Trên 1 đoạn đường khá vắng vẻ có 1 cô gái đang vội vàng chạy như trốn 1 ai đó. Lúc này trời đã tối, bóng đêm bao trùm nên mọi vật xung quanh. Cô gái ngồi xuống 1 góc đường để nghỉ ngơi, móc điện thoại ra nhắn 1 tin:” Nếu mẹ vẫn bắt con đi xem mặt thì con sẽ không trở về nữa. Con trốn đi cho mẹ xem” Cô gái đó không là ai khác chính là Trúc Liên Thảo, ngày hôm qua mẹ bất ngờ nhắc đến muốn cô đi xem mặt 1 người tên Liên Thành. Nhưng chúa ơi cô nào có biết người tên Liên Thành là ai đâu? Cho nên mặc cô phản đối thế nào vẫn không thể lay chuyển quyết định của mẹ. Cô cảm thấy mình thật đáng thương: ăn chơi còn chưa thoả mãn thì sao lại còn vướng vào chuyện chồng con. Liên Thảo không muốn lấy chồng nhưng cô luôn mong muốn có 1 đứa con xinh đẹp vì rất thích trẻ con. Không cam lòng với quyết định bảo thủ của mẹ cô phải rời nhà trốn đi. Khi nào mẹ không ép cô nữa cô sẽ trở về. Mang đi hết tất cả số tiền cô tiết kiệm được, với số tiền này đủ để cô sống thoải mái trong 3 tháng. Tất cả đã được…
Quyển 1 - Chương 27
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma VươngTác giả: Hoàng NgoanTruyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTrên 1 đoạn đường khá vắng vẻ có 1 cô gái đang vội vàng chạy như trốn 1 ai đó. Lúc này trời đã tối, bóng đêm bao trùm nên mọi vật xung quanh. Cô gái ngồi xuống 1 góc đường để nghỉ ngơi, móc điện thoại ra nhắn 1 tin:” Nếu mẹ vẫn bắt con đi xem mặt thì con sẽ không trở về nữa. Con trốn đi cho mẹ xem” Cô gái đó không là ai khác chính là Trúc Liên Thảo, ngày hôm qua mẹ bất ngờ nhắc đến muốn cô đi xem mặt 1 người tên Liên Thành. Nhưng chúa ơi cô nào có biết người tên Liên Thành là ai đâu? Cho nên mặc cô phản đối thế nào vẫn không thể lay chuyển quyết định của mẹ. Cô cảm thấy mình thật đáng thương: ăn chơi còn chưa thoả mãn thì sao lại còn vướng vào chuyện chồng con. Liên Thảo không muốn lấy chồng nhưng cô luôn mong muốn có 1 đứa con xinh đẹp vì rất thích trẻ con. Không cam lòng với quyết định bảo thủ của mẹ cô phải rời nhà trốn đi. Khi nào mẹ không ép cô nữa cô sẽ trở về. Mang đi hết tất cả số tiền cô tiết kiệm được, với số tiền này đủ để cô sống thoải mái trong 3 tháng. Tất cả đã được… Bực dọc xuống xe bước vào nhà hàng Như Thuý, lần này Liên Thảo không ăn mặc kì cục nữa mà vô cùng đơn giản, trẻ trung. Hôm nay cô sẽ cùng hắn 3 mặt 1 lời luôn cần gì phải phiền phức như vậy nữa chứ.Vẫn như mọi lần Liên Thành luôn ngồi đó đợi cô. Chỉ khác trước kia chào đón cô là nụ cười dịu dàng trên khuôn mặt đáng ghét còn lần này chỉ là lạnh lùng, nguy hiểm mà thôi. Nhưng Liên Thảo làm gì quan tâm nhiều đến điều đó, điều cô muốn làm bây giờ là chửi hết uất ức vào cái bản mặt không muốn thấy kia.Hậm hực đi đến bàn hắn ngồi trước, cô dồn mọi tức giận vào chiếc túi xách đập mạnh xuống bàn rồi đá nghế ra ngồi vào chỗ.-Thấy chưa tôi là người thô lỗ như vậy đó? Không phải là cừu non để anh đùa giỡn đâu. Tôi nói cho anh biết: tôi chúa ghét những loại người Sở Khanh như anh, làm mà không dám nhận. Anh tưởng rằng mình tốt đẹp lắm sao mà đi đưa giỡn với nhiều cô gái..&¥§Nhìn cô gái này vừa thô lỗ vừa tuôn ra 1 hơi dài mới chịu dừng đành chớp thời cơ hỏi điều hắn vẫn ghi hoặc:- Cô là Liên Thảo sao? Mà cô dừng lại được rồi đó, không để người khác nói nữa sao?(lạnh giọng lên tiếng, cô ta sao nhiều lời như vậy chứ)- Anh muốn gặp tôi lại còn không biết tôi là ai? Rốt cuộc anh muốn gặp tôi để làm gì chứ? Không lẽ..Á!!!Vì quá giận giữ nên không kiềm chế nổi mình đập mạnh cốc thuỷ tinh xuống bàn làm nó vỡ ra nhiều mảnh cứa cả vào ngón tay út gây chảy ít máu tươi.Hắn vô cùng giận dữ khi thấy cô bắt đầu lảm nhảm tiếp nhưng chưa kịp phát tác thì bị mùi huyết của cô hấp dẫn. Không phải là quá thèm khát mà hắn đoán nhầm chứ? Đây không phải là loại máu…Bị cứa vào tay đau rát khi Liên Thảo chưa kịp r*n r* thì tay cô đã bị hắn nắm chặt lấy. Còn đang khó hiểu không biết hắn định làm gì thì ngón tay đã yên vị trong miệng hắn, không những vậy cô còn cảm giác hắn sắp sửa muốn cắn nát nó ra. Hoảng hốt vội vàng rút về và định giơ tay ra tát hắn thì bị giữ lại:- Thật không ngờ cô lại quý hiếm như vậy thật không uổng công ta đến gặp mặt. Rất tuyệt mau đi theo ta.Không sai dòng huyết của cô là loại huyết quý hiếm. Sống cả triệu năm đây là lần thứ 5 hắn được thưởng thức, mùi vị đó ngọt ngào, tinh khiết, mê hoặc thế nào hắn còn nhớ rất rõ. Thật không nghĩ tới hắn sẽ được dùng lần nữa. Cô gái này hắn phải ăn sạch 1 thể thoả mãn hay là nên tiết kiệm dùng dần.Khi hắn chuẩn bị thôi miên cô đi theo thì không biết xuất hiện 1 đứa con gái làm hỏng việc lớn của hắn. Đáng chết chán sống rồi sao?Cô gái tên là Tiểu Bích thật khó khăn mới dò được tin tức của hắn ở đây. Cô không thể buông tha cho hắn được, hắn phải trả gía đắt cho những gì đã gây ra.Chạy vào gạt tay hắn đang cầm tay Liên Thảo ra, Tiểu Bích kìm nén sự tức giận nói:- Anh chính là Liên Thành đúng không?- Đúng vậy, có việc gì sao?(buông Liên Thảo ra, không sao để lần sau vậy)- 5 ngày trước có 1 cô gái tên là Thanh Nhàn chạy đến nhờ giúp cha cô ấy đúng không?- Đúng là có 1 cô gái.Nhìn 2 người lời qua người lại. Tốt lắm lại thêm 1 cô gái đến hỏi tội hắn vậy mình làm gì ở đây nữa chứ. Liên Thảo giận dữ quay lưng bỏ đi ra ngoài.Hướng thấy cô bỏ về, hắn trầm giọng nguy hiểm:- Cô làm lỡ bữa trưa của tôi, thì cô phải lãnh sự trừng phạt.- Anh giết chị gái tôi còn dám lên mặt với tôi sao? Hãy chờ vào nhà đá đi.- Quay lại đi theo tôi.Hắn thôi miên Tiểu Bích khiến cô đi theo hắn vào ôtô ngồi xuống. Đôi mắt đờ đẫn nghe theo lời hắn nói.Chiếc xe đưa cô gái đến 1 cái xưởng hoang thì dừng lại.- Đi xuống theo tôi.Ngơ ngác, thẫn thờ đi theo hắn vào trong xưởng. Đến đây hắn giải thôi miên cho cô gái:- Tỉnh lại.- Aaa, tại sao tôi lại ở đây? Rốt cuộc anh đã làm cách gì mang tôi đến đây?- Cô không cần biết là bằng cách nào? Cô chỉ cần biết hôm nay cô sẽ trở thành bữa trưa của chúng. Huýt!!!Sau đó xuất hiện đến 10 con quỷ kêu dáo dác” géo, géo, géo” bao vây xung quanh cô gái. Hắn trầm giọng ra lệnh:- Chỉ được ăn hết bàn tay, bàn chân, tai..thôi không được cắn chết phải để sống.Hoảng sợ cô gái bỏ chạy nhưng không phải quá muộn rồi sao. Ăn cụt bàn tay, chân cắn đứt hết gân mạch. Cô gái nằm dưới đất chết không được, sống trong đau đớn.Tiến lại gần đưa bàn tay xuyên vào ngực trái móc trái tim đang đập “thình thịch” bóp nát vụn. Trái tim này hắn không cần.
Bực dọc xuống xe bước vào nhà hàng Như Thuý, lần này Liên Thảo
không ăn mặc kì cục nữa mà vô cùng đơn giản, trẻ trung. Hôm nay cô sẽ cùng hắn
3 mặt 1 lời luôn cần gì phải phiền phức như vậy nữa chứ.
Vẫn như mọi lần Liên Thành luôn ngồi đó đợi cô. Chỉ khác trước
kia chào đón cô là nụ cười dịu dàng trên khuôn mặt đáng ghét còn lần này chỉ là
lạnh lùng, nguy hiểm mà thôi. Nhưng Liên Thảo làm gì quan tâm nhiều đến điều
đó, điều cô muốn làm bây giờ là chửi hết uất ức vào cái bản mặt không muốn thấy
kia.
Hậm hực đi đến bàn hắn ngồi trước, cô dồn mọi tức giận vào
chiếc túi xách đập mạnh xuống bàn rồi đá nghế ra ngồi vào chỗ.
-Thấy chưa tôi là người thô lỗ như vậy đó? Không phải là cừu
non để anh đùa giỡn đâu. Tôi nói cho anh biết: tôi chúa ghét những loại người Sở
Khanh như anh, làm mà không dám nhận. Anh tưởng rằng mình tốt đẹp lắm sao mà đi
đưa giỡn với nhiều cô gái..&¥§
Nhìn cô gái này vừa thô lỗ vừa tuôn ra 1 hơi dài mới chịu dừng
đành chớp thời cơ hỏi điều hắn vẫn ghi hoặc:
- Cô là Liên Thảo sao? Mà cô dừng lại được rồi đó, không để
người khác nói nữa sao?(lạnh giọng lên tiếng, cô ta sao nhiều lời như vậy chứ)
- Anh muốn gặp tôi lại còn không biết tôi là ai? Rốt cuộc
anh muốn gặp tôi để làm gì chứ? Không lẽ..Á!!!
Vì quá giận giữ nên không kiềm chế nổi mình đập mạnh cốc thuỷ
tinh xuống bàn làm nó vỡ ra nhiều mảnh cứa cả vào ngón tay út gây chảy ít máu
tươi.
Hắn vô cùng giận dữ khi thấy cô bắt đầu lảm nhảm tiếp nhưng
chưa kịp phát tác thì bị mùi huyết của cô hấp dẫn. Không phải là quá thèm khát
mà hắn đoán nhầm chứ? Đây không phải là loại máu…
Bị cứa vào tay đau rát khi Liên Thảo chưa kịp r*n r* thì tay
cô đã bị hắn nắm chặt lấy. Còn đang khó hiểu không biết hắn định làm gì thì
ngón tay đã yên vị trong miệng hắn, không những vậy cô còn cảm giác hắn sắp sửa
muốn cắn nát nó ra. Hoảng hốt vội vàng rút về và định giơ tay ra tát hắn thì bị
giữ lại:
- Thật không ngờ cô lại quý hiếm như vậy thật không uổng
công ta đến gặp mặt. Rất tuyệt mau đi theo ta.
Không sai dòng huyết của cô là loại huyết quý hiếm. Sống cả
triệu năm đây là lần thứ 5 hắn được thưởng thức, mùi vị đó ngọt ngào, tinh khiết,
mê hoặc thế nào hắn còn nhớ rất rõ. Thật không nghĩ tới hắn sẽ được dùng lần nữa.
Cô gái này hắn phải ăn sạch 1 thể thoả mãn hay là nên tiết kiệm dùng dần.
Khi hắn chuẩn bị thôi miên cô đi theo thì không biết xuất hiện
1 đứa con gái làm hỏng việc lớn của hắn. Đáng chết chán sống rồi sao?
Cô gái tên là Tiểu Bích thật khó khăn mới dò được tin tức của
hắn ở đây. Cô không thể buông tha cho hắn được, hắn phải trả gía đắt cho những
gì đã gây ra.
Chạy vào gạt tay hắn đang cầm tay Liên Thảo ra, Tiểu Bích
kìm nén sự tức giận nói:
- Anh chính là Liên Thành đúng không?
- Đúng vậy, có việc gì sao?(buông Liên Thảo ra, không sao để
lần sau vậy)
- 5 ngày trước có 1 cô gái tên là Thanh Nhàn chạy đến nhờ
giúp cha cô ấy đúng không?
- Đúng là có 1 cô gái.
Nhìn 2 người lời qua người lại. Tốt lắm lại thêm 1 cô gái đến
hỏi tội hắn vậy mình làm gì ở đây nữa chứ. Liên Thảo giận dữ quay lưng bỏ đi ra
ngoài.
Hướng thấy cô bỏ về, hắn trầm giọng nguy hiểm:
- Cô làm lỡ bữa trưa của tôi, thì cô phải lãnh sự trừng phạt.
- Anh giết chị gái tôi còn dám lên mặt với tôi sao? Hãy chờ
vào nhà đá đi.
- Quay lại đi theo tôi.
Hắn thôi miên Tiểu Bích khiến cô đi theo hắn vào ôtô ngồi xuống.
Đôi mắt đờ đẫn nghe theo lời hắn nói.
Chiếc xe đưa cô gái đến 1 cái xưởng hoang thì dừng lại.
- Đi xuống theo tôi.
Ngơ ngác, thẫn thờ đi theo hắn vào trong xưởng. Đến đây hắn
giải thôi miên cho cô gái:
- Tỉnh lại.
- Aaa, tại sao tôi lại ở đây? Rốt cuộc anh đã làm cách gì
mang tôi đến đây?
- Cô không cần biết là bằng cách nào? Cô chỉ cần biết hôm nay
cô sẽ trở thành bữa trưa của chúng. Huýt!!!
Sau đó xuất hiện đến 10 con quỷ kêu dáo dác” géo, géo, géo”
bao vây xung quanh cô gái. Hắn trầm giọng ra lệnh:
- Chỉ được ăn hết bàn tay, bàn chân, tai..thôi không được cắn
chết phải để sống.
Hoảng sợ cô gái bỏ chạy nhưng không phải quá muộn rồi sao.
Ăn cụt bàn tay, chân cắn đứt hết gân mạch. Cô gái nằm dưới đất chết không được,
sống trong đau đớn.
Tiến lại gần đưa bàn tay xuyên vào ngực trái móc trái tim
đang đập “thình thịch” bóp nát vụn. Trái tim này hắn không cần.
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma VươngTác giả: Hoàng NgoanTruyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTrên 1 đoạn đường khá vắng vẻ có 1 cô gái đang vội vàng chạy như trốn 1 ai đó. Lúc này trời đã tối, bóng đêm bao trùm nên mọi vật xung quanh. Cô gái ngồi xuống 1 góc đường để nghỉ ngơi, móc điện thoại ra nhắn 1 tin:” Nếu mẹ vẫn bắt con đi xem mặt thì con sẽ không trở về nữa. Con trốn đi cho mẹ xem” Cô gái đó không là ai khác chính là Trúc Liên Thảo, ngày hôm qua mẹ bất ngờ nhắc đến muốn cô đi xem mặt 1 người tên Liên Thành. Nhưng chúa ơi cô nào có biết người tên Liên Thành là ai đâu? Cho nên mặc cô phản đối thế nào vẫn không thể lay chuyển quyết định của mẹ. Cô cảm thấy mình thật đáng thương: ăn chơi còn chưa thoả mãn thì sao lại còn vướng vào chuyện chồng con. Liên Thảo không muốn lấy chồng nhưng cô luôn mong muốn có 1 đứa con xinh đẹp vì rất thích trẻ con. Không cam lòng với quyết định bảo thủ của mẹ cô phải rời nhà trốn đi. Khi nào mẹ không ép cô nữa cô sẽ trở về. Mang đi hết tất cả số tiền cô tiết kiệm được, với số tiền này đủ để cô sống thoải mái trong 3 tháng. Tất cả đã được… Bực dọc xuống xe bước vào nhà hàng Như Thuý, lần này Liên Thảo không ăn mặc kì cục nữa mà vô cùng đơn giản, trẻ trung. Hôm nay cô sẽ cùng hắn 3 mặt 1 lời luôn cần gì phải phiền phức như vậy nữa chứ.Vẫn như mọi lần Liên Thành luôn ngồi đó đợi cô. Chỉ khác trước kia chào đón cô là nụ cười dịu dàng trên khuôn mặt đáng ghét còn lần này chỉ là lạnh lùng, nguy hiểm mà thôi. Nhưng Liên Thảo làm gì quan tâm nhiều đến điều đó, điều cô muốn làm bây giờ là chửi hết uất ức vào cái bản mặt không muốn thấy kia.Hậm hực đi đến bàn hắn ngồi trước, cô dồn mọi tức giận vào chiếc túi xách đập mạnh xuống bàn rồi đá nghế ra ngồi vào chỗ.-Thấy chưa tôi là người thô lỗ như vậy đó? Không phải là cừu non để anh đùa giỡn đâu. Tôi nói cho anh biết: tôi chúa ghét những loại người Sở Khanh như anh, làm mà không dám nhận. Anh tưởng rằng mình tốt đẹp lắm sao mà đi đưa giỡn với nhiều cô gái..&¥§Nhìn cô gái này vừa thô lỗ vừa tuôn ra 1 hơi dài mới chịu dừng đành chớp thời cơ hỏi điều hắn vẫn ghi hoặc:- Cô là Liên Thảo sao? Mà cô dừng lại được rồi đó, không để người khác nói nữa sao?(lạnh giọng lên tiếng, cô ta sao nhiều lời như vậy chứ)- Anh muốn gặp tôi lại còn không biết tôi là ai? Rốt cuộc anh muốn gặp tôi để làm gì chứ? Không lẽ..Á!!!Vì quá giận giữ nên không kiềm chế nổi mình đập mạnh cốc thuỷ tinh xuống bàn làm nó vỡ ra nhiều mảnh cứa cả vào ngón tay út gây chảy ít máu tươi.Hắn vô cùng giận dữ khi thấy cô bắt đầu lảm nhảm tiếp nhưng chưa kịp phát tác thì bị mùi huyết của cô hấp dẫn. Không phải là quá thèm khát mà hắn đoán nhầm chứ? Đây không phải là loại máu…Bị cứa vào tay đau rát khi Liên Thảo chưa kịp r*n r* thì tay cô đã bị hắn nắm chặt lấy. Còn đang khó hiểu không biết hắn định làm gì thì ngón tay đã yên vị trong miệng hắn, không những vậy cô còn cảm giác hắn sắp sửa muốn cắn nát nó ra. Hoảng hốt vội vàng rút về và định giơ tay ra tát hắn thì bị giữ lại:- Thật không ngờ cô lại quý hiếm như vậy thật không uổng công ta đến gặp mặt. Rất tuyệt mau đi theo ta.Không sai dòng huyết của cô là loại huyết quý hiếm. Sống cả triệu năm đây là lần thứ 5 hắn được thưởng thức, mùi vị đó ngọt ngào, tinh khiết, mê hoặc thế nào hắn còn nhớ rất rõ. Thật không nghĩ tới hắn sẽ được dùng lần nữa. Cô gái này hắn phải ăn sạch 1 thể thoả mãn hay là nên tiết kiệm dùng dần.Khi hắn chuẩn bị thôi miên cô đi theo thì không biết xuất hiện 1 đứa con gái làm hỏng việc lớn của hắn. Đáng chết chán sống rồi sao?Cô gái tên là Tiểu Bích thật khó khăn mới dò được tin tức của hắn ở đây. Cô không thể buông tha cho hắn được, hắn phải trả gía đắt cho những gì đã gây ra.Chạy vào gạt tay hắn đang cầm tay Liên Thảo ra, Tiểu Bích kìm nén sự tức giận nói:- Anh chính là Liên Thành đúng không?- Đúng vậy, có việc gì sao?(buông Liên Thảo ra, không sao để lần sau vậy)- 5 ngày trước có 1 cô gái tên là Thanh Nhàn chạy đến nhờ giúp cha cô ấy đúng không?- Đúng là có 1 cô gái.Nhìn 2 người lời qua người lại. Tốt lắm lại thêm 1 cô gái đến hỏi tội hắn vậy mình làm gì ở đây nữa chứ. Liên Thảo giận dữ quay lưng bỏ đi ra ngoài.Hướng thấy cô bỏ về, hắn trầm giọng nguy hiểm:- Cô làm lỡ bữa trưa của tôi, thì cô phải lãnh sự trừng phạt.- Anh giết chị gái tôi còn dám lên mặt với tôi sao? Hãy chờ vào nhà đá đi.- Quay lại đi theo tôi.Hắn thôi miên Tiểu Bích khiến cô đi theo hắn vào ôtô ngồi xuống. Đôi mắt đờ đẫn nghe theo lời hắn nói.Chiếc xe đưa cô gái đến 1 cái xưởng hoang thì dừng lại.- Đi xuống theo tôi.Ngơ ngác, thẫn thờ đi theo hắn vào trong xưởng. Đến đây hắn giải thôi miên cho cô gái:- Tỉnh lại.- Aaa, tại sao tôi lại ở đây? Rốt cuộc anh đã làm cách gì mang tôi đến đây?- Cô không cần biết là bằng cách nào? Cô chỉ cần biết hôm nay cô sẽ trở thành bữa trưa của chúng. Huýt!!!Sau đó xuất hiện đến 10 con quỷ kêu dáo dác” géo, géo, géo” bao vây xung quanh cô gái. Hắn trầm giọng ra lệnh:- Chỉ được ăn hết bàn tay, bàn chân, tai..thôi không được cắn chết phải để sống.Hoảng sợ cô gái bỏ chạy nhưng không phải quá muộn rồi sao. Ăn cụt bàn tay, chân cắn đứt hết gân mạch. Cô gái nằm dưới đất chết không được, sống trong đau đớn.Tiến lại gần đưa bàn tay xuyên vào ngực trái móc trái tim đang đập “thình thịch” bóp nát vụn. Trái tim này hắn không cần.