Chín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố…

Chương 27: Dùng lời nói dối che dấu trái tim đau thương

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… Mục Tư Viễn cười nhạt: "Tôi làm vậy có gì không đúng sao? Ngược lại là cô, cô sợ hãi như thế, chẳng lẽ cô chưa nói chuyện cô với tôi cho chồng cô biết?"Ánh mắt cô hỗn loạn cúi đầu, tâm tư xoay chuyển cũng không đoán được ý tứ trong lời hắn nói."Cố Bảo Bảo," Miệng hắn nhếch lên tia tiếu ý giễu cợt, "Xem ra cô thật chưa nói cho chồng cô rồi, cũng đúng thôi, nếu nói những chuyện trước đây cô làm cho anh ta biết, cô có lẽ cũng không gả đi được đâu nhỉ!""Những chuyện trước đây tôi làm...?"Mặt cô tái nhợt ngước lên, yết hầu vì những lời hắn nói mà đau đớn không nói nên lời.Nước mắt từng giọt lăn xuống giống như những bi thương sâu trong lòng thấm ra ngoài.Trái tim Mục Tư Viễn run lên, nhưng hắn lập tức cương quyết lờ đi.Vẫn là ánh mắt lạnh lùng nhìn cô: "Cố Bảo Bảo, lẽ nào cô đã quên rồi sao?"Hắn quay ra, nhìn vào trong căn phòng nghỉ ngơi kia: "Chính chỗ đó, cô cho tôi ăn cái gì? Sau đó cô lại làm gì? Không cần tôi phải nói cặn kẽ cho cô rõ chứ.""Anh..."Cố Bảo Bảo hít thở khẩn trương, tay túm lấy áo, "Anh... Biết?"Đêm đó, đêm đó rõ ràng hắn đã uống say, cô mới cho hắn anh... Sau đó hắn cũng tưởng bọn họ say rượu mất lí trí, vì sao bây giờ hắn lại nói như vậy...?"Cố Bảo Bảo!"Bỗng hắn bước tới, vóc dáng to cao bao trùm lấy cô, cô không thấy rõ mặt hắn nhưng lại cảm giác được sự tức giận đang bộc phát trong lòng hắn.Cô theo bản năng lùi lại song bị hắn giữ chặt cằm.Giọng nói lạnh lùng văng vẳng bên tai: "Thật ra tôi rất lấy làm lạ, năm đó cô tìm mọi cách leo lên giường tôi, vì sao trong nháy mắt lại có thể đi theo người đàn ông khác?"Hóa ra đây mới là vấn đề hắn quan tâm ư?Hắn cảm giác mình bị khuất nhục mới muốn đòi sự thống khoái từ cô sao? !Hốt nhiên cô thấy trái tim thật đau đớn, nước mắt cũng dần khô kiệt."Anh quan tâm ư?" Cô khó khăn nhưng bình tĩnh nói: "Tôi nếu đã biết anh không lấy tôi, lẽ nào tôi phải chờ anh cả đời sao?"Cằm đau hơn, hắn gào lên tức giận: "Cố Bảo Bảo, những lời cô đã nói thì sao? Đều là lời nói dối cả ư?""Đúng thế!"Cô cắn răng đẩy tay hắn ra: "Nhưng dựa vào cái gì anh hỏi tôi như thế? Tôi là gì của anh đây? Không sai, tôi đã từng hứa hẹn với anh, tôi có thể cam kết cả đời chờ anh, nhưng anh thì sao? Anh có từng nhìn tôi chưa?"Không, hắn sẽ không, vĩnh viễn không!Cô đè nén cảm giác run rẩy trong tim: "Mục Tư Viễn, tôi học sự khôn ngoan thôi. Tôi chỉ học... Học cách buông tay. Lẽ nào điều đó cũng không được? Điều đó cũng không được ư?""Tôi quấn lấy anh, anh không thích; bây giờ tôi không quấn lấy anh nữa, trong lòng anh cũng không thoải mái sao? Vậy anh bảo tôi phải làm thế nào? Làm thế nào?"Sắc mặt Mục Tư Viễn xanh mét, không nói được gì.

Mục Tư Viễn cười nhạt: "Tôi làm vậy có gì không đúng sao? Ngược lại là cô, cô sợ hãi như thế, chẳng lẽ cô chưa nói chuyện cô với tôi cho chồng cô biết?"

Ánh mắt cô hỗn loạn cúi đầu, tâm tư xoay chuyển cũng không đoán được ý tứ trong lời hắn nói.

"Cố Bảo Bảo," Miệng hắn nhếch lên tia tiếu ý giễu cợt, "Xem ra cô thật chưa nói cho chồng cô rồi, cũng đúng thôi, nếu nói những chuyện trước đây cô làm cho anh ta biết, cô có lẽ cũng không gả đi được đâu nhỉ!"

"Những chuyện trước đây tôi làm...?"

Mặt cô tái nhợt ngước lên, yết hầu vì những lời hắn nói mà đau đớn không nói nên lời.

Nước mắt từng giọt lăn xuống giống như những bi thương sâu trong lòng thấm ra ngoài.

Trái tim Mục Tư Viễn run lên, nhưng hắn lập tức cương quyết lờ đi.

Vẫn là ánh mắt lạnh lùng nhìn cô: "Cố Bảo Bảo, lẽ nào cô đã quên rồi sao?"

Hắn quay ra, nhìn vào trong căn phòng nghỉ ngơi kia: "Chính chỗ đó, cô cho tôi ăn cái gì? Sau đó cô lại làm gì? Không cần tôi phải nói cặn kẽ cho cô rõ chứ."

"Anh..."

Cố Bảo Bảo hít thở khẩn trương, tay túm lấy áo, "Anh... Biết?"

Đêm đó, đêm đó rõ ràng hắn đã uống say, cô mới cho hắn anh... Sau đó hắn cũng tưởng bọn họ say rượu mất lí trí, vì sao bây giờ hắn lại nói như vậy...?

"Cố Bảo Bảo!"

Bỗng hắn bước tới, vóc dáng to cao bao trùm lấy cô, cô không thấy rõ mặt hắn nhưng lại cảm giác được sự tức giận đang bộc phát trong lòng hắn.

Cô theo bản năng lùi lại song bị hắn giữ chặt cằm.

Giọng nói lạnh lùng văng vẳng bên tai: "Thật ra tôi rất lấy làm lạ, năm đó cô tìm mọi cách leo lên giường tôi, vì sao trong nháy mắt lại có thể đi theo người đàn ông khác?"

Hóa ra đây mới là vấn đề hắn quan tâm ư?

Hắn cảm giác mình bị khuất nhục mới muốn đòi sự thống khoái từ cô sao? !

Hốt nhiên cô thấy trái tim thật đau đớn, nước mắt cũng dần khô kiệt.

"Anh quan tâm ư?" Cô khó khăn nhưng bình tĩnh nói: "Tôi nếu đã biết anh không lấy tôi, lẽ nào tôi phải chờ anh cả đời sao?"

Cằm đau hơn, hắn gào lên tức giận: "Cố Bảo Bảo, những lời cô đã nói thì sao? Đều là lời nói dối cả ư?"

"Đúng thế!"

Cô cắn răng đẩy tay hắn ra: "Nhưng dựa vào cái gì anh hỏi tôi như thế? Tôi là gì của anh đây? Không sai, tôi đã từng hứa hẹn với anh, tôi có thể cam kết cả đời chờ anh, nhưng anh thì sao? Anh có từng nhìn tôi chưa?"

Không, hắn sẽ không, vĩnh viễn không!

Cô đè nén cảm giác run rẩy trong tim: "Mục Tư Viễn, tôi học sự khôn ngoan thôi. Tôi chỉ học... Học cách buông tay. Lẽ nào điều đó cũng không được? Điều đó cũng không được ư?"

"Tôi quấn lấy anh, anh không thích; bây giờ tôi không quấn lấy anh nữa, trong lòng anh cũng không thoải mái sao? Vậy anh bảo tôi phải làm thế nào? Làm thế nào?"

Sắc mặt Mục Tư Viễn xanh mét, không nói được gì.

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… Mục Tư Viễn cười nhạt: "Tôi làm vậy có gì không đúng sao? Ngược lại là cô, cô sợ hãi như thế, chẳng lẽ cô chưa nói chuyện cô với tôi cho chồng cô biết?"Ánh mắt cô hỗn loạn cúi đầu, tâm tư xoay chuyển cũng không đoán được ý tứ trong lời hắn nói."Cố Bảo Bảo," Miệng hắn nhếch lên tia tiếu ý giễu cợt, "Xem ra cô thật chưa nói cho chồng cô rồi, cũng đúng thôi, nếu nói những chuyện trước đây cô làm cho anh ta biết, cô có lẽ cũng không gả đi được đâu nhỉ!""Những chuyện trước đây tôi làm...?"Mặt cô tái nhợt ngước lên, yết hầu vì những lời hắn nói mà đau đớn không nói nên lời.Nước mắt từng giọt lăn xuống giống như những bi thương sâu trong lòng thấm ra ngoài.Trái tim Mục Tư Viễn run lên, nhưng hắn lập tức cương quyết lờ đi.Vẫn là ánh mắt lạnh lùng nhìn cô: "Cố Bảo Bảo, lẽ nào cô đã quên rồi sao?"Hắn quay ra, nhìn vào trong căn phòng nghỉ ngơi kia: "Chính chỗ đó, cô cho tôi ăn cái gì? Sau đó cô lại làm gì? Không cần tôi phải nói cặn kẽ cho cô rõ chứ.""Anh..."Cố Bảo Bảo hít thở khẩn trương, tay túm lấy áo, "Anh... Biết?"Đêm đó, đêm đó rõ ràng hắn đã uống say, cô mới cho hắn anh... Sau đó hắn cũng tưởng bọn họ say rượu mất lí trí, vì sao bây giờ hắn lại nói như vậy...?"Cố Bảo Bảo!"Bỗng hắn bước tới, vóc dáng to cao bao trùm lấy cô, cô không thấy rõ mặt hắn nhưng lại cảm giác được sự tức giận đang bộc phát trong lòng hắn.Cô theo bản năng lùi lại song bị hắn giữ chặt cằm.Giọng nói lạnh lùng văng vẳng bên tai: "Thật ra tôi rất lấy làm lạ, năm đó cô tìm mọi cách leo lên giường tôi, vì sao trong nháy mắt lại có thể đi theo người đàn ông khác?"Hóa ra đây mới là vấn đề hắn quan tâm ư?Hắn cảm giác mình bị khuất nhục mới muốn đòi sự thống khoái từ cô sao? !Hốt nhiên cô thấy trái tim thật đau đớn, nước mắt cũng dần khô kiệt."Anh quan tâm ư?" Cô khó khăn nhưng bình tĩnh nói: "Tôi nếu đã biết anh không lấy tôi, lẽ nào tôi phải chờ anh cả đời sao?"Cằm đau hơn, hắn gào lên tức giận: "Cố Bảo Bảo, những lời cô đã nói thì sao? Đều là lời nói dối cả ư?""Đúng thế!"Cô cắn răng đẩy tay hắn ra: "Nhưng dựa vào cái gì anh hỏi tôi như thế? Tôi là gì của anh đây? Không sai, tôi đã từng hứa hẹn với anh, tôi có thể cam kết cả đời chờ anh, nhưng anh thì sao? Anh có từng nhìn tôi chưa?"Không, hắn sẽ không, vĩnh viễn không!Cô đè nén cảm giác run rẩy trong tim: "Mục Tư Viễn, tôi học sự khôn ngoan thôi. Tôi chỉ học... Học cách buông tay. Lẽ nào điều đó cũng không được? Điều đó cũng không được ư?""Tôi quấn lấy anh, anh không thích; bây giờ tôi không quấn lấy anh nữa, trong lòng anh cũng không thoải mái sao? Vậy anh bảo tôi phải làm thế nào? Làm thế nào?"Sắc mặt Mục Tư Viễn xanh mét, không nói được gì.

Chương 27: Dùng lời nói dối che dấu trái tim đau thương