Chín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố…

Chương 23: Không ngờ lại gặp hắn

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… Đi theo Mục Tư Viễn vào hội trường, Cố Bảo Bảo mới biết rằng đây là một bữa tiệc sinh nhật.Thế nhưng vòng vo nửa ngày cũng không gặp được nhân vật chính, ngược lại thấy không ít phóng viên."Anh, anh tới rồi." Lại còn đung phải Mục Sơ Hàn."Anh nói anh có bạn gái, hóa ra là cô ta à." Mục Sơ Hàn liếc cô một cái, trong mắt không chút che dấu toát ra sự chán ghét.Cố Bảo Bảo cúi đầu không nói, thực sự không biết có thể nói cái gì.Song, Mục Tư Viễn chợt ôm vai cô, nói với Mục Sơ Hàn: "Sao vậy, không được sao? Anh cảm thấy mang theo cô ấy cũng không có gì là mất mặt cả."Cố Bảo Bảo quả thực được sủng ái mà lo sợ, ngạc nhiên nhìn hắn, không tin được câu đó là từ miệng hắn thốt ra.Qua nhiều năm như vậy, mặc dù bọn họ chưa từng cùng xuất hiện ở nơi công cộng, nhưng đều là cô tử triền lạn đả, chưa có lần nào là hắn cam tâm tình nguyện cả."Anh, sao anh...?" Mục Sơ Hàn hiển nhiên cũng giật mình không kém.Mục Tư Viễn nhếch môi cười, "Anh cái gì mà anh? Hai người chắc là đã lâu không gặp rồi hả? Vừa lúc có thể tâm sự với nhau!"Nói rồi, hắn đẩy Cố Bảo Bảo tới bên cạnh cô em, còn mình thì đi thẳng."Tôi với cô không có chuyện gì để nói cả!"Mục Sơ Hàn trợn mắt nhìn cô, "Tôi nhắc lại lần cuối, đừng có đánh chủ ý gì với anh trai tôi, người phụ nữ trong lòng anh ấy chắc hẳn cô còn rõ hơn tôi!" Nói rồi hất đầu đi.Cố Bảo Bảo buồn bã nhìn bóng lưng cô ấy, Sơ Hàn, từ ban đầu... Đã không thích cô."Bảo Bảo!" Trong lúc hoảng hốt, bất chợt có người gọi cô.Cô nghi hoặc quay lại thì thấy một người đàn ông cao lớn, ăn bận cầu kì nhìn cô cười."Anh là...?" Hắn là ai vậy, sao lại dùng từ ngữ thân thiết như thế gọi cô."Bảo Bảo, em không nhận ra anh sao?"Hắn tiến lên ôm vai cô, cao hứng nói: "Anh là Thân Văn Hạo đây, người ngồi cùng bàn lớp 189, giúp em làm đề tài số học, sau lại ra nước ngoài ấy..."Thân Văn Hạo, đề tài số học... Trong đầu cô chợt hiện lên một bóng dáng lùn tịt mơ hồ, hoàn toàn không liên quan gì tới anh chàng đẹp trai cao to trước mặt này...Nhưng nhìn kỹ lại thì, mặt mũi dường như có phần tương tự.Người ta không phải nói con gái mười tám thay đổi sao? Hắn dường như là chín chín bảy mươi hai thay đổi thì phải!"Bảo Bảo," Sự xa lạ của cô cũng không ngăn cản sự nhiệt tình của hắn, "Em khỏe chưa? Hôm qua lúc ở bệnh viện ra ngoài mua thuốc lá quay về đã không thấy em rồi. Ạnh còn đang nghĩ phải làm sao để tìm em đấy, không ngờ lại gặp em ở đây!"Cố Bảo Bảo ngẩn ra, "Hôm qua người đụng em đấy... Là anh?"Thân Văn Hạo giơ tay kêu oan, "Hôm qua người vượt đèn đỏ là em nhé, nếu không phải anh nhanh mắt thì thật sự đã đụng phải em rồi!"Nhìn dáng điệu tức cười của hắn, cảm giác quen thuộc liền quay về, Cố Bảo Bảo không chút nghi ngờ thân phận hắn, vẫn còn nhớ hồi cấp hai hắn thích để hai tay lên đầu giả vờ làm con thỏ rồi ra quậy cô.Trong lúc nói chuyện, bản nhạc liền vang lên, trên sàn nhảy giữa hoa viên lấp lánh những ánh đèn rực rỡ.Thân Văn Hạo giơ tay ra với cô: "Bảo Bảo, mời em nhảy một điệu nhé!"

Đi theo Mục Tư Viễn vào hội trường, Cố Bảo Bảo mới biết rằng đây là một bữa tiệc sinh nhật.

Thế nhưng vòng vo nửa ngày cũng không gặp được nhân vật chính, ngược lại thấy không ít phóng viên.

"Anh, anh tới rồi." Lại còn đung phải Mục Sơ Hàn.

"Anh nói anh có bạn gái, hóa ra là cô ta à." Mục Sơ Hàn liếc cô một cái, trong mắt không chút che dấu toát ra sự chán ghét.

Cố Bảo Bảo cúi đầu không nói, thực sự không biết có thể nói cái gì.

Song, Mục Tư Viễn chợt ôm vai cô, nói với Mục Sơ Hàn: "Sao vậy, không được sao? Anh cảm thấy mang theo cô ấy cũng không có gì là mất mặt cả."

Cố Bảo Bảo quả thực được sủng ái mà lo sợ, ngạc nhiên nhìn hắn, không tin được câu đó là từ miệng hắn thốt ra.

Qua nhiều năm như vậy, mặc dù bọn họ chưa từng cùng xuất hiện ở nơi công cộng, nhưng đều là cô tử triền lạn đả, chưa có lần nào là hắn cam tâm tình nguyện cả.

"Anh, sao anh...?" Mục Sơ Hàn hiển nhiên cũng giật mình không kém.

Mục Tư Viễn nhếch môi cười, "Anh cái gì mà anh? Hai người chắc là đã lâu không gặp rồi hả? Vừa lúc có thể tâm sự với nhau!"

Nói rồi, hắn đẩy Cố Bảo Bảo tới bên cạnh cô em, còn mình thì đi thẳng.

"Tôi với cô không có chuyện gì để nói cả!"

Mục Sơ Hàn trợn mắt nhìn cô, "Tôi nhắc lại lần cuối, đừng có đánh chủ ý gì với anh trai tôi, người phụ nữ trong lòng anh ấy chắc hẳn cô còn rõ hơn tôi!" Nói rồi hất đầu đi.

Cố Bảo Bảo buồn bã nhìn bóng lưng cô ấy, Sơ Hàn, từ ban đầu... Đã không thích cô.

"Bảo Bảo!" Trong lúc hoảng hốt, bất chợt có người gọi cô.

Cô nghi hoặc quay lại thì thấy một người đàn ông cao lớn, ăn bận cầu kì nhìn cô cười.

"Anh là...?" Hắn là ai vậy, sao lại dùng từ ngữ thân thiết như thế gọi cô.

"Bảo Bảo, em không nhận ra anh sao?"

Hắn tiến lên ôm vai cô, cao hứng nói: "Anh là Thân Văn Hạo đây, người ngồi cùng bàn lớp 189, giúp em làm đề tài số học, sau lại ra nước ngoài ấy..."

Thân Văn Hạo, đề tài số học... Trong đầu cô chợt hiện lên một bóng dáng lùn tịt mơ hồ, hoàn toàn không liên quan gì tới anh chàng đẹp trai cao to trước mặt này...

Nhưng nhìn kỹ lại thì, mặt mũi dường như có phần tương tự.

Người ta không phải nói con gái mười tám thay đổi sao? Hắn dường như là chín chín bảy mươi hai thay đổi thì phải!

"Bảo Bảo," Sự xa lạ của cô cũng không ngăn cản sự nhiệt tình của hắn, "Em khỏe chưa? Hôm qua lúc ở bệnh viện ra ngoài mua thuốc lá quay về đã không thấy em rồi. Ạnh còn đang nghĩ phải làm sao để tìm em đấy, không ngờ lại gặp em ở đây!"

Cố Bảo Bảo ngẩn ra, "Hôm qua người đụng em đấy... Là anh?"

Thân Văn Hạo giơ tay kêu oan, "Hôm qua người vượt đèn đỏ là em nhé, nếu không phải anh nhanh mắt thì thật sự đã đụng phải em rồi!"

Nhìn dáng điệu tức cười của hắn, cảm giác quen thuộc liền quay về, Cố Bảo Bảo không chút nghi ngờ thân phận hắn, vẫn còn nhớ hồi cấp hai hắn thích để hai tay lên đầu giả vờ làm con thỏ rồi ra quậy cô.

Trong lúc nói chuyện, bản nhạc liền vang lên, trên sàn nhảy giữa hoa viên lấp lánh những ánh đèn rực rỡ.

Thân Văn Hạo giơ tay ra với cô: "Bảo Bảo, mời em nhảy một điệu nhé!"

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… Đi theo Mục Tư Viễn vào hội trường, Cố Bảo Bảo mới biết rằng đây là một bữa tiệc sinh nhật.Thế nhưng vòng vo nửa ngày cũng không gặp được nhân vật chính, ngược lại thấy không ít phóng viên."Anh, anh tới rồi." Lại còn đung phải Mục Sơ Hàn."Anh nói anh có bạn gái, hóa ra là cô ta à." Mục Sơ Hàn liếc cô một cái, trong mắt không chút che dấu toát ra sự chán ghét.Cố Bảo Bảo cúi đầu không nói, thực sự không biết có thể nói cái gì.Song, Mục Tư Viễn chợt ôm vai cô, nói với Mục Sơ Hàn: "Sao vậy, không được sao? Anh cảm thấy mang theo cô ấy cũng không có gì là mất mặt cả."Cố Bảo Bảo quả thực được sủng ái mà lo sợ, ngạc nhiên nhìn hắn, không tin được câu đó là từ miệng hắn thốt ra.Qua nhiều năm như vậy, mặc dù bọn họ chưa từng cùng xuất hiện ở nơi công cộng, nhưng đều là cô tử triền lạn đả, chưa có lần nào là hắn cam tâm tình nguyện cả."Anh, sao anh...?" Mục Sơ Hàn hiển nhiên cũng giật mình không kém.Mục Tư Viễn nhếch môi cười, "Anh cái gì mà anh? Hai người chắc là đã lâu không gặp rồi hả? Vừa lúc có thể tâm sự với nhau!"Nói rồi, hắn đẩy Cố Bảo Bảo tới bên cạnh cô em, còn mình thì đi thẳng."Tôi với cô không có chuyện gì để nói cả!"Mục Sơ Hàn trợn mắt nhìn cô, "Tôi nhắc lại lần cuối, đừng có đánh chủ ý gì với anh trai tôi, người phụ nữ trong lòng anh ấy chắc hẳn cô còn rõ hơn tôi!" Nói rồi hất đầu đi.Cố Bảo Bảo buồn bã nhìn bóng lưng cô ấy, Sơ Hàn, từ ban đầu... Đã không thích cô."Bảo Bảo!" Trong lúc hoảng hốt, bất chợt có người gọi cô.Cô nghi hoặc quay lại thì thấy một người đàn ông cao lớn, ăn bận cầu kì nhìn cô cười."Anh là...?" Hắn là ai vậy, sao lại dùng từ ngữ thân thiết như thế gọi cô."Bảo Bảo, em không nhận ra anh sao?"Hắn tiến lên ôm vai cô, cao hứng nói: "Anh là Thân Văn Hạo đây, người ngồi cùng bàn lớp 189, giúp em làm đề tài số học, sau lại ra nước ngoài ấy..."Thân Văn Hạo, đề tài số học... Trong đầu cô chợt hiện lên một bóng dáng lùn tịt mơ hồ, hoàn toàn không liên quan gì tới anh chàng đẹp trai cao to trước mặt này...Nhưng nhìn kỹ lại thì, mặt mũi dường như có phần tương tự.Người ta không phải nói con gái mười tám thay đổi sao? Hắn dường như là chín chín bảy mươi hai thay đổi thì phải!"Bảo Bảo," Sự xa lạ của cô cũng không ngăn cản sự nhiệt tình của hắn, "Em khỏe chưa? Hôm qua lúc ở bệnh viện ra ngoài mua thuốc lá quay về đã không thấy em rồi. Ạnh còn đang nghĩ phải làm sao để tìm em đấy, không ngờ lại gặp em ở đây!"Cố Bảo Bảo ngẩn ra, "Hôm qua người đụng em đấy... Là anh?"Thân Văn Hạo giơ tay kêu oan, "Hôm qua người vượt đèn đỏ là em nhé, nếu không phải anh nhanh mắt thì thật sự đã đụng phải em rồi!"Nhìn dáng điệu tức cười của hắn, cảm giác quen thuộc liền quay về, Cố Bảo Bảo không chút nghi ngờ thân phận hắn, vẫn còn nhớ hồi cấp hai hắn thích để hai tay lên đầu giả vờ làm con thỏ rồi ra quậy cô.Trong lúc nói chuyện, bản nhạc liền vang lên, trên sàn nhảy giữa hoa viên lấp lánh những ánh đèn rực rỡ.Thân Văn Hạo giơ tay ra với cô: "Bảo Bảo, mời em nhảy một điệu nhé!"

Chương 23: Không ngờ lại gặp hắn