Tác giả:

Trên 1 đoạn đường khá vắng vẻ có 1 cô gái đang vội vàng chạy như trốn 1 ai đó. Lúc này trời đã tối, bóng đêm bao trùm nên mọi vật xung quanh. Cô gái ngồi xuống 1 góc đường để nghỉ ngơi, móc điện thoại ra nhắn 1 tin:” Nếu mẹ vẫn bắt con đi xem mặt thì con sẽ không trở về nữa. Con trốn đi cho mẹ xem” Cô gái đó không là ai khác chính là Trúc Liên Thảo, ngày hôm qua mẹ bất ngờ nhắc đến muốn cô đi xem mặt 1 người tên Liên Thành. Nhưng chúa ơi cô nào có biết người tên Liên Thành là ai đâu? Cho nên mặc cô phản đối thế nào vẫn không thể lay chuyển quyết định của mẹ. Cô cảm thấy mình thật đáng thương: ăn chơi còn chưa thoả mãn thì sao lại còn vướng vào chuyện chồng con. Liên Thảo không muốn lấy chồng nhưng cô luôn mong muốn có 1 đứa con xinh đẹp vì rất thích trẻ con. Không cam lòng với quyết định bảo thủ của mẹ cô phải rời nhà trốn đi. Khi nào mẹ không ép cô nữa cô sẽ trở về. Mang đi hết tất cả số tiền cô tiết kiệm được, với số tiền này đủ để cô sống thoải mái trong 3 tháng. Tất cả đã được…

Quyển 1 - Chương 9

Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma VươngTác giả: Hoàng NgoanTruyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTrên 1 đoạn đường khá vắng vẻ có 1 cô gái đang vội vàng chạy như trốn 1 ai đó. Lúc này trời đã tối, bóng đêm bao trùm nên mọi vật xung quanh. Cô gái ngồi xuống 1 góc đường để nghỉ ngơi, móc điện thoại ra nhắn 1 tin:” Nếu mẹ vẫn bắt con đi xem mặt thì con sẽ không trở về nữa. Con trốn đi cho mẹ xem” Cô gái đó không là ai khác chính là Trúc Liên Thảo, ngày hôm qua mẹ bất ngờ nhắc đến muốn cô đi xem mặt 1 người tên Liên Thành. Nhưng chúa ơi cô nào có biết người tên Liên Thành là ai đâu? Cho nên mặc cô phản đối thế nào vẫn không thể lay chuyển quyết định của mẹ. Cô cảm thấy mình thật đáng thương: ăn chơi còn chưa thoả mãn thì sao lại còn vướng vào chuyện chồng con. Liên Thảo không muốn lấy chồng nhưng cô luôn mong muốn có 1 đứa con xinh đẹp vì rất thích trẻ con. Không cam lòng với quyết định bảo thủ của mẹ cô phải rời nhà trốn đi. Khi nào mẹ không ép cô nữa cô sẽ trở về. Mang đi hết tất cả số tiền cô tiết kiệm được, với số tiền này đủ để cô sống thoải mái trong 3 tháng. Tất cả đã được… Đặt hết tất cả các đồ mua được xuống bàn. Cô vui vẻ cúi xuống nhìn Bảo Bối, tự đắc nói:- Thế nào? Mẹ của con có phải là rất thông minh không?Vân Phong nhìn lên đống đồ ngổn ngang trên bàn không biết nên nói gì. Đùa à, giữa trưa trời nắng gắt cô gái ngốc này dẫn anh ra ngoài chỉ để mua những thứ đồ không có tác dụng này sao? Dù vậy vẫn phải hỏi xem những thứ này cô dùng nhứ nào?- Đây là cách đuổi ma quỷ của cô đi sao?- Đúng là vậy đó. Ở đây có tỏi, ớt, máu chó đen, thánh giá bạc đủ để đuổi tà rồi.- Cô để dùng nó như thế nào?- Tất nhiên là dùng như vậy rồi.Nói xong cô cầm 1 xâu tỏi treo trước cửa nhà, tiếp theo là trong phòng bếp. Tất cả các phòng chỗ nào cũng có.Treo 1 lượt tầm 15 phút mọi đồ vật đã được giải quyết hết:- Cuối cùng thì cũng xong, Bảo Bối con thấy thế nào?- Hi vọng nó có tác dụng như cô nói.Thật không hiểu đầu óc cô gái này có những gì mà có thể nghĩ ra cách như vậy. Thôi bỏ đi, dù sao để cô gái này tin tưởng những đồ này còn hơn nhìn cô thấp thỏm lo sợ. Mọi việc sau này thế nào thì cứ để nó diễn ra thôi.Đến buổi tối Cô lại đòi muốn tắm cho anh chỉ đến khi bị anh đe doạ:- Tôi nói rồi, tôi không quen để người khác tắm hộ. Nếu cô vẫn cố chấp như vậy thì tôi sẽ rời khỏi cô mà đi đó.- Đừng, mẹ sẽ nghe lời con mà. Không tắm thì không tắm, chỉ cần con đừng rời đi được không?- Được, vậy cô còn đứng đó làm gì? Đi ra ngoài.- Hì hì, mẹ ra ngoài mà đừng giận.Liên Thảo vội vàng đi ra ngoài. Và cũng từ đó không dám đòi tắm cho Vân Phong nữa. Nhưng đó là chuyện của sau này.Sau khi anh tắm xong đi ra ngoài thì đã thấy cô ngồi trên vạ giường đung đưa chân, thấy anh cô cười tươi hỏi:- Bảo Bối, tắm xong rồi.- Xong rồi cô vào tắm đi.- Ok.Cô vui vẻ nhảy xuống, rồi đi vào phòng tắm đóng cửa lại, để lại câu nói vọng lại phía sau:- Cô không đem theo quần áo à?Nói cũng chỉ vô ích thôi, cô gái này luôn luôn vô tư như vậy, chẳng bao giờ để ý gì. Tất nhiên kết quả anh luôn bị ép chiêm ngưỡng “cảnh xuân” do cô trình bày. Đôi lúc anh thấy cái thân thể bé nhỏ này cũng là 1 điều tốt bởi vì cô sẽ không thể nhìn thấy những lúc như vậy đã k*ch th*ch như thế nào. Ai! Nếu được anh rất muốn đập cho cô gái ngốc này 1 trận mà.Đến lúc nửa đêm khi kim đồng hồ chỉ đến 12 giờ đêm thì không khí lạnh xuống 1 cách bất thường, gió lùa vào chiếc chuông gió treo ngoài cửa sổ kêu leng keng ghê rợn. Ánh đèn ngủ nhấp nháy cho đến khi bị tắt hoàn toàn, không gian tràn ngập âm u ma quỷ. Tiếng cửa liên tục kêu lạch cạch như có người mở ra, tiếng bước chân rề rà tiến vào phòng ngủ.Khi 2 cái bóng trắng lờ mờ xuất hiện thì đối diện với họ là đứa bé 7 tuổi gác chân như đang chờ họ xuất hiện.Trên khuôn mặt trẻ thơ không hề vướng lấy 1 tia hoảng sợ, mà hoàn toàn là sự trầm tĩnh không hợp với độ tuổi của đứa bé.Vân Phong nhếch lên khoé miệng lạnh lùng bình thản xem 2 hồn ma mặt mũi dập nát đầy máu chảy vô cùng khủng khiếp. Hướng bọn họ anh nhàn nhạt nói:- Không cần dùng khuôn mặt xấu xí đó để dọa tôi đâu. Nhìn 2 người như vậy vẫn còn may mắn lắm. Chúng ta ra ngoài kia nói chuyện tiếp, tôi không muốn cô gái này tỉnh giấc. Đi thôiNói xong anh tự mình nhảy xuống đi ra khỏi phòng. Không biết vì sao khi đối diện với đứa bé thì họ chỉ biết làm theo mệnh lệnh như 1 bản năng không thể từ chối.Đứng ở khoảng sân rộng thì họ đã lấy lại ý chí hận thù thoát khỏi cơn mê hoặc ban đầu:- Giỏi lắm, dám cùng chúng ta ra ngoài đây vậy chuẩn bị nhận lấy hậu qủa đi.Anh không nói gì chỉ là khí thế toát ra vô cùng nguy hiểm. Trong tay nắm chặt sợi dây chuyền màu đen đây cũng là bảo vật mẫu hậu để lại:- Phong nhi bây giờ con còn nhỏ, pháp lực yếu không thể đấu lại được những yêu ma có pháp lực mạnh. Đây là sợi dây chuyền ngưng tụ pháp lực mẫu hậu nó sẽ giúp con trừ bỏ những yêu ma có ý định làm hại con. Cầm lấy nó, nó sẽ bảo vệ con.Còn bây giờ đối mặt với mẹ con họ anh không còn cách nào khác đành phải nhờ cả vào nó vậy. Từ lúc pháp lực của anh đạt đỉnh cao thì nó đối với anh cũng chỉ là di vật mẫu hậu để lại. Trong 1 tháng này anh đành dùng nó để giải quyết nguy hiểm vậy.Không nói năng nhiều, anh điều khiển pháp lực trong chiếc vòng trở thành 1 con rồng đen to lớn lao thẳng đến trước mặt 2 mẹ con họ. Nếu bị đánh trúng họ sẽ bị hồn phiêu phách tán.

Đặt hết tất cả các đồ mua được xuống bàn. Cô vui vẻ cúi xuống
nhìn Bảo Bối, tự đắc nói:

- Thế nào? Mẹ của con có phải là rất thông minh không?

Vân Phong nhìn lên đống đồ ngổn ngang trên bàn không biết
nên nói gì. Đùa à, giữa trưa trời nắng gắt cô gái ngốc này dẫn anh ra ngoài chỉ
để mua những thứ đồ không có tác dụng này sao? Dù vậy vẫn phải hỏi xem những thứ
này cô dùng nhứ nào?

- Đây là cách đuổi ma quỷ của cô đi sao?

- Đúng là vậy đó. Ở đây có tỏi, ớt, máu chó đen, thánh giá bạc
đủ để đuổi tà rồi.

- Cô để dùng nó như thế nào?

- Tất nhiên là dùng như vậy rồi.

Nói xong cô cầm 1 xâu tỏi treo trước cửa nhà, tiếp theo là
trong phòng bếp. Tất cả các phòng chỗ nào cũng có.

Treo 1 lượt tầm 15 phút mọi đồ vật đã được giải quyết hết:

- Cuối cùng thì cũng xong, Bảo Bối con thấy thế nào?

- Hi vọng nó có tác dụng như cô nói.

Thật không hiểu đầu óc cô gái này có những gì mà có thể nghĩ
ra cách như vậy. Thôi bỏ đi, dù sao để cô gái này tin tưởng những đồ này còn
hơn nhìn cô thấp thỏm lo sợ. Mọi việc sau này thế nào thì cứ để nó diễn ra
thôi.

Đến buổi tối Cô lại đòi muốn tắm cho anh chỉ đến khi bị anh
đe doạ:

- Tôi nói rồi, tôi không quen để người khác tắm hộ. Nếu cô vẫn
cố chấp như vậy thì tôi sẽ rời khỏi cô mà đi đó.

- Đừng, mẹ sẽ nghe lời con mà. Không tắm thì không tắm, chỉ
cần con đừng rời đi được không?

- Được, vậy cô còn đứng đó làm gì? Đi ra ngoài.

- Hì hì, mẹ ra ngoài mà đừng giận.

Liên Thảo vội vàng đi ra ngoài. Và cũng từ đó không dám đòi
tắm cho Vân Phong nữa. Nhưng đó là chuyện của sau này.

Sau khi anh tắm xong đi ra ngoài thì đã thấy cô ngồi trên vạ
giường đung đưa chân, thấy anh cô cười tươi hỏi:

- Bảo Bối, tắm xong rồi.

- Xong rồi cô vào tắm đi.

- Ok.

Cô vui vẻ nhảy xuống, rồi đi vào phòng tắm đóng cửa lại, để
lại câu nói vọng lại phía sau:

- Cô không đem theo quần áo à?

Nói cũng chỉ vô ích thôi, cô gái này luôn luôn vô tư như vậy,
chẳng bao giờ để ý gì. Tất nhiên kết quả anh luôn bị ép chiêm ngưỡng “cảnh
xuân” do cô trình bày. Đôi lúc anh thấy cái thân thể bé nhỏ này cũng là 1 điều
tốt bởi vì cô sẽ không thể nhìn thấy những lúc như vậy đã k*ch th*ch như thế
nào. Ai! Nếu được anh rất muốn đập cho cô gái ngốc này 1 trận mà.

Đến lúc nửa đêm khi kim đồng hồ chỉ đến 12 giờ đêm thì không
khí lạnh xuống 1 cách bất thường, gió lùa vào chiếc chuông gió treo ngoài cửa sổ
kêu leng keng ghê rợn. Ánh đèn ngủ nhấp nháy cho đến khi bị tắt hoàn toàn,
không gian tràn ngập âm u ma quỷ. Tiếng cửa liên tục kêu lạch cạch như có người
mở ra, tiếng bước chân rề rà tiến vào phòng ngủ.

Khi 2 cái bóng trắng lờ mờ xuất hiện thì đối diện với họ là
đứa bé 7 tuổi gác chân như đang chờ họ xuất hiện.

Trên khuôn mặt trẻ thơ không hề vướng lấy 1 tia hoảng sợ, mà
hoàn toàn là sự trầm tĩnh không hợp với độ tuổi của đứa bé.

Vân Phong nhếch lên khoé miệng lạnh lùng bình thản xem 2 hồn
ma mặt mũi dập nát đầy máu chảy vô cùng khủng khiếp. Hướng bọn họ anh nhàn nhạt
nói:

- Không cần dùng khuôn mặt xấu xí đó để dọa tôi đâu. Nhìn 2
người như vậy vẫn còn may mắn lắm. Chúng ta ra ngoài kia nói chuyện tiếp, tôi
không muốn cô gái này tỉnh giấc. Đi thôi

Nói xong anh tự mình nhảy xuống đi ra khỏi phòng. Không biết
vì sao khi đối diện với đứa bé thì họ chỉ biết làm theo mệnh lệnh như 1 bản
năng không thể từ chối.

Đứng ở khoảng sân rộng thì họ đã lấy lại ý chí hận thù thoát
khỏi cơn mê hoặc ban đầu:

- Giỏi lắm, dám cùng chúng ta ra ngoài đây vậy chuẩn bị nhận
lấy hậu qủa đi.

Anh không nói gì chỉ là khí thế toát ra vô cùng nguy hiểm.
Trong tay nắm chặt sợi dây chuyền màu đen đây cũng là bảo vật mẫu hậu để lại:

- Phong nhi bây giờ con còn nhỏ, pháp lực yếu không thể đấu
lại được những yêu ma có pháp lực mạnh. Đây là sợi dây chuyền ngưng tụ pháp lực
mẫu hậu nó sẽ giúp con trừ bỏ những yêu ma có ý định làm hại con. Cầm lấy nó,
nó sẽ bảo vệ con.

Còn bây giờ đối mặt với mẹ con họ anh không còn cách nào khác
đành phải nhờ cả vào nó vậy. Từ lúc pháp lực của anh đạt đỉnh cao thì nó đối với
anh cũng chỉ là di vật mẫu hậu để lại. Trong 1 tháng này anh đành dùng nó để giải
quyết nguy hiểm vậy.

Không nói năng nhiều, anh điều khiển pháp lực trong chiếc
vòng trở thành 1 con rồng đen to lớn lao thẳng đến trước mặt 2 mẹ con họ. Nếu bị
đánh trúng họ sẽ bị hồn phiêu phách tán.

Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma VươngTác giả: Hoàng NgoanTruyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTrên 1 đoạn đường khá vắng vẻ có 1 cô gái đang vội vàng chạy như trốn 1 ai đó. Lúc này trời đã tối, bóng đêm bao trùm nên mọi vật xung quanh. Cô gái ngồi xuống 1 góc đường để nghỉ ngơi, móc điện thoại ra nhắn 1 tin:” Nếu mẹ vẫn bắt con đi xem mặt thì con sẽ không trở về nữa. Con trốn đi cho mẹ xem” Cô gái đó không là ai khác chính là Trúc Liên Thảo, ngày hôm qua mẹ bất ngờ nhắc đến muốn cô đi xem mặt 1 người tên Liên Thành. Nhưng chúa ơi cô nào có biết người tên Liên Thành là ai đâu? Cho nên mặc cô phản đối thế nào vẫn không thể lay chuyển quyết định của mẹ. Cô cảm thấy mình thật đáng thương: ăn chơi còn chưa thoả mãn thì sao lại còn vướng vào chuyện chồng con. Liên Thảo không muốn lấy chồng nhưng cô luôn mong muốn có 1 đứa con xinh đẹp vì rất thích trẻ con. Không cam lòng với quyết định bảo thủ của mẹ cô phải rời nhà trốn đi. Khi nào mẹ không ép cô nữa cô sẽ trở về. Mang đi hết tất cả số tiền cô tiết kiệm được, với số tiền này đủ để cô sống thoải mái trong 3 tháng. Tất cả đã được… Đặt hết tất cả các đồ mua được xuống bàn. Cô vui vẻ cúi xuống nhìn Bảo Bối, tự đắc nói:- Thế nào? Mẹ của con có phải là rất thông minh không?Vân Phong nhìn lên đống đồ ngổn ngang trên bàn không biết nên nói gì. Đùa à, giữa trưa trời nắng gắt cô gái ngốc này dẫn anh ra ngoài chỉ để mua những thứ đồ không có tác dụng này sao? Dù vậy vẫn phải hỏi xem những thứ này cô dùng nhứ nào?- Đây là cách đuổi ma quỷ của cô đi sao?- Đúng là vậy đó. Ở đây có tỏi, ớt, máu chó đen, thánh giá bạc đủ để đuổi tà rồi.- Cô để dùng nó như thế nào?- Tất nhiên là dùng như vậy rồi.Nói xong cô cầm 1 xâu tỏi treo trước cửa nhà, tiếp theo là trong phòng bếp. Tất cả các phòng chỗ nào cũng có.Treo 1 lượt tầm 15 phút mọi đồ vật đã được giải quyết hết:- Cuối cùng thì cũng xong, Bảo Bối con thấy thế nào?- Hi vọng nó có tác dụng như cô nói.Thật không hiểu đầu óc cô gái này có những gì mà có thể nghĩ ra cách như vậy. Thôi bỏ đi, dù sao để cô gái này tin tưởng những đồ này còn hơn nhìn cô thấp thỏm lo sợ. Mọi việc sau này thế nào thì cứ để nó diễn ra thôi.Đến buổi tối Cô lại đòi muốn tắm cho anh chỉ đến khi bị anh đe doạ:- Tôi nói rồi, tôi không quen để người khác tắm hộ. Nếu cô vẫn cố chấp như vậy thì tôi sẽ rời khỏi cô mà đi đó.- Đừng, mẹ sẽ nghe lời con mà. Không tắm thì không tắm, chỉ cần con đừng rời đi được không?- Được, vậy cô còn đứng đó làm gì? Đi ra ngoài.- Hì hì, mẹ ra ngoài mà đừng giận.Liên Thảo vội vàng đi ra ngoài. Và cũng từ đó không dám đòi tắm cho Vân Phong nữa. Nhưng đó là chuyện của sau này.Sau khi anh tắm xong đi ra ngoài thì đã thấy cô ngồi trên vạ giường đung đưa chân, thấy anh cô cười tươi hỏi:- Bảo Bối, tắm xong rồi.- Xong rồi cô vào tắm đi.- Ok.Cô vui vẻ nhảy xuống, rồi đi vào phòng tắm đóng cửa lại, để lại câu nói vọng lại phía sau:- Cô không đem theo quần áo à?Nói cũng chỉ vô ích thôi, cô gái này luôn luôn vô tư như vậy, chẳng bao giờ để ý gì. Tất nhiên kết quả anh luôn bị ép chiêm ngưỡng “cảnh xuân” do cô trình bày. Đôi lúc anh thấy cái thân thể bé nhỏ này cũng là 1 điều tốt bởi vì cô sẽ không thể nhìn thấy những lúc như vậy đã k*ch th*ch như thế nào. Ai! Nếu được anh rất muốn đập cho cô gái ngốc này 1 trận mà.Đến lúc nửa đêm khi kim đồng hồ chỉ đến 12 giờ đêm thì không khí lạnh xuống 1 cách bất thường, gió lùa vào chiếc chuông gió treo ngoài cửa sổ kêu leng keng ghê rợn. Ánh đèn ngủ nhấp nháy cho đến khi bị tắt hoàn toàn, không gian tràn ngập âm u ma quỷ. Tiếng cửa liên tục kêu lạch cạch như có người mở ra, tiếng bước chân rề rà tiến vào phòng ngủ.Khi 2 cái bóng trắng lờ mờ xuất hiện thì đối diện với họ là đứa bé 7 tuổi gác chân như đang chờ họ xuất hiện.Trên khuôn mặt trẻ thơ không hề vướng lấy 1 tia hoảng sợ, mà hoàn toàn là sự trầm tĩnh không hợp với độ tuổi của đứa bé.Vân Phong nhếch lên khoé miệng lạnh lùng bình thản xem 2 hồn ma mặt mũi dập nát đầy máu chảy vô cùng khủng khiếp. Hướng bọn họ anh nhàn nhạt nói:- Không cần dùng khuôn mặt xấu xí đó để dọa tôi đâu. Nhìn 2 người như vậy vẫn còn may mắn lắm. Chúng ta ra ngoài kia nói chuyện tiếp, tôi không muốn cô gái này tỉnh giấc. Đi thôiNói xong anh tự mình nhảy xuống đi ra khỏi phòng. Không biết vì sao khi đối diện với đứa bé thì họ chỉ biết làm theo mệnh lệnh như 1 bản năng không thể từ chối.Đứng ở khoảng sân rộng thì họ đã lấy lại ý chí hận thù thoát khỏi cơn mê hoặc ban đầu:- Giỏi lắm, dám cùng chúng ta ra ngoài đây vậy chuẩn bị nhận lấy hậu qủa đi.Anh không nói gì chỉ là khí thế toát ra vô cùng nguy hiểm. Trong tay nắm chặt sợi dây chuyền màu đen đây cũng là bảo vật mẫu hậu để lại:- Phong nhi bây giờ con còn nhỏ, pháp lực yếu không thể đấu lại được những yêu ma có pháp lực mạnh. Đây là sợi dây chuyền ngưng tụ pháp lực mẫu hậu nó sẽ giúp con trừ bỏ những yêu ma có ý định làm hại con. Cầm lấy nó, nó sẽ bảo vệ con.Còn bây giờ đối mặt với mẹ con họ anh không còn cách nào khác đành phải nhờ cả vào nó vậy. Từ lúc pháp lực của anh đạt đỉnh cao thì nó đối với anh cũng chỉ là di vật mẫu hậu để lại. Trong 1 tháng này anh đành dùng nó để giải quyết nguy hiểm vậy.Không nói năng nhiều, anh điều khiển pháp lực trong chiếc vòng trở thành 1 con rồng đen to lớn lao thẳng đến trước mặt 2 mẹ con họ. Nếu bị đánh trúng họ sẽ bị hồn phiêu phách tán.

Quyển 1 - Chương 9