Tác giả:

Nếu như nói trên cái thế giới này người đời không muốn tiến vào nơi nào nhất. Sợ rằng thứ đầu tiên nghĩ tới chính là bệnh viện. Lúc này, tại cửa bệnh viện tốt nhất thành phố A, hình như có một chiếc xe limousine hạng sang màu đen chạy vọt vào. Cửa xe mở ra, một người đàn ông một bộ đồ tây màu xám tro từ trên xe nhảy xuống. Trông cảnh tượng rất vội , thậm chí ngay cả xe cũng không có tắt liền vội vội vàng vàng chạy vào, cửa xe cũng không có tới kịp đóng. Gương mặt Vân Dật Bạch u ám bước vào phòng bệnh trên tầng lầu của bệnh viện cao cấp, trước sau như một bước chân vững vàng. Khuôn mặt lóe lên vẻ cay nghiệt. Hơi thở quanh người làm người ta sợ hãi rõ ràng nói chớ đến gần người của hắn. Hiện tại hắn đang bị vây trong trạng thái tức giận . Đẩy cửa phòng bệnh. Sự khác nhau giữa Phòng bệnh cao cấp và phòng bệnh bình thường lập tức hiện ra. Chỗ này là một phòng đơn , nghĩ gì muốn cái gì đều có. Mà ở trong phòng bệnh chỉ có duy nhất một giường bệnh, toàn thân một người con trai lẳng lặng nằm…

Chương 31: Ở đây nhìn lén? Không phải vì muốn hắn tìm đến cô sao?

Hào Môn Tuyệt Luyến: Tổng Giám Đốc Không Yêu Vẫn Cưỡng ÉpTác giả: Lạc DuTruyện Ngôn TìnhNếu như nói trên cái thế giới này người đời không muốn tiến vào nơi nào nhất. Sợ rằng thứ đầu tiên nghĩ tới chính là bệnh viện. Lúc này, tại cửa bệnh viện tốt nhất thành phố A, hình như có một chiếc xe limousine hạng sang màu đen chạy vọt vào. Cửa xe mở ra, một người đàn ông một bộ đồ tây màu xám tro từ trên xe nhảy xuống. Trông cảnh tượng rất vội , thậm chí ngay cả xe cũng không có tắt liền vội vội vàng vàng chạy vào, cửa xe cũng không có tới kịp đóng. Gương mặt Vân Dật Bạch u ám bước vào phòng bệnh trên tầng lầu của bệnh viện cao cấp, trước sau như một bước chân vững vàng. Khuôn mặt lóe lên vẻ cay nghiệt. Hơi thở quanh người làm người ta sợ hãi rõ ràng nói chớ đến gần người của hắn. Hiện tại hắn đang bị vây trong trạng thái tức giận . Đẩy cửa phòng bệnh. Sự khác nhau giữa Phòng bệnh cao cấp và phòng bệnh bình thường lập tức hiện ra. Chỗ này là một phòng đơn , nghĩ gì muốn cái gì đều có. Mà ở trong phòng bệnh chỉ có duy nhất một giường bệnh, toàn thân một người con trai lẳng lặng nằm… Thi Tĩnh không phải là người tham công tiếc việc nhưng cũng không có thói quen hưởngthụ. Tay bị thương nên cô không thể làm những công việc nặng nhưng cô vẫn có thểlàm những việc nhỏ khác!Thi Tĩnh kiên trì muốn ra vườn hoa phơi nắng cùng mẹ Vân. Bệnh tình của mẹ Vân lúc tốtlúc xấu, lúc tỉnh táo sẽ cùng cô nói chuyện trời đất, bàn luận viển vông. Còn lúc phátbệnh thì giống như là một đứa trẻ càn quấy, không để cho bất kỳ ai tới gần, trừ mộtngười.“Thi Tĩnh, cánh tay của cháu thật sự không sao chứ?” Mẹ Vân dịu dàng hỏi thăm cô, nhưmột người mẹ hiền. Điều này làm cho một người thiếu thốn tình thương của mẹ từ bénhư cô cảm thấy nghẹn ngào.Cô nhẹ nhàng lắc đầu một cái, ôn hòa nói, “ Cảm ơn mẹ Vân đã quan tâm, cháu thật sựkhông có việc gì!” Cô chỉ là muốn cùng mẹ Vân nói chuyện mà thôi. Đối với việc ngàyngày trông chừng mẹ Vân thế này, đối với cô thật sự là quá dễ dàng!Mẹ Vân cái hiểu cái không gật đầu một cái, cũng không có tiếp tục tra hỏi, chỉ là lầm bầmlầu bầu nói, “ Không sao, để Bác bảo Dật Thanh xem bệnh cho cháu. Chắc cháu chưagặp qua Dật Thanh đâu nhỉ? Dật Thanh là con út của bác, bây giờ đã là bác sỹ tại viện Yhọc rồi đấy!”Mẹ Vân kể lại những chuyện nghịch ngợm từ bé đến lớn của Dật Thanh. Lúc này, ThiTĩnh mới hiểu hết được những tình cảm trong câu nói kia. Từ sâu trong đáy lòng, ấntượng của mẹ Vân không phải là những biểu hiện xuất sắc mà là những chuyện xấu củaDật Thanh. Thật là một người mẹ vĩ đại!Thi Tĩnh phát hiện, phàm là điều gì cô muốn thì điều đó sẽ biến mất không chút tung tích.Nửa đêm trời bắt đầu mưa, Thi Tĩnh chợt nhớ tới chiếc chăn của mẹ Vân còn phơi ngoàisân, cô mở cửa đi ra ngoài.Trong nháy mắt cửa mở ra, cô liền bị hấp dẫn bởi đôi nam nữ phía ngoài.Đối diện cửa phòng của cô là cầu thang uốn quanh, khúc cuối cầu thang là một đôi namnữ đang dây dưa với nhau.Vân Dật Bạch chắc mới từ bên ngoài trở về, trên tay hắn là chiếc cặp tài liệu, bên cạnh làcô gái xinh đẹp.Cô gái dùng sức ôm chặt cánh tay Vân Dật Bạch, khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng quyễn rũlên, áp sát mặt hắn. Thế mà hắn không có cự tuyệt, vươn tay kéo cô gái lại gần, nụ hôntheo đó cũng rơi vào trên môi hắn. Bởi vì Vân Dật Bạch đưa lưng về phía cô, nên ThiTĩnh không thấy rõ được vẻ mặt của hắn.Trông chừng đến khi hôn đủ rồi, cô gái mới khẽ đẩy hắn ra. Sau đó nghiêng người ghévào lỗ tai hắn nói cái gì đó, rồi đi thẳng.Vân Dật Bạch quay người lại liền thấy Thi Tĩnh đang đứng trước cửa phòng. Bước chânhắn khẽ ngừng lại, rồi tiếp tục chầm chậm đi tới.Thi Tĩnh mím môi, muốn đưa tay phải chốt cửa nhưng lại bị Vân Dật Bạch bước một bướcdài chặn cánh cửa lại.“Nhìn lén?” Hắn cười như không cười liếc nhìn cô.“Không có!”“Thật sao?” Dễ dàng nhận thấy hắn không tin điều này.Một tay chặn cánh cửa lại, một tay khống chế Thi Tĩnh giữa cánh cửa và hắn.Vân Dật Bạch áp sát người khiến cho Thi Tĩnh lỡ mất một nhịp tim, cô run rẩy hỏi: “VânDật Bạch, rốt cuộc anh muốn làm gì?”“ Ở đây nhìn lén? Không phải vì muốn tôi tìm đến sao?” Giọng nói trầm thấp trong đêmtối của hắn tràn đầy hấp dẫn.“Không phải! Tôi chỉ vô ý nhìn thấy thôi mà!” Thi Tĩnh run rẩy phủ nhận.“ Không phải vô ý? Vậy là cố ý đúng không?” Vân Dật Bạch cố ý xuyên tạc lời nói của cô.Tay đặt trên cánh cửa chợt nắm lấy cằm của cô, khiến cho cô phải ngẩng đầu nhìn hắn.Ngón tay lướt qua cánh môi đỏ mọng của cô, không tự chủ nhớ lại nụ hôn ngọt ngàongày ấy. Khẽ nghiêng người, áp sát Thi Tĩnh, ánh mắt nóng rực nhìn vào môi cô, hắngian tà nhếch môi nói: “ Không cần phiền toái như vậy! Chỉ cần cô muốn, tôi sẽ thỏamãn cô!”

Thi Tĩnh không phải là người tham công tiếc việc nhưng cũng không có thói quen hưởng

thụ. Tay bị thương nên cô không thể làm những công việc nặng nhưng cô vẫn có thể

làm những việc nhỏ khác!

Thi Tĩnh kiên trì muốn ra vườn hoa phơi nắng cùng mẹ Vân. Bệnh tình của mẹ Vân lúc tốt

lúc xấu, lúc tỉnh táo sẽ cùng cô nói chuyện trời đất, bàn luận viển vông. Còn lúc phát

bệnh thì giống như là một đứa trẻ càn quấy, không để cho bất kỳ ai tới gần, trừ một

người.

“Thi Tĩnh, cánh tay của cháu thật sự không sao chứ?” Mẹ Vân dịu dàng hỏi thăm cô, như

một người mẹ hiền. Điều này làm cho một người thiếu thốn tình thương của mẹ từ bé

như cô cảm thấy nghẹn ngào.

Cô nhẹ nhàng lắc đầu một cái, ôn hòa nói, “ Cảm ơn mẹ Vân đã quan tâm, cháu thật sự

không có việc gì!” Cô chỉ là muốn cùng mẹ Vân nói chuyện mà thôi. Đối với việc ngày

ngày trông chừng mẹ Vân thế này, đối với cô thật sự là quá dễ dàng!

Mẹ Vân cái hiểu cái không gật đầu một cái, cũng không có tiếp tục tra hỏi, chỉ là lầm bầm

lầu bầu nói, “ Không sao, để Bác bảo Dật Thanh xem bệnh cho cháu. Chắc cháu chưa

gặp qua Dật Thanh đâu nhỉ? Dật Thanh là con út của bác, bây giờ đã là bác sỹ tại viện Y

học rồi đấy!”

Mẹ Vân kể lại những chuyện nghịch ngợm từ bé đến lớn của Dật Thanh. Lúc này, Thi

Tĩnh mới hiểu hết được những tình cảm trong câu nói kia. Từ sâu trong đáy lòng, ấn

tượng của mẹ Vân không phải là những biểu hiện xuất sắc mà là những chuyện xấu của

Dật Thanh. Thật là một người mẹ vĩ đại!

Thi Tĩnh phát hiện, phàm là điều gì cô muốn thì điều đó sẽ biến mất không chút tung tích.

Nửa đêm trời bắt đầu mưa, Thi Tĩnh chợt nhớ tới chiếc chăn của mẹ Vân còn phơi ngoài

sân, cô mở cửa đi ra ngoài.

Trong nháy mắt cửa mở ra, cô liền bị hấp dẫn bởi đôi nam nữ phía ngoài.

Đối diện cửa phòng của cô là cầu thang uốn quanh, khúc cuối cầu thang là một đôi nam

nữ đang dây dưa với nhau.

Vân Dật Bạch chắc mới từ bên ngoài trở về, trên tay hắn là chiếc cặp tài liệu, bên cạnh là

cô gái xinh đẹp.

Cô gái dùng sức ôm chặt cánh tay Vân Dật Bạch, khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng quyễn rũ

lên, áp sát mặt hắn. Thế mà hắn không có cự tuyệt, vươn tay kéo cô gái lại gần, nụ hôn

theo đó cũng rơi vào trên môi hắn. Bởi vì Vân Dật Bạch đưa lưng về phía cô, nên Thi

Tĩnh không thấy rõ được vẻ mặt của hắn.

Trông chừng đến khi hôn đủ rồi, cô gái mới khẽ đẩy hắn ra. Sau đó nghiêng người ghé

vào lỗ tai hắn nói cái gì đó, rồi đi thẳng.

Vân Dật Bạch quay người lại liền thấy Thi Tĩnh đang đứng trước cửa phòng. Bước chân

hắn khẽ ngừng lại, rồi tiếp tục chầm chậm đi tới.

Thi Tĩnh mím môi, muốn đưa tay phải chốt cửa nhưng lại bị Vân Dật Bạch bước một bước

dài chặn cánh cửa lại.

“Nhìn lén?” Hắn cười như không cười liếc nhìn cô.

“Không có!”

“Thật sao?” Dễ dàng nhận thấy hắn không tin điều này.

Một tay chặn cánh cửa lại, một tay khống chế Thi Tĩnh giữa cánh cửa và hắn.

Vân Dật Bạch áp sát người khiến cho Thi Tĩnh lỡ mất một nhịp tim, cô run rẩy hỏi: “Vân

Dật Bạch, rốt cuộc anh muốn làm gì?”

“ Ở đây nhìn lén? Không phải vì muốn tôi tìm đến sao?” Giọng nói trầm thấp trong đêm

tối của hắn tràn đầy hấp dẫn.

“Không phải! Tôi chỉ vô ý nhìn thấy thôi mà!” Thi Tĩnh run rẩy phủ nhận.

“ Không phải vô ý? Vậy là cố ý đúng không?” Vân Dật Bạch cố ý xuyên tạc lời nói của cô.

Tay đặt trên cánh cửa chợt nắm lấy cằm của cô, khiến cho cô phải ngẩng đầu nhìn hắn.

Ngón tay lướt qua cánh môi đỏ mọng của cô, không tự chủ nhớ lại nụ hôn ngọt ngào

ngày ấy. Khẽ nghiêng người, áp sát Thi Tĩnh, ánh mắt nóng rực nhìn vào môi cô, hắn

gian tà nhếch môi nói: “ Không cần phiền toái như vậy! Chỉ cần cô muốn, tôi sẽ thỏa

mãn cô!”

Hào Môn Tuyệt Luyến: Tổng Giám Đốc Không Yêu Vẫn Cưỡng ÉpTác giả: Lạc DuTruyện Ngôn TìnhNếu như nói trên cái thế giới này người đời không muốn tiến vào nơi nào nhất. Sợ rằng thứ đầu tiên nghĩ tới chính là bệnh viện. Lúc này, tại cửa bệnh viện tốt nhất thành phố A, hình như có một chiếc xe limousine hạng sang màu đen chạy vọt vào. Cửa xe mở ra, một người đàn ông một bộ đồ tây màu xám tro từ trên xe nhảy xuống. Trông cảnh tượng rất vội , thậm chí ngay cả xe cũng không có tắt liền vội vội vàng vàng chạy vào, cửa xe cũng không có tới kịp đóng. Gương mặt Vân Dật Bạch u ám bước vào phòng bệnh trên tầng lầu của bệnh viện cao cấp, trước sau như một bước chân vững vàng. Khuôn mặt lóe lên vẻ cay nghiệt. Hơi thở quanh người làm người ta sợ hãi rõ ràng nói chớ đến gần người của hắn. Hiện tại hắn đang bị vây trong trạng thái tức giận . Đẩy cửa phòng bệnh. Sự khác nhau giữa Phòng bệnh cao cấp và phòng bệnh bình thường lập tức hiện ra. Chỗ này là một phòng đơn , nghĩ gì muốn cái gì đều có. Mà ở trong phòng bệnh chỉ có duy nhất một giường bệnh, toàn thân một người con trai lẳng lặng nằm… Thi Tĩnh không phải là người tham công tiếc việc nhưng cũng không có thói quen hưởngthụ. Tay bị thương nên cô không thể làm những công việc nặng nhưng cô vẫn có thểlàm những việc nhỏ khác!Thi Tĩnh kiên trì muốn ra vườn hoa phơi nắng cùng mẹ Vân. Bệnh tình của mẹ Vân lúc tốtlúc xấu, lúc tỉnh táo sẽ cùng cô nói chuyện trời đất, bàn luận viển vông. Còn lúc phátbệnh thì giống như là một đứa trẻ càn quấy, không để cho bất kỳ ai tới gần, trừ mộtngười.“Thi Tĩnh, cánh tay của cháu thật sự không sao chứ?” Mẹ Vân dịu dàng hỏi thăm cô, nhưmột người mẹ hiền. Điều này làm cho một người thiếu thốn tình thương của mẹ từ bénhư cô cảm thấy nghẹn ngào.Cô nhẹ nhàng lắc đầu một cái, ôn hòa nói, “ Cảm ơn mẹ Vân đã quan tâm, cháu thật sựkhông có việc gì!” Cô chỉ là muốn cùng mẹ Vân nói chuyện mà thôi. Đối với việc ngàyngày trông chừng mẹ Vân thế này, đối với cô thật sự là quá dễ dàng!Mẹ Vân cái hiểu cái không gật đầu một cái, cũng không có tiếp tục tra hỏi, chỉ là lầm bầmlầu bầu nói, “ Không sao, để Bác bảo Dật Thanh xem bệnh cho cháu. Chắc cháu chưagặp qua Dật Thanh đâu nhỉ? Dật Thanh là con út của bác, bây giờ đã là bác sỹ tại viện Yhọc rồi đấy!”Mẹ Vân kể lại những chuyện nghịch ngợm từ bé đến lớn của Dật Thanh. Lúc này, ThiTĩnh mới hiểu hết được những tình cảm trong câu nói kia. Từ sâu trong đáy lòng, ấntượng của mẹ Vân không phải là những biểu hiện xuất sắc mà là những chuyện xấu củaDật Thanh. Thật là một người mẹ vĩ đại!Thi Tĩnh phát hiện, phàm là điều gì cô muốn thì điều đó sẽ biến mất không chút tung tích.Nửa đêm trời bắt đầu mưa, Thi Tĩnh chợt nhớ tới chiếc chăn của mẹ Vân còn phơi ngoàisân, cô mở cửa đi ra ngoài.Trong nháy mắt cửa mở ra, cô liền bị hấp dẫn bởi đôi nam nữ phía ngoài.Đối diện cửa phòng của cô là cầu thang uốn quanh, khúc cuối cầu thang là một đôi namnữ đang dây dưa với nhau.Vân Dật Bạch chắc mới từ bên ngoài trở về, trên tay hắn là chiếc cặp tài liệu, bên cạnh làcô gái xinh đẹp.Cô gái dùng sức ôm chặt cánh tay Vân Dật Bạch, khẽ nhếch đôi môi đỏ mọng quyễn rũlên, áp sát mặt hắn. Thế mà hắn không có cự tuyệt, vươn tay kéo cô gái lại gần, nụ hôntheo đó cũng rơi vào trên môi hắn. Bởi vì Vân Dật Bạch đưa lưng về phía cô, nên ThiTĩnh không thấy rõ được vẻ mặt của hắn.Trông chừng đến khi hôn đủ rồi, cô gái mới khẽ đẩy hắn ra. Sau đó nghiêng người ghévào lỗ tai hắn nói cái gì đó, rồi đi thẳng.Vân Dật Bạch quay người lại liền thấy Thi Tĩnh đang đứng trước cửa phòng. Bước chânhắn khẽ ngừng lại, rồi tiếp tục chầm chậm đi tới.Thi Tĩnh mím môi, muốn đưa tay phải chốt cửa nhưng lại bị Vân Dật Bạch bước một bướcdài chặn cánh cửa lại.“Nhìn lén?” Hắn cười như không cười liếc nhìn cô.“Không có!”“Thật sao?” Dễ dàng nhận thấy hắn không tin điều này.Một tay chặn cánh cửa lại, một tay khống chế Thi Tĩnh giữa cánh cửa và hắn.Vân Dật Bạch áp sát người khiến cho Thi Tĩnh lỡ mất một nhịp tim, cô run rẩy hỏi: “VânDật Bạch, rốt cuộc anh muốn làm gì?”“ Ở đây nhìn lén? Không phải vì muốn tôi tìm đến sao?” Giọng nói trầm thấp trong đêmtối của hắn tràn đầy hấp dẫn.“Không phải! Tôi chỉ vô ý nhìn thấy thôi mà!” Thi Tĩnh run rẩy phủ nhận.“ Không phải vô ý? Vậy là cố ý đúng không?” Vân Dật Bạch cố ý xuyên tạc lời nói của cô.Tay đặt trên cánh cửa chợt nắm lấy cằm của cô, khiến cho cô phải ngẩng đầu nhìn hắn.Ngón tay lướt qua cánh môi đỏ mọng của cô, không tự chủ nhớ lại nụ hôn ngọt ngàongày ấy. Khẽ nghiêng người, áp sát Thi Tĩnh, ánh mắt nóng rực nhìn vào môi cô, hắngian tà nhếch môi nói: “ Không cần phiền toái như vậy! Chỉ cần cô muốn, tôi sẽ thỏamãn cô!”

Chương 31: Ở đây nhìn lén? Không phải vì muốn hắn tìm đến cô sao?