Không có ngôn từ nào có thể diễn tả sự xa hoa bên trong biệt thự, Tần Lam chân trần đứng ở trên thảm lông nềm mại, con ngươi lạnh lùng không chút để ý người đàn ông quỳ trên mặt đất. "Tần gia, tất cả đều đã chuẩn bị tốt, gia ngài có thể tới hòn đảo nhỏ ở trước, sau này tôi sẽ theo tới." Người đàn ông quỳ trên mặt đất dịu dàng đến mức có thể chảy ra nước, con ngươi của anh ta gần như say mê nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Tần Lam. "Xem ra, anh định nhốt tôi cả đời ." Hơi híp mắt, giọng nói lười nhác giống như đang nói chuyện bình thường không liên quan đến mình. "Không, không, gia, tôi chỉ muốn vĩnh viễn có thể ở cùng gia." Người đàn ông quỳ trên mặt đất, tiến về phía trước vài bước, gương mặt dịu dàng thấm đượm say mê làm người ta xem không hiểu, anh ta tháo Bạch Thủ Sáo đang đeo ở trên tay xuống, gần như thành kính v**t v* đôi chân ngọc tr*n tr** bên ngoài kia, cúi người, dán mặt vào chân đẹp trắng ngần: "Gia, tôi chỉ không muốn người khác tới quấy rầy chúng ta. Trên thế giới này, người…
Chương 91-3: An Nhiên thổ lộ thân thế (3)
Ông Xã Bá Đạo Rất Cưng Chiều VợTác giả: Tĩnh Mặc Thành KiểnTruyện Ngôn TìnhKhông có ngôn từ nào có thể diễn tả sự xa hoa bên trong biệt thự, Tần Lam chân trần đứng ở trên thảm lông nềm mại, con ngươi lạnh lùng không chút để ý người đàn ông quỳ trên mặt đất. "Tần gia, tất cả đều đã chuẩn bị tốt, gia ngài có thể tới hòn đảo nhỏ ở trước, sau này tôi sẽ theo tới." Người đàn ông quỳ trên mặt đất dịu dàng đến mức có thể chảy ra nước, con ngươi của anh ta gần như say mê nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Tần Lam. "Xem ra, anh định nhốt tôi cả đời ." Hơi híp mắt, giọng nói lười nhác giống như đang nói chuyện bình thường không liên quan đến mình. "Không, không, gia, tôi chỉ muốn vĩnh viễn có thể ở cùng gia." Người đàn ông quỳ trên mặt đất, tiến về phía trước vài bước, gương mặt dịu dàng thấm đượm say mê làm người ta xem không hiểu, anh ta tháo Bạch Thủ Sáo đang đeo ở trên tay xuống, gần như thành kính v**t v* đôi chân ngọc tr*n tr** bên ngoài kia, cúi người, dán mặt vào chân đẹp trắng ngần: "Gia, tôi chỉ không muốn người khác tới quấy rầy chúng ta. Trên thế giới này, người… Giống như đêm đen, con ngươi thâm trầm lạnh lùng không chút biểu cảm dừng trên người trên người Tá Đằng Quang.“Vô dụng“.An Nhiên vui vẻ.Tá Đằng Quang đen mặt.Hắn biết ý Phó Quân Hoàng là gì.Kim Ân Thánh thế nhưng rất phấn khích, hắn biết Tá Đằng Quang nói dối, hắn rất là phẫn nộ.Tá Đằng Quang ở tổ chức Hành Hương chức vụ cũng rất cao, chỉ sau Tiểu Dã Long, nếu hắn trở về nói cái gì với Tiểu Dã Long thì cũng coi như mình xong. nghĩ đến tổ chức Hành hương trả thù hắn không tự chủ được lưng lạnh toát mồ hôi.“Tá Đằng Quang ngươi phải biết hiện tại ta và ngươi là đang bị bắt cùng nhau” Kim Ân Thánh hít một hơi trầm giọng nói.Hiện tại Tá Đằng Quang còn đang suy nghĩ không biết giải thích với Phó Quân Hoàng thế nào lấy đâu ra hơi quản Kim Ân Thánh.“Kim Ân Thánh chuyện kia ngươi giám dấu diếm, trở về ta sẽ báo lại với chủ nhân!” tá Đằng Quang oán hận nói” Ngươi đồ vô sỉ làm cho chủ nhân hổ then, hợp tác cùng ngươi chính là một loại sỉ nhục.”Tá Đằng Quang nói những lời đó với Kim Ân Thánh, không thể nghi ngờ chính là nhục nhã.Kim Ân Thánh nhất thời nổi giận hướng Tá Đằng Quang mà lao tới.Tá Đằng Quang sớm đã có chuẩn bị, Kim Ân Thánh lao tới hắn nâng đao chắn, hai người lao vào đánh túi bụi.Hai người thân thủ gần giống ngau, thắng bại khó phân.Hai người kia đánh nhau nhưng không ngừng hướng về phía cửa sổ, An Nhiên nhìn đến một màn này thế nhưng chỉ cười, tầm mắt Phó Quân Hoàng toàn bộ dừng trên người An Nhiên hết sức chăm chú khiến cho tống Chính Hạo khiếp sợ.Tống Chính Hạo rất khâm phục An Nhiên, cô thế nhưng có thể khiến cho Phó Quân Hoàng hạ tầm mắt dừng trên người mình, hơn nữa còn hết sức tự nhiên, không thể không nói tâm lý của Phó An Nhiên cũng quá phi thường.Phanh---bỗng có tiếng súng vang lên.Tá Đằng Quang bỗng nhiên phát hiện bên tai bỗng nóng lên, lập tức tai bị ù, cùng lúc đó là cửa sổ vỡ tan.Tá Đằng Quang cùng Kim Ân Thánh cùng dừng tay tầm mắt dừng trên người Phó An Nhiên.An Nhiên như trước dựa trên người Phó Quân Hoàng, cô thế nhưng không có chút khẩn trương. cô giống như nữ vương lãnh diễm cao quý nhìn xuống con kiến.Trong tay cô đang cầm một khẩu súng lục chế tác tinh xảo cùng xinh đẹp, ánh mứt nhàn nhạt dừng trên người bọn họ“tiếp tục đánh đi a, đừng có ngừng tôi thấy các ông diễn cũng rất tốt“.Tá Đằng Quang biểu tình khẽ biến cũng không cùng Kim Ân Thánh đánh nữa.Hắn chính là thật muốn trên danh nghĩa cùng Kim Ân Thánh đánh nhau rồi chạy đi, chính hắn biết rõ dù hôm nay thế nào thì hắn cũng phải chết chi bằng thử một phen.
Giống như đêm đen, con ngươi thâm trầm lạnh lùng không chút biểu cảm dừng trên người trên người Tá Đằng Quang.
“Vô dụng“.
An Nhiên vui vẻ.
Tá Đằng Quang đen mặt.
Hắn biết ý Phó Quân Hoàng là gì.
Kim Ân Thánh thế nhưng rất phấn khích, hắn biết Tá Đằng Quang nói dối, hắn rất là phẫn nộ.
Tá Đằng Quang ở tổ chức Hành Hương chức vụ cũng rất cao, chỉ sau Tiểu Dã Long, nếu hắn trở về nói cái gì với Tiểu Dã Long thì cũng coi như mình xong. nghĩ đến tổ chức Hành hương trả thù hắn không tự chủ được lưng lạnh toát mồ hôi.
“Tá Đằng Quang ngươi phải biết hiện tại ta và ngươi là đang bị bắt cùng nhau” Kim Ân Thánh hít một hơi trầm giọng nói.
Hiện tại Tá Đằng Quang còn đang suy nghĩ không biết giải thích với Phó Quân Hoàng thế nào lấy đâu ra hơi quản Kim Ân Thánh.
“Kim Ân Thánh chuyện kia ngươi giám dấu diếm, trở về ta sẽ báo lại với chủ nhân!” tá Đằng Quang oán hận nói” Ngươi đồ vô sỉ làm cho chủ nhân hổ then, hợp tác cùng ngươi chính là một loại sỉ nhục.”
Tá Đằng Quang nói những lời đó với Kim Ân Thánh, không thể nghi ngờ chính là nhục nhã.
Kim Ân Thánh nhất thời nổi giận hướng Tá Đằng Quang mà lao tới.
Tá Đằng Quang sớm đã có chuẩn bị, Kim Ân Thánh lao tới hắn nâng đao chắn, hai người lao vào đánh túi bụi.
Hai người thân thủ gần giống ngau, thắng bại khó phân.
Hai người kia đánh nhau nhưng không ngừng hướng về phía cửa sổ, An Nhiên nhìn đến một màn này thế nhưng chỉ cười, tầm mắt Phó Quân Hoàng toàn bộ dừng trên người An Nhiên hết sức chăm chú khiến cho tống Chính Hạo khiếp sợ.
Tống Chính Hạo rất khâm phục An Nhiên, cô thế nhưng có thể khiến cho Phó Quân Hoàng hạ tầm mắt dừng trên người mình, hơn nữa còn hết sức tự nhiên, không thể không nói tâm lý của Phó An Nhiên cũng quá phi thường.
Phanh---
bỗng có tiếng súng vang lên.
Tá Đằng Quang bỗng nhiên phát hiện bên tai bỗng nóng lên, lập tức tai bị ù, cùng lúc đó là cửa sổ vỡ tan.
Tá Đằng Quang cùng Kim Ân Thánh cùng dừng tay tầm mắt dừng trên người Phó An Nhiên.
An Nhiên như trước dựa trên người Phó Quân Hoàng, cô thế nhưng không có chút khẩn trương. cô giống như nữ vương lãnh diễm cao quý nhìn xuống con kiến.
Trong tay cô đang cầm một khẩu súng lục chế tác tinh xảo cùng xinh đẹp, ánh mứt nhàn nhạt dừng trên người bọn họ
“tiếp tục đánh đi a, đừng có ngừng tôi thấy các ông diễn cũng rất tốt“.
Tá Đằng Quang biểu tình khẽ biến cũng không cùng Kim Ân Thánh đánh nữa.
Hắn chính là thật muốn trên danh nghĩa cùng Kim Ân Thánh đánh nhau rồi chạy đi, chính hắn biết rõ dù hôm nay thế nào thì hắn cũng phải chết chi bằng thử một phen.
Ông Xã Bá Đạo Rất Cưng Chiều VợTác giả: Tĩnh Mặc Thành KiểnTruyện Ngôn TìnhKhông có ngôn từ nào có thể diễn tả sự xa hoa bên trong biệt thự, Tần Lam chân trần đứng ở trên thảm lông nềm mại, con ngươi lạnh lùng không chút để ý người đàn ông quỳ trên mặt đất. "Tần gia, tất cả đều đã chuẩn bị tốt, gia ngài có thể tới hòn đảo nhỏ ở trước, sau này tôi sẽ theo tới." Người đàn ông quỳ trên mặt đất dịu dàng đến mức có thể chảy ra nước, con ngươi của anh ta gần như say mê nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Tần Lam. "Xem ra, anh định nhốt tôi cả đời ." Hơi híp mắt, giọng nói lười nhác giống như đang nói chuyện bình thường không liên quan đến mình. "Không, không, gia, tôi chỉ muốn vĩnh viễn có thể ở cùng gia." Người đàn ông quỳ trên mặt đất, tiến về phía trước vài bước, gương mặt dịu dàng thấm đượm say mê làm người ta xem không hiểu, anh ta tháo Bạch Thủ Sáo đang đeo ở trên tay xuống, gần như thành kính v**t v* đôi chân ngọc tr*n tr** bên ngoài kia, cúi người, dán mặt vào chân đẹp trắng ngần: "Gia, tôi chỉ không muốn người khác tới quấy rầy chúng ta. Trên thế giới này, người… Giống như đêm đen, con ngươi thâm trầm lạnh lùng không chút biểu cảm dừng trên người trên người Tá Đằng Quang.“Vô dụng“.An Nhiên vui vẻ.Tá Đằng Quang đen mặt.Hắn biết ý Phó Quân Hoàng là gì.Kim Ân Thánh thế nhưng rất phấn khích, hắn biết Tá Đằng Quang nói dối, hắn rất là phẫn nộ.Tá Đằng Quang ở tổ chức Hành Hương chức vụ cũng rất cao, chỉ sau Tiểu Dã Long, nếu hắn trở về nói cái gì với Tiểu Dã Long thì cũng coi như mình xong. nghĩ đến tổ chức Hành hương trả thù hắn không tự chủ được lưng lạnh toát mồ hôi.“Tá Đằng Quang ngươi phải biết hiện tại ta và ngươi là đang bị bắt cùng nhau” Kim Ân Thánh hít một hơi trầm giọng nói.Hiện tại Tá Đằng Quang còn đang suy nghĩ không biết giải thích với Phó Quân Hoàng thế nào lấy đâu ra hơi quản Kim Ân Thánh.“Kim Ân Thánh chuyện kia ngươi giám dấu diếm, trở về ta sẽ báo lại với chủ nhân!” tá Đằng Quang oán hận nói” Ngươi đồ vô sỉ làm cho chủ nhân hổ then, hợp tác cùng ngươi chính là một loại sỉ nhục.”Tá Đằng Quang nói những lời đó với Kim Ân Thánh, không thể nghi ngờ chính là nhục nhã.Kim Ân Thánh nhất thời nổi giận hướng Tá Đằng Quang mà lao tới.Tá Đằng Quang sớm đã có chuẩn bị, Kim Ân Thánh lao tới hắn nâng đao chắn, hai người lao vào đánh túi bụi.Hai người thân thủ gần giống ngau, thắng bại khó phân.Hai người kia đánh nhau nhưng không ngừng hướng về phía cửa sổ, An Nhiên nhìn đến một màn này thế nhưng chỉ cười, tầm mắt Phó Quân Hoàng toàn bộ dừng trên người An Nhiên hết sức chăm chú khiến cho tống Chính Hạo khiếp sợ.Tống Chính Hạo rất khâm phục An Nhiên, cô thế nhưng có thể khiến cho Phó Quân Hoàng hạ tầm mắt dừng trên người mình, hơn nữa còn hết sức tự nhiên, không thể không nói tâm lý của Phó An Nhiên cũng quá phi thường.Phanh---bỗng có tiếng súng vang lên.Tá Đằng Quang bỗng nhiên phát hiện bên tai bỗng nóng lên, lập tức tai bị ù, cùng lúc đó là cửa sổ vỡ tan.Tá Đằng Quang cùng Kim Ân Thánh cùng dừng tay tầm mắt dừng trên người Phó An Nhiên.An Nhiên như trước dựa trên người Phó Quân Hoàng, cô thế nhưng không có chút khẩn trương. cô giống như nữ vương lãnh diễm cao quý nhìn xuống con kiến.Trong tay cô đang cầm một khẩu súng lục chế tác tinh xảo cùng xinh đẹp, ánh mứt nhàn nhạt dừng trên người bọn họ“tiếp tục đánh đi a, đừng có ngừng tôi thấy các ông diễn cũng rất tốt“.Tá Đằng Quang biểu tình khẽ biến cũng không cùng Kim Ân Thánh đánh nữa.Hắn chính là thật muốn trên danh nghĩa cùng Kim Ân Thánh đánh nhau rồi chạy đi, chính hắn biết rõ dù hôm nay thế nào thì hắn cũng phải chết chi bằng thử một phen.