Khi Mio qua đời, tôi đã nghĩ thế này. Ai đó, người đã tạo ra tinh cầu của chúng ta, phải chăng lúc đó, đang tạo thêm một tinh cầu khác ở đâu đó trong vũ trụ… Tinh cầu nơi người ta sẽ tới sau khi qua đời. Tinh cầu mang tên Lưu Trữ. “Lưu Trứ?” Yuji hỏi. Không phải, tinh cầu Lưu Trữ. “Lưu Trứ?” Lưu Trữ. “Lưu,” Yuji ngẫm nghĩ rồi nói tiếp, “Trứ?” Thôi được rồi. Nơi ấy giống như một thư viện khổng lồ, rất mực yên tĩnh, sạch sẽ và ngăn nắp. Đại để là một nơi rộng mênh mông, với hành lang dài ngút mắt chạy xuyên các tòa nhà. Tại đây, những người đã rời bỏ tinh cầu của chúng ta đang tận hưởng một cuộc sống an bình. Có thể nói tinh cầu này ở trong chính trái tim chúng ta. “Nghĩa là sao ạ?” Yuji thắc mắc. Là thế này, khi mẹ Mio qua đời, các cô các bác đã nói với Yuji thế nào nhỉ? Là mẹ vẫn ở trong trái tim của con đúng không? “Vâng.” Bởi vậy, tinh cầu này là nơi những người sống ở trong tim của tất cả mọi người trên thế giới cư ngụ cùng nhau. Chừng nào vẫn có ai đó nghĩ đến, họ còn được sống ở…
Chương 28: Chương kết
Em Sẽ Đến Cùng Cơn MưaTác giả: Ichikama TakujiTruyện Ngôn TìnhKhi Mio qua đời, tôi đã nghĩ thế này. Ai đó, người đã tạo ra tinh cầu của chúng ta, phải chăng lúc đó, đang tạo thêm một tinh cầu khác ở đâu đó trong vũ trụ… Tinh cầu nơi người ta sẽ tới sau khi qua đời. Tinh cầu mang tên Lưu Trữ. “Lưu Trứ?” Yuji hỏi. Không phải, tinh cầu Lưu Trữ. “Lưu Trứ?” Lưu Trữ. “Lưu,” Yuji ngẫm nghĩ rồi nói tiếp, “Trứ?” Thôi được rồi. Nơi ấy giống như một thư viện khổng lồ, rất mực yên tĩnh, sạch sẽ và ngăn nắp. Đại để là một nơi rộng mênh mông, với hành lang dài ngút mắt chạy xuyên các tòa nhà. Tại đây, những người đã rời bỏ tinh cầu của chúng ta đang tận hưởng một cuộc sống an bình. Có thể nói tinh cầu này ở trong chính trái tim chúng ta. “Nghĩa là sao ạ?” Yuji thắc mắc. Là thế này, khi mẹ Mio qua đời, các cô các bác đã nói với Yuji thế nào nhỉ? Là mẹ vẫn ở trong trái tim của con đúng không? “Vâng.” Bởi vậy, tinh cầu này là nơi những người sống ở trong tim của tất cả mọi người trên thế giới cư ngụ cùng nhau. Chừng nào vẫn có ai đó nghĩ đến, họ còn được sống ở… Hôm nay hai bố con lại vaò rừng. Yuji đạp xe, áo sơ mi trắng của thằng bé lấp lánh dưới ánh nắng. Tóc c* cậu được cắt gọn ghẽ, khẽ phất phơ trong gió.Em à, bố con anh đang cố gắng đây. Cố gắng từng chút, từng chút như em mong muốn, Chút một thôi. Từng chút một. Poco Poco, Sinh linh em để lại cho anh đang lớn lên khỏe mạnh. Sinh linh đó rất yêu em. Anh sẽ viết điều này vào chương cuối cùng trước khi khép lại cuốn tiểu thuyết.Anh thong thả chạy trong rừng chừng bốn mươi phút.Anh mặc chiếc quần sóoc đã bạc màu cùng chiếc áo phông có in chữ ”KSC”. Yuji đạp xe theo sau anh. Giờ con không bị bỏ lại đằng sau nữa. Con đã có thể đạp băng băng như thể bẩm sinh đã biết đạp xe.Hai bố con đi xuyên rừng đến chỗ nhà máy bỏ hoang. Thằng bé sẽ lại đi nhặt bu lông, đai ốc và lò xo. Anh sẽ ngồi nghỉ ở một góc và chợp mắt một lát. Nhưng anh vẫn biết. Yuji đang giấu một thứ trong túi quần. Đó là thư gửi cho em sau khi em đến Tinh cầu Lưu Trữ. Bức thư đề “Gửi Aio Mio, tinh cầu Lưu Trữ” viết bằng nét nguệch ngoạc (đáng tiếc điều này con lại giống anh) Mặt sau bức thư đề ”Aio Yuji” Thằng bé lén bỏ bức thư vào thùng thư xiêu vẹo có ghi số #5 (có vẻ như c* cậu tưởng đây là thùng thư bưu điện).Không hiểu sao con lại giấu anh. Vì vậy, trong lúc con đang mải mê đi nhặt bu lông, anh đã lấy lại bức thư mà không bị phát hiện. Anh chưa bao giờ mở bức thư đó ra. Anh chỉ lấy về và cất trong hộp đựng giày. Lát sau, sau khi kiểm tra bức thưu không còn trong thùng thư, Yuji khẽ gật đầu. (Anh thấy rõ. Dù đang giả vờ ngủ). Theo cách đó, Yuji tiếp tục trò chuyện với em sau khi em tìm đến tinh cầu Lưu Trữ. Vào những hôm cuối tuần trời mưa, Yuji đặc biệt muốn đến nhà máy bỏ hoang.Thế là hai bố con đành phải đi bộ và che ô vào rừng. Anh trải tấm ni lông lên cái bệ còn sót lại của nhà máy và ngồi nghỉ. Yuji giả vờ đi nhặt bu lông để mon men lại gần cánh cửa #5.Con khẽ gọi em:Mẹ ơi? Yuji tin rằng…Một ngày nào đó, em sẽ mở cánh cửa #5 đó và trở về với hai bố con.Ngày hôm đó, nhất định sẽ là ngày mưa. Và hôm nay, chàng hoàng tử Anh quốc với chiếc ô màu vàng trên tay lại gọi em.Mẹ ơi?Mẹ ơi?Mẹ ơi?____The end___
Hôm nay hai bố con lại vaò rừng. Yuji đạp xe, áo sơ mi trắng của thằng bé lấp lánh dưới ánh nắng. Tóc c* cậu được cắt gọn ghẽ, khẽ phất phơ trong gió.
Em à, bố con anh đang cố gắng đây. Cố gắng từng chút, từng chút như em mong muốn, Chút một thôi. Từng chút một. Poco Poco, Sinh linh em để lại cho anh đang lớn lên khỏe mạnh. Sinh linh đó rất yêu em. Anh sẽ viết điều này vào chương cuối cùng trước khi khép lại cuốn tiểu thuyết.
Anh thong thả chạy trong rừng chừng bốn mươi phút.Anh mặc chiếc quần sóoc đã bạc màu cùng chiếc áo phông có in chữ ”KSC”. Yuji đạp xe theo sau anh. Giờ con không bị bỏ lại đằng sau nữa. Con đã có thể đạp băng băng như thể bẩm sinh đã biết đạp xe.
Hai bố con đi xuyên rừng đến chỗ nhà máy bỏ hoang. Thằng bé sẽ lại đi nhặt bu lông, đai ốc và lò xo. Anh sẽ ngồi nghỉ ở một góc và chợp mắt một lát. Nhưng anh vẫn biết. Yuji đang giấu một thứ trong túi quần. Đó là thư gửi cho em sau khi em đến Tinh cầu Lưu Trữ. Bức thư đề “Gửi Aio Mio, tinh cầu Lưu Trữ” viết bằng nét nguệch ngoạc (đáng tiếc điều này con lại giống anh) Mặt sau bức thư đề ”Aio Yuji” Thằng bé lén bỏ bức thư vào thùng thư xiêu vẹo có ghi số #5 (có vẻ như c* cậu tưởng đây là thùng thư bưu điện).
Không hiểu sao con lại giấu anh. Vì vậy, trong lúc con đang mải mê đi nhặt bu lông, anh đã lấy lại bức thư mà không bị phát hiện. Anh chưa bao giờ mở bức thư đó ra. Anh chỉ lấy về và cất trong hộp đựng giày. Lát sau, sau khi kiểm tra bức thưu không còn trong thùng thư, Yuji khẽ gật đầu. (Anh thấy rõ. Dù đang giả vờ ngủ). Theo cách đó, Yuji tiếp tục trò chuyện với em sau khi em tìm đến tinh cầu Lưu Trữ. Vào những hôm cuối tuần trời mưa, Yuji đặc biệt muốn đến nhà máy bỏ hoang.
Thế là hai bố con đành phải đi bộ và che ô vào rừng. Anh trải tấm ni lông lên cái bệ còn sót lại của nhà máy và ngồi nghỉ. Yuji giả vờ đi nhặt bu lông để mon men lại gần cánh cửa #5.
Con khẽ gọi em:
Mẹ ơi? Yuji tin rằng…Một ngày nào đó, em sẽ mở cánh cửa #5 đó và trở về với hai bố con.Ngày hôm đó, nhất định sẽ là ngày mưa. Và hôm nay, chàng hoàng tử Anh quốc với chiếc ô màu vàng trên tay lại gọi em.
Mẹ ơi?Mẹ ơi?Mẹ ơi?
____The end___
Em Sẽ Đến Cùng Cơn MưaTác giả: Ichikama TakujiTruyện Ngôn TìnhKhi Mio qua đời, tôi đã nghĩ thế này. Ai đó, người đã tạo ra tinh cầu của chúng ta, phải chăng lúc đó, đang tạo thêm một tinh cầu khác ở đâu đó trong vũ trụ… Tinh cầu nơi người ta sẽ tới sau khi qua đời. Tinh cầu mang tên Lưu Trữ. “Lưu Trứ?” Yuji hỏi. Không phải, tinh cầu Lưu Trữ. “Lưu Trứ?” Lưu Trữ. “Lưu,” Yuji ngẫm nghĩ rồi nói tiếp, “Trứ?” Thôi được rồi. Nơi ấy giống như một thư viện khổng lồ, rất mực yên tĩnh, sạch sẽ và ngăn nắp. Đại để là một nơi rộng mênh mông, với hành lang dài ngút mắt chạy xuyên các tòa nhà. Tại đây, những người đã rời bỏ tinh cầu của chúng ta đang tận hưởng một cuộc sống an bình. Có thể nói tinh cầu này ở trong chính trái tim chúng ta. “Nghĩa là sao ạ?” Yuji thắc mắc. Là thế này, khi mẹ Mio qua đời, các cô các bác đã nói với Yuji thế nào nhỉ? Là mẹ vẫn ở trong trái tim của con đúng không? “Vâng.” Bởi vậy, tinh cầu này là nơi những người sống ở trong tim của tất cả mọi người trên thế giới cư ngụ cùng nhau. Chừng nào vẫn có ai đó nghĩ đến, họ còn được sống ở… Hôm nay hai bố con lại vaò rừng. Yuji đạp xe, áo sơ mi trắng của thằng bé lấp lánh dưới ánh nắng. Tóc c* cậu được cắt gọn ghẽ, khẽ phất phơ trong gió.Em à, bố con anh đang cố gắng đây. Cố gắng từng chút, từng chút như em mong muốn, Chút một thôi. Từng chút một. Poco Poco, Sinh linh em để lại cho anh đang lớn lên khỏe mạnh. Sinh linh đó rất yêu em. Anh sẽ viết điều này vào chương cuối cùng trước khi khép lại cuốn tiểu thuyết.Anh thong thả chạy trong rừng chừng bốn mươi phút.Anh mặc chiếc quần sóoc đã bạc màu cùng chiếc áo phông có in chữ ”KSC”. Yuji đạp xe theo sau anh. Giờ con không bị bỏ lại đằng sau nữa. Con đã có thể đạp băng băng như thể bẩm sinh đã biết đạp xe.Hai bố con đi xuyên rừng đến chỗ nhà máy bỏ hoang. Thằng bé sẽ lại đi nhặt bu lông, đai ốc và lò xo. Anh sẽ ngồi nghỉ ở một góc và chợp mắt một lát. Nhưng anh vẫn biết. Yuji đang giấu một thứ trong túi quần. Đó là thư gửi cho em sau khi em đến Tinh cầu Lưu Trữ. Bức thư đề “Gửi Aio Mio, tinh cầu Lưu Trữ” viết bằng nét nguệch ngoạc (đáng tiếc điều này con lại giống anh) Mặt sau bức thư đề ”Aio Yuji” Thằng bé lén bỏ bức thư vào thùng thư xiêu vẹo có ghi số #5 (có vẻ như c* cậu tưởng đây là thùng thư bưu điện).Không hiểu sao con lại giấu anh. Vì vậy, trong lúc con đang mải mê đi nhặt bu lông, anh đã lấy lại bức thư mà không bị phát hiện. Anh chưa bao giờ mở bức thư đó ra. Anh chỉ lấy về và cất trong hộp đựng giày. Lát sau, sau khi kiểm tra bức thưu không còn trong thùng thư, Yuji khẽ gật đầu. (Anh thấy rõ. Dù đang giả vờ ngủ). Theo cách đó, Yuji tiếp tục trò chuyện với em sau khi em tìm đến tinh cầu Lưu Trữ. Vào những hôm cuối tuần trời mưa, Yuji đặc biệt muốn đến nhà máy bỏ hoang.Thế là hai bố con đành phải đi bộ và che ô vào rừng. Anh trải tấm ni lông lên cái bệ còn sót lại của nhà máy và ngồi nghỉ. Yuji giả vờ đi nhặt bu lông để mon men lại gần cánh cửa #5.Con khẽ gọi em:Mẹ ơi? Yuji tin rằng…Một ngày nào đó, em sẽ mở cánh cửa #5 đó và trở về với hai bố con.Ngày hôm đó, nhất định sẽ là ngày mưa. Và hôm nay, chàng hoàng tử Anh quốc với chiếc ô màu vàng trên tay lại gọi em.Mẹ ơi?Mẹ ơi?Mẹ ơi?____The end___