Tác giả:

“Tiểu Linh, anh cầu xin em, tỉnh lại đi, chỉ cần em tỉnh lại, em muốn gì cũng được…” ‘Tiểu Linh, em tỉnh lại đi…” Ai? Là ai? Ai đang nói vậy ? Tiểu Linh ? Là ai ? *-* Trong phòng bệnh cao cấp của bệnh viện Bảo Đà, bệnh viện bậc nhất cả nước. Vì là buổi tối nên xung quanh rất yên lặng, căn phòng được bố trí đầy đủ tiện nghi, có ti vi, tủ lạnh, nhà vệ sinh, phòng tắm, thậm chí nó còn có cả một căn phòng to lớn dùng để đặt bộ bàn ghế sô pha, ngăn cách với phòng của người bệnh bằng một tấm kính thủy tinh. Nếu không phải trên giường đang có một người nằm, trên người cắm đầy các thiết bị, dụng cụ y tế, cộng thêm cái máy đo nhịp tim bên cạnh luôn phát sáng theo một quy luật nhịp nhàng, có lẽ người ta còn nghĩ đây là khách sạn cao cấp mà không phải là phòng bệnh. Người đang nằm hôn mê trên giường bệnh là một cô gái, cô ấy có làn da trắng nõn đến tái nhợt, đôi mi dài cong vút che khuất đi đôi mắt do động tác nhắm mắt của cô, trên người cắm đầy dụng cụ thở cũng như kim tiêm truyền dịch. Đột…

Chương 6

Bí Mật Của Ông Xã: Lời Nói Dối Ngọt Ngào!Tác giả: Hoa Sơn TràTruyện Ngôn Tình“Tiểu Linh, anh cầu xin em, tỉnh lại đi, chỉ cần em tỉnh lại, em muốn gì cũng được…” ‘Tiểu Linh, em tỉnh lại đi…” Ai? Là ai? Ai đang nói vậy ? Tiểu Linh ? Là ai ? *-* Trong phòng bệnh cao cấp của bệnh viện Bảo Đà, bệnh viện bậc nhất cả nước. Vì là buổi tối nên xung quanh rất yên lặng, căn phòng được bố trí đầy đủ tiện nghi, có ti vi, tủ lạnh, nhà vệ sinh, phòng tắm, thậm chí nó còn có cả một căn phòng to lớn dùng để đặt bộ bàn ghế sô pha, ngăn cách với phòng của người bệnh bằng một tấm kính thủy tinh. Nếu không phải trên giường đang có một người nằm, trên người cắm đầy các thiết bị, dụng cụ y tế, cộng thêm cái máy đo nhịp tim bên cạnh luôn phát sáng theo một quy luật nhịp nhàng, có lẽ người ta còn nghĩ đây là khách sạn cao cấp mà không phải là phòng bệnh. Người đang nằm hôn mê trên giường bệnh là một cô gái, cô ấy có làn da trắng nõn đến tái nhợt, đôi mi dài cong vút che khuất đi đôi mắt do động tác nhắm mắt của cô, trên người cắm đầy dụng cụ thở cũng như kim tiêm truyền dịch. Đột… Lúc Đỗ Mạn Linh tỉnh lại, đã thấy mình ở trên xe hơi, đầu thì gối lên đùi của Mục Cẩn. Còn anh lúc này đang bận ngắm cô vợ xinh đẹp của mình, nên khi thấy cô mở mắt, Mục Cẩn liền cúi xuống, hôn vào môi cô, nói:- “Sớm.”Đỗ Mạn Linh ngồi dậy, sớm cái gì mà sớm. Cô nhìn ra cửa xe. Khung cảnh thật đẹp, hai bên đường là những cây phong to lớn, vào mùa thu, lá phong úa vàng rơi rụng khắp nơi, mỗi cây phong có một màu khác nhau, có cây màu vàng, có cây màu đỏ, hay màu cam.Đỗ Mạn Linh say mê nhìn : “Đẹp quá !”Mục Cẩn cũng phụ họa: “Đúng là rất đẹp.” Nhưng đôi mắt lại cứ dán chặt lấy Đỗ Mạn Linh không rời.Nhìn một hồi, Đỗ Mạn Linh hỏi : “Chúng ta đang đi lên núi à ?”-“Ừm, nhà chúng ta ở trên đỉnh núi, phong cảnh ở đó rất đẹp.”Đỗ Mạn Linh nghe vậy thì hưng phấn : “Thật sao, nhưng mà, vì sao nãy giờ em không nhìn thấy căn nhà nào hết vậy, quanh đây không có ai sống à ?”-“Không có, ở dưới chân núi mới có người sống, cả ngọn núi này, là của chúng ta.”A, không phải chứ, đây là thú vui của người giàu sao, không mua đảo thì cũng mua núi. Cả ngọn núi này, đều thuộc sở hữu của Mục Cẩn, cũng không phải mua không, anh tận dụng cảnh đẹp tự nhiên của nó để kinh doanh, hầu hết phần ở dưới chân núi, anh cho người dân thuê với giá rẻ, thậm chí còn ưu tiên bán cho những người có nhu cầu.Thường thì sẽ có nhiều người thích trải nghiệm cuộc sống thiên nhiên đến đây, khách sạn thường là những nhà dân, điều này tạo nên sự mộc mạc, gần gũi với thiên nhiên hơn.Đi lên đến đỉnh núi, chiếc xe cũng bắt đầu đi chậm lại, Đỗ Mạn Linh nhìn thấy tấm bảng to tướng đề chữ “Mục gia”, Mục Cẩn nói với cô, ở dưới chân núi cũng có một cái.Khi xe lái đến cổng, chiếc cổng tự động mở ra, hiện ra bên trong là ngôi biệt thự to lớn được thiết kế đẹp mắt với màu chủ đạo là màu xám trắng, ở giữa là bồn phun nước thật to. Xa xa là vườn hoa và thảm cỏ mà cô không thể nhìn tới.Mục Cẩn dắt tay cô xuống xe, dẫn vào bên trong biệt thự, người tài xế lúc nãy nhanh chóng chạy xe đi, chắc là đi đến gara, cô nghĩ vậy.Bước vào biệt thự, dẫn cô đi nhiều vòng, đến phòng khách thì cô nhìn thấy một người đàn ông trung niên, mặc bộ vest màu đen, gương mặt hiền từ nhìn cô, khi hai người đến gần, thì cúi chào :-“Hoan nghênh tiên sinh, phu nhân đã về !”Mục Cẩn mỉm cười nói với cô: “Đây là chú Trần, quản gia của chúng ta, sau này khi em cần gì mà không có anh bên cạnh, em có thể nói với chú Trần.”Đỗ Mạn Linh ngọt ngào hô : “Chú Trần.”Mục Cẩn bảo chú Trần cứ đi làm việc của mình. Sau đó, anh nhìn chăm chú vào Đỗ Mạn Linh: “Em cũng mệt rồi, bây giờ anh sẽ dẫn em đến phòng ngủ của chúng ta.”

Lúc Đỗ Mạn Linh tỉnh
lại, đã thấy mình ở trên xe hơi, đầu thì gối lên đùi của Mục Cẩn. Còn
anh lúc này đang bận ngắm cô vợ xinh đẹp của mình, nên khi thấy cô mở
mắt, Mục Cẩn liền cúi xuống, hôn vào môi cô, nói:

- “Sớm.”

Đỗ Mạn Linh ngồi dậy, sớm cái gì mà sớm. Cô nhìn ra cửa xe. Khung cảnh
thật đẹp, hai bên đường là những cây phong to lớn, vào mùa thu, lá phong úa vàng rơi rụng khắp nơi, mỗi cây phong có một màu khác nhau, có cây
màu vàng, có cây màu đỏ, hay màu cam.

Đỗ Mạn Linh say mê nhìn : “Đẹp quá !”

Mục Cẩn cũng phụ họa: “Đúng là rất đẹp.” Nhưng đôi mắt lại cứ dán chặt lấy Đỗ Mạn Linh không rời.

Nhìn một hồi, Đỗ Mạn Linh hỏi : “Chúng ta đang đi lên núi à ?”

-“Ừm, nhà chúng ta ở trên đỉnh núi, phong cảnh ở đó rất đẹp.”

Đỗ Mạn Linh nghe vậy thì hưng phấn : “Thật sao, nhưng mà, vì sao nãy giờ
em không nhìn thấy căn nhà nào hết vậy, quanh đây không có ai sống à ?”

-“Không có, ở dưới chân núi mới có người sống, cả ngọn núi này, là của chúng ta.”

A, không phải chứ, đây là thú vui của người giàu sao, không mua đảo thì
cũng mua núi. Cả ngọn núi này, đều thuộc sở hữu của Mục Cẩn, cũng không
phải mua không, anh tận dụng cảnh đẹp tự nhiên của nó để kinh doanh, hầu hết phần ở dưới chân núi, anh cho người dân thuê với giá rẻ, thậm chí
còn ưu tiên bán cho những người có nhu cầu.

Thường thì sẽ có
nhiều người thích trải nghiệm cuộc sống thiên nhiên đến đây, khách sạn
thường là những nhà dân, điều này tạo nên sự mộc mạc, gần gũi với thiên
nhiên hơn.

Đi lên đến đỉnh núi, chiếc xe cũng bắt đầu đi chậm
lại, Đỗ Mạn Linh nhìn thấy tấm bảng to tướng đề chữ “Mục gia”, Mục Cẩn
nói với cô, ở dưới chân núi cũng có một cái.

Khi xe lái đến cổng, chiếc cổng tự động mở ra, hiện ra bên trong là ngôi biệt thự to lớn
được thiết kế đẹp mắt với màu chủ đạo là màu xám trắng, ở giữa là bồn
phun nước thật to. Xa xa là vườn hoa và thảm cỏ mà cô không thể nhìn
tới.

Mục Cẩn dắt tay cô xuống xe, dẫn vào bên trong biệt thự,
người tài xế lúc nãy nhanh chóng chạy xe đi, chắc là đi đến gara, cô
nghĩ vậy.

Bước vào biệt thự, dẫn cô đi nhiều vòng, đến phòng
khách thì cô nhìn thấy một người đàn ông trung niên, mặc bộ vest màu
đen, gương mặt hiền từ nhìn cô, khi hai người đến gần, thì cúi chào :

-“Hoan nghênh tiên sinh, phu nhân đã về !”

Mục Cẩn mỉm cười nói với cô: “Đây là chú Trần, quản gia của chúng ta, sau
này khi em cần gì mà không có anh bên cạnh, em có thể nói với chú Trần.”

Đỗ Mạn Linh ngọt ngào hô : “Chú Trần.”

Mục Cẩn bảo chú Trần cứ đi làm việc của mình. Sau đó, anh nhìn chăm chú vào Đỗ Mạn Linh: “Em cũng mệt rồi, bây giờ anh sẽ dẫn em đến phòng ngủ của
chúng ta.”

Bí Mật Của Ông Xã: Lời Nói Dối Ngọt Ngào!Tác giả: Hoa Sơn TràTruyện Ngôn Tình“Tiểu Linh, anh cầu xin em, tỉnh lại đi, chỉ cần em tỉnh lại, em muốn gì cũng được…” ‘Tiểu Linh, em tỉnh lại đi…” Ai? Là ai? Ai đang nói vậy ? Tiểu Linh ? Là ai ? *-* Trong phòng bệnh cao cấp của bệnh viện Bảo Đà, bệnh viện bậc nhất cả nước. Vì là buổi tối nên xung quanh rất yên lặng, căn phòng được bố trí đầy đủ tiện nghi, có ti vi, tủ lạnh, nhà vệ sinh, phòng tắm, thậm chí nó còn có cả một căn phòng to lớn dùng để đặt bộ bàn ghế sô pha, ngăn cách với phòng của người bệnh bằng một tấm kính thủy tinh. Nếu không phải trên giường đang có một người nằm, trên người cắm đầy các thiết bị, dụng cụ y tế, cộng thêm cái máy đo nhịp tim bên cạnh luôn phát sáng theo một quy luật nhịp nhàng, có lẽ người ta còn nghĩ đây là khách sạn cao cấp mà không phải là phòng bệnh. Người đang nằm hôn mê trên giường bệnh là một cô gái, cô ấy có làn da trắng nõn đến tái nhợt, đôi mi dài cong vút che khuất đi đôi mắt do động tác nhắm mắt của cô, trên người cắm đầy dụng cụ thở cũng như kim tiêm truyền dịch. Đột… Lúc Đỗ Mạn Linh tỉnh lại, đã thấy mình ở trên xe hơi, đầu thì gối lên đùi của Mục Cẩn. Còn anh lúc này đang bận ngắm cô vợ xinh đẹp của mình, nên khi thấy cô mở mắt, Mục Cẩn liền cúi xuống, hôn vào môi cô, nói:- “Sớm.”Đỗ Mạn Linh ngồi dậy, sớm cái gì mà sớm. Cô nhìn ra cửa xe. Khung cảnh thật đẹp, hai bên đường là những cây phong to lớn, vào mùa thu, lá phong úa vàng rơi rụng khắp nơi, mỗi cây phong có một màu khác nhau, có cây màu vàng, có cây màu đỏ, hay màu cam.Đỗ Mạn Linh say mê nhìn : “Đẹp quá !”Mục Cẩn cũng phụ họa: “Đúng là rất đẹp.” Nhưng đôi mắt lại cứ dán chặt lấy Đỗ Mạn Linh không rời.Nhìn một hồi, Đỗ Mạn Linh hỏi : “Chúng ta đang đi lên núi à ?”-“Ừm, nhà chúng ta ở trên đỉnh núi, phong cảnh ở đó rất đẹp.”Đỗ Mạn Linh nghe vậy thì hưng phấn : “Thật sao, nhưng mà, vì sao nãy giờ em không nhìn thấy căn nhà nào hết vậy, quanh đây không có ai sống à ?”-“Không có, ở dưới chân núi mới có người sống, cả ngọn núi này, là của chúng ta.”A, không phải chứ, đây là thú vui của người giàu sao, không mua đảo thì cũng mua núi. Cả ngọn núi này, đều thuộc sở hữu của Mục Cẩn, cũng không phải mua không, anh tận dụng cảnh đẹp tự nhiên của nó để kinh doanh, hầu hết phần ở dưới chân núi, anh cho người dân thuê với giá rẻ, thậm chí còn ưu tiên bán cho những người có nhu cầu.Thường thì sẽ có nhiều người thích trải nghiệm cuộc sống thiên nhiên đến đây, khách sạn thường là những nhà dân, điều này tạo nên sự mộc mạc, gần gũi với thiên nhiên hơn.Đi lên đến đỉnh núi, chiếc xe cũng bắt đầu đi chậm lại, Đỗ Mạn Linh nhìn thấy tấm bảng to tướng đề chữ “Mục gia”, Mục Cẩn nói với cô, ở dưới chân núi cũng có một cái.Khi xe lái đến cổng, chiếc cổng tự động mở ra, hiện ra bên trong là ngôi biệt thự to lớn được thiết kế đẹp mắt với màu chủ đạo là màu xám trắng, ở giữa là bồn phun nước thật to. Xa xa là vườn hoa và thảm cỏ mà cô không thể nhìn tới.Mục Cẩn dắt tay cô xuống xe, dẫn vào bên trong biệt thự, người tài xế lúc nãy nhanh chóng chạy xe đi, chắc là đi đến gara, cô nghĩ vậy.Bước vào biệt thự, dẫn cô đi nhiều vòng, đến phòng khách thì cô nhìn thấy một người đàn ông trung niên, mặc bộ vest màu đen, gương mặt hiền từ nhìn cô, khi hai người đến gần, thì cúi chào :-“Hoan nghênh tiên sinh, phu nhân đã về !”Mục Cẩn mỉm cười nói với cô: “Đây là chú Trần, quản gia của chúng ta, sau này khi em cần gì mà không có anh bên cạnh, em có thể nói với chú Trần.”Đỗ Mạn Linh ngọt ngào hô : “Chú Trần.”Mục Cẩn bảo chú Trần cứ đi làm việc của mình. Sau đó, anh nhìn chăm chú vào Đỗ Mạn Linh: “Em cũng mệt rồi, bây giờ anh sẽ dẫn em đến phòng ngủ của chúng ta.”

Chương 6