Tác giả:

Tên tôi là Diệp Hồng Kỳ, tôi thích Ninh Mặc. Đã nhiều năm như vậy rồi, thích một cách đơn thuần nhưng cũng rất quyết liệt, cho dù có đụng phải tường, thì cũng không cản nổi quyết tâm thích hắn của tôi. Hắn ta với tôi mà nói, giống như một thiên thần chói lọi, xa đến không thể với tới, cho dù là ngửa đầu nhìn lên, cũng sẽ bị vầng sáng chói lòa quanh người hắn làm cho lóa mắt, nói ngắn gọn, hắn chính là một thứ chói lọi, luôn dẫn bước tôi trên con đường. Hắn là hải đăng…. Hắn là ngọn đèn sáng… Hắn là… Hắn là tinh cầu cách tôi một triệu năm ánh sáng! Tôi cùng với Hữu Bảo đứng trước cổng trường đã gần 30 phút, chỉ vì muốn chờ đợi sự xuất hiện của hắn, từ lúc hắn tiến vào, cho đến khi hắn bước qua tôi, chỉ ngắn ngủn có vài giây, nhưng tôi đã thấy thực thỏa mãn. Dưới ánh nắng mặt trời, hắn phi thường tuấn dật, dáng người cao ngất của hắn, cho dù là một chiếc áo sơ mi vô cùng đơn giản, mặc vào cũng có thể phong độ đến nỗi khiến người ta mê mẩn sững sờ. Quả nhiên rất chói mắt, nhìn hắn lướt…

Truyện chữ