Chín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố…

Chương 38: Đi xem mắt

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… "Cái này... Không được, mẹ," Cũng nhanh quá đi à, đầu Cố Bảo Bảo gần như không theo kịp."Cái gì mà không hả?" Ba Cố cắt ngang, "Ba mẹ tìm người luận gia thế nhân phẩm đều hạng nhất, con phải đi gặp!""Ba," Cố Bảo Bảo phát điên, "Con bây giờ thật sự còn chưa có ý định ấy, con...""Không đi xem mắt cũng được, "Ba Cố nhướng mày cười: "Vậy dọn về nhà!"Cố Bảo Bảo cuối cùng cũng hiểu, hóa ra đây đều là liên hoàn kế của ba mẹ dành cho cô!Nhất định là ba mẹ chịu k*ch th*ch từ tờ báo kia, trong mắt bọn họ, cô tùy tiện tìm một người nào thì cũng tốt hơn nhiều Mục Tư Viễn!Bây giờ xem ra, ánh mắt ba mẹ thật sự rất chuẩn không phải sao? Cô và Mục Tư Viễn, thật sự không hợp nhau."Được rồi," Cô gật đầu, "Con đi xem mắt."Thời gian xem mắt vào tám giờ tối, cô chỉ có thể xin thầy cô ở trường cho Nhạc Nhạc ở lại, sau khi giải quyết xong bên đây thì cô lập tức chạy qua đón bé.Mà địa điểm ba mẹ nói lại là nhà hàng nghỉ dưỡng tốt nhất!Vào cửa dùng cơm còn phải đi qua một cái cầu bắc qua một cái ao rộng lớn.Đi tới gần cầu, Công Tôn Diệp bỗng gọi điện hỏi cô ở đâu?Cô vội vã đáp: "Em làm thêm giờ.""Thưa cô, sắp đi qua cầu nên cô phải cẩn thận!"Người phục vụ ở trước nhắc nhở cô, cô vội nói mấy câu rồi cúp điện thoại.Đi vào nhà hàng hai tầng, thiết bị sang trọng khiến Cố Bảo Bảo hoa mắt, trong lòng lại có hơi đau.Ba mẹ như thế nào lại quen biết người như thế này a? Còn mặt dày đi bán con gái nữa?Xem ra, chỉ cần để cô cách xa Mục Tư Viễn, bọn họ gì cũng có thể làm."Cô Cố, mời đi theo tôi!"Người phục vụ dẫn cô đi, cô mới phát hiện nơi này chỗ ngồi sắp xếp trên một cái đĩa quay thật to.Theo sự chuyển động chậm rãi của đĩa quay, khách hàng có thể vừa ăn vừa quan sát thưởng thức phong cảnh nhà hàng với mọi góc cảnh.Đi tới chỗ hẹn, quả nhiên có một người đàn ông đang chờ.Cố Bảo Bảo không khỏi có chút khẩn trương, dẫu sao đây là lần đầu tiên trong đời cô đi xem mắt mà!"Chào cô, cô Cố!""Chào anh... Mẫn tiên sinh!" Hình như là họ Mẫn."Cô Cố, cô còn xinh đẹp hơn so với tưởng tượng của tôi."Hắn nói vậy làm Cố Bảo Bảo sững sờ, hình như có người từng nói như vậy, là ai ta?Cô không nhớ rõ, chỉ biết là nhất định không phải Mục Tư Viễn."Cảm ơn." Cô mỉm cười tính toán xem làm sao mau chóng thoát thân."Tới đây, xem muốn ăn cái gì?"Mẫn tiên sinh nhiệt tình đưa menu cho cô, cô không thể làm gì khác đành nhận lấy, lật xem từng trang.Bỗng, trước mắt chợt lóe, thực đơn liền bị đoạt đi!"Cố Bảo Bảo!"Thanh âm quen thuộc, cô ngẩng lên, chẳng biết Công Tôn Diệp đứng bên cạnh lúc nào đang dùng ánh mắt tức giận nhìn cô.

"Cái này... Không được, mẹ," Cũng nhanh quá đi à, đầu Cố Bảo Bảo gần như không theo kịp.

"Cái gì mà không hả?" Ba Cố cắt ngang, "Ba mẹ tìm người luận gia thế nhân phẩm đều hạng nhất, con phải đi gặp!"

"Ba," Cố Bảo Bảo phát điên, "Con bây giờ thật sự còn chưa có ý định ấy, con..."

"Không đi xem mắt cũng được, "Ba Cố nhướng mày cười: "Vậy dọn về nhà!"

Cố Bảo Bảo cuối cùng cũng hiểu, hóa ra đây đều là liên hoàn kế của ba mẹ dành cho cô!

Nhất định là ba mẹ chịu k*ch th*ch từ tờ báo kia, trong mắt bọn họ, cô tùy tiện tìm một người nào thì cũng tốt hơn nhiều Mục Tư Viễn!

Bây giờ xem ra, ánh mắt ba mẹ thật sự rất chuẩn không phải sao? Cô và Mục Tư Viễn, thật sự không hợp nhau.

"Được rồi," Cô gật đầu, "Con đi xem mắt."

Thời gian xem mắt vào tám giờ tối, cô chỉ có thể xin thầy cô ở trường cho Nhạc Nhạc ở lại, sau khi giải quyết xong bên đây thì cô lập tức chạy qua đón bé.

Mà địa điểm ba mẹ nói lại là nhà hàng nghỉ dưỡng tốt nhất!

Vào cửa dùng cơm còn phải đi qua một cái cầu bắc qua một cái ao rộng lớn.

Đi tới gần cầu, Công Tôn Diệp bỗng gọi điện hỏi cô ở đâu?

Cô vội vã đáp: "Em làm thêm giờ."

"Thưa cô, sắp đi qua cầu nên cô phải cẩn thận!"

Người phục vụ ở trước nhắc nhở cô, cô vội nói mấy câu rồi cúp điện thoại.

Đi vào nhà hàng hai tầng, thiết bị sang trọng khiến Cố Bảo Bảo hoa mắt, trong lòng lại có hơi đau.

Ba mẹ như thế nào lại quen biết người như thế này a? Còn mặt dày đi bán con gái nữa?

Xem ra, chỉ cần để cô cách xa Mục Tư Viễn, bọn họ gì cũng có thể làm.

"Cô Cố, mời đi theo tôi!"

Người phục vụ dẫn cô đi, cô mới phát hiện nơi này chỗ ngồi sắp xếp trên một cái đĩa quay thật to.

Theo sự chuyển động chậm rãi của đĩa quay, khách hàng có thể vừa ăn vừa quan sát thưởng thức phong cảnh nhà hàng với mọi góc cảnh.

Đi tới chỗ hẹn, quả nhiên có một người đàn ông đang chờ.

Cố Bảo Bảo không khỏi có chút khẩn trương, dẫu sao đây là lần đầu tiên trong đời cô đi xem mắt mà!

"Chào cô, cô Cố!"

"Chào anh... Mẫn tiên sinh!" Hình như là họ Mẫn.

"Cô Cố, cô còn xinh đẹp hơn so với tưởng tượng của tôi."

Hắn nói vậy làm Cố Bảo Bảo sững sờ, hình như có người từng nói như vậy, là ai ta?

Cô không nhớ rõ, chỉ biết là nhất định không phải Mục Tư Viễn.

"Cảm ơn." Cô mỉm cười tính toán xem làm sao mau chóng thoát thân.

"Tới đây, xem muốn ăn cái gì?"

Mẫn tiên sinh nhiệt tình đưa menu cho cô, cô không thể làm gì khác đành nhận lấy, lật xem từng trang.

Bỗng, trước mắt chợt lóe, thực đơn liền bị đoạt đi!

"Cố Bảo Bảo!"

Thanh âm quen thuộc, cô ngẩng lên, chẳng biết Công Tôn Diệp đứng bên cạnh lúc nào đang dùng ánh mắt tức giận nhìn cô.

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… "Cái này... Không được, mẹ," Cũng nhanh quá đi à, đầu Cố Bảo Bảo gần như không theo kịp."Cái gì mà không hả?" Ba Cố cắt ngang, "Ba mẹ tìm người luận gia thế nhân phẩm đều hạng nhất, con phải đi gặp!""Ba," Cố Bảo Bảo phát điên, "Con bây giờ thật sự còn chưa có ý định ấy, con...""Không đi xem mắt cũng được, "Ba Cố nhướng mày cười: "Vậy dọn về nhà!"Cố Bảo Bảo cuối cùng cũng hiểu, hóa ra đây đều là liên hoàn kế của ba mẹ dành cho cô!Nhất định là ba mẹ chịu k*ch th*ch từ tờ báo kia, trong mắt bọn họ, cô tùy tiện tìm một người nào thì cũng tốt hơn nhiều Mục Tư Viễn!Bây giờ xem ra, ánh mắt ba mẹ thật sự rất chuẩn không phải sao? Cô và Mục Tư Viễn, thật sự không hợp nhau."Được rồi," Cô gật đầu, "Con đi xem mắt."Thời gian xem mắt vào tám giờ tối, cô chỉ có thể xin thầy cô ở trường cho Nhạc Nhạc ở lại, sau khi giải quyết xong bên đây thì cô lập tức chạy qua đón bé.Mà địa điểm ba mẹ nói lại là nhà hàng nghỉ dưỡng tốt nhất!Vào cửa dùng cơm còn phải đi qua một cái cầu bắc qua một cái ao rộng lớn.Đi tới gần cầu, Công Tôn Diệp bỗng gọi điện hỏi cô ở đâu?Cô vội vã đáp: "Em làm thêm giờ.""Thưa cô, sắp đi qua cầu nên cô phải cẩn thận!"Người phục vụ ở trước nhắc nhở cô, cô vội nói mấy câu rồi cúp điện thoại.Đi vào nhà hàng hai tầng, thiết bị sang trọng khiến Cố Bảo Bảo hoa mắt, trong lòng lại có hơi đau.Ba mẹ như thế nào lại quen biết người như thế này a? Còn mặt dày đi bán con gái nữa?Xem ra, chỉ cần để cô cách xa Mục Tư Viễn, bọn họ gì cũng có thể làm."Cô Cố, mời đi theo tôi!"Người phục vụ dẫn cô đi, cô mới phát hiện nơi này chỗ ngồi sắp xếp trên một cái đĩa quay thật to.Theo sự chuyển động chậm rãi của đĩa quay, khách hàng có thể vừa ăn vừa quan sát thưởng thức phong cảnh nhà hàng với mọi góc cảnh.Đi tới chỗ hẹn, quả nhiên có một người đàn ông đang chờ.Cố Bảo Bảo không khỏi có chút khẩn trương, dẫu sao đây là lần đầu tiên trong đời cô đi xem mắt mà!"Chào cô, cô Cố!""Chào anh... Mẫn tiên sinh!" Hình như là họ Mẫn."Cô Cố, cô còn xinh đẹp hơn so với tưởng tượng của tôi."Hắn nói vậy làm Cố Bảo Bảo sững sờ, hình như có người từng nói như vậy, là ai ta?Cô không nhớ rõ, chỉ biết là nhất định không phải Mục Tư Viễn."Cảm ơn." Cô mỉm cười tính toán xem làm sao mau chóng thoát thân."Tới đây, xem muốn ăn cái gì?"Mẫn tiên sinh nhiệt tình đưa menu cho cô, cô không thể làm gì khác đành nhận lấy, lật xem từng trang.Bỗng, trước mắt chợt lóe, thực đơn liền bị đoạt đi!"Cố Bảo Bảo!"Thanh âm quen thuộc, cô ngẩng lên, chẳng biết Công Tôn Diệp đứng bên cạnh lúc nào đang dùng ánh mắt tức giận nhìn cô.

Chương 38: Đi xem mắt