Editor: Lost In Love Phòng đấu giá Vinh Hiên. Kế hoạch của mùa thu năm nay khác với thường lệ, từ ngày 23 tháng 12 đổi thành 29 tháng 12, hoàn toàn là vì để cho ngày cuối cùng ép đấu giá lên cơn sốt vượt qua 1314. Qua đêm 30, hội trường đấu giá chật kín người, khách quý tụ hợp. Mấy hàng chỗ ở phía trước xuất hiện những khuôn mặt quen thuộc thường xuất hiện trên báo và tin tức của thành phố J, đều là khách quý được Vinh Hiên mời đến. Mà Đường Diệc Thiên lại nấp ở vị trí chính giữa của ba hàng sau, tránh những trường hợp xã giao. Anh vốn không có hứng thú gì nhiều với trận đấu giá này, bất đắc dĩ nhận uỷ thác của người nên hết lòng làm việc cho người, phải thay Cố Song Thành đang ở nước ngoài dành lấy một cặp đồ sứ đưa cho bà xã. Ngồi bên cạnh Đường Diệc Thiên là em họ Cố Nhất Minh cũng đến vì bà xã...trên lần đấu giá này có một tác phẩm nghệ thuật cực kỳ hoàn mỹ của bà xã yêu của cậu ta! Cậu ta muốn vào ngày đặc biệt hôm ngay mua bức tranh kia về, cho bà xã làm quà suốt đời! Đường Diệc…

Chương 32: Chương 12.2

Không Nhớ, Không QuênTác giả: Trừu Phong Mạc HềTruyện Ngôn TìnhEditor: Lost In Love Phòng đấu giá Vinh Hiên. Kế hoạch của mùa thu năm nay khác với thường lệ, từ ngày 23 tháng 12 đổi thành 29 tháng 12, hoàn toàn là vì để cho ngày cuối cùng ép đấu giá lên cơn sốt vượt qua 1314. Qua đêm 30, hội trường đấu giá chật kín người, khách quý tụ hợp. Mấy hàng chỗ ở phía trước xuất hiện những khuôn mặt quen thuộc thường xuất hiện trên báo và tin tức của thành phố J, đều là khách quý được Vinh Hiên mời đến. Mà Đường Diệc Thiên lại nấp ở vị trí chính giữa của ba hàng sau, tránh những trường hợp xã giao. Anh vốn không có hứng thú gì nhiều với trận đấu giá này, bất đắc dĩ nhận uỷ thác của người nên hết lòng làm việc cho người, phải thay Cố Song Thành đang ở nước ngoài dành lấy một cặp đồ sứ đưa cho bà xã. Ngồi bên cạnh Đường Diệc Thiên là em họ Cố Nhất Minh cũng đến vì bà xã...trên lần đấu giá này có một tác phẩm nghệ thuật cực kỳ hoàn mỹ của bà xã yêu của cậu ta! Cậu ta muốn vào ngày đặc biệt hôm ngay mua bức tranh kia về, cho bà xã làm quà suốt đời! Đường Diệc… Nhưng đến gần nhìn, thì từ phim ma lập tức biến thành phim hài.“Hàn Niệm?” Anh nhìn thấy Hàn Niệm ngồi xổm ở cửa, đen đen lùn lùn, giống nấm hương nhỏ hơn củ cải đỏ, “Mẹ em tìm em khắp nơi kìa.”Hàn Niệm ngẩng đầu nhìn anh, điềm tĩnh giống như Đường Diệc Thiên cũng không thể nhịn được mà hít vào một hơi khí…một khuôn mặt vô cùng xấu xí! Tuy bình thường cô không nổi bệt, nhưng nhìn kĩ thì mặt mày cũng xem như là thanh tú, chỉ đơn giản là trổ mã chậm, nhưng lúc này…hai mắt giống như quả hạch đào, hai gò má đầy nước mắt bị gió thổi thành màu đỏ tía, còn thổi ra bong bóng nước mũi…“Sao lại là anh…” Cô vô thức vùi mặt lại trong đầu gối.Cô gái tuổi mười lăm, dù trổ mã chậm, cũng có tâm tư của thiếu nữ thanh xuân, có sự nhạy cảm đặc biệt với người khác giới, trực giác nói cho cô biết bây giờ mình rất xấu, nhất là đối với một người khác giới luôn mang theo một luồng sáng, mức độ xấu hổ càng nhân đôi.“Anh, anh đừng tới đây….” Nâm hương nhỏ không thích ánh mặt trời thích u ám và ẩm ướt!Đương nhiên Đường Diệc Thiên không nghe theo lời của cây nấm hương, anh đưa tay, xách nấm hương lên, kéo đến trước mắt mình rồi nhìn xuống … rốt cuộc bong bóng này thổi ra thế nào?“Em sao vậy?” Thấy cô không trả lời, anh dựa vào trực giác mà đoán, “Bị cô bé kia và bạn học nữ của em bắt nạt?”Nấm hương nhỏ lập tức trợn tròn mắt, nhìn thẳng vào Đường Diệc Thiên với vẻ ngoài chói mắt! Vô cùng đáng ghét! “Sao anh biết?”Đường Diệc Thiên không chút nể tình cắm thẳng một dao vào chỗ yếu, “Bởi vì nhìn dáng ngờ nghệch của em giống như đã bị người ta lừa, sau này không phải em có một người bạn sao?”“…” Được rồi, Hàn Niệm lại thổi ra bong bóng nước mũi, bị anh nói trúng rồi !Bỏ nấm hương nhỏ ra, Đường Diệc Thiên móc một bao khăn giấy bên hông cặp sách ném cho cô, sau đó lấy điện thoại di động gọi cho Phạm Tâm Trúc báo bình an.Hàn Niệm lau nước mũi xong, cảm thấy mĩnh cũng không đau lòng đến mức gần chết, chỉ có một chút tức giận không tiêu tan được. Vì vậy, Hàn Niệm lấy một hũ chất lỏng màu trắng từ trong hộp bút chì ra, tức giận đi tới bên cửa sổ. Người trong nhà đang vi vẻ xem TV, cười không ngừng, hoàn toàn không có ai để ý tới tiếng động bên ngoài cửa sổ.“Em muốn làm gì?” Đường Diệc Thiên cúp điện thoại rồi gọi cô, nấm hương xấu xí quay sang, vẻ mặt tức giận vì quyết tâm, “Tôi muốn viết lên cửa sổ nhà cậu ta ba chữ “Đồ lừa đảo”!”“Hả?”“Đây là câu trả lời của tôi với cậu ta!” Nâm hương nhỏ nắm chặt tay, giống như đang ra một quyết định trọng đại, “Tôi muốn cắt đứt quan hệ với cậu ta!” Cô mở nắp ra, dùng hết can đảm …chấm từng điểm nhỏ lên thủy thủy tinh bóng loáng giống như gà mổ thóc…Khó khăn viết ra mấy chấm bằng cỡ với hột đậu nành thành một chữ, tốn ba mươi giây…“Khụ…khụ…khụ…” Đường Diệc Thiên cười tới ho, bình thường anh chỉ được coi là đẹp, lúc này cười nhìn thật sự rất điên đảo, nấm hương nhỏ hơi ngẩn ra, đột nhiên hiểu ra tại sao cô bạn ngồi cùng bàn lại muốn là bạn với cô để đến gần anh.Bởi vì đến gần anh rất khó, lừa cô lại rất dễ dàng.Cô đang ngẩn người, Đường Diệc Thiên đã đưa tay đẩy cửa sắt ra, lập tức đi vào hành lang, gõ đùng đùng vảo cửa chính của một căn hộ bên phải lầu một.Hàn Niệm vẫn còn đứng bên ngoài, gió lạnh thổi qua, cô cảm thấy hình như tình hình có chút không đúng.Đi kèm với tiếng hét chói tai ngạc nhiên, Hàn Niệm nhìn thấy cô bạn ngồi cùng bàn đi theo phía sau Đường Diệc Thiên, trong tích tắc bốn mắt nhìn nhau, Đường Diệc Thiên vươn tay đẩy nấm hương nhỏ, “Em nói đi.”“…”Hàn Niệm ngẩng đầu nhìn anh, hoàn toàn cứng nhắc.“Không phải em có chuyện muốn nói sao?” Anh lại hối thúc cô.“Hàn Niệm, cậu có chuyện gì sao?” Cô bé ỏn a ỏn ẻn hỏi cô, tầm mắt lại dừng trên người Đường Diệc Thiên, mong anh liếc sang nhìn mình.“À…” Hàn Niệm úp úp mở mở không nói, chỉnh lại chất lỏng cầm trong tay, những chấm nhỏ trên thủy tinh, đã là tất cả can đảm của cô.Đường Diệc Thiên giơ tay nhìn đồng hồ, đã trễ giờ, nấm hương nhỏ đang lãng phí thời gian ngủ của anh! Sao cô gái này rầy rà quái đản như vậy chứ, vì vậy anh vội ho một tiếng, mở miệng thay cô.“Cô ấy muốn cắt đứt quan hệ với cô.”

Nhưng đến gần nhìn, thì từ phim ma lập tức biến thành phim hài.

“Hàn Niệm?” Anh nhìn thấy Hàn Niệm ngồi xổm ở cửa, đen đen lùn lùn, giống nấm hương nhỏ hơn củ cải đỏ, “Mẹ em tìm em khắp nơi kìa.”

Hàn Niệm ngẩng đầu nhìn anh, điềm tĩnh giống như Đường Diệc Thiên cũng không thể nhịn được mà hít vào một hơi khí…một khuôn mặt vô cùng xấu xí! Tuy bình thường cô không nổi bệt, nhưng nhìn kĩ thì mặt mày cũng xem như là thanh tú, chỉ đơn giản là trổ mã chậm, nhưng lúc này…hai mắt giống như quả hạch đào, hai gò má đầy nước mắt bị gió thổi thành màu đỏ tía, còn thổi ra bong bóng nước mũi…

“Sao lại là anh…” Cô vô thức vùi mặt lại trong đầu gối.

Cô gái tuổi mười lăm, dù trổ mã chậm, cũng có tâm tư của thiếu nữ thanh xuân, có sự nhạy cảm đặc biệt với người khác giới, trực giác nói cho cô biết bây giờ mình rất xấu, nhất là đối với một người khác giới luôn mang theo một luồng sáng, mức độ xấu hổ càng nhân đôi.

“Anh, anh đừng tới đây….” Nâm hương nhỏ không thích ánh mặt trời thích u ám và ẩm ướt!

Đương nhiên Đường Diệc Thiên không nghe theo lời của cây nấm hương, anh đưa tay, xách nấm hương lên, kéo đến trước mắt mình rồi nhìn xuống … rốt cuộc bong bóng này thổi ra thế nào?

“Em sao vậy?” Thấy cô không trả lời, anh dựa vào trực giác mà đoán, “Bị cô bé kia và bạn học nữ của em bắt nạt?”

Nấm hương nhỏ lập tức trợn tròn mắt, nhìn thẳng vào Đường Diệc Thiên với vẻ ngoài chói mắt! Vô cùng đáng ghét! “Sao anh biết?”

Đường Diệc Thiên không chút nể tình cắm thẳng một dao vào chỗ yếu, “Bởi vì nhìn dáng ngờ nghệch của em giống như đã bị người ta lừa, sau này không phải em có một người bạn sao?”

“…” Được rồi, Hàn Niệm lại thổi ra bong bóng nước mũi, bị anh nói trúng rồi !

Bỏ nấm hương nhỏ ra, Đường Diệc Thiên móc một bao khăn giấy bên hông cặp sách ném cho cô, sau đó lấy điện thoại di động gọi cho Phạm Tâm Trúc báo bình an.

Hàn Niệm lau nước mũi xong, cảm thấy mĩnh cũng không đau lòng đến mức gần chết, chỉ có một chút tức giận không tiêu tan được. Vì vậy, Hàn Niệm lấy một hũ chất lỏng màu trắng từ trong hộp bút chì ra, tức giận đi tới bên cửa sổ. Người trong nhà đang vi vẻ xem TV, cười không ngừng, hoàn toàn không có ai để ý tới tiếng động bên ngoài cửa sổ.

“Em muốn làm gì?” Đường Diệc Thiên cúp điện thoại rồi gọi cô, nấm hương xấu xí quay sang, vẻ mặt tức giận vì quyết tâm, “Tôi muốn viết lên cửa sổ nhà cậu ta ba chữ “Đồ lừa đảo”!”

“Hả?”

“Đây là câu trả lời của tôi với cậu ta!” Nâm hương nhỏ nắm chặt tay, giống như đang ra một quyết định trọng đại, “Tôi muốn cắt đứt quan hệ với cậu ta!” Cô mở nắp ra, dùng hết can đảm …chấm từng điểm nhỏ lên thủy thủy tinh bóng loáng giống như gà mổ thóc…

Khó khăn viết ra mấy chấm bằng cỡ với hột đậu nành thành một chữ, tốn ba mươi giây…

“Khụ…khụ…khụ…” Đường Diệc Thiên cười tới ho, bình thường anh chỉ được coi là đẹp, lúc này cười nhìn thật sự rất điên đảo, nấm hương nhỏ hơi ngẩn ra, đột nhiên hiểu ra tại sao cô bạn ngồi cùng bàn lại muốn là bạn với cô để đến gần anh.

Bởi vì đến gần anh rất khó, lừa cô lại rất dễ dàng.

Cô đang ngẩn người, Đường Diệc Thiên đã đưa tay đẩy cửa sắt ra, lập tức đi vào hành lang, gõ đùng đùng vảo cửa chính của một căn hộ bên phải lầu một.

Hàn Niệm vẫn còn đứng bên ngoài, gió lạnh thổi qua, cô cảm thấy hình như tình hình có chút không đúng.

Đi kèm với tiếng hét chói tai ngạc nhiên, Hàn Niệm nhìn thấy cô bạn ngồi cùng bàn đi theo phía sau Đường Diệc Thiên, trong tích tắc bốn mắt nhìn nhau, Đường Diệc Thiên vươn tay đẩy nấm hương nhỏ, “Em nói đi.”

“…”Hàn Niệm ngẩng đầu nhìn anh, hoàn toàn cứng nhắc.

“Không phải em có chuyện muốn nói sao?” Anh lại hối thúc cô.

“Hàn Niệm, cậu có chuyện gì sao?” Cô bé ỏn a ỏn ẻn hỏi cô, tầm mắt lại dừng trên người Đường Diệc Thiên, mong anh liếc sang nhìn mình.

“À…” Hàn Niệm úp úp mở mở không nói, chỉnh lại chất lỏng cầm trong tay, những chấm nhỏ trên thủy tinh, đã là tất cả can đảm của cô.

Đường Diệc Thiên giơ tay nhìn đồng hồ, đã trễ giờ, nấm hương nhỏ đang lãng phí thời gian ngủ của anh! Sao cô gái này rầy rà quái đản như vậy chứ, vì vậy anh vội ho một tiếng, mở miệng thay cô.

“Cô ấy muốn cắt đứt quan hệ với cô.”

Không Nhớ, Không QuênTác giả: Trừu Phong Mạc HềTruyện Ngôn TìnhEditor: Lost In Love Phòng đấu giá Vinh Hiên. Kế hoạch của mùa thu năm nay khác với thường lệ, từ ngày 23 tháng 12 đổi thành 29 tháng 12, hoàn toàn là vì để cho ngày cuối cùng ép đấu giá lên cơn sốt vượt qua 1314. Qua đêm 30, hội trường đấu giá chật kín người, khách quý tụ hợp. Mấy hàng chỗ ở phía trước xuất hiện những khuôn mặt quen thuộc thường xuất hiện trên báo và tin tức của thành phố J, đều là khách quý được Vinh Hiên mời đến. Mà Đường Diệc Thiên lại nấp ở vị trí chính giữa của ba hàng sau, tránh những trường hợp xã giao. Anh vốn không có hứng thú gì nhiều với trận đấu giá này, bất đắc dĩ nhận uỷ thác của người nên hết lòng làm việc cho người, phải thay Cố Song Thành đang ở nước ngoài dành lấy một cặp đồ sứ đưa cho bà xã. Ngồi bên cạnh Đường Diệc Thiên là em họ Cố Nhất Minh cũng đến vì bà xã...trên lần đấu giá này có một tác phẩm nghệ thuật cực kỳ hoàn mỹ của bà xã yêu của cậu ta! Cậu ta muốn vào ngày đặc biệt hôm ngay mua bức tranh kia về, cho bà xã làm quà suốt đời! Đường Diệc… Nhưng đến gần nhìn, thì từ phim ma lập tức biến thành phim hài.“Hàn Niệm?” Anh nhìn thấy Hàn Niệm ngồi xổm ở cửa, đen đen lùn lùn, giống nấm hương nhỏ hơn củ cải đỏ, “Mẹ em tìm em khắp nơi kìa.”Hàn Niệm ngẩng đầu nhìn anh, điềm tĩnh giống như Đường Diệc Thiên cũng không thể nhịn được mà hít vào một hơi khí…một khuôn mặt vô cùng xấu xí! Tuy bình thường cô không nổi bệt, nhưng nhìn kĩ thì mặt mày cũng xem như là thanh tú, chỉ đơn giản là trổ mã chậm, nhưng lúc này…hai mắt giống như quả hạch đào, hai gò má đầy nước mắt bị gió thổi thành màu đỏ tía, còn thổi ra bong bóng nước mũi…“Sao lại là anh…” Cô vô thức vùi mặt lại trong đầu gối.Cô gái tuổi mười lăm, dù trổ mã chậm, cũng có tâm tư của thiếu nữ thanh xuân, có sự nhạy cảm đặc biệt với người khác giới, trực giác nói cho cô biết bây giờ mình rất xấu, nhất là đối với một người khác giới luôn mang theo một luồng sáng, mức độ xấu hổ càng nhân đôi.“Anh, anh đừng tới đây….” Nâm hương nhỏ không thích ánh mặt trời thích u ám và ẩm ướt!Đương nhiên Đường Diệc Thiên không nghe theo lời của cây nấm hương, anh đưa tay, xách nấm hương lên, kéo đến trước mắt mình rồi nhìn xuống … rốt cuộc bong bóng này thổi ra thế nào?“Em sao vậy?” Thấy cô không trả lời, anh dựa vào trực giác mà đoán, “Bị cô bé kia và bạn học nữ của em bắt nạt?”Nấm hương nhỏ lập tức trợn tròn mắt, nhìn thẳng vào Đường Diệc Thiên với vẻ ngoài chói mắt! Vô cùng đáng ghét! “Sao anh biết?”Đường Diệc Thiên không chút nể tình cắm thẳng một dao vào chỗ yếu, “Bởi vì nhìn dáng ngờ nghệch của em giống như đã bị người ta lừa, sau này không phải em có một người bạn sao?”“…” Được rồi, Hàn Niệm lại thổi ra bong bóng nước mũi, bị anh nói trúng rồi !Bỏ nấm hương nhỏ ra, Đường Diệc Thiên móc một bao khăn giấy bên hông cặp sách ném cho cô, sau đó lấy điện thoại di động gọi cho Phạm Tâm Trúc báo bình an.Hàn Niệm lau nước mũi xong, cảm thấy mĩnh cũng không đau lòng đến mức gần chết, chỉ có một chút tức giận không tiêu tan được. Vì vậy, Hàn Niệm lấy một hũ chất lỏng màu trắng từ trong hộp bút chì ra, tức giận đi tới bên cửa sổ. Người trong nhà đang vi vẻ xem TV, cười không ngừng, hoàn toàn không có ai để ý tới tiếng động bên ngoài cửa sổ.“Em muốn làm gì?” Đường Diệc Thiên cúp điện thoại rồi gọi cô, nấm hương xấu xí quay sang, vẻ mặt tức giận vì quyết tâm, “Tôi muốn viết lên cửa sổ nhà cậu ta ba chữ “Đồ lừa đảo”!”“Hả?”“Đây là câu trả lời của tôi với cậu ta!” Nâm hương nhỏ nắm chặt tay, giống như đang ra một quyết định trọng đại, “Tôi muốn cắt đứt quan hệ với cậu ta!” Cô mở nắp ra, dùng hết can đảm …chấm từng điểm nhỏ lên thủy thủy tinh bóng loáng giống như gà mổ thóc…Khó khăn viết ra mấy chấm bằng cỡ với hột đậu nành thành một chữ, tốn ba mươi giây…“Khụ…khụ…khụ…” Đường Diệc Thiên cười tới ho, bình thường anh chỉ được coi là đẹp, lúc này cười nhìn thật sự rất điên đảo, nấm hương nhỏ hơi ngẩn ra, đột nhiên hiểu ra tại sao cô bạn ngồi cùng bàn lại muốn là bạn với cô để đến gần anh.Bởi vì đến gần anh rất khó, lừa cô lại rất dễ dàng.Cô đang ngẩn người, Đường Diệc Thiên đã đưa tay đẩy cửa sắt ra, lập tức đi vào hành lang, gõ đùng đùng vảo cửa chính của một căn hộ bên phải lầu một.Hàn Niệm vẫn còn đứng bên ngoài, gió lạnh thổi qua, cô cảm thấy hình như tình hình có chút không đúng.Đi kèm với tiếng hét chói tai ngạc nhiên, Hàn Niệm nhìn thấy cô bạn ngồi cùng bàn đi theo phía sau Đường Diệc Thiên, trong tích tắc bốn mắt nhìn nhau, Đường Diệc Thiên vươn tay đẩy nấm hương nhỏ, “Em nói đi.”“…”Hàn Niệm ngẩng đầu nhìn anh, hoàn toàn cứng nhắc.“Không phải em có chuyện muốn nói sao?” Anh lại hối thúc cô.“Hàn Niệm, cậu có chuyện gì sao?” Cô bé ỏn a ỏn ẻn hỏi cô, tầm mắt lại dừng trên người Đường Diệc Thiên, mong anh liếc sang nhìn mình.“À…” Hàn Niệm úp úp mở mở không nói, chỉnh lại chất lỏng cầm trong tay, những chấm nhỏ trên thủy tinh, đã là tất cả can đảm của cô.Đường Diệc Thiên giơ tay nhìn đồng hồ, đã trễ giờ, nấm hương nhỏ đang lãng phí thời gian ngủ của anh! Sao cô gái này rầy rà quái đản như vậy chứ, vì vậy anh vội ho một tiếng, mở miệng thay cô.“Cô ấy muốn cắt đứt quan hệ với cô.”

Chương 32: Chương 12.2