Chín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố…

Chương 15: Nhạc Nhạc là ai

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… "Việc gấp?" Hắn đẩy cô, "Em nói cho tôi đã, dùng tên giả, ngụy trang vào công ty, rốt cuộc em muốn làm gì?""Tôi...""Ba ngày hai đêm, nếu..." Chưa kịp nói, điện thoại trong túi sách vang lên.Vừa vặn mượn cớ trốn tránh vấn đề của hắn, cô vội vã cầm điện thoại, là Công Tôn Diệp: "Bảo Bảo," hắn ở bên kia nói: "Em với Nhạc Nhạc ở nhà à? Anh tới đón hai người đi ăn tối nhé."Cố Bảo Bảo sửng sốt, "Em... Em chưa tới trường...""Cái gì?" Giọng Công Tôn Diệp liền thay đổi, "Anh tới trường ngay đây, giáo viên nói Nhạc Nhạc đã về rồi mà! Anh tưởng là em đi đón nó!"Chuyện này thật không phải đùa, Cố Bảo Bảo cũng không quản được Mục Tư Viễn có ở bên cạnh hay không, cầm áo khoác chạy đi."Tôi về trước, tôi..." Cô sốt ruột nói không nên lời."Em đừng vội!" Công Tôn Diệp khẩn trương nói: "Anh lập tức tới chỗ hai người!"Cúp điện thoại, Cố Bảo Bảo nhanh như gió ra đường vẫy một chiếc taxi.Bỗng nhiên, xe Mục Tư Viễn dừng ở trước mặt cô, hắn quay cửa xe xuống, cơ hồ là ra lệnh: "Lên xe."Cố Bảo Bảo lắc đầu, "Tôi giờ có việc gấp, về vấn đề của anh, sau này tôi sẽ trả lời.""Lên xe!" Hắn dường như không có nghe được lời cô nói, tiếp tục ra lệnh.Đúng lúc một chiếc taxi tới, Cố Bảo Bảo không có để ý tới hắn, đi thẳng tới chỗ xe đó.Mục Tư Viễn xuống xe ngăn Cố Bảo Bảo lại, hắn không nói gì cả, chỉ ôm ngang cô nhét vào trong xe."Này, anh...!""Đi đâu, tôi đưa em đi!" Hắn đóng cửa xe cái "rầm", lạnh lùng nói.Có thể nhìn ra là hắn đang cực lực áp chế cơn giận của mình.Cố Bảo Bảo biết, lúc này hắn sẽ không nghe người bên cạnh nói cái gì, cô cũng không muốn lãng phí thời gian với hắn, "Tới đường Lê Hoa."Cách nơi cô ở có hai con đường, sau khi xuống xe, cô có thể thuê ô tô đi về."Ba ngày hai đêm, nếu duyên số..." Xe khởi động không lâu, Công Tôn Diệp lại gọi điện thoại tới, giọng điệu có vẻ buông lỏng và vui mừng, "Bảo Bảo, tìm được Nhạc Nhạc rồi, không ngờ là nó lại tới công ty anh.""Ở công ty anh?" Lẽ nào Nhạc Nhạc muốn đi tìm hắn?"Đúng vậy, anh đã đưa nó lên xe rồi, em đừng gấp, anh lập tức đưa nó về."Cố Bảo Bảo gật đầu, "Cám ơn anh, em... Em có thể nói chuyện với Nhạc Nhạc được không?"Công Tôn Diệp sửng sốt, lập tức hiểu tâm tình của cô, "Bảo Bảo em yên tâm, bé rất khỏe.""Được rồi." Cố Bảo Bảo nén nước mắt cúp điện thoại, cô biết Nhạc Nhạc sẽ không nói chuyện với người khác, cô hỏi vậy chỉ là muốn trấn an nội tâm lo lắng của mình thôi."Nhạc Nhạc?" Bỗng nhiên, trong xe yên tĩnh, hắn thốt lên hai từ này, mang theo sự nghi ngờ sâu đậm làm cho cô hết hồn.Cô muốn giả vờ như không có nghe thấy, song hắn lại hỏi lại: "Nhạc Nhạc là ai?"

"Việc gấp?" Hắn đẩy cô, "Em nói cho tôi đã, dùng tên giả, ngụy trang vào công ty, rốt cuộc em muốn làm gì?"

"Tôi..."

"Ba ngày hai đêm, nếu..." Chưa kịp nói, điện thoại trong túi sách vang lên.

Vừa vặn mượn cớ trốn tránh vấn đề của hắn, cô vội vã cầm điện thoại, là Công Tôn Diệp: "Bảo Bảo," hắn ở bên kia nói: "Em với Nhạc Nhạc ở nhà à? Anh tới đón hai người đi ăn tối nhé."

Cố Bảo Bảo sửng sốt, "Em... Em chưa tới trường..."

"Cái gì?" Giọng Công Tôn Diệp liền thay đổi, "Anh tới trường ngay đây, giáo viên nói Nhạc Nhạc đã về rồi mà! Anh tưởng là em đi đón nó!"

Chuyện này thật không phải đùa, Cố Bảo Bảo cũng không quản được Mục Tư Viễn có ở bên cạnh hay không, cầm áo khoác chạy đi.

"Tôi về trước, tôi..." Cô sốt ruột nói không nên lời.

"Em đừng vội!" Công Tôn Diệp khẩn trương nói: "Anh lập tức tới chỗ hai người!"

Cúp điện thoại, Cố Bảo Bảo nhanh như gió ra đường vẫy một chiếc taxi.

Bỗng nhiên, xe Mục Tư Viễn dừng ở trước mặt cô, hắn quay cửa xe xuống, cơ hồ là ra lệnh: "Lên xe."

Cố Bảo Bảo lắc đầu, "Tôi giờ có việc gấp, về vấn đề của anh, sau này tôi sẽ trả lời."

"Lên xe!" Hắn dường như không có nghe được lời cô nói, tiếp tục ra lệnh.

Đúng lúc một chiếc taxi tới, Cố Bảo Bảo không có để ý tới hắn, đi thẳng tới chỗ xe đó.

Mục Tư Viễn xuống xe ngăn Cố Bảo Bảo lại, hắn không nói gì cả, chỉ ôm ngang cô nhét vào trong xe.

"Này, anh...!"

"Đi đâu, tôi đưa em đi!" Hắn đóng cửa xe cái "rầm", lạnh lùng nói.

Có thể nhìn ra là hắn đang cực lực áp chế cơn giận của mình.

Cố Bảo Bảo biết, lúc này hắn sẽ không nghe người bên cạnh nói cái gì, cô cũng không muốn lãng phí thời gian với hắn, "Tới đường Lê Hoa."

Cách nơi cô ở có hai con đường, sau khi xuống xe, cô có thể thuê ô tô đi về.

"Ba ngày hai đêm, nếu duyên số..." Xe khởi động không lâu, Công Tôn Diệp lại gọi điện thoại tới, giọng điệu có vẻ buông lỏng và vui mừng, "Bảo Bảo, tìm được Nhạc Nhạc rồi, không ngờ là nó lại tới công ty anh."

"Ở công ty anh?" Lẽ nào Nhạc Nhạc muốn đi tìm hắn?

"Đúng vậy, anh đã đưa nó lên xe rồi, em đừng gấp, anh lập tức đưa nó về."

Cố Bảo Bảo gật đầu, "Cám ơn anh, em... Em có thể nói chuyện với Nhạc Nhạc được không?"

Công Tôn Diệp sửng sốt, lập tức hiểu tâm tình của cô, "Bảo Bảo em yên tâm, bé rất khỏe."

"Được rồi." Cố Bảo Bảo nén nước mắt cúp điện thoại, cô biết Nhạc Nhạc sẽ không nói chuyện với người khác, cô hỏi vậy chỉ là muốn trấn an nội tâm lo lắng của mình thôi.

"Nhạc Nhạc?" Bỗng nhiên, trong xe yên tĩnh, hắn thốt lên hai từ này, mang theo sự nghi ngờ sâu đậm làm cho cô hết hồn.

Cô muốn giả vờ như không có nghe thấy, song hắn lại hỏi lại: "Nhạc Nhạc là ai?"

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… "Việc gấp?" Hắn đẩy cô, "Em nói cho tôi đã, dùng tên giả, ngụy trang vào công ty, rốt cuộc em muốn làm gì?""Tôi...""Ba ngày hai đêm, nếu..." Chưa kịp nói, điện thoại trong túi sách vang lên.Vừa vặn mượn cớ trốn tránh vấn đề của hắn, cô vội vã cầm điện thoại, là Công Tôn Diệp: "Bảo Bảo," hắn ở bên kia nói: "Em với Nhạc Nhạc ở nhà à? Anh tới đón hai người đi ăn tối nhé."Cố Bảo Bảo sửng sốt, "Em... Em chưa tới trường...""Cái gì?" Giọng Công Tôn Diệp liền thay đổi, "Anh tới trường ngay đây, giáo viên nói Nhạc Nhạc đã về rồi mà! Anh tưởng là em đi đón nó!"Chuyện này thật không phải đùa, Cố Bảo Bảo cũng không quản được Mục Tư Viễn có ở bên cạnh hay không, cầm áo khoác chạy đi."Tôi về trước, tôi..." Cô sốt ruột nói không nên lời."Em đừng vội!" Công Tôn Diệp khẩn trương nói: "Anh lập tức tới chỗ hai người!"Cúp điện thoại, Cố Bảo Bảo nhanh như gió ra đường vẫy một chiếc taxi.Bỗng nhiên, xe Mục Tư Viễn dừng ở trước mặt cô, hắn quay cửa xe xuống, cơ hồ là ra lệnh: "Lên xe."Cố Bảo Bảo lắc đầu, "Tôi giờ có việc gấp, về vấn đề của anh, sau này tôi sẽ trả lời.""Lên xe!" Hắn dường như không có nghe được lời cô nói, tiếp tục ra lệnh.Đúng lúc một chiếc taxi tới, Cố Bảo Bảo không có để ý tới hắn, đi thẳng tới chỗ xe đó.Mục Tư Viễn xuống xe ngăn Cố Bảo Bảo lại, hắn không nói gì cả, chỉ ôm ngang cô nhét vào trong xe."Này, anh...!""Đi đâu, tôi đưa em đi!" Hắn đóng cửa xe cái "rầm", lạnh lùng nói.Có thể nhìn ra là hắn đang cực lực áp chế cơn giận của mình.Cố Bảo Bảo biết, lúc này hắn sẽ không nghe người bên cạnh nói cái gì, cô cũng không muốn lãng phí thời gian với hắn, "Tới đường Lê Hoa."Cách nơi cô ở có hai con đường, sau khi xuống xe, cô có thể thuê ô tô đi về."Ba ngày hai đêm, nếu duyên số..." Xe khởi động không lâu, Công Tôn Diệp lại gọi điện thoại tới, giọng điệu có vẻ buông lỏng và vui mừng, "Bảo Bảo, tìm được Nhạc Nhạc rồi, không ngờ là nó lại tới công ty anh.""Ở công ty anh?" Lẽ nào Nhạc Nhạc muốn đi tìm hắn?"Đúng vậy, anh đã đưa nó lên xe rồi, em đừng gấp, anh lập tức đưa nó về."Cố Bảo Bảo gật đầu, "Cám ơn anh, em... Em có thể nói chuyện với Nhạc Nhạc được không?"Công Tôn Diệp sửng sốt, lập tức hiểu tâm tình của cô, "Bảo Bảo em yên tâm, bé rất khỏe.""Được rồi." Cố Bảo Bảo nén nước mắt cúp điện thoại, cô biết Nhạc Nhạc sẽ không nói chuyện với người khác, cô hỏi vậy chỉ là muốn trấn an nội tâm lo lắng của mình thôi."Nhạc Nhạc?" Bỗng nhiên, trong xe yên tĩnh, hắn thốt lên hai từ này, mang theo sự nghi ngờ sâu đậm làm cho cô hết hồn.Cô muốn giả vờ như không có nghe thấy, song hắn lại hỏi lại: "Nhạc Nhạc là ai?"

Chương 15: Nhạc Nhạc là ai