Chín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố…
Chương 33: Anh nói cho tôi biết, tôi sai ở đâu
Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… Cô sững sờ, còn chưa tỉnh lại thì cả người đã bị đẩy ra hành lang cầu thang cạnh khu vực pha cà phê.Cánh tay cô bị đụng mạnh vào tường, cơn đau chưa kịp truyền đến, giọng nói lạnh lùng của Mục Tư Viễn rồi vang lên: "Cô vi phạm cam kết trước đây!"-- Nếu sinh con trai, cô vĩnh viễn không thể gặp gỡ quen biết nó! Bằng không đừng trách tôi gây bất lợi với người nhà cô! --Cố Bảo Bảo thanh minh: "Tôi không có... Quen biết với con! Trong mắt con tôi chỉ là... một người cô xa lạ mà thôi!""Vậy bước tiếp theo sẽ là gì?"Trong mắt Mục Tư Viễn đầy lửa giận như muốn nuốt trọn cô: "Bước tiếp theo cô dự định làm cái gì? Nói cho nó biết thân phận thật của cô? Hay là đem chuyện này ra nói cho thiên hạ để cô danh chính ngôn thuận trở thành Mục phu nhân? Hay là, cô dự định lấy chuyện này uy h**p tôi, đòi một khoản lớn hơn?"Những lời hùng hổ hăm dọa làm Cố Bảo Bảo trong nhất thời không có lực ngăn đỡ, cô chỉ hoảng sợ lắc đầu, bị hắn từng bước ép tới góc chết, rồi lại đâm thêm một đao: "Cố Bảo Bảo, lần này cô lại muốn chơi trò gì nữa hả? Cũng không có ai có thời gian mà chơi với cô đâu!"Chơi? !Đã hơn mười năm, cô lúc nào cũng nằm trong lòng bàn tay hắn, mặc hắn bóp méo thế nào cũng được khiến cho vết thương gắn đầy, hắn lại cho rằng cô đang "chơi"?Có lẽ thương tâm đã tới tận cùng, ngược lại trở thành dũng khí vô tận, Cố Bảo Bảo âm thầm hít sâu."Mục tổng!" Cô ép mình nhìn thẳng vào mắt hắn: "Trước khi anh để tôi tới làm thư kí, chẳng lẽ không có dự liệu được tôi sẽ chạm mặt Hoan Hoan hay sao?""Cố Bảo Bảo!" Hắn cười lạnh, "Cô khỏi phải lấy hành động của tôi để chỉ trích tôi, đừng tưởng tôi không biết cô muốn làm gì!"Nói xong hắn lùi lại, giải trừ sự áp bạch trên người cô, lại dùng ánh mắt lạnh như băng như muốn lăng trì nhìn cô: "Cô muốn bù đắp gì cho Hoan Hoan hả? Xin cô hãy nhìn lại mình đi! Cô là người đã có chồng, có con, cô còn có tư cách gì yêu thương Hoan Hoan? Cô định dùng cái tình mẹ không trọn vẹn này để lưu lại ám ảnh trong lòng nó hả?"Đột nhiên, hắn thô lỗ nắm cánh tay cô, lôi cô tới căn phòng nhỏ cạnh phòng họp.Chất liệu thủy tinh đặc chế khiến cô có thể thấy rõ tình huống trong phòng họp mà không bị người bên trong phát hiện ra.Bên trong, một mình Hoan Hoan ngồi ở ghế chủ tịch, cực kì nghiêm túc lắng nghe, ghi chép, lên tiếng.Mỗi việc bé làm đều rất tốt, thật khiến người ta khó mà tin được bé mới chỉ năm tuổi!"Hoan Hoan một tuổi thì dị ứng với sữa mẹ, uống sữa tươi cũng bị nổi ban đỏ," Mục Tư Viễn thanh âm đạm mạc trước sau như một lên tiếng: "Từ bé nó chỉ ăn được cháo trắng, ba tuổi mới được có 24 cân, bước đi luôn lảo đảo!""Từ ba tuổi, mỗi ngày trừ ngủ ra thì chính là học, không có thời gian chơi đùa, nó có thể như hôm nay cô biết phải chịu khổ như thế nào không, bảo mẫu, ông nội, tôi, còn cả Tâm Du đã mất bao nhiêu tâm lực không?"Cố Bảo Bảo nước mắt đã rơi đầy mặt, "Mục Tư Viễn," Cả người cô run run, "Những cái đó đều là lỗi của tôi, đều là lỗi của tôi hay sao?"
Cô sững sờ, còn chưa tỉnh lại thì cả người đã bị đẩy ra hành lang cầu thang cạnh khu vực pha cà phê.
Cánh tay cô bị đụng mạnh vào tường, cơn đau chưa kịp truyền đến, giọng nói lạnh lùng của Mục Tư Viễn rồi vang lên: "Cô vi phạm cam kết trước đây!"
-- Nếu sinh con trai, cô vĩnh viễn không thể gặp gỡ quen biết nó! Bằng không đừng trách tôi gây bất lợi với người nhà cô! --
Cố Bảo Bảo thanh minh: "Tôi không có... Quen biết với con! Trong mắt con tôi chỉ là... một người cô xa lạ mà thôi!"
"Vậy bước tiếp theo sẽ là gì?"
Trong mắt Mục Tư Viễn đầy lửa giận như muốn nuốt trọn cô: "Bước tiếp theo cô dự định làm cái gì? Nói cho nó biết thân phận thật của cô? Hay là đem chuyện này ra nói cho thiên hạ để cô danh chính ngôn thuận trở thành Mục phu nhân? Hay là, cô dự định lấy chuyện này uy h**p tôi, đòi một khoản lớn hơn?"
Những lời hùng hổ hăm dọa làm Cố Bảo Bảo trong nhất thời không có lực ngăn đỡ, cô chỉ hoảng sợ lắc đầu, bị hắn từng bước ép tới góc chết, rồi lại đâm thêm một đao: "Cố Bảo Bảo, lần này cô lại muốn chơi trò gì nữa hả? Cũng không có ai có thời gian mà chơi với cô đâu!"
Chơi? !
Đã hơn mười năm, cô lúc nào cũng nằm trong lòng bàn tay hắn, mặc hắn bóp méo thế nào cũng được khiến cho vết thương gắn đầy, hắn lại cho rằng cô đang "chơi"?
Có lẽ thương tâm đã tới tận cùng, ngược lại trở thành dũng khí vô tận, Cố Bảo Bảo âm thầm hít sâu.
"Mục tổng!" Cô ép mình nhìn thẳng vào mắt hắn: "Trước khi anh để tôi tới làm thư kí, chẳng lẽ không có dự liệu được tôi sẽ chạm mặt Hoan Hoan hay sao?"
"Cố Bảo Bảo!" Hắn cười lạnh, "Cô khỏi phải lấy hành động của tôi để chỉ trích tôi, đừng tưởng tôi không biết cô muốn làm gì!"
Nói xong hắn lùi lại, giải trừ sự áp bạch trên người cô, lại dùng ánh mắt lạnh như băng như muốn lăng trì nhìn cô: "Cô muốn bù đắp gì cho Hoan Hoan hả? Xin cô hãy nhìn lại mình đi! Cô là người đã có chồng, có con, cô còn có tư cách gì yêu thương Hoan Hoan? Cô định dùng cái tình mẹ không trọn vẹn này để lưu lại ám ảnh trong lòng nó hả?"
Đột nhiên, hắn thô lỗ nắm cánh tay cô, lôi cô tới căn phòng nhỏ cạnh phòng họp.
Chất liệu thủy tinh đặc chế khiến cô có thể thấy rõ tình huống trong phòng họp mà không bị người bên trong phát hiện ra.
Bên trong, một mình Hoan Hoan ngồi ở ghế chủ tịch, cực kì nghiêm túc lắng nghe, ghi chép, lên tiếng.
Mỗi việc bé làm đều rất tốt, thật khiến người ta khó mà tin được bé mới chỉ năm tuổi!
"Hoan Hoan một tuổi thì dị ứng với sữa mẹ, uống sữa tươi cũng bị nổi ban đỏ," Mục Tư Viễn thanh âm đạm mạc trước sau như một lên tiếng: "Từ bé nó chỉ ăn được cháo trắng, ba tuổi mới được có 24 cân, bước đi luôn lảo đảo!"
"Từ ba tuổi, mỗi ngày trừ ngủ ra thì chính là học, không có thời gian chơi đùa, nó có thể như hôm nay cô biết phải chịu khổ như thế nào không, bảo mẫu, ông nội, tôi, còn cả Tâm Du đã mất bao nhiêu tâm lực không?"
Cố Bảo Bảo nước mắt đã rơi đầy mặt, "Mục Tư Viễn," Cả người cô run run, "Những cái đó đều là lỗi của tôi, đều là lỗi của tôi hay sao?"
Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… Cô sững sờ, còn chưa tỉnh lại thì cả người đã bị đẩy ra hành lang cầu thang cạnh khu vực pha cà phê.Cánh tay cô bị đụng mạnh vào tường, cơn đau chưa kịp truyền đến, giọng nói lạnh lùng của Mục Tư Viễn rồi vang lên: "Cô vi phạm cam kết trước đây!"-- Nếu sinh con trai, cô vĩnh viễn không thể gặp gỡ quen biết nó! Bằng không đừng trách tôi gây bất lợi với người nhà cô! --Cố Bảo Bảo thanh minh: "Tôi không có... Quen biết với con! Trong mắt con tôi chỉ là... một người cô xa lạ mà thôi!""Vậy bước tiếp theo sẽ là gì?"Trong mắt Mục Tư Viễn đầy lửa giận như muốn nuốt trọn cô: "Bước tiếp theo cô dự định làm cái gì? Nói cho nó biết thân phận thật của cô? Hay là đem chuyện này ra nói cho thiên hạ để cô danh chính ngôn thuận trở thành Mục phu nhân? Hay là, cô dự định lấy chuyện này uy h**p tôi, đòi một khoản lớn hơn?"Những lời hùng hổ hăm dọa làm Cố Bảo Bảo trong nhất thời không có lực ngăn đỡ, cô chỉ hoảng sợ lắc đầu, bị hắn từng bước ép tới góc chết, rồi lại đâm thêm một đao: "Cố Bảo Bảo, lần này cô lại muốn chơi trò gì nữa hả? Cũng không có ai có thời gian mà chơi với cô đâu!"Chơi? !Đã hơn mười năm, cô lúc nào cũng nằm trong lòng bàn tay hắn, mặc hắn bóp méo thế nào cũng được khiến cho vết thương gắn đầy, hắn lại cho rằng cô đang "chơi"?Có lẽ thương tâm đã tới tận cùng, ngược lại trở thành dũng khí vô tận, Cố Bảo Bảo âm thầm hít sâu."Mục tổng!" Cô ép mình nhìn thẳng vào mắt hắn: "Trước khi anh để tôi tới làm thư kí, chẳng lẽ không có dự liệu được tôi sẽ chạm mặt Hoan Hoan hay sao?""Cố Bảo Bảo!" Hắn cười lạnh, "Cô khỏi phải lấy hành động của tôi để chỉ trích tôi, đừng tưởng tôi không biết cô muốn làm gì!"Nói xong hắn lùi lại, giải trừ sự áp bạch trên người cô, lại dùng ánh mắt lạnh như băng như muốn lăng trì nhìn cô: "Cô muốn bù đắp gì cho Hoan Hoan hả? Xin cô hãy nhìn lại mình đi! Cô là người đã có chồng, có con, cô còn có tư cách gì yêu thương Hoan Hoan? Cô định dùng cái tình mẹ không trọn vẹn này để lưu lại ám ảnh trong lòng nó hả?"Đột nhiên, hắn thô lỗ nắm cánh tay cô, lôi cô tới căn phòng nhỏ cạnh phòng họp.Chất liệu thủy tinh đặc chế khiến cô có thể thấy rõ tình huống trong phòng họp mà không bị người bên trong phát hiện ra.Bên trong, một mình Hoan Hoan ngồi ở ghế chủ tịch, cực kì nghiêm túc lắng nghe, ghi chép, lên tiếng.Mỗi việc bé làm đều rất tốt, thật khiến người ta khó mà tin được bé mới chỉ năm tuổi!"Hoan Hoan một tuổi thì dị ứng với sữa mẹ, uống sữa tươi cũng bị nổi ban đỏ," Mục Tư Viễn thanh âm đạm mạc trước sau như một lên tiếng: "Từ bé nó chỉ ăn được cháo trắng, ba tuổi mới được có 24 cân, bước đi luôn lảo đảo!""Từ ba tuổi, mỗi ngày trừ ngủ ra thì chính là học, không có thời gian chơi đùa, nó có thể như hôm nay cô biết phải chịu khổ như thế nào không, bảo mẫu, ông nội, tôi, còn cả Tâm Du đã mất bao nhiêu tâm lực không?"Cố Bảo Bảo nước mắt đã rơi đầy mặt, "Mục Tư Viễn," Cả người cô run run, "Những cái đó đều là lỗi của tôi, đều là lỗi của tôi hay sao?"