Khi Mio qua đời, tôi đã nghĩ thế này. Ai đó, người đã tạo ra tinh cầu của chúng ta, phải chăng lúc đó, đang tạo thêm một tinh cầu khác ở đâu đó trong vũ trụ… Tinh cầu nơi người ta sẽ tới sau khi qua đời. Tinh cầu mang tên Lưu Trữ. “Lưu Trứ?” Yuji hỏi. Không phải, tinh cầu Lưu Trữ. “Lưu Trứ?” Lưu Trữ. “Lưu,” Yuji ngẫm nghĩ rồi nói tiếp, “Trứ?” Thôi được rồi. Nơi ấy giống như một thư viện khổng lồ, rất mực yên tĩnh, sạch sẽ và ngăn nắp. Đại để là một nơi rộng mênh mông, với hành lang dài ngút mắt chạy xuyên các tòa nhà. Tại đây, những người đã rời bỏ tinh cầu của chúng ta đang tận hưởng một cuộc sống an bình. Có thể nói tinh cầu này ở trong chính trái tim chúng ta. “Nghĩa là sao ạ?” Yuji thắc mắc. Là thế này, khi mẹ Mio qua đời, các cô các bác đã nói với Yuji thế nào nhỉ? Là mẹ vẫn ở trong trái tim của con đúng không? “Vâng.” Bởi vậy, tinh cầu này là nơi những người sống ở trong tim của tất cả mọi người trên thế giới cư ngụ cùng nhau. Chừng nào vẫn có ai đó nghĩ đến, họ còn được sống ở…
Chương 26
Em Sẽ Đến Cùng Cơn MưaTác giả: Ichikama TakujiTruyện Ngôn TìnhKhi Mio qua đời, tôi đã nghĩ thế này. Ai đó, người đã tạo ra tinh cầu của chúng ta, phải chăng lúc đó, đang tạo thêm một tinh cầu khác ở đâu đó trong vũ trụ… Tinh cầu nơi người ta sẽ tới sau khi qua đời. Tinh cầu mang tên Lưu Trữ. “Lưu Trứ?” Yuji hỏi. Không phải, tinh cầu Lưu Trữ. “Lưu Trứ?” Lưu Trữ. “Lưu,” Yuji ngẫm nghĩ rồi nói tiếp, “Trứ?” Thôi được rồi. Nơi ấy giống như một thư viện khổng lồ, rất mực yên tĩnh, sạch sẽ và ngăn nắp. Đại để là một nơi rộng mênh mông, với hành lang dài ngút mắt chạy xuyên các tòa nhà. Tại đây, những người đã rời bỏ tinh cầu của chúng ta đang tận hưởng một cuộc sống an bình. Có thể nói tinh cầu này ở trong chính trái tim chúng ta. “Nghĩa là sao ạ?” Yuji thắc mắc. Là thế này, khi mẹ Mio qua đời, các cô các bác đã nói với Yuji thế nào nhỉ? Là mẹ vẫn ở trong trái tim của con đúng không? “Vâng.” Bởi vậy, tinh cầu này là nơi những người sống ở trong tim của tất cả mọi người trên thế giới cư ngụ cùng nhau. Chừng nào vẫn có ai đó nghĩ đến, họ còn được sống ở… Hai hômsau ngày Mio ra đi, mùa mưa kết thúc. Có vẻ như nàng đã ra đi khá vội vã.Cuộcsống chỉ có hai bố con lại bắt đầu.Trongnhà, đâu đâu cũng vương vấn kỷ niệm về Mio. Kỷ niềm về người con gái đến trongsáu tuần lễ.“Thếcòn chồng?” nàng hỏi. “Chồng có hạnh phúc không? Em có làm chồng hạnh phúckhông?”Mỗi lầnnhớ đến câu nói đó, tôi lại gọi nàng, lúc này hẳn đã ở một tinh cầu xa xôi.Em luônhỏi anh như thế. Rằng em có làm anh hạnh phúc không? Em không biết là chỉ cầncó người vợ nghĩ cho người chồng như vậy cũng đủ khiến người chồng thấy hạnhphúc rồi.“Chồngthật cố gắng. Phục chồng quá.” Câu cửa miệng của em đấy.Anh rấtbuồn vì không thể nghe em nói với anh như vậy nữa. Chừng nào còn có em độngviên, anh sẽ còn cố gắng. Thậm chí anh còn đi được tên lửa lên tận sao DiêmVương kia. Dù em sẽ chớp chớp mắt bảo anh không được nói giỡn.Hai bốcon tôi rất cố gắng. Yuji trở thành người bạn đồng hành tin cậy hơn hẳn, cùnglúc thằng bé cũng người lớn hơn.Thay vìnằm ngửa, hai tay luôn ở trong tư thế “muôn năm” như trước thì bây giờ, Yuji đãbiết nằm sấp, tay chuyển sang tư thế chào cờ. thằng bé nhấc khuỷu tay phải lên,áp đầu ngón tay vào thái dương. Tư thế này trông có vẻ không thoải mái lắmnhưng Yuji lại ngủ rất ngon. Chẳng hiểu thằng bé bày tỏ sự kính trọng với aisuốt cả đêm như thế.Buổisáng, việc đầu tiên sau khi thức dậy của Yuji là đến chào bức ảnh đặt trước tủquần áo. Ảnh chụp hôm ở vườn thực vật. Yuji đứng giữa, tôi và Mio đứng hai bên.Cả ba chúng tôi mỉm cười hạnh phúc với khóm hoa bách nhật trắng muốt sau lưng.Ánh mắt ai cũng rạng ngời như thể đang nhìn vào một thế giới tuyệt đẹp chưa aitừng thấy. Yuji rất chăm chỉ tưới nước cho chậu “công chúa Kaguya”, chưa kểthỉnh thoảng thằng bé còn giúp tôi đổ rác.Hai bốcon thay quần áo hàng ngày. Lúc ăn, hai bố con rất cẩn thận để không dây thứcăn ra ngoài. Tôi cũng nhớ giũ thẳng quần áo trước khi phơi.Tốiđến, tôi luyện chữ và tiếp tục với cuốn tiểu thuyết. Trước khi đi ngủ, tôi đọctruyện Jim Button choYuji. Cuối tuần, hai bố con vào rừng nhặt bu- lông ở nhà máy bỏ hoang.Hàngngày, tôi vẫn đạp xe đến chỗ làm, vẫn nhìn những mẩu giấy nhớ gửi cho chínhmình để hoàn thành công việc ngày hôm đó. Cô Nagase không còn những cử chỉ khóhiểu nữa. Tôi đã nhớ mặc vest đúng mùa. Nhớ cắt tóc hàng tháng. Ông giám đốcvẫn ngủ gật bên bàn làm việc.Bây giờkhông thể phân biệt được ông ấy với con St. Bernard nữa rồi.Cứ nhưvậy, chúng tôi dần dần trôi tới một nơi xa xôi, tách hẳn “ngày hôm ấy”.Mio vẫnđồng hành với chúng tôi. Nàng vẫn ở bên cạnh tôi, bên cạnh Yuji.Mỗi khiluyện chữ, tôi cảm thấy như nàng đang ở đằng sau tôi. Tôi ngửi thấy mùi hươngcủa nàng, thậm chí còn nghe được giọng nàng.“Chồngà”.Mỗi lầnnhư thế, tôi lại ngoảnh lại.Buổitối, trước khi đi ngủ, tôi lại cảm nhận được hơi ấm của nàng ở kế bên. Cảm giácnhư nàng đang dụi đầu vào cổ tôi, khúc khích cười và hỏi: Đây là tư thế thíchhợp nhất phải không?Đã cónhững âm thanh của mùa thu.Tiếngcủa sâu bướm, tiếng thì thào của hoa cỏ đung đưa trong gió.“Côngchúa Kaguya” trổ những bông hoa vàng duyên dáng, tỏa hương thơm ngọt ngào.“Đây làmẹ”, Yuji nói. “Mùi hương này là của mẹ mà”.“Ừnhỉ”.Nàngluôn ở bên chúng tôi, bất kể lúc nào.
Hai hômsau ngày Mio ra đi, mùa mưa kết thúc. Có vẻ như nàng đã ra đi khá vội vã.
Cuộcsống chỉ có hai bố con lại bắt đầu.
Trongnhà, đâu đâu cũng vương vấn kỷ niệm về Mio. Kỷ niềm về người con gái đến trongsáu tuần lễ.
“Thếcòn chồng?” nàng hỏi. “Chồng có hạnh phúc không? Em có làm chồng hạnh phúckhông?”
Mỗi lầnnhớ đến câu nói đó, tôi lại gọi nàng, lúc này hẳn đã ở một tinh cầu xa xôi.
Em luônhỏi anh như thế. Rằng em có làm anh hạnh phúc không? Em không biết là chỉ cầncó người vợ nghĩ cho người chồng như vậy cũng đủ khiến người chồng thấy hạnhphúc rồi.
“Chồngthật cố gắng. Phục chồng quá.” Câu cửa miệng của em đấy.
Anh rấtbuồn vì không thể nghe em nói với anh như vậy nữa. Chừng nào còn có em độngviên, anh sẽ còn cố gắng. Thậm chí anh còn đi được tên lửa lên tận sao DiêmVương kia. Dù em sẽ chớp chớp mắt bảo anh không được nói giỡn.
Hai bốcon tôi rất cố gắng. Yuji trở thành người bạn đồng hành tin cậy hơn hẳn, cùnglúc thằng bé cũng người lớn hơn.
Thay vìnằm ngửa, hai tay luôn ở trong tư thế “muôn năm” như trước thì bây giờ, Yuji đãbiết nằm sấp, tay chuyển sang tư thế chào cờ. thằng bé nhấc khuỷu tay phải lên,áp đầu ngón tay vào thái dương. Tư thế này trông có vẻ không thoải mái lắmnhưng Yuji lại ngủ rất ngon. Chẳng hiểu thằng bé bày tỏ sự kính trọng với aisuốt cả đêm như thế.
Buổisáng, việc đầu tiên sau khi thức dậy của Yuji là đến chào bức ảnh đặt trước tủquần áo. Ảnh chụp hôm ở vườn thực vật. Yuji đứng giữa, tôi và Mio đứng hai bên.Cả ba chúng tôi mỉm cười hạnh phúc với khóm hoa bách nhật trắng muốt sau lưng.Ánh mắt ai cũng rạng ngời như thể đang nhìn vào một thế giới tuyệt đẹp chưa aitừng thấy. Yuji rất chăm chỉ tưới nước cho chậu “công chúa Kaguya”, chưa kểthỉnh thoảng thằng bé còn giúp tôi đổ rác.
Hai bốcon thay quần áo hàng ngày. Lúc ăn, hai bố con rất cẩn thận để không dây thứcăn ra ngoài. Tôi cũng nhớ giũ thẳng quần áo trước khi phơi.
Tốiđến, tôi luyện chữ và tiếp tục với cuốn tiểu thuyết. Trước khi đi ngủ, tôi đọctruyện Jim Button choYuji. Cuối tuần, hai bố con vào rừng nhặt bu- lông ở nhà máy bỏ hoang.
Hàngngày, tôi vẫn đạp xe đến chỗ làm, vẫn nhìn những mẩu giấy nhớ gửi cho chínhmình để hoàn thành công việc ngày hôm đó. Cô Nagase không còn những cử chỉ khóhiểu nữa. Tôi đã nhớ mặc vest đúng mùa. Nhớ cắt tóc hàng tháng. Ông giám đốcvẫn ngủ gật bên bàn làm việc.
Bây giờkhông thể phân biệt được ông ấy với con St. Bernard nữa rồi.
Cứ nhưvậy, chúng tôi dần dần trôi tới một nơi xa xôi, tách hẳn “ngày hôm ấy”.
Mio vẫnđồng hành với chúng tôi. Nàng vẫn ở bên cạnh tôi, bên cạnh Yuji.
Mỗi khiluyện chữ, tôi cảm thấy như nàng đang ở đằng sau tôi. Tôi ngửi thấy mùi hươngcủa nàng, thậm chí còn nghe được giọng nàng.
“Chồngà”.
Mỗi lầnnhư thế, tôi lại ngoảnh lại.
Buổitối, trước khi đi ngủ, tôi lại cảm nhận được hơi ấm của nàng ở kế bên. Cảm giácnhư nàng đang dụi đầu vào cổ tôi, khúc khích cười và hỏi: Đây là tư thế thíchhợp nhất phải không?
Đã cónhững âm thanh của mùa thu.
Tiếngcủa sâu bướm, tiếng thì thào của hoa cỏ đung đưa trong gió.
“Côngchúa Kaguya” trổ những bông hoa vàng duyên dáng, tỏa hương thơm ngọt ngào.
“Đây làmẹ”, Yuji nói. “Mùi hương này là của mẹ mà”.
“Ừnhỉ”.
Nàngluôn ở bên chúng tôi, bất kể lúc nào.
Em Sẽ Đến Cùng Cơn MưaTác giả: Ichikama TakujiTruyện Ngôn TìnhKhi Mio qua đời, tôi đã nghĩ thế này. Ai đó, người đã tạo ra tinh cầu của chúng ta, phải chăng lúc đó, đang tạo thêm một tinh cầu khác ở đâu đó trong vũ trụ… Tinh cầu nơi người ta sẽ tới sau khi qua đời. Tinh cầu mang tên Lưu Trữ. “Lưu Trứ?” Yuji hỏi. Không phải, tinh cầu Lưu Trữ. “Lưu Trứ?” Lưu Trữ. “Lưu,” Yuji ngẫm nghĩ rồi nói tiếp, “Trứ?” Thôi được rồi. Nơi ấy giống như một thư viện khổng lồ, rất mực yên tĩnh, sạch sẽ và ngăn nắp. Đại để là một nơi rộng mênh mông, với hành lang dài ngút mắt chạy xuyên các tòa nhà. Tại đây, những người đã rời bỏ tinh cầu của chúng ta đang tận hưởng một cuộc sống an bình. Có thể nói tinh cầu này ở trong chính trái tim chúng ta. “Nghĩa là sao ạ?” Yuji thắc mắc. Là thế này, khi mẹ Mio qua đời, các cô các bác đã nói với Yuji thế nào nhỉ? Là mẹ vẫn ở trong trái tim của con đúng không? “Vâng.” Bởi vậy, tinh cầu này là nơi những người sống ở trong tim của tất cả mọi người trên thế giới cư ngụ cùng nhau. Chừng nào vẫn có ai đó nghĩ đến, họ còn được sống ở… Hai hômsau ngày Mio ra đi, mùa mưa kết thúc. Có vẻ như nàng đã ra đi khá vội vã.Cuộcsống chỉ có hai bố con lại bắt đầu.Trongnhà, đâu đâu cũng vương vấn kỷ niệm về Mio. Kỷ niềm về người con gái đến trongsáu tuần lễ.“Thếcòn chồng?” nàng hỏi. “Chồng có hạnh phúc không? Em có làm chồng hạnh phúckhông?”Mỗi lầnnhớ đến câu nói đó, tôi lại gọi nàng, lúc này hẳn đã ở một tinh cầu xa xôi.Em luônhỏi anh như thế. Rằng em có làm anh hạnh phúc không? Em không biết là chỉ cầncó người vợ nghĩ cho người chồng như vậy cũng đủ khiến người chồng thấy hạnhphúc rồi.“Chồngthật cố gắng. Phục chồng quá.” Câu cửa miệng của em đấy.Anh rấtbuồn vì không thể nghe em nói với anh như vậy nữa. Chừng nào còn có em độngviên, anh sẽ còn cố gắng. Thậm chí anh còn đi được tên lửa lên tận sao DiêmVương kia. Dù em sẽ chớp chớp mắt bảo anh không được nói giỡn.Hai bốcon tôi rất cố gắng. Yuji trở thành người bạn đồng hành tin cậy hơn hẳn, cùnglúc thằng bé cũng người lớn hơn.Thay vìnằm ngửa, hai tay luôn ở trong tư thế “muôn năm” như trước thì bây giờ, Yuji đãbiết nằm sấp, tay chuyển sang tư thế chào cờ. thằng bé nhấc khuỷu tay phải lên,áp đầu ngón tay vào thái dương. Tư thế này trông có vẻ không thoải mái lắmnhưng Yuji lại ngủ rất ngon. Chẳng hiểu thằng bé bày tỏ sự kính trọng với aisuốt cả đêm như thế.Buổisáng, việc đầu tiên sau khi thức dậy của Yuji là đến chào bức ảnh đặt trước tủquần áo. Ảnh chụp hôm ở vườn thực vật. Yuji đứng giữa, tôi và Mio đứng hai bên.Cả ba chúng tôi mỉm cười hạnh phúc với khóm hoa bách nhật trắng muốt sau lưng.Ánh mắt ai cũng rạng ngời như thể đang nhìn vào một thế giới tuyệt đẹp chưa aitừng thấy. Yuji rất chăm chỉ tưới nước cho chậu “công chúa Kaguya”, chưa kểthỉnh thoảng thằng bé còn giúp tôi đổ rác.Hai bốcon thay quần áo hàng ngày. Lúc ăn, hai bố con rất cẩn thận để không dây thứcăn ra ngoài. Tôi cũng nhớ giũ thẳng quần áo trước khi phơi.Tốiđến, tôi luyện chữ và tiếp tục với cuốn tiểu thuyết. Trước khi đi ngủ, tôi đọctruyện Jim Button choYuji. Cuối tuần, hai bố con vào rừng nhặt bu- lông ở nhà máy bỏ hoang.Hàngngày, tôi vẫn đạp xe đến chỗ làm, vẫn nhìn những mẩu giấy nhớ gửi cho chínhmình để hoàn thành công việc ngày hôm đó. Cô Nagase không còn những cử chỉ khóhiểu nữa. Tôi đã nhớ mặc vest đúng mùa. Nhớ cắt tóc hàng tháng. Ông giám đốcvẫn ngủ gật bên bàn làm việc.Bây giờkhông thể phân biệt được ông ấy với con St. Bernard nữa rồi.Cứ nhưvậy, chúng tôi dần dần trôi tới một nơi xa xôi, tách hẳn “ngày hôm ấy”.Mio vẫnđồng hành với chúng tôi. Nàng vẫn ở bên cạnh tôi, bên cạnh Yuji.Mỗi khiluyện chữ, tôi cảm thấy như nàng đang ở đằng sau tôi. Tôi ngửi thấy mùi hươngcủa nàng, thậm chí còn nghe được giọng nàng.“Chồngà”.Mỗi lầnnhư thế, tôi lại ngoảnh lại.Buổitối, trước khi đi ngủ, tôi lại cảm nhận được hơi ấm của nàng ở kế bên. Cảm giácnhư nàng đang dụi đầu vào cổ tôi, khúc khích cười và hỏi: Đây là tư thế thíchhợp nhất phải không?Đã cónhững âm thanh của mùa thu.Tiếngcủa sâu bướm, tiếng thì thào của hoa cỏ đung đưa trong gió.“Côngchúa Kaguya” trổ những bông hoa vàng duyên dáng, tỏa hương thơm ngọt ngào.“Đây làmẹ”, Yuji nói. “Mùi hương này là của mẹ mà”.“Ừnhỉ”.Nàngluôn ở bên chúng tôi, bất kể lúc nào.