Chín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố…
Chương 36: Cổ Tín Dương là ai
Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… Nhớ lại vẻ mặt âm trầm kia của tổng giám đốc, cô ấy giờ vẫn còn sợ, rồi nói tiếp: "Nhưng chốc lát là anh ấy lại ngẩng lên mỉm cười với tôi!"Cái này đúng là dọa người hơn a, cô ấy lúc đó cũng ngây ngẩn cả người."Tổng... Tổng giám đốc," Cô khó khăn hỏi: "Cà phê, có gì không ổn sao ạ?"Chỉ thấy ánh mắt Mục Tư Viễn trở nên có hơi mơ hồ, nhìn vô định.Một lúc lâu mới lên tiếng: "Tôi đã bỏ khẩu vị này rồi, cứ tưởng cả đời sẽ không uống nữa, cho nên cám ơn cô."Hắn không uống hương vị cà phê này nữa, là bởi vì đây là hương vị mà cô giới thiệu cho hắn sao? Hóa ra hắn vì chán ghét cô, ngay cả hương vị cà phê cũng bỏ.Cô cười xin lỗi Linda: "Tôi... Tôi cũng chỉ nói tùy tiện thôi, may là chưa gây phiền phức tới cho cô!""Cô nói gì vậy!" Linda nhướng mày, "Nhưng mà mấy ngày nay tổng giám đốc đúng là đang phiền não! Vì một bản giá sàn (cổ phiếu) mà đêm nào cũng tăng ca đến khuya!""Bản giá sàn?" Cô không nhịn được hiếu kỳ.Theo lý thuyết chuyện như vậy hẳn nên do bộ hạng mục làm mới phải, hắn làm sao mà hao tâm tốn sức tới mấy ngày? !Linda gật đầu, "Tôi xem tài liệu phiên dịch, đối thủ chủ yếu là công ty do một người Hoa mở ở Mỹ, tổng giám đốc hình như là Cổ Tín Dương gì đó, tổng giám đốc rất coi trọng chuyện này."Cổ Tín Dương! Cố Bảo Bảo sửng sốt, chuyện cũ liền quay lại.Khi đó cô đang làm trợ lý đặc biệt của Mục Tư Viễn, buổi trưa cô tới phòng làm việc của hắn lại nghe thấy tiếng tranh luận kịch liệt bên trong."Anh đừng có mơ, thứ thuộc về Mục gia, anh đừng mong cầm đi một phân!"Mục Tư Viễn nói xong, tiếng cười của một người đàn ông xa lạ vang lên, "Mục Tư Viễn, đừng nói tuyệt đối như thế, Mục Phong Minh còn đề ra điều kiện đó sao? Ai thắng ai thua, vẫn chưa biết đâu!""Cút! Cút khỏi địa bàn Mục gia!"Có thể nghe ra là Mục Tư Viễn căm thù đến tận xương tuỷ người này, tâm tình gần như mất khống chế.Chốc lát sau, cửa phòng liền mở ra, người đàn ông với vóc dáng cao lớn, khuôn mặt âm trầm đi ra ngoài.Cố Bảo Bảo nhanh chóng lui sang một bên, cảm giác hắn dùng dư quang khinh miệt nhìn cô, biến mất trong thang máy.Về sau cô mới biết người kia là Cổ Tín Dương, cô không rõ lắm thân phận hắn, chỉ biết hắn một mực tranh đua quyền nắm giữ tập đoàn Mục thị với Mục Tư Viễn.Không nghĩ tới qua mấy năm này, tranh đấu giữa bọn họ còn chưa có dừng lại!Cổ Tín Dương còn ở Mỹ mở công ty cạnh tranh với hắn, Mục Tư Viễn chậm chạp không có cách gì khẳng định mục đích của mình, chắc là không có cách gì nhìn thấu được mục đích của đối phương!"Cô Cố?" Linda nghi ngờ nhìn cô, bỗng hưng phấn: "Cô làm sao thế? Nhìn bộ dạng này của cô, lẽ nào cô biết nội tình gì sao?""Tôi..." Cố Bảo Bảo vội vã lắc đầu, "Tôi không biết..."Lời còn chưa dứt, điện thoại bên cạnh vang lên, cô cầm lấy nhìn, không nhịn được mở to mắt: "Ba? !"
Nhớ lại vẻ mặt âm trầm kia của tổng giám đốc, cô ấy giờ vẫn còn sợ, rồi nói tiếp: "Nhưng chốc lát là anh ấy lại ngẩng lên mỉm cười với tôi!"
Cái này đúng là dọa người hơn a, cô ấy lúc đó cũng ngây ngẩn cả người.
"Tổng... Tổng giám đốc," Cô khó khăn hỏi: "Cà phê, có gì không ổn sao ạ?"
Chỉ thấy ánh mắt Mục Tư Viễn trở nên có hơi mơ hồ, nhìn vô định.
Một lúc lâu mới lên tiếng: "Tôi đã bỏ khẩu vị này rồi, cứ tưởng cả đời sẽ không uống nữa, cho nên cám ơn cô."
Hắn không uống hương vị cà phê này nữa, là bởi vì đây là hương vị mà cô giới thiệu cho hắn sao? Hóa ra hắn vì chán ghét cô, ngay cả hương vị cà phê cũng bỏ.
Cô cười xin lỗi Linda: "Tôi... Tôi cũng chỉ nói tùy tiện thôi, may là chưa gây phiền phức tới cho cô!"
"Cô nói gì vậy!" Linda nhướng mày, "Nhưng mà mấy ngày nay tổng giám đốc đúng là đang phiền não! Vì một bản giá sàn (cổ phiếu) mà đêm nào cũng tăng ca đến khuya!"
"Bản giá sàn?" Cô không nhịn được hiếu kỳ.
Theo lý thuyết chuyện như vậy hẳn nên do bộ hạng mục làm mới phải, hắn làm sao mà hao tâm tốn sức tới mấy ngày? !
Linda gật đầu, "Tôi xem tài liệu phiên dịch, đối thủ chủ yếu là công ty do một người Hoa mở ở Mỹ, tổng giám đốc hình như là Cổ Tín Dương gì đó, tổng giám đốc rất coi trọng chuyện này."
Cổ Tín Dương! Cố Bảo Bảo sửng sốt, chuyện cũ liền quay lại.
Khi đó cô đang làm trợ lý đặc biệt của Mục Tư Viễn, buổi trưa cô tới phòng làm việc của hắn lại nghe thấy tiếng tranh luận kịch liệt bên trong.
"Anh đừng có mơ, thứ thuộc về Mục gia, anh đừng mong cầm đi một phân!"
Mục Tư Viễn nói xong, tiếng cười của một người đàn ông xa lạ vang lên, "Mục Tư Viễn, đừng nói tuyệt đối như thế, Mục Phong Minh còn đề ra điều kiện đó sao? Ai thắng ai thua, vẫn chưa biết đâu!"
"Cút! Cút khỏi địa bàn Mục gia!"
Có thể nghe ra là Mục Tư Viễn căm thù đến tận xương tuỷ người này, tâm tình gần như mất khống chế.
Chốc lát sau, cửa phòng liền mở ra, người đàn ông với vóc dáng cao lớn, khuôn mặt âm trầm đi ra ngoài.
Cố Bảo Bảo nhanh chóng lui sang một bên, cảm giác hắn dùng dư quang khinh miệt nhìn cô, biến mất trong thang máy.
Về sau cô mới biết người kia là Cổ Tín Dương, cô không rõ lắm thân phận hắn, chỉ biết hắn một mực tranh đua quyền nắm giữ tập đoàn Mục thị với Mục Tư Viễn.
Không nghĩ tới qua mấy năm này, tranh đấu giữa bọn họ còn chưa có dừng lại!
Cổ Tín Dương còn ở Mỹ mở công ty cạnh tranh với hắn, Mục Tư Viễn chậm chạp không có cách gì khẳng định mục đích của mình, chắc là không có cách gì nhìn thấu được mục đích của đối phương!
"Cô Cố?" Linda nghi ngờ nhìn cô, bỗng hưng phấn: "Cô làm sao thế? Nhìn bộ dạng này của cô, lẽ nào cô biết nội tình gì sao?"
"Tôi..." Cố Bảo Bảo vội vã lắc đầu, "Tôi không biết..."
Lời còn chưa dứt, điện thoại bên cạnh vang lên, cô cầm lấy nhìn, không nhịn được mở to mắt: "Ba? !"
Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… Nhớ lại vẻ mặt âm trầm kia của tổng giám đốc, cô ấy giờ vẫn còn sợ, rồi nói tiếp: "Nhưng chốc lát là anh ấy lại ngẩng lên mỉm cười với tôi!"Cái này đúng là dọa người hơn a, cô ấy lúc đó cũng ngây ngẩn cả người."Tổng... Tổng giám đốc," Cô khó khăn hỏi: "Cà phê, có gì không ổn sao ạ?"Chỉ thấy ánh mắt Mục Tư Viễn trở nên có hơi mơ hồ, nhìn vô định.Một lúc lâu mới lên tiếng: "Tôi đã bỏ khẩu vị này rồi, cứ tưởng cả đời sẽ không uống nữa, cho nên cám ơn cô."Hắn không uống hương vị cà phê này nữa, là bởi vì đây là hương vị mà cô giới thiệu cho hắn sao? Hóa ra hắn vì chán ghét cô, ngay cả hương vị cà phê cũng bỏ.Cô cười xin lỗi Linda: "Tôi... Tôi cũng chỉ nói tùy tiện thôi, may là chưa gây phiền phức tới cho cô!""Cô nói gì vậy!" Linda nhướng mày, "Nhưng mà mấy ngày nay tổng giám đốc đúng là đang phiền não! Vì một bản giá sàn (cổ phiếu) mà đêm nào cũng tăng ca đến khuya!""Bản giá sàn?" Cô không nhịn được hiếu kỳ.Theo lý thuyết chuyện như vậy hẳn nên do bộ hạng mục làm mới phải, hắn làm sao mà hao tâm tốn sức tới mấy ngày? !Linda gật đầu, "Tôi xem tài liệu phiên dịch, đối thủ chủ yếu là công ty do một người Hoa mở ở Mỹ, tổng giám đốc hình như là Cổ Tín Dương gì đó, tổng giám đốc rất coi trọng chuyện này."Cổ Tín Dương! Cố Bảo Bảo sửng sốt, chuyện cũ liền quay lại.Khi đó cô đang làm trợ lý đặc biệt của Mục Tư Viễn, buổi trưa cô tới phòng làm việc của hắn lại nghe thấy tiếng tranh luận kịch liệt bên trong."Anh đừng có mơ, thứ thuộc về Mục gia, anh đừng mong cầm đi một phân!"Mục Tư Viễn nói xong, tiếng cười của một người đàn ông xa lạ vang lên, "Mục Tư Viễn, đừng nói tuyệt đối như thế, Mục Phong Minh còn đề ra điều kiện đó sao? Ai thắng ai thua, vẫn chưa biết đâu!""Cút! Cút khỏi địa bàn Mục gia!"Có thể nghe ra là Mục Tư Viễn căm thù đến tận xương tuỷ người này, tâm tình gần như mất khống chế.Chốc lát sau, cửa phòng liền mở ra, người đàn ông với vóc dáng cao lớn, khuôn mặt âm trầm đi ra ngoài.Cố Bảo Bảo nhanh chóng lui sang một bên, cảm giác hắn dùng dư quang khinh miệt nhìn cô, biến mất trong thang máy.Về sau cô mới biết người kia là Cổ Tín Dương, cô không rõ lắm thân phận hắn, chỉ biết hắn một mực tranh đua quyền nắm giữ tập đoàn Mục thị với Mục Tư Viễn.Không nghĩ tới qua mấy năm này, tranh đấu giữa bọn họ còn chưa có dừng lại!Cổ Tín Dương còn ở Mỹ mở công ty cạnh tranh với hắn, Mục Tư Viễn chậm chạp không có cách gì khẳng định mục đích của mình, chắc là không có cách gì nhìn thấu được mục đích của đối phương!"Cô Cố?" Linda nghi ngờ nhìn cô, bỗng hưng phấn: "Cô làm sao thế? Nhìn bộ dạng này của cô, lẽ nào cô biết nội tình gì sao?""Tôi..." Cố Bảo Bảo vội vã lắc đầu, "Tôi không biết..."Lời còn chưa dứt, điện thoại bên cạnh vang lên, cô cầm lấy nhìn, không nhịn được mở to mắt: "Ba? !"