch sẽ, không hề có liên quan.Lúc này đây, cũng là Tưởng Ủy viên trưởng mấy lần xin nhờ, Tạ Chủ tịch mới cố mà làm đáp ứng đi một chuyến.Theo ý Tưởng Ủy viên trưởng, mọi người đều là một mạch đảng Quốc dân, kế thừa là di chí Trung Sơn tiên sinh, giữa lúc trị loạn trong giặc ngoài này, lẽ ra nên đồng tâm đồng đức, dắt tay trừ nội an ngoại. Chỉ cần tiểu đệ mau chóng tỉnh ngộ, nghe theo điều khiển của chính phủ Quốc dân, gã đây nghĩa huynh, đương nhiên sẽ không bạc đãi hắn.Tạ Chủ tịch, Uông Viện trưởng, đều là nguyên lão đảng Quốc dân, đức cao vọng trọng.Nhưng hai vị nguyên lão đức cao vọng trọng tụ nhau, hiệu quả cùng cấp với hai bà vợ bé gặp nhau, cũng tranh phong không ngừng.Tạ Chủ tịch thân là đáng tin phái Nam Kinh, hiển nhiên chướng mắt vị Uông Viện trưởng đầu đảng Quảng Châu này. Đây kỳ thật cùng đầu bài trong kỹ viện nhảy đến kỹ viện khác, sẽ bị cô nương có thâm niên xa lánh, là cùng loại đạo lý.Nhưng Uông Viện trưởng kiêm Bộ trưởng ngoại giao, tài ăn nói đương nhiên là hạng nhất. Mấy lần giao chiến, Tạ Chủ tịch đều bại trận, vì thế trong cơn tức giận, đơn giản quăng lão ta ở phía sau, tự mình ngồi trên xe, một đường đến thẳng Trương Gia Khẩu.Thanh hòa công chính, công tư rõ ràng Tạ chủ tịch, phong trần mệt mỏi, mang theo một bụng trù tính, định nhìn con trai trước, cùng nó tính toán thương lượng cho tốt.Ai ngờ lại đón đầu đánh vỡ chuyện tốt của con trai, ngoài tức giận đến ngã ngửa, trái lại vừa lúc khoe khoang một chút uy phong làm cha.Đại chấn phụ cương sau, Tạ Chủ tịch ngồi trên sô pha, một hơi uống hết nước trà trong tách, thanh thanh cổ họng, bắt đầu thao thao bất tuyệt giáo huấn.– Nghịch tử! Tạ thị ta gia môn bất hạnh, mới sinh ra đứa nghịch tử như mày! Người trưởng thành, dưới ban ngày ban mặt, ở trong văn phòng, làm cái việc không muốn người thấy?! Cái gì bẩn thối, cứ như vậy mang vào trong phòng?! ……Tạ tư lệnh đứng thẳng ở trước mặt Tạ Chủ tịch, khuôn mặt chân thành chăm chú lắng nghe phụ thân dạy bảo, trong lòng lại thong thả nghĩ. ‘Lão hổ thân thể tr*n tr**ng bộ dáng vừa thẹn vừa vội, thật đúng m n thú vị … ’Lúc này, Tạ Chủ tịch đang nói đến.– Nghe nói chiến dịch Đa Luân lần này, là một đảng viên Cộng đảng họ Lý trù hoạch? Người này ngược lại là một nhân tài, chốc nữa mày mang hắn tới gặp ta.
Tạ tư lệnh vốn biết Tạ Chủ tịch sắp tới.
Nhưng theo hành trình dự định, ông già hẳn là sáng ngày mai đến Trương Gia Khẩu. Đội danh dự nghênh đón lão, giờ phút này đang ở trên thao trường diễn luyện lau mồ hôi như mưa.
Lão lần này là lấy thân phận Chủ tịch đại diện chính phủ Quốc dân, cùng Uông Viện trưởng viện Hành chính tới, nhận ủy thác của Tưởng Ủy viên trưởng, đến cùng liên quân Chahar kháng Nhật trao đổi thủ tục hợp tác.
Tạ Chủ tịch nhiều năm như vậy ở Nam Kinh sừng sững không ngã, hiển nhiên có bí quyết của lão. Tuy Tạ Tư lệnh là con ruột lão, nhưng ở trên chính trị, cha con hai người lại luôn luôn gạt sạch sẽ, không hề có liên quan.
Lúc này đây, cũng là Tưởng Ủy viên trưởng mấy lần xin nhờ, Tạ Chủ tịch mới cố mà làm đáp ứng đi một chuyến.
Theo ý Tưởng Ủy viên trưởng, mọi người đều là một mạch đảng Quốc dân, kế thừa là di chí Trung Sơn tiên sinh, giữa lúc trị loạn trong giặc ngoài này, lẽ ra nên đồng tâm đồng đức, dắt tay trừ nội an ngoại. Chỉ cần tiểu đệ mau chóng tỉnh ngộ, nghe theo điều khiển của chính phủ Quốc dân, gã đây nghĩa huynh, đương nhiên sẽ không bạc đãi hắn.
Tạ Chủ tịch, Uông Viện trưởng, đều là nguyên lão đảng Quốc dân, đức cao vọng trọng.
Nhưng hai vị nguyên lão đức cao vọng trọng tụ nhau, hiệu quả cùng cấp với hai bà vợ bé gặp nhau, cũng tranh phong không ngừng.
Tạ Chủ tịch thân là đáng tin phái Nam Kinh, hiển nhiên chướng mắt vị Uông Viện trưởng đầu đảng Quảng Châu này. Đây kỳ thật cùng đầu bài trong kỹ viện nhảy đến kỹ viện khác, sẽ bị cô nương có thâm niên xa lánh, là cùng loại đạo lý.
Nhưng Uông Viện trưởng kiêm Bộ trưởng ngoại giao, tài ăn nói đương nhiên là hạng nhất. Mấy lần giao chiến, Tạ Chủ tịch đều bại trận, vì thế trong cơn tức giận, đơn giản quăng lão ta ở phía sau, tự mình ngồi trên xe, một đường đến thẳng Trương Gia Khẩu.
Thanh hòa công chính, công tư rõ ràng Tạ chủ tịch, phong trần mệt mỏi, mang theo một bụng trù tính, định nhìn con trai trước, cùng nó tính toán thương lượng cho tốt.
Ai ngờ lại đón đầu đánh vỡ chuyện tốt của con trai, ngoài tức giận đến ngã ngửa, trái lại vừa lúc khoe khoang một chút uy phong làm cha.
Đại chấn phụ cương sau, Tạ Chủ tịch ngồi trên sô pha, một hơi uống hết nước trà trong tách, thanh thanh cổ họng, bắt đầu thao thao bất tuyệt giáo huấn.
– Nghịch tử! Tạ thị ta gia môn bất hạnh, mới sinh ra đứa nghịch tử như mày! Người trưởng thành, dưới ban ngày ban mặt, ở trong văn phòng, làm cái việc không muốn người thấy?! Cái gì bẩn thối, cứ như vậy mang vào trong phòng?! …
…
Tạ tư lệnh đứng thẳng ở trước mặt Tạ Chủ tịch, khuôn mặt chân thành chăm chú lắng nghe phụ thân dạy bảo, trong lòng lại thong thả nghĩ. ‘Lão hổ thân thể tr*n tr**ng bộ dáng vừa thẹn vừa vội, thật đúng m n thú vị … ’
Lúc này, Tạ Chủ tịch đang nói đến.
– Nghe nói chiến dịch Đa Luân lần này, là một đảng viên Cộng đảng họ Lý trù hoạch? Người này ngược lại là một nhân tài, chốc nữa mày mang hắn tới gặp ta.
Cuộc Đối Đầu Đỉnh Cao Của Tra Công Và Tra CôngTác giả: A NgốcTruyện Đam MỹAi ai cũng nói Lý Hổ là một kẻ khốn nạn! Khốn nạn đỉnh đầu sinh sang, cước để lưu nùng! từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài. Uổng cho bản mặt mày rậm mắt to, cái mặt chính khí! Lời này dân chúng chỉ dám ở sau lưng lén nghị luận, mà Lý Hổ thì cứ tự cảm thấy mình rất tốt, hắn ở trong gương mặc quân phục, thấy thế nào xem làm sao cũng là dáng vẻ của một đại anh hùng chân hán tử. Hắn quả thật có tự mãn của tư bản. Từ thằng ăn mày đầu đường, lăn lộn cho tới quân phiệt hôm nay cát cứ một phương, cũng có thể nói là công thành danh toại, một đoạn truyền kỳ. Ngày xưa nếm qua bao khổ đắng cũng không đếm xuể, cho nên, giờ đây hắn không khỏi tự kiêu ngạo một chút, hưởng thụ mọi thứ tốt nhất: rượu nguyên chất, thức ăn ngon, phụ nhân giảo đồng, sống trong phú quý tươi đẹp. Phụ nhân: phụ nữ đã có chồng. Giảo cơ: thiếu niên đẹp. Trong dinh thự hắn đã có chín bà vợ bé, lại còn bố trí thêm ở bên ngoài, bao dưỡng diễn viên chính nổi tiếng của gánh hát Xuân Hòa – Phượng Linh. Mà trước đó vài ngày đi… Tạ tư lệnh vốn biết Tạ Chủ tịch sắp tới.Nhưng theo hành trình dự định, ông già hẳn là sáng ngày mai đến Trương Gia Khẩu. Đội danh dự nghênh đón lão, giờ phút này đang ở trên thao trường diễn luyện lau mồ hôi như mưa.Lão lần này là lấy thân phận Chủ tịch đại diện chính phủ Quốc dân, cùng Uông Viện trưởng viện Hành chính tới, nhận ủy thác của Tưởng Ủy viên trưởng, đến cùng liên quân Chahar kháng Nhật trao đổi thủ tục hợp tác.Tạ Chủ tịch nhiều năm như vậy ở Nam Kinh sừng sững không ngã, hiển nhiên có bí quyết của lão. Tuy Tạ Tư lệnh là con ruột lão, nhưng ở trên chính trị, cha con hai người lại luôn luôn gạt sạch sẽ, không hề có liên quan.Lúc này đây, cũng là Tưởng Ủy viên trưởng mấy lần xin nhờ, Tạ Chủ tịch mới cố mà làm đáp ứng đi một chuyến.Theo ý Tưởng Ủy viên trưởng, mọi người đều là một mạch đảng Quốc dân, kế thừa là di chí Trung Sơn tiên sinh, giữa lúc trị loạn trong giặc ngoài này, lẽ ra nên đồng tâm đồng đức, dắt tay trừ nội an ngoại. Chỉ cần tiểu đệ mau chóng tỉnh ngộ, nghe theo điều khiển của chính phủ Quốc dân, gã đây nghĩa huynh, đương nhiên sẽ không bạc đãi hắn.Tạ Chủ tịch, Uông Viện trưởng, đều là nguyên lão đảng Quốc dân, đức cao vọng trọng.Nhưng hai vị nguyên lão đức cao vọng trọng tụ nhau, hiệu quả cùng cấp với hai bà vợ bé gặp nhau, cũng tranh phong không ngừng.Tạ Chủ tịch thân là đáng tin phái Nam Kinh, hiển nhiên chướng mắt vị Uông Viện trưởng đầu đảng Quảng Châu này. Đây kỳ thật cùng đầu bài trong kỹ viện nhảy đến kỹ viện khác, sẽ bị cô nương có thâm niên xa lánh, là cùng loại đạo lý.Nhưng Uông Viện trưởng kiêm Bộ trưởng ngoại giao, tài ăn nói đương nhiên là hạng nhất. Mấy lần giao chiến, Tạ Chủ tịch đều bại trận, vì thế trong cơn tức giận, đơn giản quăng lão ta ở phía sau, tự mình ngồi trên xe, một đường đến thẳng Trương Gia Khẩu.Thanh hòa công chính, công tư rõ ràng Tạ chủ tịch, phong trần mệt mỏi, mang theo một bụng trù tính, định nhìn con trai trước, cùng nó tính toán thương lượng cho tốt.Ai ngờ lại đón đầu đánh vỡ chuyện tốt của con trai, ngoài tức giận đến ngã ngửa, trái lại vừa lúc khoe khoang một chút uy phong làm cha.Đại chấn phụ cương sau, Tạ Chủ tịch ngồi trên sô pha, một hơi uống hết nước trà trong tách, thanh thanh cổ họng, bắt đầu thao thao bất tuyệt giáo huấn.– Nghịch tử! Tạ thị ta gia môn bất hạnh, mới sinh ra đứa nghịch tử như mày! Người trưởng thành, dưới ban ngày ban mặt, ở trong văn phòng, làm cái việc không muốn người thấy?! Cái gì bẩn thối, cứ như vậy mang vào trong phòng?! ……Tạ tư lệnh đứng thẳng ở trước mặt Tạ Chủ tịch, khuôn mặt chân thành chăm chú lắng nghe phụ thân dạy bảo, trong lòng lại thong thả nghĩ. ‘Lão hổ thân thể tr*n tr**ng bộ dáng vừa thẹn vừa vội, thật đúng m n thú vị … ’Lúc này, Tạ Chủ tịch đang nói đến.– Nghe nói chiến dịch Đa Luân lần này, là một đảng viên Cộng đảng họ Lý trù hoạch? Người này ngược lại là một nhân tài, chốc nữa mày mang hắn tới gặp ta.