Tác giả:

“Tiểu Linh, anh cầu xin em, tỉnh lại đi, chỉ cần em tỉnh lại, em muốn gì cũng được…” ‘Tiểu Linh, em tỉnh lại đi…” Ai? Là ai? Ai đang nói vậy ? Tiểu Linh ? Là ai ? *-* Trong phòng bệnh cao cấp của bệnh viện Bảo Đà, bệnh viện bậc nhất cả nước. Vì là buổi tối nên xung quanh rất yên lặng, căn phòng được bố trí đầy đủ tiện nghi, có ti vi, tủ lạnh, nhà vệ sinh, phòng tắm, thậm chí nó còn có cả một căn phòng to lớn dùng để đặt bộ bàn ghế sô pha, ngăn cách với phòng của người bệnh bằng một tấm kính thủy tinh. Nếu không phải trên giường đang có một người nằm, trên người cắm đầy các thiết bị, dụng cụ y tế, cộng thêm cái máy đo nhịp tim bên cạnh luôn phát sáng theo một quy luật nhịp nhàng, có lẽ người ta còn nghĩ đây là khách sạn cao cấp mà không phải là phòng bệnh. Người đang nằm hôn mê trên giường bệnh là một cô gái, cô ấy có làn da trắng nõn đến tái nhợt, đôi mi dài cong vút che khuất đi đôi mắt do động tác nhắm mắt của cô, trên người cắm đầy dụng cụ thở cũng như kim tiêm truyền dịch. Đột…

Chương 20

Bí Mật Của Ông Xã: Lời Nói Dối Ngọt Ngào!Tác giả: Hoa Sơn TràTruyện Ngôn Tình“Tiểu Linh, anh cầu xin em, tỉnh lại đi, chỉ cần em tỉnh lại, em muốn gì cũng được…” ‘Tiểu Linh, em tỉnh lại đi…” Ai? Là ai? Ai đang nói vậy ? Tiểu Linh ? Là ai ? *-* Trong phòng bệnh cao cấp của bệnh viện Bảo Đà, bệnh viện bậc nhất cả nước. Vì là buổi tối nên xung quanh rất yên lặng, căn phòng được bố trí đầy đủ tiện nghi, có ti vi, tủ lạnh, nhà vệ sinh, phòng tắm, thậm chí nó còn có cả một căn phòng to lớn dùng để đặt bộ bàn ghế sô pha, ngăn cách với phòng của người bệnh bằng một tấm kính thủy tinh. Nếu không phải trên giường đang có một người nằm, trên người cắm đầy các thiết bị, dụng cụ y tế, cộng thêm cái máy đo nhịp tim bên cạnh luôn phát sáng theo một quy luật nhịp nhàng, có lẽ người ta còn nghĩ đây là khách sạn cao cấp mà không phải là phòng bệnh. Người đang nằm hôn mê trên giường bệnh là một cô gái, cô ấy có làn da trắng nõn đến tái nhợt, đôi mi dài cong vút che khuất đi đôi mắt do động tác nhắm mắt của cô, trên người cắm đầy dụng cụ thở cũng như kim tiêm truyền dịch. Đột… Đỗ Mạn Linh cảm nhận được từng ngón tay của Mục Cẩn đang luồn vào tóc cô, vuốt nhẹ, người tài xế này cũng là người có lâu năm kinh nghiệm, lái xe rất vững, không khí trong xe rất im lặng, khiến đôi mắt của cô cứ khép lại.Lúc này, giọng nói trầm ấm, gợi cảm của Mục Cẩn lại vang lện:-“Bọn anh đều là những người bận rộn, Hàn Tư Viễn và Mạc Thừa Phong thường xuyên phải đi công tác nước ngoài, Diệp Khuynh thì hằng năm phải ở bộ đội, gần đây mới được điều về quân khu thuộc tỉnh T, nên có thể nói, từ khi lấy em, đây là lần đầu tiên bọn anh được tụ họp với nhau.”Nói xong lí do hoàn hảo của mình,. Mục Cẩn mới nhìn xuống ngưởi đang gục trong lòng mình.Đỗ Mạn Linh chỉ thấy cô càng ngày càng buồn ngủ, hình như ông xã của cô vừa mới nói gì đó, nói gì nhỉ, giọng của anh êm tai quá, giống như tiếng suối chảy vậy, thật êm tai…Mục Cẩn nhìn dáng vẻ ngủ đến không biết trời trăng của cô, đưa tay lên má, nhẹ nhàng v**t v*, sau đó là đến đôi mắt, cái mũi, đôi môi. Không khí trong xe bỗng nhiên trở nên thật ngộp ngạt, người tài xế cảm thấy tim mình đang đập thật nhanh, mồ hôi bắt đầu ứa ra, bàn tay bất giác siết chặt vô lăng xe.Đỗ mạn Linh dường như cảm thấy lạnh, cô run người một cái, cái mũi nhăn nhó, sau đó, một luồng ấm áp mà dịu dàng bao trùm lấy cô, khiến cô trở nên thoải mái, khẽ mỉm cười, rồi lại lâm vào ngủ say.Ôm Đỗ Mạn Linh trong lòng. Đây là vợ anh, là người phụ nữ của anh, là của anh, của anh. Không ai có thể cướp đi, vì anh sẽ làm tất cả, để giữ cô ở bên mình.*-*Đỗ Mạn Linh hơi cục cựa một lát, sau đó mở mắt ra, cô hơi mắc đi vệ sinh, cố gắng chống đỡ cơn buồn ngủ, một lát sau mới chịu ngồi dậy, nhìn qua bên cạnh, không có ai. Hèn gì cô thấy hơi lạnh.Bước xuống giường, lần mò đi đến phòng vệ sinh. Sau khi giải quyết vần đề sinh lí xong xuôi, cô liền đi lòng vòng tìm kiếm Mục Cẩn, saogiờ này mà anh vẫn còn chưa ngủ.Tìm một hồi, cô cũng phát hiện một bóng dáng cao lớn đang ngồi trước bàn làm việc của hai người. Trước mặt anh là một cái ly gì đó, chắc là nước.Cô bước đến gần, cả người anh như chìm vào bóng đêm, quanh thân bao phủ một loại không khí âm trầm mà nguy hiểm. Đỗ Mạn Linh không để ý nhiều đến như vậy, cô vừa ngáp vừa vòng qua cái bàn, đến bên cạnh anh, tự nhiên mà ngồi vào lòng anh.Mục Cẩn cũng rất phối hợp, anh giương tay ra cho cô có chỗ chui vào, sau đó lại đặt bàn tay lên thắt lưng của cô, hưởng thụ cảm giác khi cô cọ cọ gương mặt vào lồng ngực mình, nhẹ nhàng hỏi:-“Không ngủ được à?”-“ Em lạnh.” – Giọng điệu vẫn còn ngái ngủ. Cô nghe thấy tiếng cười trầm thấp của anh vang lên trong đêm tối, lồng ngực anh cũng chấn động. Biết là anh cười nhạo mình, thì sao, cô chính là kẻ không có ông xã bên cạnh thì khó ngủ đấy, anh có thể làm gì được cô. Đang oán thầm trong lòng, thì lại nghe tiếng anh:-“Không ngủ được thì bồi anh đi.”-“Làm gì?”Không đợi anh trả lời, cô đã biết anh muốn làm gì, bởi vì bàn tay to lớn của anh đã xốc áo của cô lên, luồn vào trong. Vì cô đang mặc áo sơ mi của anh nên anh đã không tốn sức mà đưa tay vào nơi thần bí của cô bắt đầu v**t v*.-“ Ông xã, anh…ưm…”

Đỗ Mạn Linh cảm nhận
được từng ngón tay của Mục Cẩn đang luồn vào tóc cô, vuốt nhẹ, người tài xế này cũng là người có lâu năm kinh nghiệm, lái xe rất vững, không khí trong xe rất im lặng, khiến đôi mắt của cô cứ khép lại.

Lúc này, giọng nói trầm ấm, gợi cảm của Mục Cẩn lại vang lện:

-“Bọn anh đều là những người bận rộn, Hàn Tư Viễn và Mạc Thừa Phong thường
xuyên phải đi công tác nước ngoài, Diệp Khuynh thì hằng năm phải ở bộ
đội, gần đây mới được điều về quân khu thuộc tỉnh T, nên có thể nói, từ
khi lấy em, đây là lần đầu tiên bọn anh được tụ họp với nhau.”

Nói xong lí do hoàn hảo của mình,. Mục Cẩn mới nhìn xuống ngưởi đang gục trong lòng mình.

Đỗ Mạn Linh chỉ thấy cô càng ngày càng buồn ngủ, hình như ông xã của cô
vừa mới nói gì đó, nói gì nhỉ, giọng của anh êm tai quá, giống như tiếng suối chảy vậy, thật êm tai…

Mục Cẩn nhìn dáng vẻ ngủ đến không
biết trời trăng của cô, đưa tay lên má, nhẹ nhàng v**t v*, sau đó là đến đôi mắt, cái mũi, đôi môi. Không khí trong xe bỗng nhiên trở nên thật
ngộp ngạt, người tài xế cảm thấy tim mình đang đập thật nhanh, mồ hôi
bắt đầu ứa ra, bàn tay bất giác siết chặt vô lăng xe.

Đỗ mạn Linh dường như cảm thấy lạnh, cô run người một cái, cái mũi nhăn nhó, sau
đó, một luồng ấm áp mà dịu dàng bao trùm lấy cô, khiến cô trở nên thoải
mái, khẽ mỉm cười, rồi lại lâm vào ngủ say.

Ôm Đỗ Mạn Linh trong
lòng. Đây là vợ anh, là người phụ nữ của anh, là của anh, của anh. Không ai có thể cướp đi, vì anh sẽ làm tất cả, để giữ cô ở bên mình.

*-*

Đỗ Mạn Linh hơi cục cựa một lát, sau đó mở mắt ra, cô hơi mắc đi vệ sinh,
cố gắng chống đỡ cơn buồn ngủ, một lát sau mới chịu ngồi dậy, nhìn qua
bên cạnh, không có ai. Hèn gì cô thấy hơi lạnh.

Bước xuống
giường, lần mò đi đến phòng vệ sinh. Sau khi giải quyết vần đề sinh lí
xong xuôi, cô liền đi lòng vòng tìm kiếm Mục Cẩn, saogiờ này mà anh vẫn
còn chưa ngủ.

Tìm một hồi, cô cũng phát hiện một bóng dáng cao
lớn đang ngồi trước bàn làm việc của hai người. Trước mặt anh là một cái ly gì đó, chắc là nước.

Cô bước đến gần, cả người anh như chìm
vào bóng đêm, quanh thân bao phủ một loại không khí âm trầm mà nguy
hiểm. Đỗ Mạn Linh không để ý nhiều đến như vậy, cô vừa ngáp vừa vòng qua cái bàn, đến bên cạnh anh, tự nhiên mà ngồi vào lòng anh.

Mục
Cẩn cũng rất phối hợp, anh giương tay ra cho cô có chỗ chui vào, sau đó
lại đặt bàn tay lên thắt lưng của cô, hưởng thụ cảm giác khi cô cọ cọ
gương mặt vào lồng ngực mình, nhẹ nhàng hỏi:

-“Không ngủ được à?”

-“ Em lạnh.” – Giọng điệu vẫn còn ngái ngủ. Cô nghe thấy tiếng cười trầm
thấp của anh vang lên trong đêm tối, lồng ngực anh cũng chấn động. Biết
là anh cười nhạo mình, thì sao, cô chính là kẻ không có ông xã bên cạnh thì khó ngủ đấy, anh có thể làm gì được cô. Đang oán thầm trong lòng,
thì lại nghe tiếng anh:

-“Không ngủ được thì bồi anh đi.”

-“Làm gì?”

Không đợi anh trả lời, cô đã biết anh muốn làm gì, bởi vì bàn tay to lớn của
anh đã xốc áo của cô lên, luồn vào trong. Vì cô đang mặc áo sơ mi của
anh nên anh đã không tốn sức mà đưa tay vào nơi thần bí của cô bắt đầu
v**t v*.

-“ Ông xã, anh…ưm…”

Bí Mật Của Ông Xã: Lời Nói Dối Ngọt Ngào!Tác giả: Hoa Sơn TràTruyện Ngôn Tình“Tiểu Linh, anh cầu xin em, tỉnh lại đi, chỉ cần em tỉnh lại, em muốn gì cũng được…” ‘Tiểu Linh, em tỉnh lại đi…” Ai? Là ai? Ai đang nói vậy ? Tiểu Linh ? Là ai ? *-* Trong phòng bệnh cao cấp của bệnh viện Bảo Đà, bệnh viện bậc nhất cả nước. Vì là buổi tối nên xung quanh rất yên lặng, căn phòng được bố trí đầy đủ tiện nghi, có ti vi, tủ lạnh, nhà vệ sinh, phòng tắm, thậm chí nó còn có cả một căn phòng to lớn dùng để đặt bộ bàn ghế sô pha, ngăn cách với phòng của người bệnh bằng một tấm kính thủy tinh. Nếu không phải trên giường đang có một người nằm, trên người cắm đầy các thiết bị, dụng cụ y tế, cộng thêm cái máy đo nhịp tim bên cạnh luôn phát sáng theo một quy luật nhịp nhàng, có lẽ người ta còn nghĩ đây là khách sạn cao cấp mà không phải là phòng bệnh. Người đang nằm hôn mê trên giường bệnh là một cô gái, cô ấy có làn da trắng nõn đến tái nhợt, đôi mi dài cong vút che khuất đi đôi mắt do động tác nhắm mắt của cô, trên người cắm đầy dụng cụ thở cũng như kim tiêm truyền dịch. Đột… Đỗ Mạn Linh cảm nhận được từng ngón tay của Mục Cẩn đang luồn vào tóc cô, vuốt nhẹ, người tài xế này cũng là người có lâu năm kinh nghiệm, lái xe rất vững, không khí trong xe rất im lặng, khiến đôi mắt của cô cứ khép lại.Lúc này, giọng nói trầm ấm, gợi cảm của Mục Cẩn lại vang lện:-“Bọn anh đều là những người bận rộn, Hàn Tư Viễn và Mạc Thừa Phong thường xuyên phải đi công tác nước ngoài, Diệp Khuynh thì hằng năm phải ở bộ đội, gần đây mới được điều về quân khu thuộc tỉnh T, nên có thể nói, từ khi lấy em, đây là lần đầu tiên bọn anh được tụ họp với nhau.”Nói xong lí do hoàn hảo của mình,. Mục Cẩn mới nhìn xuống ngưởi đang gục trong lòng mình.Đỗ Mạn Linh chỉ thấy cô càng ngày càng buồn ngủ, hình như ông xã của cô vừa mới nói gì đó, nói gì nhỉ, giọng của anh êm tai quá, giống như tiếng suối chảy vậy, thật êm tai…Mục Cẩn nhìn dáng vẻ ngủ đến không biết trời trăng của cô, đưa tay lên má, nhẹ nhàng v**t v*, sau đó là đến đôi mắt, cái mũi, đôi môi. Không khí trong xe bỗng nhiên trở nên thật ngộp ngạt, người tài xế cảm thấy tim mình đang đập thật nhanh, mồ hôi bắt đầu ứa ra, bàn tay bất giác siết chặt vô lăng xe.Đỗ mạn Linh dường như cảm thấy lạnh, cô run người một cái, cái mũi nhăn nhó, sau đó, một luồng ấm áp mà dịu dàng bao trùm lấy cô, khiến cô trở nên thoải mái, khẽ mỉm cười, rồi lại lâm vào ngủ say.Ôm Đỗ Mạn Linh trong lòng. Đây là vợ anh, là người phụ nữ của anh, là của anh, của anh. Không ai có thể cướp đi, vì anh sẽ làm tất cả, để giữ cô ở bên mình.*-*Đỗ Mạn Linh hơi cục cựa một lát, sau đó mở mắt ra, cô hơi mắc đi vệ sinh, cố gắng chống đỡ cơn buồn ngủ, một lát sau mới chịu ngồi dậy, nhìn qua bên cạnh, không có ai. Hèn gì cô thấy hơi lạnh.Bước xuống giường, lần mò đi đến phòng vệ sinh. Sau khi giải quyết vần đề sinh lí xong xuôi, cô liền đi lòng vòng tìm kiếm Mục Cẩn, saogiờ này mà anh vẫn còn chưa ngủ.Tìm một hồi, cô cũng phát hiện một bóng dáng cao lớn đang ngồi trước bàn làm việc của hai người. Trước mặt anh là một cái ly gì đó, chắc là nước.Cô bước đến gần, cả người anh như chìm vào bóng đêm, quanh thân bao phủ một loại không khí âm trầm mà nguy hiểm. Đỗ Mạn Linh không để ý nhiều đến như vậy, cô vừa ngáp vừa vòng qua cái bàn, đến bên cạnh anh, tự nhiên mà ngồi vào lòng anh.Mục Cẩn cũng rất phối hợp, anh giương tay ra cho cô có chỗ chui vào, sau đó lại đặt bàn tay lên thắt lưng của cô, hưởng thụ cảm giác khi cô cọ cọ gương mặt vào lồng ngực mình, nhẹ nhàng hỏi:-“Không ngủ được à?”-“ Em lạnh.” – Giọng điệu vẫn còn ngái ngủ. Cô nghe thấy tiếng cười trầm thấp của anh vang lên trong đêm tối, lồng ngực anh cũng chấn động. Biết là anh cười nhạo mình, thì sao, cô chính là kẻ không có ông xã bên cạnh thì khó ngủ đấy, anh có thể làm gì được cô. Đang oán thầm trong lòng, thì lại nghe tiếng anh:-“Không ngủ được thì bồi anh đi.”-“Làm gì?”Không đợi anh trả lời, cô đã biết anh muốn làm gì, bởi vì bàn tay to lớn của anh đã xốc áo của cô lên, luồn vào trong. Vì cô đang mặc áo sơ mi của anh nên anh đã không tốn sức mà đưa tay vào nơi thần bí của cô bắt đầu v**t v*.-“ Ông xã, anh…ưm…”

Chương 20