Editor: Lost In Love Phòng đấu giá Vinh Hiên. Kế hoạch của mùa thu năm nay khác với thường lệ, từ ngày 23 tháng 12 đổi thành 29 tháng 12, hoàn toàn là vì để cho ngày cuối cùng ép đấu giá lên cơn sốt vượt qua 1314. Qua đêm 30, hội trường đấu giá chật kín người, khách quý tụ hợp. Mấy hàng chỗ ở phía trước xuất hiện những khuôn mặt quen thuộc thường xuất hiện trên báo và tin tức của thành phố J, đều là khách quý được Vinh Hiên mời đến. Mà Đường Diệc Thiên lại nấp ở vị trí chính giữa của ba hàng sau, tránh những trường hợp xã giao. Anh vốn không có hứng thú gì nhiều với trận đấu giá này, bất đắc dĩ nhận uỷ thác của người nên hết lòng làm việc cho người, phải thay Cố Song Thành đang ở nước ngoài dành lấy một cặp đồ sứ đưa cho bà xã. Ngồi bên cạnh Đường Diệc Thiên là em họ Cố Nhất Minh cũng đến vì bà xã...trên lần đấu giá này có một tác phẩm nghệ thuật cực kỳ hoàn mỹ của bà xã yêu của cậu ta! Cậu ta muốn vào ngày đặc biệt hôm ngay mua bức tranh kia về, cho bà xã làm quà suốt đời! Đường Diệc…
Chương 47: Chương 19.1
Không Nhớ, Không QuênTác giả: Trừu Phong Mạc HềTruyện Ngôn TìnhEditor: Lost In Love Phòng đấu giá Vinh Hiên. Kế hoạch của mùa thu năm nay khác với thường lệ, từ ngày 23 tháng 12 đổi thành 29 tháng 12, hoàn toàn là vì để cho ngày cuối cùng ép đấu giá lên cơn sốt vượt qua 1314. Qua đêm 30, hội trường đấu giá chật kín người, khách quý tụ hợp. Mấy hàng chỗ ở phía trước xuất hiện những khuôn mặt quen thuộc thường xuất hiện trên báo và tin tức của thành phố J, đều là khách quý được Vinh Hiên mời đến. Mà Đường Diệc Thiên lại nấp ở vị trí chính giữa của ba hàng sau, tránh những trường hợp xã giao. Anh vốn không có hứng thú gì nhiều với trận đấu giá này, bất đắc dĩ nhận uỷ thác của người nên hết lòng làm việc cho người, phải thay Cố Song Thành đang ở nước ngoài dành lấy một cặp đồ sứ đưa cho bà xã. Ngồi bên cạnh Đường Diệc Thiên là em họ Cố Nhất Minh cũng đến vì bà xã...trên lần đấu giá này có một tác phẩm nghệ thuật cực kỳ hoàn mỹ của bà xã yêu của cậu ta! Cậu ta muốn vào ngày đặc biệt hôm ngay mua bức tranh kia về, cho bà xã làm quà suốt đời! Đường Diệc… Đường Diệc Thiên đưa bọn họ đến dưới nhà trọ, Hàn Niệm ôm Diệu Linh vào thang máy. Trên đường về Diệu Linh đã ngủ thiếp đi, lúc này thức dậy mở mắt ra nhìn bốn phía, đột nhiên hỏi, "Mẹ, chú đâu?""Chú về nhà rồi." Hàn Niệm cưng chiều xoa đầu thằng bé, "Diệu Linh cũng phải về nhà.""Mẹ...con thích chú đó." Con nít lúc nào cũng ngây thơ và thẳng thắn, thích và không thích, viết thẳng lên mặt, còn dám nói thẳng ra."Vì chú mua đồ chơi cho con, mời con đi ăn gà chiên và coke sao?" Hàn Niệm tức giận nói.Diệu Linh thẹn thùng cười khanh khách, "Khà khà, nhưng mà mẹ ơi, dù sao con cũng không có ba, nhiều chú chơi với con, con sẽ không muốn ba nữa."Hàn Niệm sửng sốt trong chốc lát, cô đột nhiên phát hiện thằng bé trưởng thành nhanh hơn sự tưởng tượng của cô, thằng bé biết, hiểu, càng ngày càng nhiều, có lẽ ngày đó sẽ tới sớm hơn so với dự liệu của cô.* * *Vừa bước vào cửa, Hàn Niệm lập tức thấy Hạ Đông Ngôn ngồi trên ghế sofa với khuôn mặt tối sầm. Trên mặt anh viết năm chữ to sáng loáng...anh, đang, rất, mất hứng!Nhưng anh mất hứng không phải là trạng thái rất bình thường sao? Nên Hàn Niệm lịch sự nhìn thoáng qua, rồi ôm Diệu Linh vào phòng ngủ của thằng bé trước.Cô vừa đóng cửa, khuôn mặt tức giận của Hạ Đông Ngôn cũng tìm đến trước mắt cô, hơn nữa trong mắt còn đầy hờn tủi giống như oán phụ trong khuê phòng, "Tiểu Niệm Niệm, sao mẹ anh nói với anh, em nói em sẽ không gả cho anh!""Đúng. Bà ấy nói không sai." Hàn Niệm đẩy anh tới phòng khách, sợ anh xúc động rồi lớn giọng ầm ĩ đến Diệu Linh."Tại...sao!" Hạ Đông Ngôn giàn giụa nước mắt, "Người ta nhẫn nhục làm trâu làm ngựa nhiều năm như vậy, sao em lại đối xử với anh thế này! Rất, bất, công!"Hàn Niệm vươn tay dùng sức véo khuôn mặt tươi như hoa của Hạ Đông Ngôn, "Hạ đại thiếu gia, rút lại biểu cảm quá mức khoa trương này của anh đi được không?""Đây là anh phát ra từ nội tâm! Không rút lại được!" Hạ Đông Ngôn tức giận đập bàn.Bạn đang đọc truyện tại diễn-đàn-lê-quý-đôn"Em biết anh đối xử với em rất tốt, cho nên anh cũng rất hiểu em. Em hận anh ấy nhưng không thể quên được anh ấy, ba em ép buộc em cũng không nỡ phá đi con của anh ấy, có thể đời này em và anh ấy không thể ở bên nhau, nhưng em cũng không thể ở chung với anh." Hàn Niệm cười thành thật, "Em biết em rất đê tiện khi luôn lợi dụng anh, nên anh xem em như người phụ nữ đê tiện cũng không sao."Cô không biết tại sao hôm nay lại chọn nói thẳng với Hạ Đông Ngôn, có lẽ bởi vì lời nói của Diệu Linh, cô hiểu được dù đứa bé không có ba, cũng không nên gán ép cho nó một người ba."Anh thích em, em biết. Nhưng em không ngờ anh có thể làm cho em nhiều chuyện như vậy. Thực sự, Hạ Đông Ngôn, em từng cho rằng anh theo đuổi em, chỉ là đùa giỡn mà thôi." Cô dứt khoát nói hết những lời trong trái tim ra. Cô từng hy vọng có thể chuyển phần tình cảm nặng nề này thành tình bạn sâu nặng, nhưng lúc Hạ Đông Ngôn thật sự nói đến chuyện cưới gả, cô ý thức được phải nói rõ ràng.Sắc mặt của Hạ Đông Ngôn chuyển từ hồng sang trắng, cuối cùng u tối đến đáng sợ, anh nói, "Hàn Niệm. Em đùa giỡn tình cảm của tôi!" Sau đó tức giận sập cửa bỏ đi.Hàn Niệm thở dài, nếu anh có thể dứt khoát phủi tay bỏ đi như vậy, ngược lại làm cho cô có phần yên lòng hơn, trước đó cô không nghĩ anh làm được điều này, rốt cuộc là tại sao.Nhưng bây giờ cô không có thời gian suy nghĩ đến điều đó.Xoa mi tâm, lúc này cô mới phát hiện trong phòng khách xuất hiện thêm một cái giá treo áo lớn, cô kéo tấm vải xám đậy bên trên xuống, trong phút chốc một phòng xuân quang. Màu sắc đẹp như vẽ hiện ra trước mắt cô, đều là lễ phục châu Âu mới nhất.Hàn Niệm thuận tay cầm ra một bộ, số đo không sai tí nào. Trên giá áo còn có một tấm thẻ, trên đó viết bốn chữ cứng cáp và có lực..."Xé một thường mười."Cô nheo mắt, Đường tiên sinh cũng biết tính thật.* * *Đường Diệc Thiên đang định hẹn gặp mặt Phương Lượng. Theo bản thân anh suy đoán, nếu phần tư liệu kia có thật, nhất định là nội dung đều cập đến không ít các nhân vật trong hai giới chính trị và thương nghiệp. Một khi cục diện chính trị đảo lộn, có người xuống ngựa, cũng có người có lợi.Đối với Hàn Niệm, có lẽ cô sẽ không quan tâm việc này, cô chỉ quan tâm phần có liên quan đến Hàn Phục Chu trong đó.Theo quy định của "Luật hình sự" là nếu tội phạm bị phán tù chung thân, sau khi đưa ra cơ quan thực thi pháp luật, nếu có biểu hiện tốt, dưới tình huống bình thường, sau khi mãn thời gian hai năm, có thể xem tình hình cải tạo, giảm án tù có thời gian. Mức độ giảm hình phạt của toà án nhân dân cấp cao ở các tỉnh không có quy định giống nhau, bình thường là 15 năm đến 20 năm.Cuối năm ngoái Hàn Phục Chu đã lãnh hình phạt tròn ba năm, Hàn Niệm một lòng muốn làm cho ông giảm hình phạt, trước là chuyển không có thời hạn thành có thời hạn, sau đó sẽ tìm dịp thích hợp để được phóng thích. Nếu tội chồng thêm tội, chỉ sợ chẳng những hết hy vọng giảm hình phạt, còn tăng thêm hình phạt.Bởi vì vụ án của ba Đường Diệc Thiên Đường Khải không đủ chứng cứ, Đường Diệc Thiên không có cách nào khống cáo ông ta tội giết người, nên mới để bọn họ có hy vọng.Vì một khi người đã chết, thì không còn hy vọng gì nữa.Đường Diệc Thiên cảm thấy Hàn Niệm đúng là điên rồ, cô cố chấp tin tưởng ba mình vô tội, lại sợ thứ gì đó trong tay Phương Lượng sẽ khiến Hàn Phục Chu thêm tội, rốt cuộc theo cô Hàn Phục Chu vô tội hay có tội?Sau cùng anh cẩn thận suy nghĩ lại một chút, có lẽ với Hàn Niệm, cô chỉ muốn chứng minh là ba cô không có hại chết ba anh, đây là chỗ cô tin tưởng nhất. Anh tự hỏi lại lòng, nếu không phải vì có thù giết cha, có lẽ anh cũng sẽ không đưa Hàn Phục Chu vào chỗ chết.Thế giới này hoàn toàn không có trắng đen tuyệt đối, không có Hàn Phục Chu, cũng sẽ không thay đổi được bản chất của màu xám. Oai phong lẫm liệt là việc của thẩm phán, mà việc Đường Diệc Thiên có thể làm, chỉ là đảm bảo bản thân mình sạch sẽ.
Đường Diệc Thiên đưa
bọn họ đến dưới nhà trọ, Hàn Niệm ôm Diệu Linh vào thang máy. Trên đường về Diệu Linh đã ngủ thiếp đi, lúc này thức dậy mở mắt ra nhìn bốn phía, đột nhiên hỏi, "Mẹ, chú đâu?"
"Chú về nhà rồi." Hàn Niệm cưng chiều xoa đầu thằng bé, "Diệu Linh cũng phải về nhà."
"Mẹ...con thích chú đó." Con nít lúc nào cũng ngây thơ và thẳng thắn, thích và
không thích, viết thẳng lên mặt, còn dám nói thẳng ra.
"Vì chú mua đồ chơi cho con, mời con đi ăn gà chiên và coke sao?" Hàn Niệm tức giận nói.
Diệu Linh thẹn thùng cười khanh khách, "Khà khà, nhưng mà mẹ ơi, dù sao con
cũng không có ba, nhiều chú chơi với con, con sẽ không muốn ba nữa."
Hàn Niệm sửng sốt trong chốc lát, cô đột nhiên phát hiện thằng bé trưởng
thành nhanh hơn sự tưởng tượng của cô, thằng bé biết, hiểu, càng ngày
càng nhiều, có lẽ ngày đó sẽ tới sớm hơn so với dự liệu của cô.
* * *
Vừa bước vào cửa, Hàn Niệm lập tức thấy Hạ Đông Ngôn ngồi trên ghế sofa với khuôn mặt tối sầm. Trên mặt anh viết năm chữ to sáng loáng...anh, đang, rất, mất hứng!
Nhưng anh mất hứng không phải là trạng thái rất
bình thường sao? Nên Hàn Niệm lịch sự nhìn thoáng qua, rồi ôm Diệu Linh
vào phòng ngủ của thằng bé trước.
Cô vừa đóng cửa, khuôn mặt tức
giận của Hạ Đông Ngôn cũng tìm đến trước mắt cô, hơn nữa trong mắt còn
đầy hờn tủi giống như oán phụ trong khuê phòng, "Tiểu Niệm Niệm, sao mẹ
anh nói với anh, em nói em sẽ không gả cho anh!"
"Đúng. Bà ấy nói không sai." Hàn Niệm đẩy anh tới phòng khách, sợ anh xúc động rồi lớn giọng ầm ĩ đến Diệu Linh.
"Tại...sao!" Hạ Đông Ngôn giàn giụa nước mắt, "Người ta nhẫn nhục làm trâu làm ngựa
nhiều năm như vậy, sao em lại đối xử với anh thế này! Rất, bất, công!"
Hàn Niệm vươn tay dùng sức véo khuôn mặt tươi như hoa của Hạ Đông Ngôn, "Hạ đại thiếu gia, rút lại biểu cảm quá mức khoa trương này của anh đi được không?"
"Đây là anh phát ra từ nội tâm! Không rút lại được!" Hạ Đông Ngôn tức giận đập bàn.
Bạn đang đọc truyện tại diễn-đàn-lê-quý-đôn
"Em biết anh đối xử với em rất tốt, cho nên anh cũng rất hiểu em. Em hận
anh ấy nhưng không thể quên được anh ấy, ba em ép buộc em cũng không nỡ
phá đi con của anh ấy, có thể đời này em và anh ấy không thể ở bên nhau, nhưng em cũng không thể ở chung với anh." Hàn Niệm cười thành thật, "Em biết em rất đê tiện khi luôn lợi dụng anh, nên anh xem em như người phụ nữ đê tiện cũng không sao."
Cô không biết tại sao hôm nay lại
chọn nói thẳng với Hạ Đông Ngôn, có lẽ bởi vì lời nói của Diệu Linh, cô
hiểu được dù đứa bé không có ba, cũng không nên gán ép cho nó một người
ba.
"Anh thích em, em biết. Nhưng em không ngờ anh có thể làm cho em nhiều chuyện như vậy. Thực sự, Hạ Đông Ngôn, em từng cho rằng anh
theo đuổi em, chỉ là đùa giỡn mà thôi." Cô dứt khoát nói hết những lời
trong trái tim ra. Cô từng hy vọng có thể chuyển phần tình cảm nặng nề
này thành tình bạn sâu nặng, nhưng lúc Hạ Đông Ngôn thật sự nói đến
chuyện cưới gả, cô ý thức được phải nói rõ ràng.
Sắc mặt của Hạ
Đông Ngôn chuyển từ hồng sang trắng, cuối cùng u tối đến đáng sợ, anh
nói, "Hàn Niệm. Em đùa giỡn tình cảm của tôi!" Sau đó tức giận sập cửa
bỏ đi.
Hàn Niệm thở dài, nếu anh có thể dứt khoát phủi tay bỏ đi
như vậy, ngược lại làm cho cô có phần yên lòng hơn, trước đó cô không
nghĩ anh làm được điều này, rốt cuộc là tại sao.
Nhưng bây giờ cô không có thời gian suy nghĩ đến điều đó.
Xoa mi tâm, lúc này cô mới phát hiện trong phòng khách xuất hiện thêm một
cái giá treo áo lớn, cô kéo tấm vải xám đậy bên trên xuống, trong phút
chốc một phòng xuân quang. Màu sắc đẹp như vẽ hiện ra trước mắt cô, đều
là lễ phục châu Âu mới nhất.
Hàn Niệm thuận tay cầm ra một bộ, số đo không sai tí nào. Trên giá áo còn có một tấm thẻ, trên đó viết bốn
chữ cứng cáp và có lực..."Xé một thường mười."
Cô nheo mắt, Đường tiên sinh cũng biết tính thật.
* * *
Đường Diệc Thiên đang định hẹn gặp mặt Phương Lượng. Theo bản thân anh suy
đoán, nếu phần tư liệu kia có thật, nhất định là nội dung đều cập đến
không ít các nhân vật trong hai giới chính trị và thương nghiệp. Một khi cục diện chính trị đảo lộn, có người xuống ngựa, cũng có người có lợi.
Đối với Hàn Niệm, có lẽ cô sẽ không quan tâm việc này, cô chỉ quan tâm phần có liên quan đến Hàn Phục Chu trong đó.
Theo quy định của "Luật hình sự" là nếu tội phạm bị phán tù chung thân, sau
khi đưa ra cơ quan thực thi pháp luật, nếu có biểu hiện tốt, dưới tình
huống bình thường, sau khi mãn thời gian hai năm, có thể xem tình hình
cải tạo, giảm án tù có thời gian. Mức độ giảm hình phạt của toà án nhân
dân cấp cao ở các tỉnh không có quy định giống nhau, bình thường là 15
năm đến 20 năm.
Cuối năm ngoái Hàn Phục Chu đã lãnh hình phạt tròn ba năm, Hàn Niệm một lòng muốn làm cho ông giảm hình phạt, trước là chuyển không có thời hạn
thành có thời hạn, sau đó sẽ tìm dịp thích hợp để được phóng thích. Nếu
tội chồng thêm tội, chỉ sợ chẳng những hết hy vọng giảm hình phạt, còn
tăng thêm hình phạt.
Bởi vì vụ án của ba Đường Diệc Thiên Đường
Khải không đủ chứng cứ, Đường Diệc Thiên không có cách nào khống cáo ông ta tội giết người, nên mới để bọn họ có hy vọng.
Vì một khi người đã chết, thì không còn hy vọng gì nữa.
Đường Diệc Thiên cảm thấy Hàn Niệm đúng là điên rồ, cô cố chấp tin tưởng ba
mình vô tội, lại sợ thứ gì đó trong tay Phương Lượng sẽ khiến Hàn Phục
Chu thêm tội, rốt cuộc theo cô Hàn Phục Chu vô tội hay có tội?
Sau cùng anh cẩn thận suy nghĩ lại một chút, có lẽ với Hàn Niệm, cô chỉ
muốn chứng minh là ba cô không có hại chết ba anh, đây là chỗ cô tin
tưởng nhất. Anh tự hỏi lại lòng, nếu không phải vì có thù giết cha, có
lẽ anh cũng sẽ không đưa Hàn Phục Chu vào chỗ chết.
Thế giới này hoàn toàn không có trắng đen tuyệt đối, không có Hàn Phục Chu, cũng sẽ không thay đổi được bản chất
của màu xám. Oai phong lẫm liệt là việc của thẩm phán, mà việc Đường
Diệc Thiên có thể làm, chỉ là đảm bảo bản thân mình sạch sẽ.
Không Nhớ, Không QuênTác giả: Trừu Phong Mạc HềTruyện Ngôn TìnhEditor: Lost In Love Phòng đấu giá Vinh Hiên. Kế hoạch của mùa thu năm nay khác với thường lệ, từ ngày 23 tháng 12 đổi thành 29 tháng 12, hoàn toàn là vì để cho ngày cuối cùng ép đấu giá lên cơn sốt vượt qua 1314. Qua đêm 30, hội trường đấu giá chật kín người, khách quý tụ hợp. Mấy hàng chỗ ở phía trước xuất hiện những khuôn mặt quen thuộc thường xuất hiện trên báo và tin tức của thành phố J, đều là khách quý được Vinh Hiên mời đến. Mà Đường Diệc Thiên lại nấp ở vị trí chính giữa của ba hàng sau, tránh những trường hợp xã giao. Anh vốn không có hứng thú gì nhiều với trận đấu giá này, bất đắc dĩ nhận uỷ thác của người nên hết lòng làm việc cho người, phải thay Cố Song Thành đang ở nước ngoài dành lấy một cặp đồ sứ đưa cho bà xã. Ngồi bên cạnh Đường Diệc Thiên là em họ Cố Nhất Minh cũng đến vì bà xã...trên lần đấu giá này có một tác phẩm nghệ thuật cực kỳ hoàn mỹ của bà xã yêu của cậu ta! Cậu ta muốn vào ngày đặc biệt hôm ngay mua bức tranh kia về, cho bà xã làm quà suốt đời! Đường Diệc… Đường Diệc Thiên đưa bọn họ đến dưới nhà trọ, Hàn Niệm ôm Diệu Linh vào thang máy. Trên đường về Diệu Linh đã ngủ thiếp đi, lúc này thức dậy mở mắt ra nhìn bốn phía, đột nhiên hỏi, "Mẹ, chú đâu?""Chú về nhà rồi." Hàn Niệm cưng chiều xoa đầu thằng bé, "Diệu Linh cũng phải về nhà.""Mẹ...con thích chú đó." Con nít lúc nào cũng ngây thơ và thẳng thắn, thích và không thích, viết thẳng lên mặt, còn dám nói thẳng ra."Vì chú mua đồ chơi cho con, mời con đi ăn gà chiên và coke sao?" Hàn Niệm tức giận nói.Diệu Linh thẹn thùng cười khanh khách, "Khà khà, nhưng mà mẹ ơi, dù sao con cũng không có ba, nhiều chú chơi với con, con sẽ không muốn ba nữa."Hàn Niệm sửng sốt trong chốc lát, cô đột nhiên phát hiện thằng bé trưởng thành nhanh hơn sự tưởng tượng của cô, thằng bé biết, hiểu, càng ngày càng nhiều, có lẽ ngày đó sẽ tới sớm hơn so với dự liệu của cô.* * *Vừa bước vào cửa, Hàn Niệm lập tức thấy Hạ Đông Ngôn ngồi trên ghế sofa với khuôn mặt tối sầm. Trên mặt anh viết năm chữ to sáng loáng...anh, đang, rất, mất hứng!Nhưng anh mất hứng không phải là trạng thái rất bình thường sao? Nên Hàn Niệm lịch sự nhìn thoáng qua, rồi ôm Diệu Linh vào phòng ngủ của thằng bé trước.Cô vừa đóng cửa, khuôn mặt tức giận của Hạ Đông Ngôn cũng tìm đến trước mắt cô, hơn nữa trong mắt còn đầy hờn tủi giống như oán phụ trong khuê phòng, "Tiểu Niệm Niệm, sao mẹ anh nói với anh, em nói em sẽ không gả cho anh!""Đúng. Bà ấy nói không sai." Hàn Niệm đẩy anh tới phòng khách, sợ anh xúc động rồi lớn giọng ầm ĩ đến Diệu Linh."Tại...sao!" Hạ Đông Ngôn giàn giụa nước mắt, "Người ta nhẫn nhục làm trâu làm ngựa nhiều năm như vậy, sao em lại đối xử với anh thế này! Rất, bất, công!"Hàn Niệm vươn tay dùng sức véo khuôn mặt tươi như hoa của Hạ Đông Ngôn, "Hạ đại thiếu gia, rút lại biểu cảm quá mức khoa trương này của anh đi được không?""Đây là anh phát ra từ nội tâm! Không rút lại được!" Hạ Đông Ngôn tức giận đập bàn.Bạn đang đọc truyện tại diễn-đàn-lê-quý-đôn"Em biết anh đối xử với em rất tốt, cho nên anh cũng rất hiểu em. Em hận anh ấy nhưng không thể quên được anh ấy, ba em ép buộc em cũng không nỡ phá đi con của anh ấy, có thể đời này em và anh ấy không thể ở bên nhau, nhưng em cũng không thể ở chung với anh." Hàn Niệm cười thành thật, "Em biết em rất đê tiện khi luôn lợi dụng anh, nên anh xem em như người phụ nữ đê tiện cũng không sao."Cô không biết tại sao hôm nay lại chọn nói thẳng với Hạ Đông Ngôn, có lẽ bởi vì lời nói của Diệu Linh, cô hiểu được dù đứa bé không có ba, cũng không nên gán ép cho nó một người ba."Anh thích em, em biết. Nhưng em không ngờ anh có thể làm cho em nhiều chuyện như vậy. Thực sự, Hạ Đông Ngôn, em từng cho rằng anh theo đuổi em, chỉ là đùa giỡn mà thôi." Cô dứt khoát nói hết những lời trong trái tim ra. Cô từng hy vọng có thể chuyển phần tình cảm nặng nề này thành tình bạn sâu nặng, nhưng lúc Hạ Đông Ngôn thật sự nói đến chuyện cưới gả, cô ý thức được phải nói rõ ràng.Sắc mặt của Hạ Đông Ngôn chuyển từ hồng sang trắng, cuối cùng u tối đến đáng sợ, anh nói, "Hàn Niệm. Em đùa giỡn tình cảm của tôi!" Sau đó tức giận sập cửa bỏ đi.Hàn Niệm thở dài, nếu anh có thể dứt khoát phủi tay bỏ đi như vậy, ngược lại làm cho cô có phần yên lòng hơn, trước đó cô không nghĩ anh làm được điều này, rốt cuộc là tại sao.Nhưng bây giờ cô không có thời gian suy nghĩ đến điều đó.Xoa mi tâm, lúc này cô mới phát hiện trong phòng khách xuất hiện thêm một cái giá treo áo lớn, cô kéo tấm vải xám đậy bên trên xuống, trong phút chốc một phòng xuân quang. Màu sắc đẹp như vẽ hiện ra trước mắt cô, đều là lễ phục châu Âu mới nhất.Hàn Niệm thuận tay cầm ra một bộ, số đo không sai tí nào. Trên giá áo còn có một tấm thẻ, trên đó viết bốn chữ cứng cáp và có lực..."Xé một thường mười."Cô nheo mắt, Đường tiên sinh cũng biết tính thật.* * *Đường Diệc Thiên đang định hẹn gặp mặt Phương Lượng. Theo bản thân anh suy đoán, nếu phần tư liệu kia có thật, nhất định là nội dung đều cập đến không ít các nhân vật trong hai giới chính trị và thương nghiệp. Một khi cục diện chính trị đảo lộn, có người xuống ngựa, cũng có người có lợi.Đối với Hàn Niệm, có lẽ cô sẽ không quan tâm việc này, cô chỉ quan tâm phần có liên quan đến Hàn Phục Chu trong đó.Theo quy định của "Luật hình sự" là nếu tội phạm bị phán tù chung thân, sau khi đưa ra cơ quan thực thi pháp luật, nếu có biểu hiện tốt, dưới tình huống bình thường, sau khi mãn thời gian hai năm, có thể xem tình hình cải tạo, giảm án tù có thời gian. Mức độ giảm hình phạt của toà án nhân dân cấp cao ở các tỉnh không có quy định giống nhau, bình thường là 15 năm đến 20 năm.Cuối năm ngoái Hàn Phục Chu đã lãnh hình phạt tròn ba năm, Hàn Niệm một lòng muốn làm cho ông giảm hình phạt, trước là chuyển không có thời hạn thành có thời hạn, sau đó sẽ tìm dịp thích hợp để được phóng thích. Nếu tội chồng thêm tội, chỉ sợ chẳng những hết hy vọng giảm hình phạt, còn tăng thêm hình phạt.Bởi vì vụ án của ba Đường Diệc Thiên Đường Khải không đủ chứng cứ, Đường Diệc Thiên không có cách nào khống cáo ông ta tội giết người, nên mới để bọn họ có hy vọng.Vì một khi người đã chết, thì không còn hy vọng gì nữa.Đường Diệc Thiên cảm thấy Hàn Niệm đúng là điên rồ, cô cố chấp tin tưởng ba mình vô tội, lại sợ thứ gì đó trong tay Phương Lượng sẽ khiến Hàn Phục Chu thêm tội, rốt cuộc theo cô Hàn Phục Chu vô tội hay có tội?Sau cùng anh cẩn thận suy nghĩ lại một chút, có lẽ với Hàn Niệm, cô chỉ muốn chứng minh là ba cô không có hại chết ba anh, đây là chỗ cô tin tưởng nhất. Anh tự hỏi lại lòng, nếu không phải vì có thù giết cha, có lẽ anh cũng sẽ không đưa Hàn Phục Chu vào chỗ chết.Thế giới này hoàn toàn không có trắng đen tuyệt đối, không có Hàn Phục Chu, cũng sẽ không thay đổi được bản chất của màu xám. Oai phong lẫm liệt là việc của thẩm phán, mà việc Đường Diệc Thiên có thể làm, chỉ là đảm bảo bản thân mình sạch sẽ.