Chín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố…
Chương 25: Hắn chưa từng bảo vệ cô
Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… Sáng sớm, trong biệt thự Mục Tư Viễn."Tổng giám đốc tập đoàn Mục thị có tình yêu mới, nữ nhân vật chính là thư kí mới hư hư thực thực...""Tiểu thiếu gia, đừng xem..." Người hầu lo lắng nhỏ giọng nói: "Tổng giám đốc sắp xuống rồi."Sau tờ báo lộ ra một cái đầu nhỏ, nín thở lắng nghe, thật sự là có tiếng bước chân xuống lầu a!"Mau mau!" Bé vội vàng đưa tờ báo cho người hầu, mình thì ngồi nghiêm chỉnh."Ba sớm!" Khi Mục Tư Viễn ngồi xuống bàn ăn, bé liền cao giọng hô.Mục Tư Viễn khẽ gật đầu, bộ mặt cương nghị dường như trở nên nhu hòa."Hôm nay là cuối tuần, con có thu xếp gì không?" Hắn rất khách quan hỏi, đây là một trong những phương thức giáo dục tinh anh của hắn.Mục Hà Hoan nghiêng đầu nhỏ nhìn hắn: "Sáng hôm nay con muốn tới nhà ông nội, chiều thì đi học toán."Trong lúc nói, trong đầu có hơi rối ren bởi bé đã lâm thời thay đổi chủ ý, nhưng tuyệt đối sẽ không để ba biết đâu.Thấy ba gật đầu, bé vội vàng hỏi: "Vậy hôm nay ba có sắp xếp gì không ạ?"Hắn? Mục Tư Viễn nhếch môi, hắn chắc là sẽ tới văn phòng... Xem kịch vui.**********************Cố Bảo Bảo rửa mặt cho Nhạc Nhạc, nhìn cậu ăn sáng xong mới nói: "Nhạc Nhạc, hôm nay là cuối tuần, mẹ đưa con đi chơi nhé, được không?"Nhạc Nhạc nhìn cô, không nói tiếng nào. Bé chính là như thế, không đồng ý mà cũng không tán thành.Cố Bảo Bảo đau lòng ôm bé, đi ra cửa.Thế mà vừa mở cửa đã thấy Công Tôn Diệp, giơ tay đang chuẩn bị gõ cửa."A Diệp?""Tối qua đã xảy ra chuyện gì vậy?" Công Tôn Diệp kín đáo đưa tờ báo trong tay cho cô.Cô nghi hoặc thả Nhạc Nhạc xuống, mở báo ra xem, trên đó đăng ảnh chụp giữa cô và Mục Tư Viễn, mà trong hình là lúc bọn họ đang môi kề môi..."Hai người gặp nhau lúc nào, lại còn tình cũ quay lại?" Công Tôn Diệp xem ra rất tức giận, đóng phịch cửa lại ra ngồi trên ghế."Không, không phải vậy."Cố Bảo Bảo gấp gáp lắc đầu, chuyện cũng không giống như báo chí đã viết!Tối hôm qua hắn đột nhiên hôn cô, đèn huỳnh quang cũng nổi lên bốn phía, dường như tất cả ký giả đều xông tới chụp liên hồi bọn họ.Cô cứ như bị dọa, thế nhưng mặc kệ cô giãy dụa thế nào thì Mục Tư Viễn cũng không buông tay.Về sau là Thân Văn Hạo xông lên trước kéo bọn họ ra, mang theo cô chạy khỏi bữa tiệc."Mau lên xe, "Thân Văn Hạo dường như rất có kinh nghiệm với những lần như thế này, hắn vội vàng mở cửa xe, lo lắng đám ký giả sẽ đuổi theo. Cố Bảo Bảo gật đầu, mắt nhìn về phía sau."Em nhìn gì thế?" Thân Văn Hạo hỏi, nhưng lập tức lại hiểu được, nói nhanh: "Anh ta sẽ không tới đâu."Cô ngơ ngác nhìn hắn, ngây ngô hỏi: "Vì sao?"Thân Văn Hạo nhìn cửa chính hoa viên, lông mày nhíu lại nhưng không trả lời, chỉ khởi động xe đưa cô đi.
Sáng sớm, trong biệt thự Mục Tư Viễn.
"Tổng giám đốc tập đoàn Mục thị có tình yêu mới, nữ nhân vật chính là thư kí mới hư hư thực thực..."
"Tiểu thiếu gia, đừng xem..." Người hầu lo lắng nhỏ giọng nói: "Tổng giám đốc sắp xuống rồi."
Sau tờ báo lộ ra một cái đầu nhỏ, nín thở lắng nghe, thật sự là có tiếng bước chân xuống lầu a!
"Mau mau!" Bé vội vàng đưa tờ báo cho người hầu, mình thì ngồi nghiêm chỉnh.
"Ba sớm!" Khi Mục Tư Viễn ngồi xuống bàn ăn, bé liền cao giọng hô.
Mục Tư Viễn khẽ gật đầu, bộ mặt cương nghị dường như trở nên nhu hòa.
"Hôm nay là cuối tuần, con có thu xếp gì không?" Hắn rất khách quan hỏi, đây là một trong những phương thức giáo dục tinh anh của hắn.
Mục Hà Hoan nghiêng đầu nhỏ nhìn hắn: "Sáng hôm nay con muốn tới nhà ông nội, chiều thì đi học toán."
Trong lúc nói, trong đầu có hơi rối ren bởi bé đã lâm thời thay đổi chủ ý, nhưng tuyệt đối sẽ không để ba biết đâu.
Thấy ba gật đầu, bé vội vàng hỏi: "Vậy hôm nay ba có sắp xếp gì không ạ?"
Hắn? Mục Tư Viễn nhếch môi, hắn chắc là sẽ tới văn phòng... Xem kịch vui.
**********************
Cố Bảo Bảo rửa mặt cho Nhạc Nhạc, nhìn cậu ăn sáng xong mới nói: "Nhạc Nhạc, hôm nay là cuối tuần, mẹ đưa con đi chơi nhé, được không?"
Nhạc Nhạc nhìn cô, không nói tiếng nào. Bé chính là như thế, không đồng ý mà cũng không tán thành.
Cố Bảo Bảo đau lòng ôm bé, đi ra cửa.
Thế mà vừa mở cửa đã thấy Công Tôn Diệp, giơ tay đang chuẩn bị gõ cửa.
"A Diệp?"
"Tối qua đã xảy ra chuyện gì vậy?" Công Tôn Diệp kín đáo đưa tờ báo trong tay cho cô.
Cô nghi hoặc thả Nhạc Nhạc xuống, mở báo ra xem, trên đó đăng ảnh chụp giữa cô và Mục Tư Viễn, mà trong hình là lúc bọn họ đang môi kề môi...
"Hai người gặp nhau lúc nào, lại còn tình cũ quay lại?" Công Tôn Diệp xem ra rất tức giận, đóng phịch cửa lại ra ngồi trên ghế.
"Không, không phải vậy."
Cố Bảo Bảo gấp gáp lắc đầu, chuyện cũng không giống như báo chí đã viết!
Tối hôm qua hắn đột nhiên hôn cô, đèn huỳnh quang cũng nổi lên bốn phía, dường như tất cả ký giả đều xông tới chụp liên hồi bọn họ.
Cô cứ như bị dọa, thế nhưng mặc kệ cô giãy dụa thế nào thì Mục Tư Viễn cũng không buông tay.
Về sau là Thân Văn Hạo xông lên trước kéo bọn họ ra, mang theo cô chạy khỏi bữa tiệc.
"Mau lên xe, "Thân Văn Hạo dường như rất có kinh nghiệm với những lần như thế này, hắn vội vàng mở cửa xe, lo lắng đám ký giả sẽ đuổi theo. Cố Bảo Bảo gật đầu, mắt nhìn về phía sau.
"Em nhìn gì thế?" Thân Văn Hạo hỏi, nhưng lập tức lại hiểu được, nói nhanh: "Anh ta sẽ không tới đâu."
Cô ngơ ngác nhìn hắn, ngây ngô hỏi: "Vì sao?"
Thân Văn Hạo nhìn cửa chính hoa viên, lông mày nhíu lại nhưng không trả lời, chỉ khởi động xe đưa cô đi.
Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… Sáng sớm, trong biệt thự Mục Tư Viễn."Tổng giám đốc tập đoàn Mục thị có tình yêu mới, nữ nhân vật chính là thư kí mới hư hư thực thực...""Tiểu thiếu gia, đừng xem..." Người hầu lo lắng nhỏ giọng nói: "Tổng giám đốc sắp xuống rồi."Sau tờ báo lộ ra một cái đầu nhỏ, nín thở lắng nghe, thật sự là có tiếng bước chân xuống lầu a!"Mau mau!" Bé vội vàng đưa tờ báo cho người hầu, mình thì ngồi nghiêm chỉnh."Ba sớm!" Khi Mục Tư Viễn ngồi xuống bàn ăn, bé liền cao giọng hô.Mục Tư Viễn khẽ gật đầu, bộ mặt cương nghị dường như trở nên nhu hòa."Hôm nay là cuối tuần, con có thu xếp gì không?" Hắn rất khách quan hỏi, đây là một trong những phương thức giáo dục tinh anh của hắn.Mục Hà Hoan nghiêng đầu nhỏ nhìn hắn: "Sáng hôm nay con muốn tới nhà ông nội, chiều thì đi học toán."Trong lúc nói, trong đầu có hơi rối ren bởi bé đã lâm thời thay đổi chủ ý, nhưng tuyệt đối sẽ không để ba biết đâu.Thấy ba gật đầu, bé vội vàng hỏi: "Vậy hôm nay ba có sắp xếp gì không ạ?"Hắn? Mục Tư Viễn nhếch môi, hắn chắc là sẽ tới văn phòng... Xem kịch vui.**********************Cố Bảo Bảo rửa mặt cho Nhạc Nhạc, nhìn cậu ăn sáng xong mới nói: "Nhạc Nhạc, hôm nay là cuối tuần, mẹ đưa con đi chơi nhé, được không?"Nhạc Nhạc nhìn cô, không nói tiếng nào. Bé chính là như thế, không đồng ý mà cũng không tán thành.Cố Bảo Bảo đau lòng ôm bé, đi ra cửa.Thế mà vừa mở cửa đã thấy Công Tôn Diệp, giơ tay đang chuẩn bị gõ cửa."A Diệp?""Tối qua đã xảy ra chuyện gì vậy?" Công Tôn Diệp kín đáo đưa tờ báo trong tay cho cô.Cô nghi hoặc thả Nhạc Nhạc xuống, mở báo ra xem, trên đó đăng ảnh chụp giữa cô và Mục Tư Viễn, mà trong hình là lúc bọn họ đang môi kề môi..."Hai người gặp nhau lúc nào, lại còn tình cũ quay lại?" Công Tôn Diệp xem ra rất tức giận, đóng phịch cửa lại ra ngồi trên ghế."Không, không phải vậy."Cố Bảo Bảo gấp gáp lắc đầu, chuyện cũng không giống như báo chí đã viết!Tối hôm qua hắn đột nhiên hôn cô, đèn huỳnh quang cũng nổi lên bốn phía, dường như tất cả ký giả đều xông tới chụp liên hồi bọn họ.Cô cứ như bị dọa, thế nhưng mặc kệ cô giãy dụa thế nào thì Mục Tư Viễn cũng không buông tay.Về sau là Thân Văn Hạo xông lên trước kéo bọn họ ra, mang theo cô chạy khỏi bữa tiệc."Mau lên xe, "Thân Văn Hạo dường như rất có kinh nghiệm với những lần như thế này, hắn vội vàng mở cửa xe, lo lắng đám ký giả sẽ đuổi theo. Cố Bảo Bảo gật đầu, mắt nhìn về phía sau."Em nhìn gì thế?" Thân Văn Hạo hỏi, nhưng lập tức lại hiểu được, nói nhanh: "Anh ta sẽ không tới đâu."Cô ngơ ngác nhìn hắn, ngây ngô hỏi: "Vì sao?"Thân Văn Hạo nhìn cửa chính hoa viên, lông mày nhíu lại nhưng không trả lời, chỉ khởi động xe đưa cô đi.