Trần Việt vừa thất tình xong, sở dĩ dùng đến chữ “vừa”, đó là bởi vì số lần cô thất tình thực sự là quá nhiều rồi, chia đều mỗi tháng hai lần, cái này cũng không đại biểu cô đang chơi trò chơi tình yêu, chỉ là mỗi lần cô rất chân thành bắt đầu, lại bị vứt bỏ một cách vô tình, về nguyên nhân, đến nay cô vẫn không nghĩ ra, nếu như nghĩ ra, cũng không tiếp tục thất tình nữa rồi. Điều kiện của cô không tồi a, tốt xấu gì cũng coi như là bà chủ xí nghiệp nhỏ, muốn tướng mạo có tướng mạo, muốn tài vận có tài vận, làm sao lại rơi vào tình trạng thất tình? Không nghĩ ra! Cho nên mỗi lần thất tình, cô đều chạy tới quán rượu, lúc này đây cũng không ngoại lệ, bởi vì không muốn uống rượu giải sầu, cho nên tìm đến Lam Giai Vi, kết quả người này từ đầu đến cuối mắng cô không ra gì, cảm tình nhược trí, năng lực luyến ái kém, ở chung là không thể, Lam Giai Vi nếu như có thể…, cũng không giống như chó Nhật đi theo bên người một phụ nữ khác đã hơn một năm, đến nay vẫn là tương lai xa vời. Vẫn còn dám ở…
Chương 39: Kết thúc
Bẻ Em Không Thương LượngTác giả: Tuyết MặcTruyện Ngôn TìnhTrần Việt vừa thất tình xong, sở dĩ dùng đến chữ “vừa”, đó là bởi vì số lần cô thất tình thực sự là quá nhiều rồi, chia đều mỗi tháng hai lần, cái này cũng không đại biểu cô đang chơi trò chơi tình yêu, chỉ là mỗi lần cô rất chân thành bắt đầu, lại bị vứt bỏ một cách vô tình, về nguyên nhân, đến nay cô vẫn không nghĩ ra, nếu như nghĩ ra, cũng không tiếp tục thất tình nữa rồi. Điều kiện của cô không tồi a, tốt xấu gì cũng coi như là bà chủ xí nghiệp nhỏ, muốn tướng mạo có tướng mạo, muốn tài vận có tài vận, làm sao lại rơi vào tình trạng thất tình? Không nghĩ ra! Cho nên mỗi lần thất tình, cô đều chạy tới quán rượu, lúc này đây cũng không ngoại lệ, bởi vì không muốn uống rượu giải sầu, cho nên tìm đến Lam Giai Vi, kết quả người này từ đầu đến cuối mắng cô không ra gì, cảm tình nhược trí, năng lực luyến ái kém, ở chung là không thể, Lam Giai Vi nếu như có thể…, cũng không giống như chó Nhật đi theo bên người một phụ nữ khác đã hơn một năm, đến nay vẫn là tương lai xa vời. Vẫn còn dám ở… Tết âm lịch năm nay, Trần gia náo nhiệt dị thường, mẹ con Trần gia, anh em Cảnh gia, hơn nữa có Trưởng tiệm Sở không mời mà tới, hào khí mừng năm mới bị khuếch đại đến cao điểm.Hai người đàn ông đáng thương bị đuổi vào phòng bếp, ba người phụ nữ thì ở phòng khách nhàn nhã chờ đợi cơm giao thừa.Trưởng tiệm Sở vừa xắt thức ăn vừa phàn nàn: “Cái gì gia đình! Cảnh Nhiên cậu thảm, toàn gia đình này chính là chế độ nữ tôn nam ti, xem ra cậu không có thời gi¬an xoay sở .”Cảnh Nhiên cười cười, “Tôi không cảm thấy có cái gì không tốt nha!”Trưởng tiệm Sở một bộ biểu lộ gặp quỷ: “Cậu thật sự là hết thuốc chữa.”Cơm tất niên phong phú, tất cả mọi người ăn thật tận hứng, sau khi cơm nước no nê, liền ngồi chung xem đêm liên hoan tết, Cảnh Mân bởi vì nói ngọt, cho nên nhận được tiền lì xì của tất cả mọi người ở đây, cân nhắc phân lượng, thật là nhiều, cho nên cả buổi tối cô là người cười ngọt nhất.Cảnh Nhiên và Trần Việt dính cùng một chỗ, vừa xem TV vừa cắn hạt dưa, Trần Việt không biết nói cái gì bên tai Cảnh Nhiên, Cảnh Nhiên lập tức ngốc thành người máy.Mọi người không hiểu ra sao nhìn hai người bọn họ, “Tiểu Việt con nói cái gì, khiến tiểu Nhiên sợ đến như vậy?” Lão thái thái cực kỳ có quyền lên tiếng nhịn không được đặt câu hỏi.Trần Việt tiếp tục cắn hạt dưa, “Không có gì, con chỉ nói với hắn vài ngày nữa đi nhận giấy hôn thú đi.”Lần này tất cả mọi người ngốc thành người máy.Trong đại sảnh chỉ còn lại có người chủ trì tiếng nói chuyện chít chít méo mó của người chủ trì đêm liên hoan tết, và tiếng cắn hạt dưa ken két của Trần Việt.Sau đó, Cảnh Nhiên bạo phát!“Trần Việt em thật quá mức! ! Bình thường cái gì cũng nhường em, anh cũng không thấy sao, vì cái gì cả chuyện cầu hôn em cũng đoạt của anh. . . .”Thật là một tết âm lịch náo nhiệt vô cùng nha, Trần lão thái thái cười đến thấy răng không thấy mắt.Hết.
Tết âm lịch năm nay, Trần gia náo nhiệt dị thường, mẹ con Trần gia, anh em Cảnh gia, hơn nữa có Trưởng tiệm Sở không mời mà tới, hào khí mừng năm mới bị khuếch đại đến cao điểm.
Hai người đàn ông đáng thương bị đuổi vào phòng bếp, ba người phụ nữ thì ở phòng khách nhàn nhã chờ đợi cơm giao thừa.
Trưởng tiệm Sở vừa xắt thức ăn vừa phàn nàn: “Cái gì gia đình! Cảnh Nhiên cậu thảm, toàn gia đình này chính là chế độ nữ tôn nam ti, xem ra cậu không có thời gi¬an xoay sở .”
Cảnh Nhiên cười cười, “Tôi không cảm thấy có cái gì không tốt nha!”
Trưởng tiệm Sở một bộ biểu lộ gặp quỷ: “Cậu thật sự là hết thuốc chữa.”
Cơm tất niên phong phú, tất cả mọi người ăn thật tận hứng, sau khi cơm nước no nê, liền ngồi chung xem đêm liên hoan tết, Cảnh Mân bởi vì nói ngọt, cho nên nhận được tiền lì xì của tất cả mọi người ở đây, cân nhắc phân lượng, thật là nhiều, cho nên cả buổi tối cô là người cười ngọt nhất.
Cảnh Nhiên và Trần Việt dính cùng một chỗ, vừa xem TV vừa cắn hạt dưa, Trần Việt không biết nói cái gì bên tai Cảnh Nhiên, Cảnh Nhiên lập tức ngốc thành người máy.
Mọi người không hiểu ra sao nhìn hai người bọn họ, “Tiểu Việt con nói cái gì, khiến tiểu Nhiên sợ đến như vậy?” Lão thái thái cực kỳ có quyền lên tiếng nhịn không được đặt câu hỏi.
Trần Việt tiếp tục cắn hạt dưa, “Không có gì, con chỉ nói với hắn vài ngày nữa đi nhận giấy hôn thú đi.”
Lần này tất cả mọi người ngốc thành người máy.
Trong đại sảnh chỉ còn lại có người chủ trì tiếng nói chuyện chít chít méo mó của người chủ trì đêm liên hoan tết, và tiếng cắn hạt dưa ken két của Trần Việt.
Sau đó, Cảnh Nhiên bạo phát!
“Trần Việt em thật quá mức! ! Bình thường cái gì cũng nhường em, anh cũng không thấy sao, vì cái gì cả chuyện cầu hôn em cũng đoạt của anh. . . .”
Thật là một tết âm lịch náo nhiệt vô cùng nha, Trần lão thái thái cười đến thấy răng không thấy mắt.
Hết.
Bẻ Em Không Thương LượngTác giả: Tuyết MặcTruyện Ngôn TìnhTrần Việt vừa thất tình xong, sở dĩ dùng đến chữ “vừa”, đó là bởi vì số lần cô thất tình thực sự là quá nhiều rồi, chia đều mỗi tháng hai lần, cái này cũng không đại biểu cô đang chơi trò chơi tình yêu, chỉ là mỗi lần cô rất chân thành bắt đầu, lại bị vứt bỏ một cách vô tình, về nguyên nhân, đến nay cô vẫn không nghĩ ra, nếu như nghĩ ra, cũng không tiếp tục thất tình nữa rồi. Điều kiện của cô không tồi a, tốt xấu gì cũng coi như là bà chủ xí nghiệp nhỏ, muốn tướng mạo có tướng mạo, muốn tài vận có tài vận, làm sao lại rơi vào tình trạng thất tình? Không nghĩ ra! Cho nên mỗi lần thất tình, cô đều chạy tới quán rượu, lúc này đây cũng không ngoại lệ, bởi vì không muốn uống rượu giải sầu, cho nên tìm đến Lam Giai Vi, kết quả người này từ đầu đến cuối mắng cô không ra gì, cảm tình nhược trí, năng lực luyến ái kém, ở chung là không thể, Lam Giai Vi nếu như có thể…, cũng không giống như chó Nhật đi theo bên người một phụ nữ khác đã hơn một năm, đến nay vẫn là tương lai xa vời. Vẫn còn dám ở… Tết âm lịch năm nay, Trần gia náo nhiệt dị thường, mẹ con Trần gia, anh em Cảnh gia, hơn nữa có Trưởng tiệm Sở không mời mà tới, hào khí mừng năm mới bị khuếch đại đến cao điểm.Hai người đàn ông đáng thương bị đuổi vào phòng bếp, ba người phụ nữ thì ở phòng khách nhàn nhã chờ đợi cơm giao thừa.Trưởng tiệm Sở vừa xắt thức ăn vừa phàn nàn: “Cái gì gia đình! Cảnh Nhiên cậu thảm, toàn gia đình này chính là chế độ nữ tôn nam ti, xem ra cậu không có thời gi¬an xoay sở .”Cảnh Nhiên cười cười, “Tôi không cảm thấy có cái gì không tốt nha!”Trưởng tiệm Sở một bộ biểu lộ gặp quỷ: “Cậu thật sự là hết thuốc chữa.”Cơm tất niên phong phú, tất cả mọi người ăn thật tận hứng, sau khi cơm nước no nê, liền ngồi chung xem đêm liên hoan tết, Cảnh Mân bởi vì nói ngọt, cho nên nhận được tiền lì xì của tất cả mọi người ở đây, cân nhắc phân lượng, thật là nhiều, cho nên cả buổi tối cô là người cười ngọt nhất.Cảnh Nhiên và Trần Việt dính cùng một chỗ, vừa xem TV vừa cắn hạt dưa, Trần Việt không biết nói cái gì bên tai Cảnh Nhiên, Cảnh Nhiên lập tức ngốc thành người máy.Mọi người không hiểu ra sao nhìn hai người bọn họ, “Tiểu Việt con nói cái gì, khiến tiểu Nhiên sợ đến như vậy?” Lão thái thái cực kỳ có quyền lên tiếng nhịn không được đặt câu hỏi.Trần Việt tiếp tục cắn hạt dưa, “Không có gì, con chỉ nói với hắn vài ngày nữa đi nhận giấy hôn thú đi.”Lần này tất cả mọi người ngốc thành người máy.Trong đại sảnh chỉ còn lại có người chủ trì tiếng nói chuyện chít chít méo mó của người chủ trì đêm liên hoan tết, và tiếng cắn hạt dưa ken két của Trần Việt.Sau đó, Cảnh Nhiên bạo phát!“Trần Việt em thật quá mức! ! Bình thường cái gì cũng nhường em, anh cũng không thấy sao, vì cái gì cả chuyện cầu hôn em cũng đoạt của anh. . . .”Thật là một tết âm lịch náo nhiệt vô cùng nha, Trần lão thái thái cười đến thấy răng không thấy mắt.Hết.