” Trời ạ, người kí chính là phó tổng tài tập đoàn tài chính Lâm thị a! Hảo tuổi trẻ, hảo suất a!” ” Nghe nói anh ta làcon nuôi của Lâm gia, nói không chừng về sau lâm thị đều phải dựa vào anh ta quản lý đi!” ” Thật sự là rất hoàn mỹ, nếu có thể gả cho người như vậy thì tốt rồi!” ” Đúng vậy, không biết ai tốt như vậy phúc khí có thể gả cho anh ta……” Nhà ăn của đại học Trung lý, nhóm háo sắc nữ quên ăn cơm, đều nhìn không chuyển mắt nhìn chằm chằm tivi màn hình. Trong TV truyền phát tin tức tài chính, hôm nay phỏng vấn khách quý là của tập đoàn Lâm thị – Lâm Hạo Thiên. Hắn chậm rãi mà nói, phong độ đều có, mỗi một cái rất nhỏ động tác đều có thể làm cho bọn nữ sinh háo sắc phát ra từng đợt thét chói tai. Trong tiếng huyên náo, Tiết San San ngồi ở góc sáng sủa, ngơ ngác nhìn người đàn ông kia trên màn hình TV. Tay hắn để sau lưng, có lưỡng đạo lần lượt thay đổi vết sẹo. Cô dùng sức muốn nhìn rõ ràng, lại thấy rất mơ hồ. Là anh ta sao? Cô kích động nhớ tới mười năm trước ở trong cô nhi…
Chương 25: Phát hiện ra ác ma
Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn TaTác giả: Mộng TịchTruyện Ngôn Tình” Trời ạ, người kí chính là phó tổng tài tập đoàn tài chính Lâm thị a! Hảo tuổi trẻ, hảo suất a!” ” Nghe nói anh ta làcon nuôi của Lâm gia, nói không chừng về sau lâm thị đều phải dựa vào anh ta quản lý đi!” ” Thật sự là rất hoàn mỹ, nếu có thể gả cho người như vậy thì tốt rồi!” ” Đúng vậy, không biết ai tốt như vậy phúc khí có thể gả cho anh ta……” Nhà ăn của đại học Trung lý, nhóm háo sắc nữ quên ăn cơm, đều nhìn không chuyển mắt nhìn chằm chằm tivi màn hình. Trong TV truyền phát tin tức tài chính, hôm nay phỏng vấn khách quý là của tập đoàn Lâm thị – Lâm Hạo Thiên. Hắn chậm rãi mà nói, phong độ đều có, mỗi một cái rất nhỏ động tác đều có thể làm cho bọn nữ sinh háo sắc phát ra từng đợt thét chói tai. Trong tiếng huyên náo, Tiết San San ngồi ở góc sáng sủa, ngơ ngác nhìn người đàn ông kia trên màn hình TV. Tay hắn để sau lưng, có lưỡng đạo lần lượt thay đổi vết sẹo. Cô dùng sức muốn nhìn rõ ràng, lại thấy rất mơ hồ. Là anh ta sao? Cô kích động nhớ tới mười năm trước ở trong cô nhi… Lúc Tiết San San hoảng sợ tỉnh lại, thấy chân mình bị cột cao, cánh tay cũng dùng vải trắng băng lại giống như xác ướp.” Đã xảy ra chuyện gì?” Cô mờ mịt nhìn chung quanh một mảnh màu trắng.Bỗng nhiên một thanh âm đánh ngáp:”Cô tỉnh rồi à? A…… Tưởng cô đã chết……”” Anh…… Là ai?”San San trống rỗng nhìn nam nhân tóc đỏ, trí nhớ liền trở về trong đầu:” Ngô…… Là cậu ……”” Uy! Cô thực không lễ phép! Nếu không tôi đem cô tới bệnh viện, cô nói không chừng sẽ chết ở trên đường, ngay cả lời cảm tạ cũng không có sao?”Người nam nhân tóc đỏ tực hồ bộ dáng rất tức giận.” Thực xin lỗi…… Cám ơn.”“Cái gì, thực lộn xộn……” Hắn nhíu mày:” Được rồi được rồi, cô đã tỉnh, tôi phải nhanh về nhà.”Hắn đi được vài bước, bỗng nhiên quay lại:” Đúng rồi, đây là đồ cô làm rớt?” Nói xong lấy ra cúc áo hoa mai kia:” Này…… Nghe nói chiếc cúc áo này là của một lão sư có tiếng làm ra trước mất, trên thế giới này cũng chỉ còn vài cái, rất quý hiếm, cô như thế nào lại có được?”Cô sửng sốt, nói quanh co nói:” Tôi…… Tôi nhặt được.”“Nhặt?” Hắn kinh ngạc nói:” Nguyên lai là như vậy a……”San San một trận kinh ngạc, hắn ta biết chủ nhân của chiếc cúc này sao?Hắn vẻ mặt thất vọng:”Vậy thì nhất định là hắn ta không cẩn thận làm rớt…… Còn tưởng rằng hắn vòng vo, bắt đầu đối nữ nhân có hứng thú, nguyên lai không phải ……”Cô giật mình ngẩng đầu:” Anh ta…… Là ai?”” Ai?” Hắn sửng sốt một chút:” Cô nói chủ nhân của chiếc cúc này?”Cô gật gật đầu, khẩn trương nhìn hắn.” Nga, hắn a……”Lúc này cửa phòng bệnh mở ra, đi vào một người.Nham nhân tóc đỏ xoay người hướng người nọ chào hỏi:” Nga, anh tới rồi à, vậy nơi này giao cho anh, trăm ngàn đừng nói cho lão già kia biết tôi gặp chuyện này!”San San ngây dại, nhìn vào người kia, đúng là Luật Hạo Thiên.Thoạt nhìn bọn họ giống như đã quen biết…… Đây là có chuyện gì?Luật Hạo Thiên nhìn cô một cái, quay đầu lại nói với nam nhân kia:” Đại thiếu gia, nơi này giao cho tôi xử lý, cậu cứ đi gặp lão gia, tốt nhất nên đổi quần áo, sẽ nhuộm tóc trở lại rồi về.”“Anh dựa vài cái gì mà quản tôi?” Cái tên bị là Đại thiếu gia lập tức nổi trận lôi đình:”Chuyện của anh à, chẳng lẽ ngay cả tôi mặc quần áo gì , làm kiểu tóc gì anh cũng quản sao?”” Đại thiếu gia, lão gia thân thể không tốt, cậu vẫn nên nghe lời ông ấy.” Luật Hạo Thiên không kiêu ngạo không siểm nịnh nói.“Hừ!” Lâm đại thiếu gia hung hăng trừng mắt nhìn anh, đem cúc áo đặt ở trên tay hắn:” Đây là của anh? Anh nhận lấy!”Tiết San San cả người chấn động, ngơ ngác nhìn Luật Hạo Thiên khuôn mặt vẫn bình tĩnh.Lâm đại thiếu gia đã rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại có hai người bọn họ.Cô theo bản năng thân thể co lại, nhưng một chân bị treo lên, không thể động đậy.Anh cúi đầu nhìn cúc áo trong tay, Cô hoảng sợ nhìn anh.Trong phòng yên tĩnh lạ thường……Thật lâu sau, tiếng bước chân của anh vang lên, từng bước một, tới gần giường bệnh.” Đứng…… Đứng lại……” Cô run run kêu lên:” Không cần lại đây, không cần……”Nắm lên cái gối hướng anh ném đến, lại bị anh chụp lại được, thản nhiên nói:” Tôi tìm thật lâu, nguyên lai ở cô nơi này.”Những lời này, làm cho lòng của cô hoàn toàn chìm vào đáy cốc.” Thật là anh?”
Lúc Tiết San San hoảng sợ tỉnh lại, thấy chân mình bị cột cao, cánh tay cũng dùng vải trắng băng lại giống như xác ướp.
” Đã xảy ra chuyện gì?” Cô mờ mịt nhìn chung quanh một mảnh màu trắng.
Bỗng nhiên một thanh âm đánh ngáp:”Cô tỉnh rồi à? A…… Tưởng cô đã chết……”
” Anh…… Là ai?”
San San trống rỗng nhìn nam nhân tóc đỏ, trí nhớ liền trở về trong đầu:” Ngô…… Là cậu ……”
” Uy! Cô thực không lễ phép! Nếu không tôi đem cô tới bệnh viện, cô nói không chừng sẽ chết ở trên đường, ngay cả lời cảm tạ cũng không có sao?”
Người nam nhân tóc đỏ tực hồ bộ dáng rất tức giận.
” Thực xin lỗi…… Cám ơn.”
“Cái gì, thực lộn xộn……” Hắn nhíu mày:” Được rồi được rồi, cô đã tỉnh, tôi phải nhanh về nhà.”
Hắn đi được vài bước, bỗng nhiên quay lại:” Đúng rồi, đây là đồ cô làm rớt?” Nói xong lấy ra cúc áo hoa mai kia:” Này…… Nghe nói chiếc cúc áo này là của một lão sư có tiếng làm ra trước mất, trên thế giới này cũng chỉ còn vài cái, rất quý hiếm, cô như thế nào lại có được?”
Cô sửng sốt, nói quanh co nói:” Tôi…… Tôi nhặt được.”
“Nhặt?” Hắn kinh ngạc nói:” Nguyên lai là như vậy a……”
San San một trận kinh ngạc, hắn ta biết chủ nhân của chiếc cúc này sao?
Hắn vẻ mặt thất vọng:”Vậy thì nhất định là hắn ta không cẩn thận làm rớt…… Còn tưởng rằng hắn vòng vo, bắt đầu đối nữ nhân có hứng thú, nguyên lai không phải ……”
Cô giật mình ngẩng đầu:” Anh ta…… Là ai?”
” Ai?” Hắn sửng sốt một chút:” Cô nói chủ nhân của chiếc cúc này?”
Cô gật gật đầu, khẩn trương nhìn hắn.
” Nga, hắn a……”
Lúc này cửa phòng bệnh mở ra, đi vào một người.
Nham nhân tóc đỏ xoay người hướng người nọ chào hỏi:” Nga, anh tới rồi à, vậy nơi này giao cho anh, trăm ngàn đừng nói cho lão già kia biết tôi gặp chuyện này!”
San San ngây dại, nhìn vào người kia, đúng là Luật Hạo Thiên.
Thoạt nhìn bọn họ giống như đã quen biết…… Đây là có chuyện gì?
Luật Hạo Thiên nhìn cô một cái, quay đầu lại nói với nam nhân kia:” Đại thiếu gia, nơi này giao cho tôi xử lý, cậu cứ đi gặp lão gia, tốt nhất nên đổi quần áo, sẽ nhuộm tóc trở lại rồi về.”
“Anh dựa vài cái gì mà quản tôi?” Cái tên bị là Đại thiếu gia lập tức nổi trận lôi đình:”Chuyện của anh à, chẳng lẽ ngay cả tôi mặc quần áo gì , làm kiểu tóc gì anh cũng quản sao?”
” Đại thiếu gia, lão gia thân thể không tốt, cậu vẫn nên nghe lời ông ấy.” Luật Hạo Thiên không kiêu ngạo không siểm nịnh nói.
“Hừ!” Lâm đại thiếu gia hung hăng trừng mắt nhìn anh, đem cúc áo đặt ở trên tay hắn:” Đây là của anh? Anh nhận lấy!”
Tiết San San cả người chấn động, ngơ ngác nhìn Luật Hạo Thiên khuôn mặt vẫn bình tĩnh.
Lâm đại thiếu gia đã rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại có hai người bọn họ.
Cô theo bản năng thân thể co lại, nhưng một chân bị treo lên, không thể động đậy.
Anh cúi đầu nhìn cúc áo trong tay, Cô hoảng sợ nhìn anh.
Trong phòng yên tĩnh lạ thường……
Thật lâu sau, tiếng bước chân của anh vang lên, từng bước một, tới gần giường bệnh.
” Đứng…… Đứng lại……” Cô run run kêu lên:” Không cần lại đây, không cần……”
Nắm lên cái gối hướng anh ném đến, lại bị anh chụp lại được, thản nhiên nói:” Tôi tìm thật lâu, nguyên lai ở cô nơi này.”
Những lời này, làm cho lòng của cô hoàn toàn chìm vào đáy cốc.
” Thật là anh?”
Phúc Hắc Tổng Tài, Đừng Ăn TaTác giả: Mộng TịchTruyện Ngôn Tình” Trời ạ, người kí chính là phó tổng tài tập đoàn tài chính Lâm thị a! Hảo tuổi trẻ, hảo suất a!” ” Nghe nói anh ta làcon nuôi của Lâm gia, nói không chừng về sau lâm thị đều phải dựa vào anh ta quản lý đi!” ” Thật sự là rất hoàn mỹ, nếu có thể gả cho người như vậy thì tốt rồi!” ” Đúng vậy, không biết ai tốt như vậy phúc khí có thể gả cho anh ta……” Nhà ăn của đại học Trung lý, nhóm háo sắc nữ quên ăn cơm, đều nhìn không chuyển mắt nhìn chằm chằm tivi màn hình. Trong TV truyền phát tin tức tài chính, hôm nay phỏng vấn khách quý là của tập đoàn Lâm thị – Lâm Hạo Thiên. Hắn chậm rãi mà nói, phong độ đều có, mỗi một cái rất nhỏ động tác đều có thể làm cho bọn nữ sinh háo sắc phát ra từng đợt thét chói tai. Trong tiếng huyên náo, Tiết San San ngồi ở góc sáng sủa, ngơ ngác nhìn người đàn ông kia trên màn hình TV. Tay hắn để sau lưng, có lưỡng đạo lần lượt thay đổi vết sẹo. Cô dùng sức muốn nhìn rõ ràng, lại thấy rất mơ hồ. Là anh ta sao? Cô kích động nhớ tới mười năm trước ở trong cô nhi… Lúc Tiết San San hoảng sợ tỉnh lại, thấy chân mình bị cột cao, cánh tay cũng dùng vải trắng băng lại giống như xác ướp.” Đã xảy ra chuyện gì?” Cô mờ mịt nhìn chung quanh một mảnh màu trắng.Bỗng nhiên một thanh âm đánh ngáp:”Cô tỉnh rồi à? A…… Tưởng cô đã chết……”” Anh…… Là ai?”San San trống rỗng nhìn nam nhân tóc đỏ, trí nhớ liền trở về trong đầu:” Ngô…… Là cậu ……”” Uy! Cô thực không lễ phép! Nếu không tôi đem cô tới bệnh viện, cô nói không chừng sẽ chết ở trên đường, ngay cả lời cảm tạ cũng không có sao?”Người nam nhân tóc đỏ tực hồ bộ dáng rất tức giận.” Thực xin lỗi…… Cám ơn.”“Cái gì, thực lộn xộn……” Hắn nhíu mày:” Được rồi được rồi, cô đã tỉnh, tôi phải nhanh về nhà.”Hắn đi được vài bước, bỗng nhiên quay lại:” Đúng rồi, đây là đồ cô làm rớt?” Nói xong lấy ra cúc áo hoa mai kia:” Này…… Nghe nói chiếc cúc áo này là của một lão sư có tiếng làm ra trước mất, trên thế giới này cũng chỉ còn vài cái, rất quý hiếm, cô như thế nào lại có được?”Cô sửng sốt, nói quanh co nói:” Tôi…… Tôi nhặt được.”“Nhặt?” Hắn kinh ngạc nói:” Nguyên lai là như vậy a……”San San một trận kinh ngạc, hắn ta biết chủ nhân của chiếc cúc này sao?Hắn vẻ mặt thất vọng:”Vậy thì nhất định là hắn ta không cẩn thận làm rớt…… Còn tưởng rằng hắn vòng vo, bắt đầu đối nữ nhân có hứng thú, nguyên lai không phải ……”Cô giật mình ngẩng đầu:” Anh ta…… Là ai?”” Ai?” Hắn sửng sốt một chút:” Cô nói chủ nhân của chiếc cúc này?”Cô gật gật đầu, khẩn trương nhìn hắn.” Nga, hắn a……”Lúc này cửa phòng bệnh mở ra, đi vào một người.Nham nhân tóc đỏ xoay người hướng người nọ chào hỏi:” Nga, anh tới rồi à, vậy nơi này giao cho anh, trăm ngàn đừng nói cho lão già kia biết tôi gặp chuyện này!”San San ngây dại, nhìn vào người kia, đúng là Luật Hạo Thiên.Thoạt nhìn bọn họ giống như đã quen biết…… Đây là có chuyện gì?Luật Hạo Thiên nhìn cô một cái, quay đầu lại nói với nam nhân kia:” Đại thiếu gia, nơi này giao cho tôi xử lý, cậu cứ đi gặp lão gia, tốt nhất nên đổi quần áo, sẽ nhuộm tóc trở lại rồi về.”“Anh dựa vài cái gì mà quản tôi?” Cái tên bị là Đại thiếu gia lập tức nổi trận lôi đình:”Chuyện của anh à, chẳng lẽ ngay cả tôi mặc quần áo gì , làm kiểu tóc gì anh cũng quản sao?”” Đại thiếu gia, lão gia thân thể không tốt, cậu vẫn nên nghe lời ông ấy.” Luật Hạo Thiên không kiêu ngạo không siểm nịnh nói.“Hừ!” Lâm đại thiếu gia hung hăng trừng mắt nhìn anh, đem cúc áo đặt ở trên tay hắn:” Đây là của anh? Anh nhận lấy!”Tiết San San cả người chấn động, ngơ ngác nhìn Luật Hạo Thiên khuôn mặt vẫn bình tĩnh.Lâm đại thiếu gia đã rời đi, trong phòng bệnh chỉ còn lại có hai người bọn họ.Cô theo bản năng thân thể co lại, nhưng một chân bị treo lên, không thể động đậy.Anh cúi đầu nhìn cúc áo trong tay, Cô hoảng sợ nhìn anh.Trong phòng yên tĩnh lạ thường……Thật lâu sau, tiếng bước chân của anh vang lên, từng bước một, tới gần giường bệnh.” Đứng…… Đứng lại……” Cô run run kêu lên:” Không cần lại đây, không cần……”Nắm lên cái gối hướng anh ném đến, lại bị anh chụp lại được, thản nhiên nói:” Tôi tìm thật lâu, nguyên lai ở cô nơi này.”Những lời này, làm cho lòng của cô hoàn toàn chìm vào đáy cốc.” Thật là anh?”