Editor: Lost In Love Phòng đấu giá Vinh Hiên. Kế hoạch của mùa thu năm nay khác với thường lệ, từ ngày 23 tháng 12 đổi thành 29 tháng 12, hoàn toàn là vì để cho ngày cuối cùng ép đấu giá lên cơn sốt vượt qua 1314. Qua đêm 30, hội trường đấu giá chật kín người, khách quý tụ hợp. Mấy hàng chỗ ở phía trước xuất hiện những khuôn mặt quen thuộc thường xuất hiện trên báo và tin tức của thành phố J, đều là khách quý được Vinh Hiên mời đến. Mà Đường Diệc Thiên lại nấp ở vị trí chính giữa của ba hàng sau, tránh những trường hợp xã giao. Anh vốn không có hứng thú gì nhiều với trận đấu giá này, bất đắc dĩ nhận uỷ thác của người nên hết lòng làm việc cho người, phải thay Cố Song Thành đang ở nước ngoài dành lấy một cặp đồ sứ đưa cho bà xã. Ngồi bên cạnh Đường Diệc Thiên là em họ Cố Nhất Minh cũng đến vì bà xã...trên lần đấu giá này có một tác phẩm nghệ thuật cực kỳ hoàn mỹ của bà xã yêu của cậu ta! Cậu ta muốn vào ngày đặc biệt hôm ngay mua bức tranh kia về, cho bà xã làm quà suốt đời! Đường Diệc…
Chương 6: Chương 3.1
Không Nhớ, Không QuênTác giả: Trừu Phong Mạc HềTruyện Ngôn TìnhEditor: Lost In Love Phòng đấu giá Vinh Hiên. Kế hoạch của mùa thu năm nay khác với thường lệ, từ ngày 23 tháng 12 đổi thành 29 tháng 12, hoàn toàn là vì để cho ngày cuối cùng ép đấu giá lên cơn sốt vượt qua 1314. Qua đêm 30, hội trường đấu giá chật kín người, khách quý tụ hợp. Mấy hàng chỗ ở phía trước xuất hiện những khuôn mặt quen thuộc thường xuất hiện trên báo và tin tức của thành phố J, đều là khách quý được Vinh Hiên mời đến. Mà Đường Diệc Thiên lại nấp ở vị trí chính giữa của ba hàng sau, tránh những trường hợp xã giao. Anh vốn không có hứng thú gì nhiều với trận đấu giá này, bất đắc dĩ nhận uỷ thác của người nên hết lòng làm việc cho người, phải thay Cố Song Thành đang ở nước ngoài dành lấy một cặp đồ sứ đưa cho bà xã. Ngồi bên cạnh Đường Diệc Thiên là em họ Cố Nhất Minh cũng đến vì bà xã...trên lần đấu giá này có một tác phẩm nghệ thuật cực kỳ hoàn mỹ của bà xã yêu của cậu ta! Cậu ta muốn vào ngày đặc biệt hôm ngay mua bức tranh kia về, cho bà xã làm quà suốt đời! Đường Diệc… th*m d* Thẩm tiểu thư là khách quen của Paradise, dĩ nhiên bởi vì đây là một phần của tập đoàn Thịnh Thế cũng là hội sở Đường Diệc Thiên hay tới. Nhưng hôm nay cô ta vừa tới đã cảm thấy không khí không bình thường, một đám người tụm năm tụm ba lại khẽ thảo luận gì đó, chờ lúc cô ta đi tới bên cạnh cửa sổ nhìn thấy, lập tức hiểu ra.“Thì ra là Hàn tiểu thư tới.” th*m d* mang đôi giày màu hồng phiên bản Valentino số lượng có hạn tới gần, quan sát cô từ trên xuống dưới, ngay cả ngón tay của cô cũng không bỏ qua, cuối cùng nở nụ cười, “Hóa ra Hàn tiểu thư cũng đến tham gia vũ hội của danh viện Klee, nhãn hiệu trang phục trên người này tôi chưa từng thấy qua, xin hỏi sản xuất từ đâu?”Người cha Hàn Phục Chu vùi lấp ở trong tù, đương nhên Hàn Niệm cũng trở nên nghèo túng, nhưng dám trực tiếp khiêu khích, cũng chỉ có một mình th*m d*.th*m d* mói với vẻ giật mình: “A! Tôi nhớ ra rồi, Hàn tiểu thư vừa mới bán xâu chuỗi, nó không ít tiền. Có lẽ loại trang phục cao cấp này tôi vốn không biết đến.”Nói xong đưa tay kéo ghế ngồi xuống đối diện với cô, Hàn Niệm ngẩng lên: “Ngại quá, tôi muốn ngồi một mình.”th*m d* lưu loát ngồi xuống, một tay chống hàm mỉm cười: “Người đi trà lạnh, khó lắm người bạn cũ như tôi đây mới có thể nhớ được cô là thiên kim của bộ trưởng Hàn tiền nhiệm, không muốn trò chuyện với tôi sao?”Hàn Niệm đã từng nổi tiếng bao nhiêu ở thành phố J, thì bây giờ có bấy nhiêu người chờ xem chuyện cười của cô. Thế giới này xưa nay vẫn vậy, thêu hoa trên gấm, hoặc, bỏ đá xuống giếng. Nhưng muốn xem chuyện cười cô, vé vào cửa rất đắt, nhưng hôm nay cô định biểu diễn để lấy lại tiền cứu trợ.“Bạn cũ? Tôi nhớ ngày tôi kết hôn bốn năm trước cô không có tới, không phải vậy cũng tính là bạn chứ?”Nụ cười của th*m d* cứng đờ, Hàn Niệm tao nhã nghiêng người, ánh đèn màu trắng chiếu vào nụ cười yếu ớt như vẽ: “Nghe nói Thẩm tiểu thư đã bị danh viện Klee hủy bỏ tư cách ra biểu diễn, cho dù không phải bạn, tôi cũng rất ngạc nhiên, Thẩm tiểu thư làm chuyện kinh thiên động địa gì đến nỗi bị hủy bỏ tư cách, dụ dỗ chồng của người khác sao? A, không đúng, hẳn là chưa thỏa mãn.”“Cô tưởng Đường Diệc Thiên còn xem cô là vợ sao! Cô còn mặt mũi trở về à!”Hàn Niệm lại cười đến xúc động lòng người, tôn lên th*m d* giống như một người đàn bà đanh đá chanh chua chửi đổng, cô ta dứt khoát cầm lấy ly trà lạnh trên bàn hất về phía Hàn Niệm, Hàn Niệm vẫn không nhúc nhích, nước trà lạnh lẽo mang theo lá trà vẩy lên mặt cô.Lần đầu tiên Hàn Niệm cảm nhận, hương trà Quân Sơn Ngân Châm lạnh lẽo ngấm vào ruột gan, khó trách anh thích như vậy.Quản lý của Paradise lo lắng mời th*m d* ra ngoài, “Đường tiên sinh từng nói, bất kỳ người khách nào có hành động thất lễ ở Paradise đều mời bọn họ rời khỏi.”Lúc Hàn Niệm sửa sang lại bản thân và từ trong phòng rửa mặt đi ra, vẫn chỉ có quản lý chờ ở cửa hỏi cô còn cần gì nữa không như cũ, cô lắc đầu.Thứ cô cần từ trước đến giờ không phải an cũng có thể cho.
th*m d* Thẩm tiểu thư là khách quen của Paradise, dĩ nhiên bởi vì đây là một phần của tập đoàn Thịnh Thế cũng là hội sở Đường Diệc Thiên hay tới. Nhưng hôm nay cô ta vừa tới đã cảm thấy không khí không bình thường, một đám người tụm năm tụm ba lại khẽ thảo luận gì đó, chờ lúc cô ta đi tới bên cạnh cửa sổ nhìn thấy, lập tức hiểu ra.
“Thì ra là Hàn tiểu thư tới.” th*m d* mang đôi giày màu hồng phiên bản Valentino số lượng có hạn tới gần, quan sát cô từ trên xuống dưới, ngay cả ngón tay của cô cũng không bỏ qua, cuối cùng nở nụ cười, “Hóa ra Hàn tiểu thư cũng đến tham gia vũ hội của danh viện Klee, nhãn hiệu trang phục trên người này tôi chưa từng thấy qua, xin hỏi sản xuất từ đâu?”
Người cha Hàn Phục Chu vùi lấp ở trong tù, đương nhên Hàn Niệm cũng trở nên nghèo túng, nhưng dám trực tiếp khiêu khích, cũng chỉ có một mình th*m d*.
th*m d* mói với vẻ giật mình: “A! Tôi nhớ ra rồi, Hàn tiểu thư vừa mới bán xâu chuỗi, nó không ít tiền. Có lẽ loại trang phục cao cấp này tôi vốn không biết đến.”
Nói xong đưa tay kéo ghế ngồi xuống đối diện với cô, Hàn Niệm ngẩng lên: “Ngại quá, tôi muốn ngồi một mình.”
th*m d* lưu loát ngồi xuống, một tay chống hàm mỉm cười: “Người đi trà lạnh, khó lắm người bạn cũ như tôi đây mới có thể nhớ được cô là thiên kim của bộ trưởng Hàn tiền nhiệm, không muốn trò chuyện với tôi sao?”
Hàn Niệm đã từng nổi tiếng bao nhiêu ở thành phố J, thì bây giờ có bấy nhiêu người chờ xem chuyện cười của cô. Thế giới này xưa nay vẫn vậy, thêu hoa trên gấm, hoặc, bỏ đá xuống giếng. Nhưng muốn xem chuyện cười cô, vé vào cửa rất đắt, nhưng hôm nay cô định biểu diễn để lấy lại tiền cứu trợ.
“Bạn cũ? Tôi nhớ ngày tôi kết hôn bốn năm trước cô không có tới, không phải vậy cũng tính là bạn chứ?”
Nụ cười của th*m d* cứng đờ, Hàn Niệm tao nhã nghiêng người, ánh đèn màu trắng chiếu vào nụ cười yếu ớt như vẽ: “Nghe nói Thẩm tiểu thư đã bị danh viện Klee hủy bỏ tư cách ra biểu diễn, cho dù không phải bạn, tôi cũng rất ngạc nhiên, Thẩm tiểu thư làm chuyện kinh thiên động địa gì đến nỗi bị hủy bỏ tư cách, dụ dỗ chồng của người khác sao? A, không đúng, hẳn là chưa thỏa mãn.”
“Cô tưởng Đường Diệc Thiên còn xem cô là vợ sao! Cô còn mặt mũi trở về à!”
Hàn Niệm lại cười đến xúc động lòng người, tôn lên th*m d* giống như một người đàn bà đanh đá chanh chua chửi đổng, cô ta dứt khoát cầm lấy ly trà lạnh trên bàn hất về phía Hàn Niệm, Hàn Niệm vẫn không nhúc nhích, nước trà lạnh lẽo mang theo lá trà vẩy lên mặt cô.
Lần đầu tiên Hàn Niệm cảm nhận, hương trà Quân Sơn Ngân Châm lạnh lẽo ngấm vào ruột gan, khó trách anh thích như vậy.
Quản lý của Paradise lo lắng mời th*m d* ra ngoài, “Đường tiên sinh từng nói, bất kỳ người khách nào có hành động thất lễ ở Paradise đều mời bọn họ rời khỏi.”
Lúc Hàn Niệm sửa sang lại bản thân và từ trong phòng rửa mặt đi ra, vẫn chỉ có quản lý chờ ở cửa hỏi cô còn cần gì nữa không như cũ, cô lắc đầu.
Thứ cô cần từ trước đến giờ không phải an cũng có thể cho.
Không Nhớ, Không QuênTác giả: Trừu Phong Mạc HềTruyện Ngôn TìnhEditor: Lost In Love Phòng đấu giá Vinh Hiên. Kế hoạch của mùa thu năm nay khác với thường lệ, từ ngày 23 tháng 12 đổi thành 29 tháng 12, hoàn toàn là vì để cho ngày cuối cùng ép đấu giá lên cơn sốt vượt qua 1314. Qua đêm 30, hội trường đấu giá chật kín người, khách quý tụ hợp. Mấy hàng chỗ ở phía trước xuất hiện những khuôn mặt quen thuộc thường xuất hiện trên báo và tin tức của thành phố J, đều là khách quý được Vinh Hiên mời đến. Mà Đường Diệc Thiên lại nấp ở vị trí chính giữa của ba hàng sau, tránh những trường hợp xã giao. Anh vốn không có hứng thú gì nhiều với trận đấu giá này, bất đắc dĩ nhận uỷ thác của người nên hết lòng làm việc cho người, phải thay Cố Song Thành đang ở nước ngoài dành lấy một cặp đồ sứ đưa cho bà xã. Ngồi bên cạnh Đường Diệc Thiên là em họ Cố Nhất Minh cũng đến vì bà xã...trên lần đấu giá này có một tác phẩm nghệ thuật cực kỳ hoàn mỹ của bà xã yêu của cậu ta! Cậu ta muốn vào ngày đặc biệt hôm ngay mua bức tranh kia về, cho bà xã làm quà suốt đời! Đường Diệc… th*m d* Thẩm tiểu thư là khách quen của Paradise, dĩ nhiên bởi vì đây là một phần của tập đoàn Thịnh Thế cũng là hội sở Đường Diệc Thiên hay tới. Nhưng hôm nay cô ta vừa tới đã cảm thấy không khí không bình thường, một đám người tụm năm tụm ba lại khẽ thảo luận gì đó, chờ lúc cô ta đi tới bên cạnh cửa sổ nhìn thấy, lập tức hiểu ra.“Thì ra là Hàn tiểu thư tới.” th*m d* mang đôi giày màu hồng phiên bản Valentino số lượng có hạn tới gần, quan sát cô từ trên xuống dưới, ngay cả ngón tay của cô cũng không bỏ qua, cuối cùng nở nụ cười, “Hóa ra Hàn tiểu thư cũng đến tham gia vũ hội của danh viện Klee, nhãn hiệu trang phục trên người này tôi chưa từng thấy qua, xin hỏi sản xuất từ đâu?”Người cha Hàn Phục Chu vùi lấp ở trong tù, đương nhên Hàn Niệm cũng trở nên nghèo túng, nhưng dám trực tiếp khiêu khích, cũng chỉ có một mình th*m d*.th*m d* mói với vẻ giật mình: “A! Tôi nhớ ra rồi, Hàn tiểu thư vừa mới bán xâu chuỗi, nó không ít tiền. Có lẽ loại trang phục cao cấp này tôi vốn không biết đến.”Nói xong đưa tay kéo ghế ngồi xuống đối diện với cô, Hàn Niệm ngẩng lên: “Ngại quá, tôi muốn ngồi một mình.”th*m d* lưu loát ngồi xuống, một tay chống hàm mỉm cười: “Người đi trà lạnh, khó lắm người bạn cũ như tôi đây mới có thể nhớ được cô là thiên kim của bộ trưởng Hàn tiền nhiệm, không muốn trò chuyện với tôi sao?”Hàn Niệm đã từng nổi tiếng bao nhiêu ở thành phố J, thì bây giờ có bấy nhiêu người chờ xem chuyện cười của cô. Thế giới này xưa nay vẫn vậy, thêu hoa trên gấm, hoặc, bỏ đá xuống giếng. Nhưng muốn xem chuyện cười cô, vé vào cửa rất đắt, nhưng hôm nay cô định biểu diễn để lấy lại tiền cứu trợ.“Bạn cũ? Tôi nhớ ngày tôi kết hôn bốn năm trước cô không có tới, không phải vậy cũng tính là bạn chứ?”Nụ cười của th*m d* cứng đờ, Hàn Niệm tao nhã nghiêng người, ánh đèn màu trắng chiếu vào nụ cười yếu ớt như vẽ: “Nghe nói Thẩm tiểu thư đã bị danh viện Klee hủy bỏ tư cách ra biểu diễn, cho dù không phải bạn, tôi cũng rất ngạc nhiên, Thẩm tiểu thư làm chuyện kinh thiên động địa gì đến nỗi bị hủy bỏ tư cách, dụ dỗ chồng của người khác sao? A, không đúng, hẳn là chưa thỏa mãn.”“Cô tưởng Đường Diệc Thiên còn xem cô là vợ sao! Cô còn mặt mũi trở về à!”Hàn Niệm lại cười đến xúc động lòng người, tôn lên th*m d* giống như một người đàn bà đanh đá chanh chua chửi đổng, cô ta dứt khoát cầm lấy ly trà lạnh trên bàn hất về phía Hàn Niệm, Hàn Niệm vẫn không nhúc nhích, nước trà lạnh lẽo mang theo lá trà vẩy lên mặt cô.Lần đầu tiên Hàn Niệm cảm nhận, hương trà Quân Sơn Ngân Châm lạnh lẽo ngấm vào ruột gan, khó trách anh thích như vậy.Quản lý của Paradise lo lắng mời th*m d* ra ngoài, “Đường tiên sinh từng nói, bất kỳ người khách nào có hành động thất lễ ở Paradise đều mời bọn họ rời khỏi.”Lúc Hàn Niệm sửa sang lại bản thân và từ trong phòng rửa mặt đi ra, vẫn chỉ có quản lý chờ ở cửa hỏi cô còn cần gì nữa không như cũ, cô lắc đầu.Thứ cô cần từ trước đến giờ không phải an cũng có thể cho.