Tác giả:

Một ngày dài dằng dặc của trời đông giá rét , trong không khí không có dấu hiệu mùa xuân sắp đến. Mùi máu tươi truyền đến từ thật xa, ầm ầm trống trận không dứt bên tai, một trận cuối cùng, trước mặt đã là kinh đô của Tề quốc, chỉ cần chạng vạng tiến công vào trong thành, trận chiến tranh này, có thể hoàn toàn thắng lợi Thất điện hạ Nhan Hi bỗng nhiên có chút phiền chán, hắn chậm rãi thu lại ánh mắt lãnh liệt, mỉm cười tà ác, giơ cao cánh tay rồi đột nhiên phất xuống. Đây là mệnh lệnh tiến công. Mấy vạn quân ngoài tường thành oanh oanh dũng mãnh tràn vào, quân Tề quốc cố thủ thành chỉ tố phí công phản kháng, cũng không thể cứu giản, tất cả đều ngã xuống vũng máu. Tham tướng cưỡi ngựa phóng nhanh trở về, chưa tới trước mặt Nhan Hi đã nhảy xuống, một đường chạy đến bên cạnh Nhan Hi, nhịn không được vui sướng quỳ xuống bẩm, "Điện hạ, chúng ta đã công phá thành công, bọn loạn tặc đều bị g**t ch*t, cung thỉnh điện hạ vào thành." Nhan Hi khẽ gật đầu. Kết thúc? Thật đúng là sảng khoái. Tề…

Chương 685: Tạo thần 8

Bị Nhốt Vong Quốc Công ChúaTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMột ngày dài dằng dặc của trời đông giá rét , trong không khí không có dấu hiệu mùa xuân sắp đến. Mùi máu tươi truyền đến từ thật xa, ầm ầm trống trận không dứt bên tai, một trận cuối cùng, trước mặt đã là kinh đô của Tề quốc, chỉ cần chạng vạng tiến công vào trong thành, trận chiến tranh này, có thể hoàn toàn thắng lợi Thất điện hạ Nhan Hi bỗng nhiên có chút phiền chán, hắn chậm rãi thu lại ánh mắt lãnh liệt, mỉm cười tà ác, giơ cao cánh tay rồi đột nhiên phất xuống. Đây là mệnh lệnh tiến công. Mấy vạn quân ngoài tường thành oanh oanh dũng mãnh tràn vào, quân Tề quốc cố thủ thành chỉ tố phí công phản kháng, cũng không thể cứu giản, tất cả đều ngã xuống vũng máu. Tham tướng cưỡi ngựa phóng nhanh trở về, chưa tới trước mặt Nhan Hi đã nhảy xuống, một đường chạy đến bên cạnh Nhan Hi, nhịn không được vui sướng quỳ xuống bẩm, "Điện hạ, chúng ta đã công phá thành công, bọn loạn tặc đều bị g**t ch*t, cung thỉnh điện hạ vào thành." Nhan Hi khẽ gật đầu. Kết thúc? Thật đúng là sảng khoái. Tề… Người càng trắng tay thì càng tham vọng.Ngọc Thái phi bị tiên hoàng lạnh nhạt rất nhiều năm, đợi nàng lần nữa được sủng ái, còn chưa có hưởng thụ được mấy ngày thì lão hoàng đế đã đi đời nhà ma .Kế tiếp lại sống cuộc sống không có sự tôn trọng, Thái phi thì như thế nào, không có hoàng đế ở phía sau làm chỗ dựa, ở trong hậu cung Yến quốc cái gì cũng không có.Nàng nhìn như có cuộc sống quá đủ cùng hoa lệ, nhưng lạnh lẽo đến tận xương tủy, khẩn cấp muốn chạy trốn, tìm một người có thể làm cho nàng sống như một con người thật sự, có cảm xúc.Chẳng qua là một nguyện vọng nhỏ bé đơn giản như vậy, nhưng phải hao hết tâm tư mới có thể thực hiện, một bức tường cung, ngăn cách chính là hai cái thế giới, nàng không ngờ được Tiểu Đào Nhi chỉ một câu năn nỉ, đã tháo được gông xiềng trên lưng của nàng.Này hạnh phúc, tới có chút đột nhiên, làm cho nàng cơ hồ quên mất những thứ phức tạp của cuộc sống.Bị Nhan Hi một lời nói kích, mới có chút sa sút khát vọng quyền lực cùng địa vị, khi nàng bình tĩnh trở lại, cười nhạt, ngón tay vuốt những trang giấy thật dầy, dã tâm ngủ đông trong lòng cũng lặng lẽ thức tỉnh.Ngọc Thái phi trong lòng vừa tính toán một phen, lấy giấy viết dòng chữ như rồng bay phượng múa: Ngọc La Kiều.Đó là tên thật của nàng, phụ hoàng tự mình đặt lấy, nhưng cả đời này, chân chính có cơ hội dùng đến thật cũng không nhiều.Thời điểm ở Tề quốc, nàng bị gọi là Ngọc công chúa, đến Yến quốc, đầu tiên là Ngọc quý nhân, sau là Ngọc quý phi, đến bây giờ là Ngọc Thái phi, đại khái trừ chính nàng cũng không còn ai còn có thể nhớ được khuê danh của nàng.Hôm nay, cũng là thời điểm tên nàng chân chính được dùng đến.Nhan Hi nói, bất kể như thế nào, hắn cũng sẽ lưu cho nàng một mạng, điều này bằng với việc cho nàng một kim bài miễn tử, chỉ cần còn có Tiểu Đào Nhi, nàng sẽ không sợ hắn lỡ miệng đổi ý.Ngọc La Kiều ánh mắt híp lại thành hai mảnh trăng rằm, tự phụ mỉm cười, dời đi miếng giấy viết tên nàng, lộ ra tư liệu hoàng đế đưa tới, bên trên Nhan Hi tự tay viết hai chữ rất to, như Long Phi Phượng Vũ, bút lực cơ hồ xuyên thấu qua tờ giấy trắng, hiển lộ sự bất phàm của hắn.“Tạo Thần”.Tên như ý nghĩa, vị bệ hạ cuồng vọng này là muốn khi hắn quản hạt quốc gia, chính hắn sẽ sáng tạo một vị thần mà có thể làm cho vạn dân ký thác tín ngưỡng.

Người càng trắng tay thì càng tham vọng.

Ngọc Thái phi bị tiên hoàng lạnh nhạt rất nhiều năm, đợi nàng lần nữa được
sủng ái, còn chưa có hưởng thụ được mấy ngày thì lão hoàng đế đã đi đời
nhà ma .

Kế tiếp lại sống cuộc sống không có sự tôn trọng,
Thái phi thì như thế nào, không có hoàng đế ở phía sau làm chỗ dựa, ở
trong hậu cung Yến quốc cái gì cũng không có.

Nàng nhìn như có
cuộc sống quá đủ cùng hoa lệ, nhưng lạnh lẽo đến tận xương tủy, khẩn cấp muốn chạy trốn, tìm một người có thể làm cho nàng sống như một con
người thật sự, có cảm xúc.

Chẳng qua là một nguyện vọng nhỏ bé
đơn giản như vậy, nhưng phải hao hết tâm tư mới có thể thực hiện, một
bức tường cung, ngăn cách chính là hai cái thế giới, nàng không ngờ được Tiểu Đào Nhi chỉ một câu năn nỉ, đã tháo được gông xiềng trên lưng của
nàng.

Này hạnh phúc, tới có chút đột nhiên, làm cho nàng cơ hồ quên mất những thứ phức tạp của cuộc sống.

Bị Nhan Hi một lời nói kích, mới có chút sa sút khát vọng quyền lực cùng
địa vị, khi nàng bình tĩnh trở lại, cười nhạt, ngón tay vuốt những trang giấy thật dầy, dã tâm ngủ đông trong lòng cũng lặng lẽ thức tỉnh.

Ngọc Thái phi trong lòng vừa tính toán một phen, lấy giấy viết dòng chữ như rồng bay phượng múa: Ngọc La Kiều.

Đó là tên thật của nàng, phụ hoàng tự mình đặt lấy, nhưng cả đời này, chân chính có cơ hội dùng đến thật cũng không nhiều.

Thời điểm ở Tề quốc, nàng bị gọi là Ngọc công chúa, đến Yến quốc, đầu tiên
là Ngọc quý nhân, sau là Ngọc quý phi, đến bây giờ là Ngọc Thái phi, đại khái trừ chính nàng cũng không còn ai còn có thể nhớ được khuê danh của nàng.

Hôm nay, cũng là thời điểm tên nàng chân chính được dùng đến.

Nhan Hi nói, bất kể như thế nào, hắn cũng sẽ lưu cho nàng một mạng, điều này bằng với việc cho nàng một kim bài miễn tử, chỉ cần còn có Tiểu Đào
Nhi, nàng sẽ không sợ hắn lỡ miệng đổi ý.

Ngọc La Kiều ánh mắt
híp lại thành hai mảnh trăng rằm, tự phụ mỉm cười, dời đi miếng giấy
viết tên nàng, lộ ra tư liệu hoàng đế đưa tới, bên trên Nhan Hi tự tay
viết hai chữ rất to, như Long Phi Phượng Vũ, bút lực cơ hồ xuyên thấu
qua tờ giấy trắng, hiển lộ sự bất phàm của hắn.

“Tạo Thần”.

Tên như ý nghĩa, vị bệ hạ cuồng vọng này là muốn khi hắn quản hạt quốc gia, chính hắn sẽ sáng tạo một vị thần mà có thể làm cho vạn dân ký thác tín ngưỡng.

Bị Nhốt Vong Quốc Công ChúaTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMột ngày dài dằng dặc của trời đông giá rét , trong không khí không có dấu hiệu mùa xuân sắp đến. Mùi máu tươi truyền đến từ thật xa, ầm ầm trống trận không dứt bên tai, một trận cuối cùng, trước mặt đã là kinh đô của Tề quốc, chỉ cần chạng vạng tiến công vào trong thành, trận chiến tranh này, có thể hoàn toàn thắng lợi Thất điện hạ Nhan Hi bỗng nhiên có chút phiền chán, hắn chậm rãi thu lại ánh mắt lãnh liệt, mỉm cười tà ác, giơ cao cánh tay rồi đột nhiên phất xuống. Đây là mệnh lệnh tiến công. Mấy vạn quân ngoài tường thành oanh oanh dũng mãnh tràn vào, quân Tề quốc cố thủ thành chỉ tố phí công phản kháng, cũng không thể cứu giản, tất cả đều ngã xuống vũng máu. Tham tướng cưỡi ngựa phóng nhanh trở về, chưa tới trước mặt Nhan Hi đã nhảy xuống, một đường chạy đến bên cạnh Nhan Hi, nhịn không được vui sướng quỳ xuống bẩm, "Điện hạ, chúng ta đã công phá thành công, bọn loạn tặc đều bị g**t ch*t, cung thỉnh điện hạ vào thành." Nhan Hi khẽ gật đầu. Kết thúc? Thật đúng là sảng khoái. Tề… Người càng trắng tay thì càng tham vọng.Ngọc Thái phi bị tiên hoàng lạnh nhạt rất nhiều năm, đợi nàng lần nữa được sủng ái, còn chưa có hưởng thụ được mấy ngày thì lão hoàng đế đã đi đời nhà ma .Kế tiếp lại sống cuộc sống không có sự tôn trọng, Thái phi thì như thế nào, không có hoàng đế ở phía sau làm chỗ dựa, ở trong hậu cung Yến quốc cái gì cũng không có.Nàng nhìn như có cuộc sống quá đủ cùng hoa lệ, nhưng lạnh lẽo đến tận xương tủy, khẩn cấp muốn chạy trốn, tìm một người có thể làm cho nàng sống như một con người thật sự, có cảm xúc.Chẳng qua là một nguyện vọng nhỏ bé đơn giản như vậy, nhưng phải hao hết tâm tư mới có thể thực hiện, một bức tường cung, ngăn cách chính là hai cái thế giới, nàng không ngờ được Tiểu Đào Nhi chỉ một câu năn nỉ, đã tháo được gông xiềng trên lưng của nàng.Này hạnh phúc, tới có chút đột nhiên, làm cho nàng cơ hồ quên mất những thứ phức tạp của cuộc sống.Bị Nhan Hi một lời nói kích, mới có chút sa sút khát vọng quyền lực cùng địa vị, khi nàng bình tĩnh trở lại, cười nhạt, ngón tay vuốt những trang giấy thật dầy, dã tâm ngủ đông trong lòng cũng lặng lẽ thức tỉnh.Ngọc Thái phi trong lòng vừa tính toán một phen, lấy giấy viết dòng chữ như rồng bay phượng múa: Ngọc La Kiều.Đó là tên thật của nàng, phụ hoàng tự mình đặt lấy, nhưng cả đời này, chân chính có cơ hội dùng đến thật cũng không nhiều.Thời điểm ở Tề quốc, nàng bị gọi là Ngọc công chúa, đến Yến quốc, đầu tiên là Ngọc quý nhân, sau là Ngọc quý phi, đến bây giờ là Ngọc Thái phi, đại khái trừ chính nàng cũng không còn ai còn có thể nhớ được khuê danh của nàng.Hôm nay, cũng là thời điểm tên nàng chân chính được dùng đến.Nhan Hi nói, bất kể như thế nào, hắn cũng sẽ lưu cho nàng một mạng, điều này bằng với việc cho nàng một kim bài miễn tử, chỉ cần còn có Tiểu Đào Nhi, nàng sẽ không sợ hắn lỡ miệng đổi ý.Ngọc La Kiều ánh mắt híp lại thành hai mảnh trăng rằm, tự phụ mỉm cười, dời đi miếng giấy viết tên nàng, lộ ra tư liệu hoàng đế đưa tới, bên trên Nhan Hi tự tay viết hai chữ rất to, như Long Phi Phượng Vũ, bút lực cơ hồ xuyên thấu qua tờ giấy trắng, hiển lộ sự bất phàm của hắn.“Tạo Thần”.Tên như ý nghĩa, vị bệ hạ cuồng vọng này là muốn khi hắn quản hạt quốc gia, chính hắn sẽ sáng tạo một vị thần mà có thể làm cho vạn dân ký thác tín ngưỡng.

Chương 685: Tạo thần 8