Tác giả:

Lời tác giả: truyện tớ kể theo hai ngôi nhé! Mong rằng không làm các bạn khó hiểu. chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.^^ Mở đầu: các bạn ơi! Các bạn tin vào phép màu chứ? Tôi thì không tin nhưng đó chỉ là trước đây thôi! Giờ thì tôi tin hoàn toàn nhé, tin cả vào định mệnh. ^^. Vì sao ư? Vì phép màu đã đến với một đứa bất hạnh như tôi chứ sao. Và định mệnh đã cho tôi gặp hắn, cái gã tôi gét nhất, nhưng cũng là người tôi yêu thương nhất. mà thôi… không vòng vo tam quốc nữa! tôi vào luôn vấn đề chính nhé! Kể cho các bạn nghe câu chuyện của đời tôi… một câu chuyện như một giấc mơ, mang đầy đủ hương vị… hihihi tôi sinh ra trong một gia đình bất hạnh. Năm lên 3 Bố mẹ mất sớm vì tai nạn giao thông, vì thế mà tôi phải chuyển lên ở với ông bà nội. tôi không có ông bà ngoại vì mẹ tôi là trẻ mồ côi. ở được một năm thì bà tôi lâm bệnh rồi nhanh chóng qua đời. chỉ còn hai ông cháu nương tựa nhau, mà sức ông thì đã già nên năm lớp sáu tôi đã đi làm thêm, tính đến nay cũng đã được 5 năm. Một buổi sáng…

Chương 11

Bạn, Thầy Hay Chồng?Tác giả: Gián NhỏLời tác giả: truyện tớ kể theo hai ngôi nhé! Mong rằng không làm các bạn khó hiểu. chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.^^ Mở đầu: các bạn ơi! Các bạn tin vào phép màu chứ? Tôi thì không tin nhưng đó chỉ là trước đây thôi! Giờ thì tôi tin hoàn toàn nhé, tin cả vào định mệnh. ^^. Vì sao ư? Vì phép màu đã đến với một đứa bất hạnh như tôi chứ sao. Và định mệnh đã cho tôi gặp hắn, cái gã tôi gét nhất, nhưng cũng là người tôi yêu thương nhất. mà thôi… không vòng vo tam quốc nữa! tôi vào luôn vấn đề chính nhé! Kể cho các bạn nghe câu chuyện của đời tôi… một câu chuyện như một giấc mơ, mang đầy đủ hương vị… hihihi tôi sinh ra trong một gia đình bất hạnh. Năm lên 3 Bố mẹ mất sớm vì tai nạn giao thông, vì thế mà tôi phải chuyển lên ở với ông bà nội. tôi không có ông bà ngoại vì mẹ tôi là trẻ mồ côi. ở được một năm thì bà tôi lâm bệnh rồi nhanh chóng qua đời. chỉ còn hai ông cháu nương tựa nhau, mà sức ông thì đã già nên năm lớp sáu tôi đã đi làm thêm, tính đến nay cũng đã được 5 năm. Một buổi sáng… Tôi đứng lặng thinh còn cả lớp vừa thấy tôi đã nhao nhao lên. Tôi cứ nghĩ sẽ có màn hỏi thân phận khi vào lớp dành cho quý tộc như trong phim nhưng hoàn toàn không phải, cái lớp này chẳng màn hỏi tôi vì sao vào được đây? Thân phận ở xó nào? Mà đằng này tôi nghe loáng thoáng có đứa nói, cái gì mà có người khéo tay làm việc nhỏ nhặt rồi! Rồi gì mà có người để ăn h**p rồi! Quả thật... Tôi méo hiểu gì luôn.Cô Hòa giáo vên hóa và cũng là giáo chủ nhiệm bước vào lớp, giới thiệu tôi cho mọi người rồi nhanh chóng bảo tôi xuống chổ hắn ngồi. Tôi cũng biết đây là cô giáo chủ nhiệm từ năm ngoái đến nay nên không phổ biến gì nhiều, mọi nội quy hầu như cả lớp ai cũng nắm rõ.Cô đi ra, cả lớp chúng tôi thì chuẩn bị sách vở cho tiết tới, tiết gì ý nhỉ? Như là Kĩ năng sống thì phải.Mà nảy giờ mới để ý cái tên ngồi trước mặt tôi cứ úp mặt xuống bàn từ lúc tôi chưa vào lớp. Tôi hơi nghi hoặc về nhan sắc hắn rồi tưởng tượng ra vài khuôn mặt xấu thậm tệ mà tự ôm bụng cười ngặc nghẽo.Hắn nhìn tôi bằng con mắt quái dị- Cô điên à! Có im đi không.Tôi hơi giận- Tôi cười thôi! Có ảnh hưởng gì đến cậu đâu.- Nhức hết cả đầu.- Được rồi tôi giữ trật tự là được chứ gì. - Tôi tức tối nói. Cùng lúc tôi nghe thằng lớp trưởng đầu nấm nói giáo viên kĩ năng sống chuển bị vào. Nên theo hướng nhìn ra. Xem nào, để coi là mụ nào dạy môn này, hiền hay dữ trông mặt là biết ngay í mà.Cộp... vào rồi!không thể nói được thêm gì nữa! Vừa vào là một người con trai cao to, da trắng, mắt hổ phách, đôi lông mày rậm, cái mũi thanh tú, viền môi mỏng cong lên một cách đầy vẻ kiêu hãnh. Ma mị! Quả là ma mị! Bản năng mê trai của tôi lại một lần nữa chính thức bùng cháy.May mà lớp tôi toàn con trai mà hình như toàn thuộc dạng trai cứng, chẳng ai cong nên nhìn thấy thầy bọn nó cứ kiểu thờ ơ vãi chưởng. Chỉ có tôi là xốn xang con tim.Thầy nhanh chóng tiến vào bàn, phong thái ung dung ngồi xuống. Rảo mắt nhìn quanh lớp một lượt rồi cất giọng trầm ấm >

Tôi đứng lặng thinh còn cả lớp vừa thấy tôi đã nhao nhao lên. Tôi cứ nghĩ sẽ có màn hỏi thân phận khi vào lớp dành cho quý tộc như trong phim nhưng hoàn toàn không phải, cái lớp này chẳng màn hỏi tôi vì sao vào được đây? Thân phận ở xó nào? Mà đằng này tôi nghe loáng thoáng có đứa nói, cái gì mà có người khéo tay làm việc nhỏ nhặt rồi! Rồi gì mà có người để ăn h**p rồi! Quả thật... Tôi méo hiểu gì luôn.

Cô Hòa giáo vên hóa và cũng là giáo chủ nhiệm bước vào lớp, giới thiệu tôi cho mọi người rồi nhanh chóng bảo tôi xuống chổ hắn ngồi. Tôi cũng biết đây là cô giáo chủ nhiệm từ năm ngoái đến nay nên không phổ biến gì nhiều, mọi nội quy hầu như cả lớp ai cũng nắm rõ.

Cô đi ra, cả lớp chúng tôi thì chuẩn bị sách vở cho tiết tới, tiết gì ý nhỉ? Như là Kĩ năng sống thì phải.

Mà nảy giờ mới để ý cái tên ngồi trước mặt tôi cứ úp mặt xuống bàn từ lúc tôi chưa vào lớp. Tôi hơi nghi hoặc về nhan sắc hắn rồi tưởng tượng ra vài khuôn mặt xấu thậm tệ mà tự ôm bụng cười ngặc nghẽo.

Hắn nhìn tôi bằng con mắt quái dị

- Cô điên à! Có im đi không.

Tôi hơi giận

- Tôi cười thôi! Có ảnh hưởng gì đến cậu đâu.

- Nhức hết cả đầu.

- Được rồi tôi giữ trật tự là được chứ gì. - Tôi tức tối nói. Cùng lúc tôi nghe thằng lớp trưởng đầu nấm nói giáo viên kĩ năng sống chuển bị vào. Nên theo hướng nhìn ra. Xem nào, để coi là mụ nào dạy môn này, hiền hay dữ trông mặt là biết ngay í mà.

Cộp... vào rồi!

không thể nói được thêm gì nữa! Vừa vào là một người con trai cao to, da trắng, mắt hổ phách, đôi lông mày rậm, cái mũi thanh tú, viền môi mỏng cong lên một cách đầy vẻ kiêu hãnh. Ma mị! Quả là ma mị! Bản năng mê trai của tôi lại một lần nữa chính thức bùng cháy.

May mà lớp tôi toàn con trai mà hình như toàn thuộc dạng trai cứng, chẳng ai cong nên nhìn thấy thầy bọn nó cứ kiểu thờ ơ vãi chưởng. Chỉ có tôi là xốn xang con tim.

Thầy nhanh chóng tiến vào bàn, phong thái ung dung ngồi xuống. Rảo mắt nhìn quanh lớp một lượt rồi cất giọng trầm ấm >

Bạn, Thầy Hay Chồng?Tác giả: Gián NhỏLời tác giả: truyện tớ kể theo hai ngôi nhé! Mong rằng không làm các bạn khó hiểu. chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.^^ Mở đầu: các bạn ơi! Các bạn tin vào phép màu chứ? Tôi thì không tin nhưng đó chỉ là trước đây thôi! Giờ thì tôi tin hoàn toàn nhé, tin cả vào định mệnh. ^^. Vì sao ư? Vì phép màu đã đến với một đứa bất hạnh như tôi chứ sao. Và định mệnh đã cho tôi gặp hắn, cái gã tôi gét nhất, nhưng cũng là người tôi yêu thương nhất. mà thôi… không vòng vo tam quốc nữa! tôi vào luôn vấn đề chính nhé! Kể cho các bạn nghe câu chuyện của đời tôi… một câu chuyện như một giấc mơ, mang đầy đủ hương vị… hihihi tôi sinh ra trong một gia đình bất hạnh. Năm lên 3 Bố mẹ mất sớm vì tai nạn giao thông, vì thế mà tôi phải chuyển lên ở với ông bà nội. tôi không có ông bà ngoại vì mẹ tôi là trẻ mồ côi. ở được một năm thì bà tôi lâm bệnh rồi nhanh chóng qua đời. chỉ còn hai ông cháu nương tựa nhau, mà sức ông thì đã già nên năm lớp sáu tôi đã đi làm thêm, tính đến nay cũng đã được 5 năm. Một buổi sáng… Tôi đứng lặng thinh còn cả lớp vừa thấy tôi đã nhao nhao lên. Tôi cứ nghĩ sẽ có màn hỏi thân phận khi vào lớp dành cho quý tộc như trong phim nhưng hoàn toàn không phải, cái lớp này chẳng màn hỏi tôi vì sao vào được đây? Thân phận ở xó nào? Mà đằng này tôi nghe loáng thoáng có đứa nói, cái gì mà có người khéo tay làm việc nhỏ nhặt rồi! Rồi gì mà có người để ăn h**p rồi! Quả thật... Tôi méo hiểu gì luôn.Cô Hòa giáo vên hóa và cũng là giáo chủ nhiệm bước vào lớp, giới thiệu tôi cho mọi người rồi nhanh chóng bảo tôi xuống chổ hắn ngồi. Tôi cũng biết đây là cô giáo chủ nhiệm từ năm ngoái đến nay nên không phổ biến gì nhiều, mọi nội quy hầu như cả lớp ai cũng nắm rõ.Cô đi ra, cả lớp chúng tôi thì chuẩn bị sách vở cho tiết tới, tiết gì ý nhỉ? Như là Kĩ năng sống thì phải.Mà nảy giờ mới để ý cái tên ngồi trước mặt tôi cứ úp mặt xuống bàn từ lúc tôi chưa vào lớp. Tôi hơi nghi hoặc về nhan sắc hắn rồi tưởng tượng ra vài khuôn mặt xấu thậm tệ mà tự ôm bụng cười ngặc nghẽo.Hắn nhìn tôi bằng con mắt quái dị- Cô điên à! Có im đi không.Tôi hơi giận- Tôi cười thôi! Có ảnh hưởng gì đến cậu đâu.- Nhức hết cả đầu.- Được rồi tôi giữ trật tự là được chứ gì. - Tôi tức tối nói. Cùng lúc tôi nghe thằng lớp trưởng đầu nấm nói giáo viên kĩ năng sống chuển bị vào. Nên theo hướng nhìn ra. Xem nào, để coi là mụ nào dạy môn này, hiền hay dữ trông mặt là biết ngay í mà.Cộp... vào rồi!không thể nói được thêm gì nữa! Vừa vào là một người con trai cao to, da trắng, mắt hổ phách, đôi lông mày rậm, cái mũi thanh tú, viền môi mỏng cong lên một cách đầy vẻ kiêu hãnh. Ma mị! Quả là ma mị! Bản năng mê trai của tôi lại một lần nữa chính thức bùng cháy.May mà lớp tôi toàn con trai mà hình như toàn thuộc dạng trai cứng, chẳng ai cong nên nhìn thấy thầy bọn nó cứ kiểu thờ ơ vãi chưởng. Chỉ có tôi là xốn xang con tim.Thầy nhanh chóng tiến vào bàn, phong thái ung dung ngồi xuống. Rảo mắt nhìn quanh lớp một lượt rồi cất giọng trầm ấm >

Chương 11