Chín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố…
Chương 4: Cô lại gặp ác mộng
Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… May là bé giờ mới chỉ năm tuổi, dù làm gì thì cũng sẽ không có sức.Chờ sau khi bé ngủ, Cố Bảo Bảo mới ôm bé từ trong chăn ra."Bé cưng, hôm nay con làm sao vậy?" Cô thì thào hỏi, trong đầu nhớ lại lời bác sĩ nói: Con cô mắc chứng tự bế ở trình độ nhất định, bé cự tuyệt tiếp xúc với bất kỳ thứ gì bên ngoài, bé sẽ không giống những đứa trẻ khác vì tò mò mà tự động học tập tìm tòi. Cho nên, mặc kệ bé có thể tiếp thu hay không, có thể tiếp thu bao nhiêu, cô cũng nhất định phải cho bé tiếp xúc nhiều với môi trường bên ngoài, dẫn dắt bé phải học tập tri thức, không thể buông tha.Bác sĩ, vậy con của tôi, bé có thể tới trường được không?Có thể, con cô chỉ là tự bế, với bé thì không nên có khuynh hướng bạo lực."Bé cưng," Cô đã ra quyết định, "Mẹ đưa con đi học nhé!"Sau khi tỉnh lại, Nhạc Nhạc bình tĩnh hơn rất nhiều, buổi tối trước khi ngủ, Cố Bảo Bảo nói với bé quyết định này.Nhạc Nhạc vẫn không phản ứng chút nào, đôi mắt vô thần nhìn trần nhà, dường như chuyện cô nói không có quan hệ gì tới bé.Cố Bảo Bảo gượng cười," Nhạc Nhạc, con nghe mẹ nói nè, trong trường có rất nhiều bạn nhỏ, con học tập cùng các bạn, chơi với các bạn, mỗi ngày đều rất có ý nghĩa."Nhạc Nhạc trở mình, nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.Bé thủy chung đắm chìm trong thế giới của mình, đối với bên ngoài thì chẳng quan tâm.Cố Bảo Bảo buộc lòng phải lại một lần nữa quyết định thay bé, ngày mai, phải liên hệ với trường học!Sau khi quyết định, cô liền tắt đèn, ôm con trai ngủ thiếp đi...--------------Gió thổi mạnh, mặc dù đêm khuya, cô cũng có thể cảm giác được bầu trời đã bị mây đen che kín.Cô đang ở đâu đây?Cô không biết, trong con đường núi nhỏ, không có đèn, không một bóng người, không có xe, chỉ có ngọn gió ác liệt thổi qua, mãi không ngừng.Cô rùng mình một cái, vòng tay che kín bản thân.Cô muốn đi ra khỏi con đường này, đi tới đường lớn đón xe.Thế nhưng càng đi, cô lại càng sợ, cuối cùng không đi được nổi nữa. Cô đầu hàng, cầm điện thoại lên, gọi đến một dãy số quen thuộc."A lô, anh Tư Viễn," Cô vừa lạnh vừa sợ, gần như là khóc, "Anh tới đón em có được không? Em sợ, em sợ lắm."Bên kia im lặng trong chốc lát, giọng nói lạnh lùng truyền ra, "Cố Bảo Bảo, cô nhớ kỹ, tôi không cần một người đàn bà lúc nào cũng chỉ biết giận dỗi. Nếu không có đứa bé, với tôi cũng không có gì ghê gớm, đàn bà tôi có thể tìm thêm, hoãn lại mấy tháng, tôi vẫn có."Sau đó, điện thoại đã bị cúp.Tít tít... Từng tiếng báo đánh sâu vào lòng cô, cả người cô run lên, mở bừng mắt ra.Hóa ra đó là mộng. Chỉ là mộng thôi!Cố Bảo Bảo thở dài, lên sân thượng, trong bóng đêm lau đi nước mắt, đốt một điếu thuốc.
May là bé giờ mới chỉ năm tuổi, dù làm gì thì cũng sẽ không có sức.
Chờ sau khi bé ngủ, Cố Bảo Bảo mới ôm bé từ trong chăn ra.
"Bé cưng, hôm nay con làm sao vậy?" Cô thì thào hỏi, trong đầu nhớ lại lời bác sĩ nói: Con cô mắc chứng tự bế ở trình độ nhất định, bé cự tuyệt tiếp xúc với bất kỳ thứ gì bên ngoài, bé sẽ không giống những đứa trẻ khác vì tò mò mà tự động học tập tìm tòi. Cho nên, mặc kệ bé có thể tiếp thu hay không, có thể tiếp thu bao nhiêu, cô cũng nhất định phải cho bé tiếp xúc nhiều với môi trường bên ngoài, dẫn dắt bé phải học tập tri thức, không thể buông tha.
Bác sĩ, vậy con của tôi, bé có thể tới trường được không?
Có thể, con cô chỉ là tự bế, với bé thì không nên có khuynh hướng bạo lực.
"Bé cưng," Cô đã ra quyết định, "Mẹ đưa con đi học nhé!"
Sau khi tỉnh lại, Nhạc Nhạc bình tĩnh hơn rất nhiều, buổi tối trước khi ngủ, Cố Bảo Bảo nói với bé quyết định này.
Nhạc Nhạc vẫn không phản ứng chút nào, đôi mắt vô thần nhìn trần nhà, dường như chuyện cô nói không có quan hệ gì tới bé.
Cố Bảo Bảo gượng cười," Nhạc Nhạc, con nghe mẹ nói nè, trong trường có rất nhiều bạn nhỏ, con học tập cùng các bạn, chơi với các bạn, mỗi ngày đều rất có ý nghĩa."
Nhạc Nhạc trở mình, nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.
Bé thủy chung đắm chìm trong thế giới của mình, đối với bên ngoài thì chẳng quan tâm.
Cố Bảo Bảo buộc lòng phải lại một lần nữa quyết định thay bé, ngày mai, phải liên hệ với trường học!
Sau khi quyết định, cô liền tắt đèn, ôm con trai ngủ thiếp đi...
--------------
Gió thổi mạnh, mặc dù đêm khuya, cô cũng có thể cảm giác được bầu trời đã bị mây đen che kín.
Cô đang ở đâu đây?
Cô không biết, trong con đường núi nhỏ, không có đèn, không một bóng người, không có xe, chỉ có ngọn gió ác liệt thổi qua, mãi không ngừng.
Cô rùng mình một cái, vòng tay che kín bản thân.
Cô muốn đi ra khỏi con đường này, đi tới đường lớn đón xe.
Thế nhưng càng đi, cô lại càng sợ, cuối cùng không đi được nổi nữa. Cô đầu hàng, cầm điện thoại lên, gọi đến một dãy số quen thuộc.
"A lô, anh Tư Viễn," Cô vừa lạnh vừa sợ, gần như là khóc, "Anh tới đón em có được không? Em sợ, em sợ lắm."
Bên kia im lặng trong chốc lát, giọng nói lạnh lùng truyền ra, "Cố Bảo Bảo, cô nhớ kỹ, tôi không cần một người đàn bà lúc nào cũng chỉ biết giận dỗi. Nếu không có đứa bé, với tôi cũng không có gì ghê gớm, đàn bà tôi có thể tìm thêm, hoãn lại mấy tháng, tôi vẫn có."
Sau đó, điện thoại đã bị cúp.
Tít tít... Từng tiếng báo đánh sâu vào lòng cô, cả người cô run lên, mở bừng mắt ra.
Hóa ra đó là mộng. Chỉ là mộng thôi!
Cố Bảo Bảo thở dài, lên sân thượng, trong bóng đêm lau đi nước mắt, đốt một điếu thuốc.
Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… May là bé giờ mới chỉ năm tuổi, dù làm gì thì cũng sẽ không có sức.Chờ sau khi bé ngủ, Cố Bảo Bảo mới ôm bé từ trong chăn ra."Bé cưng, hôm nay con làm sao vậy?" Cô thì thào hỏi, trong đầu nhớ lại lời bác sĩ nói: Con cô mắc chứng tự bế ở trình độ nhất định, bé cự tuyệt tiếp xúc với bất kỳ thứ gì bên ngoài, bé sẽ không giống những đứa trẻ khác vì tò mò mà tự động học tập tìm tòi. Cho nên, mặc kệ bé có thể tiếp thu hay không, có thể tiếp thu bao nhiêu, cô cũng nhất định phải cho bé tiếp xúc nhiều với môi trường bên ngoài, dẫn dắt bé phải học tập tri thức, không thể buông tha.Bác sĩ, vậy con của tôi, bé có thể tới trường được không?Có thể, con cô chỉ là tự bế, với bé thì không nên có khuynh hướng bạo lực."Bé cưng," Cô đã ra quyết định, "Mẹ đưa con đi học nhé!"Sau khi tỉnh lại, Nhạc Nhạc bình tĩnh hơn rất nhiều, buổi tối trước khi ngủ, Cố Bảo Bảo nói với bé quyết định này.Nhạc Nhạc vẫn không phản ứng chút nào, đôi mắt vô thần nhìn trần nhà, dường như chuyện cô nói không có quan hệ gì tới bé.Cố Bảo Bảo gượng cười," Nhạc Nhạc, con nghe mẹ nói nè, trong trường có rất nhiều bạn nhỏ, con học tập cùng các bạn, chơi với các bạn, mỗi ngày đều rất có ý nghĩa."Nhạc Nhạc trở mình, nhắm mắt lại ngủ thiếp đi.Bé thủy chung đắm chìm trong thế giới của mình, đối với bên ngoài thì chẳng quan tâm.Cố Bảo Bảo buộc lòng phải lại một lần nữa quyết định thay bé, ngày mai, phải liên hệ với trường học!Sau khi quyết định, cô liền tắt đèn, ôm con trai ngủ thiếp đi...--------------Gió thổi mạnh, mặc dù đêm khuya, cô cũng có thể cảm giác được bầu trời đã bị mây đen che kín.Cô đang ở đâu đây?Cô không biết, trong con đường núi nhỏ, không có đèn, không một bóng người, không có xe, chỉ có ngọn gió ác liệt thổi qua, mãi không ngừng.Cô rùng mình một cái, vòng tay che kín bản thân.Cô muốn đi ra khỏi con đường này, đi tới đường lớn đón xe.Thế nhưng càng đi, cô lại càng sợ, cuối cùng không đi được nổi nữa. Cô đầu hàng, cầm điện thoại lên, gọi đến một dãy số quen thuộc."A lô, anh Tư Viễn," Cô vừa lạnh vừa sợ, gần như là khóc, "Anh tới đón em có được không? Em sợ, em sợ lắm."Bên kia im lặng trong chốc lát, giọng nói lạnh lùng truyền ra, "Cố Bảo Bảo, cô nhớ kỹ, tôi không cần một người đàn bà lúc nào cũng chỉ biết giận dỗi. Nếu không có đứa bé, với tôi cũng không có gì ghê gớm, đàn bà tôi có thể tìm thêm, hoãn lại mấy tháng, tôi vẫn có."Sau đó, điện thoại đã bị cúp.Tít tít... Từng tiếng báo đánh sâu vào lòng cô, cả người cô run lên, mở bừng mắt ra.Hóa ra đó là mộng. Chỉ là mộng thôi!Cố Bảo Bảo thở dài, lên sân thượng, trong bóng đêm lau đi nước mắt, đốt một điếu thuốc.