Tác giả:

Trên 1 đoạn đường khá vắng vẻ có 1 cô gái đang vội vàng chạy như trốn 1 ai đó. Lúc này trời đã tối, bóng đêm bao trùm nên mọi vật xung quanh. Cô gái ngồi xuống 1 góc đường để nghỉ ngơi, móc điện thoại ra nhắn 1 tin:” Nếu mẹ vẫn bắt con đi xem mặt thì con sẽ không trở về nữa. Con trốn đi cho mẹ xem” Cô gái đó không là ai khác chính là Trúc Liên Thảo, ngày hôm qua mẹ bất ngờ nhắc đến muốn cô đi xem mặt 1 người tên Liên Thành. Nhưng chúa ơi cô nào có biết người tên Liên Thành là ai đâu? Cho nên mặc cô phản đối thế nào vẫn không thể lay chuyển quyết định của mẹ. Cô cảm thấy mình thật đáng thương: ăn chơi còn chưa thoả mãn thì sao lại còn vướng vào chuyện chồng con. Liên Thảo không muốn lấy chồng nhưng cô luôn mong muốn có 1 đứa con xinh đẹp vì rất thích trẻ con. Không cam lòng với quyết định bảo thủ của mẹ cô phải rời nhà trốn đi. Khi nào mẹ không ép cô nữa cô sẽ trở về. Mang đi hết tất cả số tiền cô tiết kiệm được, với số tiền này đủ để cô sống thoải mái trong 3 tháng. Tất cả đã được…

Quyển 1 - Chương 46

Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma VươngTác giả: Hoàng NgoanTruyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTrên 1 đoạn đường khá vắng vẻ có 1 cô gái đang vội vàng chạy như trốn 1 ai đó. Lúc này trời đã tối, bóng đêm bao trùm nên mọi vật xung quanh. Cô gái ngồi xuống 1 góc đường để nghỉ ngơi, móc điện thoại ra nhắn 1 tin:” Nếu mẹ vẫn bắt con đi xem mặt thì con sẽ không trở về nữa. Con trốn đi cho mẹ xem” Cô gái đó không là ai khác chính là Trúc Liên Thảo, ngày hôm qua mẹ bất ngờ nhắc đến muốn cô đi xem mặt 1 người tên Liên Thành. Nhưng chúa ơi cô nào có biết người tên Liên Thành là ai đâu? Cho nên mặc cô phản đối thế nào vẫn không thể lay chuyển quyết định của mẹ. Cô cảm thấy mình thật đáng thương: ăn chơi còn chưa thoả mãn thì sao lại còn vướng vào chuyện chồng con. Liên Thảo không muốn lấy chồng nhưng cô luôn mong muốn có 1 đứa con xinh đẹp vì rất thích trẻ con. Không cam lòng với quyết định bảo thủ của mẹ cô phải rời nhà trốn đi. Khi nào mẹ không ép cô nữa cô sẽ trở về. Mang đi hết tất cả số tiền cô tiết kiệm được, với số tiền này đủ để cô sống thoải mái trong 3 tháng. Tất cả đã được… Khó hiểu nhìn người nam này, những lời anh nói cứ như cô đã quên anh rồi đó nhưng trong kí ức cô nhớ là mình không hề quen biết anh ta.Xuất hiện trong căn phòng này còn có 2 người nữa 1 người là Liên Thành và 1 người cô không biết.Từ phía trong bình phong Nhện Yêu mặc đồ nhanh chóng rồi phi thân ra ngoài. Ả cười lạnh nói:- Không nghĩ tới lại xuất hiện 3 vị khách qúy đến ghé thăm đó. 1 ma vương, 1 Qủy Huyết và 1 vị ám vệ, ta cũng thật diễm phúc nha.- Diễm phúc sao? hôm nay sẽ là ngày chết của ngươi đó. (nhìn ả Vân Phong lạnh giọng)- Haha vậy để xem sẽ là ngày chết của ai? Không 1 ai đã từng bước chân vào đây rồi mà có cơ hội sống sót đâu.- Ngươi thật tự kiêu, đã vậy ta đành phải thử xem năng lực của ngươi đến đâu?Cười nửa miệng Qủy Huyết liền xông vào tấn công ả trước. Khi vừa bước vào đây mùi máu xông tới làm hắn khó chịu và thèm khát mùi vị ngọt lành đó nhưng bực mình thay chúng lại bị ả làm vấy bẩn. Chính vì thế mà hắn đã muốn xông vào xé tan ả ra rồi, thật là lãng phí. Người không có để dùng kẻ lại thừa thãi đem đi tắm, rõ là bực mình.Hắn tấn công ả tới tấp không cho cơ hội kịp trở tay. Dùng đến 9 phần công lực để đối phó với ả nên chẳng mất nhiều thời gian đã bị hắn đánh trọng thương mà hộc ra ngụm máu đen xì.Nếu là những kẻ khác thì Qủy Huyết sẽ vừa đánh vừa vờn nhưng với ả hắn chẳng còn tâm trạng đâu mà vờn nên cứ dồn toàn lực giải quyết nhanh gọn để hắn còn đi kiếm ăn.Mạnh mẽ xuất chưởng về phiá ả ta đang nằm gục trợn tròn mắt vội vàng lách sang 1 bên né tránh nhưng cứ tránh được 1 chưởng thì lại có 1 chưởng lực nữa liên hoàn tiếp theo lần này ả không kịp trở tay mà trúng chưởng liên tiếp làm ả biến thành vũng máu đen vô cùng hôi thối độc hại.- Lần này ngươi giải quyết thật nhanh chóng đó.- Quá khen rồi, Liên Thảo cô ấy không sao chứ?- Tâm trạng hơi hoảng sợ 1 chút thôi, chúng ta tốt nhất nên nhanh chóng rời khỏi đây.- Tất nhiên ta cũng khát lắm rồi.Có lẽ vô thức mà họ không để ý đây là lần đầu tiên 2 người đối đáp nhau bình thản nhất, không có chế giễu, lạnh nhạt, khích bát đối phương.“Ầm” “ầm” “ầm” tiếng động nặng nề làm rung chuyển đất của 1 đàn con vật nào đó đang tiến đến. Cho đến khi nhìn rõ thì đó là 1 đàn nhện tinh con nào con lấy đều vô cùng to lớn. Số lượng của chúng không phải chỉ vài chục con đâu mà rất nhiều rất nhiều trải rộng tới vài trăm mét vuông đều bị phủ kín.- Qủa nhiên là động nhện thật nhiều nhện.( Vân Phong nhìn chúng lên tiếng)- Lại còn vô cùng sặc sỡ nữa ta thấy còn nhiều màu hơn cả cầu vòng. Chậc chậc kiểu này nên bắt vài con về trưng bày.- Giết hết chúng đi đã rồi ta để lại cho ngươi vài con mang về xanh, hồng, đỏ, tím nhé.- Cũng được.Dứt lời 2 người phi thân lên cao dùng chưởng lực đánh chết từng con 1, con này chết con khác lại lao lên chúng đông không khác gì quân nguyên. Cảm thấy đánh kiểu này không ổn 2 người lao thẳng xuống vận lực thành ánh sáng xanh rồi phóng toả ra 4 phía, lực mạnh khủng khiếp như vậy mà quét sạch chúng chẳng được bao nhiêu. Có những con đang lao về phía phòng tắm chúng đi đến đâu mặt đất rung chuyển đến đó.- Qủy Huyết ngươi mau chuyển sang phía phòng tắm, ngăn không cho chúng đến đó.- Ta biết rồi.Phi thân bay nhanh đến giải quyết sạch vài con nhện độc đang đến gần đó. Bây giờ mà cô gái khờ đó thấy cảnh này không phát hoảng mới lạ.2 người cố gắng vận lực tấn công nhanh gọn nhưng đã đến giữa trưa mà số lượng của chúng mới giảm đi 1 nửa. Đánh nhau kiểu này thật nản mà.- Này, theo ngươi đánh chúng kiểu này thì khi nào mới chấm dứt.( Qủy Huyết chán nản lên tiếng)- Không biết có thể là đến tối.- Nếu vậy chúng ta thử bắt tay hợp lực giải quyết tấn công chúng xem sao?- Được vậy thì thử.Hai người phi thân lên cao vận lực giao thoa thành khối cầu lửa đỏ đen vô cùng lớn mạnh đánh thẳng xuống phía dưới và hiệu quả cũng thật mạnh mẽ như những gì 2 người muốn. 1 nửa số chúng đã bị tiêu diệt.

Khó hiểu nhìn người nam này, những lời anh nói cứ như cô đã
quên anh rồi đó nhưng trong kí ức cô nhớ là mình không hề quen biết anh ta.

Xuất hiện trong căn phòng này còn có 2 người nữa 1 người là
Liên Thành và 1 người cô không biết.

Từ phía trong bình phong Nhện Yêu mặc đồ nhanh chóng rồi phi
thân ra ngoài. Ả cười lạnh nói:

- Không nghĩ tới lại xuất hiện 3 vị khách qúy đến ghé thăm
đó. 1 ma vương, 1 Qủy Huyết và 1 vị ám vệ, ta cũng thật diễm phúc nha.

- Diễm phúc sao? hôm nay sẽ là ngày chết của ngươi đó. (nhìn
ả Vân Phong lạnh giọng)

- Haha vậy để xem sẽ là ngày chết của ai? Không 1 ai đã từng
bước chân vào đây rồi mà có cơ hội sống sót đâu.

- Ngươi thật tự kiêu, đã vậy ta đành phải thử xem năng lực của
ngươi đến đâu?

Cười nửa miệng Qủy Huyết liền xông vào tấn công ả trước. Khi
vừa bước vào đây mùi máu xông tới làm hắn khó chịu và thèm khát mùi vị ngọt
lành đó nhưng bực mình thay chúng lại bị ả làm vấy bẩn. Chính vì thế mà hắn đã
muốn xông vào xé tan ả ra rồi, thật là lãng phí. Người không có để dùng kẻ lại
thừa thãi đem đi tắm, rõ là bực mình.

Hắn tấn công ả tới tấp không cho cơ hội kịp trở tay. Dùng đến
9 phần công lực để đối phó với ả nên chẳng mất nhiều thời gian đã bị hắn đánh
trọng thương mà hộc ra ngụm máu đen xì.

Nếu là những kẻ khác thì Qủy Huyết sẽ vừa đánh vừa vờn nhưng
với ả hắn chẳng còn tâm trạng đâu mà vờn nên cứ dồn toàn lực giải quyết nhanh gọn
để hắn còn đi kiếm ăn.

Mạnh mẽ xuất chưởng về phiá ả ta đang nằm gục trợn tròn mắt
vội vàng lách sang 1 bên né tránh nhưng cứ tránh được 1 chưởng thì lại có 1 chưởng
lực nữa liên hoàn tiếp theo lần này ả không kịp trở tay mà trúng chưởng liên tiếp
làm ả biến thành vũng máu đen vô cùng hôi thối độc hại.

- Lần này ngươi giải quyết thật nhanh chóng đó.

- Quá khen rồi, Liên Thảo cô ấy không sao chứ?

- Tâm trạng hơi hoảng sợ 1 chút thôi, chúng ta tốt nhất nên
nhanh chóng rời khỏi đây.

- Tất nhiên ta cũng khát lắm rồi.

Có lẽ vô thức mà họ không để ý đây là lần đầu tiên 2 người đối
đáp nhau bình thản nhất, không có chế giễu, lạnh nhạt, khích bát đối phương.

“Ầm” “ầm” “ầm” tiếng động nặng nề làm rung chuyển đất của 1
đàn con vật nào đó đang tiến đến. Cho đến khi nhìn rõ thì đó là 1 đàn nhện tinh
con nào con lấy đều vô cùng to lớn. Số lượng của chúng không phải chỉ vài chục
con đâu mà rất nhiều rất nhiều trải rộng tới vài trăm mét vuông đều bị phủ kín.

- Qủa nhiên là động nhện thật nhiều nhện.( Vân Phong nhìn
chúng lên tiếng)

- Lại còn vô cùng sặc sỡ nữa ta thấy còn nhiều màu hơn cả cầu
vòng. Chậc chậc kiểu này nên bắt vài con về trưng bày.

- Giết hết chúng đi đã rồi ta để lại cho ngươi vài con mang
về xanh, hồng, đỏ, tím nhé.

- Cũng được.

Dứt lời 2 người phi thân lên cao dùng chưởng lực đánh chết từng
con 1, con này chết con khác lại lao lên chúng đông không khác gì quân nguyên.
Cảm thấy đánh kiểu này không ổn 2 người lao thẳng xuống vận lực thành ánh sáng
xanh rồi phóng toả ra 4 phía, lực mạnh khủng khiếp như vậy mà quét sạch chúng
chẳng được bao nhiêu. Có những con đang lao về phía phòng tắm chúng đi đến đâu
mặt đất rung chuyển đến đó.

- Qủy Huyết ngươi mau chuyển sang phía phòng tắm, ngăn không
cho chúng đến đó.

- Ta biết rồi.

Phi thân bay nhanh đến giải quyết sạch vài con nhện độc đang
đến gần đó. Bây giờ mà cô gái khờ đó thấy cảnh này không phát hoảng mới lạ.

2 người cố gắng vận lực tấn công nhanh gọn nhưng đã đến giữa
trưa mà số lượng của chúng mới giảm đi 1 nửa. Đánh nhau kiểu này thật nản mà.

- Này, theo ngươi đánh chúng kiểu này thì khi nào mới chấm dứt.(
Qủy Huyết chán nản lên tiếng)

- Không biết có thể là đến tối.

- Nếu vậy chúng ta thử bắt tay hợp lực giải quyết tấn công
chúng xem sao?

- Được vậy thì thử.

Hai người phi thân lên cao vận lực giao thoa thành khối cầu
lửa đỏ đen vô cùng lớn mạnh đánh thẳng xuống phía dưới và hiệu quả cũng thật mạnh
mẽ như những gì 2 người muốn. 1 nửa số chúng đã bị tiêu diệt.

Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma VươngTác giả: Hoàng NgoanTruyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTrên 1 đoạn đường khá vắng vẻ có 1 cô gái đang vội vàng chạy như trốn 1 ai đó. Lúc này trời đã tối, bóng đêm bao trùm nên mọi vật xung quanh. Cô gái ngồi xuống 1 góc đường để nghỉ ngơi, móc điện thoại ra nhắn 1 tin:” Nếu mẹ vẫn bắt con đi xem mặt thì con sẽ không trở về nữa. Con trốn đi cho mẹ xem” Cô gái đó không là ai khác chính là Trúc Liên Thảo, ngày hôm qua mẹ bất ngờ nhắc đến muốn cô đi xem mặt 1 người tên Liên Thành. Nhưng chúa ơi cô nào có biết người tên Liên Thành là ai đâu? Cho nên mặc cô phản đối thế nào vẫn không thể lay chuyển quyết định của mẹ. Cô cảm thấy mình thật đáng thương: ăn chơi còn chưa thoả mãn thì sao lại còn vướng vào chuyện chồng con. Liên Thảo không muốn lấy chồng nhưng cô luôn mong muốn có 1 đứa con xinh đẹp vì rất thích trẻ con. Không cam lòng với quyết định bảo thủ của mẹ cô phải rời nhà trốn đi. Khi nào mẹ không ép cô nữa cô sẽ trở về. Mang đi hết tất cả số tiền cô tiết kiệm được, với số tiền này đủ để cô sống thoải mái trong 3 tháng. Tất cả đã được… Khó hiểu nhìn người nam này, những lời anh nói cứ như cô đã quên anh rồi đó nhưng trong kí ức cô nhớ là mình không hề quen biết anh ta.Xuất hiện trong căn phòng này còn có 2 người nữa 1 người là Liên Thành và 1 người cô không biết.Từ phía trong bình phong Nhện Yêu mặc đồ nhanh chóng rồi phi thân ra ngoài. Ả cười lạnh nói:- Không nghĩ tới lại xuất hiện 3 vị khách qúy đến ghé thăm đó. 1 ma vương, 1 Qủy Huyết và 1 vị ám vệ, ta cũng thật diễm phúc nha.- Diễm phúc sao? hôm nay sẽ là ngày chết của ngươi đó. (nhìn ả Vân Phong lạnh giọng)- Haha vậy để xem sẽ là ngày chết của ai? Không 1 ai đã từng bước chân vào đây rồi mà có cơ hội sống sót đâu.- Ngươi thật tự kiêu, đã vậy ta đành phải thử xem năng lực của ngươi đến đâu?Cười nửa miệng Qủy Huyết liền xông vào tấn công ả trước. Khi vừa bước vào đây mùi máu xông tới làm hắn khó chịu và thèm khát mùi vị ngọt lành đó nhưng bực mình thay chúng lại bị ả làm vấy bẩn. Chính vì thế mà hắn đã muốn xông vào xé tan ả ra rồi, thật là lãng phí. Người không có để dùng kẻ lại thừa thãi đem đi tắm, rõ là bực mình.Hắn tấn công ả tới tấp không cho cơ hội kịp trở tay. Dùng đến 9 phần công lực để đối phó với ả nên chẳng mất nhiều thời gian đã bị hắn đánh trọng thương mà hộc ra ngụm máu đen xì.Nếu là những kẻ khác thì Qủy Huyết sẽ vừa đánh vừa vờn nhưng với ả hắn chẳng còn tâm trạng đâu mà vờn nên cứ dồn toàn lực giải quyết nhanh gọn để hắn còn đi kiếm ăn.Mạnh mẽ xuất chưởng về phiá ả ta đang nằm gục trợn tròn mắt vội vàng lách sang 1 bên né tránh nhưng cứ tránh được 1 chưởng thì lại có 1 chưởng lực nữa liên hoàn tiếp theo lần này ả không kịp trở tay mà trúng chưởng liên tiếp làm ả biến thành vũng máu đen vô cùng hôi thối độc hại.- Lần này ngươi giải quyết thật nhanh chóng đó.- Quá khen rồi, Liên Thảo cô ấy không sao chứ?- Tâm trạng hơi hoảng sợ 1 chút thôi, chúng ta tốt nhất nên nhanh chóng rời khỏi đây.- Tất nhiên ta cũng khát lắm rồi.Có lẽ vô thức mà họ không để ý đây là lần đầu tiên 2 người đối đáp nhau bình thản nhất, không có chế giễu, lạnh nhạt, khích bát đối phương.“Ầm” “ầm” “ầm” tiếng động nặng nề làm rung chuyển đất của 1 đàn con vật nào đó đang tiến đến. Cho đến khi nhìn rõ thì đó là 1 đàn nhện tinh con nào con lấy đều vô cùng to lớn. Số lượng của chúng không phải chỉ vài chục con đâu mà rất nhiều rất nhiều trải rộng tới vài trăm mét vuông đều bị phủ kín.- Qủa nhiên là động nhện thật nhiều nhện.( Vân Phong nhìn chúng lên tiếng)- Lại còn vô cùng sặc sỡ nữa ta thấy còn nhiều màu hơn cả cầu vòng. Chậc chậc kiểu này nên bắt vài con về trưng bày.- Giết hết chúng đi đã rồi ta để lại cho ngươi vài con mang về xanh, hồng, đỏ, tím nhé.- Cũng được.Dứt lời 2 người phi thân lên cao dùng chưởng lực đánh chết từng con 1, con này chết con khác lại lao lên chúng đông không khác gì quân nguyên. Cảm thấy đánh kiểu này không ổn 2 người lao thẳng xuống vận lực thành ánh sáng xanh rồi phóng toả ra 4 phía, lực mạnh khủng khiếp như vậy mà quét sạch chúng chẳng được bao nhiêu. Có những con đang lao về phía phòng tắm chúng đi đến đâu mặt đất rung chuyển đến đó.- Qủy Huyết ngươi mau chuyển sang phía phòng tắm, ngăn không cho chúng đến đó.- Ta biết rồi.Phi thân bay nhanh đến giải quyết sạch vài con nhện độc đang đến gần đó. Bây giờ mà cô gái khờ đó thấy cảnh này không phát hoảng mới lạ.2 người cố gắng vận lực tấn công nhanh gọn nhưng đã đến giữa trưa mà số lượng của chúng mới giảm đi 1 nửa. Đánh nhau kiểu này thật nản mà.- Này, theo ngươi đánh chúng kiểu này thì khi nào mới chấm dứt.( Qủy Huyết chán nản lên tiếng)- Không biết có thể là đến tối.- Nếu vậy chúng ta thử bắt tay hợp lực giải quyết tấn công chúng xem sao?- Được vậy thì thử.Hai người phi thân lên cao vận lực giao thoa thành khối cầu lửa đỏ đen vô cùng lớn mạnh đánh thẳng xuống phía dưới và hiệu quả cũng thật mạnh mẽ như những gì 2 người muốn. 1 nửa số chúng đã bị tiêu diệt.

Quyển 1 - Chương 46