Chín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố…

Chương 6: Cô có mục đích gì

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… "Em muốn cho Nhạc Nhạc đi học, còn bản thân thì muốn đi làm?"Ngồi nửa tiếng trong quán cà phê, Công Tôn Diệp cuối cùng cũng hiểu quyết định của cô.Cho Nhạc Nhạc đi học, có thể sẽ có sự trợ giúp với bệnh của bé, nhưng mà, "Em sao lại muốn đi làm?""Em..."Cô còn chưa kịp đưa ra một mớ lý do có thể thuyết phục, Công Tôn Diệp đã cắt đứt. "Em đừng nói chuyện ma quỷ gì mà nuôi sống mình và Nhạc Nhạc, anh không tin."Nói xong, hắn suy nghĩ một chút, "Công việc của em với chuyện Nhạc Nhạc tới trường anh đều có thể giải quyết, nhà anh có mở một trường quý tộc, cho Nhạc Nhạc vào đó học cũng được. Còn em..."Ánh mắt hắn bỗng chuyển lên gương mặt cô, "Nếu muốn làm việc thì tới làm trợ lý cho anh.""Em... Không", cô hốt hoảng lắc đầu, "Em không thể để Nhạc Nhạc ở ký túc trong trường học quý tộc, em cũng... không thể quay về Mỹ làm việc cùng anh.""Anh cũng về nước làm, chi nhánh ở Mỹ không cần anh tới cũng không sao cả." Hắn lại cắt đứt lời cô.Cái này... Cố Bảo Bảo âm thầm nắm chặt khăn trải bàn, không biết nên nói như thế nào."Sao vậy? Có vấn đề gì sao?" Hắn sao có thể không nhìn ra sự bối rối của cô cơ chứ."A Diệp..." Cô nhìn Nhạc Nhạc đã ngủ say trong lòng mình nói, "Em đã nộp đơn rồi, ở... ở tập đoàn Mục thị, làm chức thư ký nhỏ ở bộ hậu cần.""Em...?" Công Tôn Diệp khó có thể tin nhìn cô.Nhưng thấy cô gật đầu, "A Diệp, em... em rất muốn gặp Hoan Hoan, em muốn gặp con, nhưng... Em không thể tới Mục gia, em chỉ có thể làm cách này thôi."Dừng một chút, cô dường như hạ quyết tâm, lại nói, "Một tháng thôi, em chỉ muốn xem Hoan Hoan có sống tốt hay không, rồi em sẽ mang Nhạc Nhạc quay lại Mỹ."Chỉ một tháng sao?Vì sao hắn lại có dự cảm rất xấu?Giống như, trước mặt bọn họ là một cái hộp Pandora.Công Tôn Diệp thở dài, không nói gì thêm.Về đến nhà, Cố Bảo Bảo bắt đầu thu dọn đơn giản quần áo cho Nhạc Nhạc, Công Tôn Diệp nói có thể cho Nhạc Nhạc phá lệ mỗi ngày về nhà, cũng không ngăn trở cô tới Mục thị, cô chuẩn bị ngày mai sẽ đưa Nhạc Nhạc tới trường.Chỉ là, vừa nãy hắn tiễn cô về nhà, hắn sao lại bất chợt hỏi, "Bảo Bảo, em có nghĩ tới hay không, em rốt cuộc muốn thấy Hoan Hoan, hay là muốn thấy anh ta?"Cô chỉ muốn thấy Hoan Hoan thôi!Nhìn đôi mắt hắn, cô đáp: "A Diệp, cuộc sống trước kia, em không bao giờ nghĩ tới nữa."Trái tim cô từ lâu đã hóa thành bụi phấn, đã theo làn gió bay đi, không còn tìm lại được nữa."Ba ngày hai đêm, nếu như là duyên số..." Bỗng điện thoại trong phòng khách kêu lên, Cố Bảo Bảo ngẩn ra, vội vã ra ngoài nhận điện, là dãy số của tập đoàn Mục thị!Cả người cô chấn động, ngẩn ngơ một hồi mới cầm điện thoại lên."A lô, xin hỏi có phải cô Cố không?" Là giọng của vị trợ lý kia."Vâng, là tôi đây." Cô nắm chặt di động, mới làm cho giọng mình không run rẩy.Người trợ lý nhân sự cười, "Cô Cố, tôi rất vinh hạnh chúc mừng cô, cô đã được nhận vào công ty, giữ chức thư ký bộ hậu cần."

"Em muốn cho Nhạc Nhạc đi học, còn bản thân thì muốn đi làm?"

Ngồi nửa tiếng trong quán cà phê, Công Tôn Diệp cuối cùng cũng hiểu quyết định của cô.

Cho Nhạc Nhạc đi học, có thể sẽ có sự trợ giúp với bệnh của bé, nhưng mà, "Em sao lại muốn đi làm?"

"Em..."

Cô còn chưa kịp đưa ra một mớ lý do có thể thuyết phục, Công Tôn Diệp đã cắt đứt. "Em đừng nói chuyện ma quỷ gì mà nuôi sống mình và Nhạc Nhạc, anh không tin."

Nói xong, hắn suy nghĩ một chút, "Công việc của em với chuyện Nhạc Nhạc tới trường anh đều có thể giải quyết, nhà anh có mở một trường quý tộc, cho Nhạc Nhạc vào đó học cũng được. Còn em..."

Ánh mắt hắn bỗng chuyển lên gương mặt cô, "Nếu muốn làm việc thì tới làm trợ lý cho anh."

"Em... Không", cô hốt hoảng lắc đầu, "Em không thể để Nhạc Nhạc ở ký túc trong trường học quý tộc, em cũng... không thể quay về Mỹ làm việc cùng anh."

"Anh cũng về nước làm, chi nhánh ở Mỹ không cần anh tới cũng không sao cả." Hắn lại cắt đứt lời cô.

Cái này... Cố Bảo Bảo âm thầm nắm chặt khăn trải bàn, không biết nên nói như thế nào.

"Sao vậy? Có vấn đề gì sao?" Hắn sao có thể không nhìn ra sự bối rối của cô cơ chứ.

"A Diệp..." Cô nhìn Nhạc Nhạc đã ngủ say trong lòng mình nói, "Em đã nộp đơn rồi, ở... ở tập đoàn Mục thị, làm chức thư ký nhỏ ở bộ hậu cần."

"Em...?" Công Tôn Diệp khó có thể tin nhìn cô.

Nhưng thấy cô gật đầu, "A Diệp, em... em rất muốn gặp Hoan Hoan, em muốn gặp con, nhưng... Em không thể tới Mục gia, em chỉ có thể làm cách này thôi."

Dừng một chút, cô dường như hạ quyết tâm, lại nói, "Một tháng thôi, em chỉ muốn xem Hoan Hoan có sống tốt hay không, rồi em sẽ mang Nhạc Nhạc quay lại Mỹ."

Chỉ một tháng sao?

Vì sao hắn lại có dự cảm rất xấu?

Giống như, trước mặt bọn họ là một cái hộp Pandora.

Công Tôn Diệp thở dài, không nói gì thêm.

Về đến nhà, Cố Bảo Bảo bắt đầu thu dọn đơn giản quần áo cho Nhạc Nhạc, Công Tôn Diệp nói có thể cho Nhạc Nhạc phá lệ mỗi ngày về nhà, cũng không ngăn trở cô tới Mục thị, cô chuẩn bị ngày mai sẽ đưa Nhạc Nhạc tới trường.

Chỉ là, vừa nãy hắn tiễn cô về nhà, hắn sao lại bất chợt hỏi, "Bảo Bảo, em có nghĩ tới hay không, em rốt cuộc muốn thấy Hoan Hoan, hay là muốn thấy anh ta?"

Cô chỉ muốn thấy Hoan Hoan thôi!

Nhìn đôi mắt hắn, cô đáp: "A Diệp, cuộc sống trước kia, em không bao giờ nghĩ tới nữa."

Trái tim cô từ lâu đã hóa thành bụi phấn, đã theo làn gió bay đi, không còn tìm lại được nữa.

"Ba ngày hai đêm, nếu như là duyên số..." Bỗng điện thoại trong phòng khách kêu lên, Cố Bảo Bảo ngẩn ra, vội vã ra ngoài nhận điện, là dãy số của tập đoàn Mục thị!

Cả người cô chấn động, ngẩn ngơ một hồi mới cầm điện thoại lên.

"A lô, xin hỏi có phải cô Cố không?" Là giọng của vị trợ lý kia.

"Vâng, là tôi đây." Cô nắm chặt di động, mới làm cho giọng mình không run rẩy.

Người trợ lý nhân sự cười, "Cô Cố, tôi rất vinh hạnh chúc mừng cô, cô đã được nhận vào công ty, giữ chức thư ký bộ hậu cần."

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… "Em muốn cho Nhạc Nhạc đi học, còn bản thân thì muốn đi làm?"Ngồi nửa tiếng trong quán cà phê, Công Tôn Diệp cuối cùng cũng hiểu quyết định của cô.Cho Nhạc Nhạc đi học, có thể sẽ có sự trợ giúp với bệnh của bé, nhưng mà, "Em sao lại muốn đi làm?""Em..."Cô còn chưa kịp đưa ra một mớ lý do có thể thuyết phục, Công Tôn Diệp đã cắt đứt. "Em đừng nói chuyện ma quỷ gì mà nuôi sống mình và Nhạc Nhạc, anh không tin."Nói xong, hắn suy nghĩ một chút, "Công việc của em với chuyện Nhạc Nhạc tới trường anh đều có thể giải quyết, nhà anh có mở một trường quý tộc, cho Nhạc Nhạc vào đó học cũng được. Còn em..."Ánh mắt hắn bỗng chuyển lên gương mặt cô, "Nếu muốn làm việc thì tới làm trợ lý cho anh.""Em... Không", cô hốt hoảng lắc đầu, "Em không thể để Nhạc Nhạc ở ký túc trong trường học quý tộc, em cũng... không thể quay về Mỹ làm việc cùng anh.""Anh cũng về nước làm, chi nhánh ở Mỹ không cần anh tới cũng không sao cả." Hắn lại cắt đứt lời cô.Cái này... Cố Bảo Bảo âm thầm nắm chặt khăn trải bàn, không biết nên nói như thế nào."Sao vậy? Có vấn đề gì sao?" Hắn sao có thể không nhìn ra sự bối rối của cô cơ chứ."A Diệp..." Cô nhìn Nhạc Nhạc đã ngủ say trong lòng mình nói, "Em đã nộp đơn rồi, ở... ở tập đoàn Mục thị, làm chức thư ký nhỏ ở bộ hậu cần.""Em...?" Công Tôn Diệp khó có thể tin nhìn cô.Nhưng thấy cô gật đầu, "A Diệp, em... em rất muốn gặp Hoan Hoan, em muốn gặp con, nhưng... Em không thể tới Mục gia, em chỉ có thể làm cách này thôi."Dừng một chút, cô dường như hạ quyết tâm, lại nói, "Một tháng thôi, em chỉ muốn xem Hoan Hoan có sống tốt hay không, rồi em sẽ mang Nhạc Nhạc quay lại Mỹ."Chỉ một tháng sao?Vì sao hắn lại có dự cảm rất xấu?Giống như, trước mặt bọn họ là một cái hộp Pandora.Công Tôn Diệp thở dài, không nói gì thêm.Về đến nhà, Cố Bảo Bảo bắt đầu thu dọn đơn giản quần áo cho Nhạc Nhạc, Công Tôn Diệp nói có thể cho Nhạc Nhạc phá lệ mỗi ngày về nhà, cũng không ngăn trở cô tới Mục thị, cô chuẩn bị ngày mai sẽ đưa Nhạc Nhạc tới trường.Chỉ là, vừa nãy hắn tiễn cô về nhà, hắn sao lại bất chợt hỏi, "Bảo Bảo, em có nghĩ tới hay không, em rốt cuộc muốn thấy Hoan Hoan, hay là muốn thấy anh ta?"Cô chỉ muốn thấy Hoan Hoan thôi!Nhìn đôi mắt hắn, cô đáp: "A Diệp, cuộc sống trước kia, em không bao giờ nghĩ tới nữa."Trái tim cô từ lâu đã hóa thành bụi phấn, đã theo làn gió bay đi, không còn tìm lại được nữa."Ba ngày hai đêm, nếu như là duyên số..." Bỗng điện thoại trong phòng khách kêu lên, Cố Bảo Bảo ngẩn ra, vội vã ra ngoài nhận điện, là dãy số của tập đoàn Mục thị!Cả người cô chấn động, ngẩn ngơ một hồi mới cầm điện thoại lên."A lô, xin hỏi có phải cô Cố không?" Là giọng của vị trợ lý kia."Vâng, là tôi đây." Cô nắm chặt di động, mới làm cho giọng mình không run rẩy.Người trợ lý nhân sự cười, "Cô Cố, tôi rất vinh hạnh chúc mừng cô, cô đã được nhận vào công ty, giữ chức thư ký bộ hậu cần."

Chương 6: Cô có mục đích gì