Tác giả:

Trên 1 đoạn đường khá vắng vẻ có 1 cô gái đang vội vàng chạy như trốn 1 ai đó. Lúc này trời đã tối, bóng đêm bao trùm nên mọi vật xung quanh. Cô gái ngồi xuống 1 góc đường để nghỉ ngơi, móc điện thoại ra nhắn 1 tin:” Nếu mẹ vẫn bắt con đi xem mặt thì con sẽ không trở về nữa. Con trốn đi cho mẹ xem” Cô gái đó không là ai khác chính là Trúc Liên Thảo, ngày hôm qua mẹ bất ngờ nhắc đến muốn cô đi xem mặt 1 người tên Liên Thành. Nhưng chúa ơi cô nào có biết người tên Liên Thành là ai đâu? Cho nên mặc cô phản đối thế nào vẫn không thể lay chuyển quyết định của mẹ. Cô cảm thấy mình thật đáng thương: ăn chơi còn chưa thoả mãn thì sao lại còn vướng vào chuyện chồng con. Liên Thảo không muốn lấy chồng nhưng cô luôn mong muốn có 1 đứa con xinh đẹp vì rất thích trẻ con. Không cam lòng với quyết định bảo thủ của mẹ cô phải rời nhà trốn đi. Khi nào mẹ không ép cô nữa cô sẽ trở về. Mang đi hết tất cả số tiền cô tiết kiệm được, với số tiền này đủ để cô sống thoải mái trong 3 tháng. Tất cả đã được…

Quyển 1 - Chương 50

Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma VươngTác giả: Hoàng NgoanTruyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTrên 1 đoạn đường khá vắng vẻ có 1 cô gái đang vội vàng chạy như trốn 1 ai đó. Lúc này trời đã tối, bóng đêm bao trùm nên mọi vật xung quanh. Cô gái ngồi xuống 1 góc đường để nghỉ ngơi, móc điện thoại ra nhắn 1 tin:” Nếu mẹ vẫn bắt con đi xem mặt thì con sẽ không trở về nữa. Con trốn đi cho mẹ xem” Cô gái đó không là ai khác chính là Trúc Liên Thảo, ngày hôm qua mẹ bất ngờ nhắc đến muốn cô đi xem mặt 1 người tên Liên Thành. Nhưng chúa ơi cô nào có biết người tên Liên Thành là ai đâu? Cho nên mặc cô phản đối thế nào vẫn không thể lay chuyển quyết định của mẹ. Cô cảm thấy mình thật đáng thương: ăn chơi còn chưa thoả mãn thì sao lại còn vướng vào chuyện chồng con. Liên Thảo không muốn lấy chồng nhưng cô luôn mong muốn có 1 đứa con xinh đẹp vì rất thích trẻ con. Không cam lòng với quyết định bảo thủ của mẹ cô phải rời nhà trốn đi. Khi nào mẹ không ép cô nữa cô sẽ trở về. Mang đi hết tất cả số tiền cô tiết kiệm được, với số tiền này đủ để cô sống thoải mái trong 3 tháng. Tất cả đã được… Nằm trên giường Liên Thảo bắt đầu lơ mơ tỉnh dậy. Vừa mở mắt ra thì đập vào mắt là khuôn mặt nam nhân yêu nghiệt kia đang say ngủ. Người nam này chính là Bảo Bối sao? Thật sự rất khó tin nhưng đó là sự thật. Dù đã trưởng thành nhưng trên khuôn mặt đó vẫn còn vài nét giống, từ đôi mắt phượng lạnh lùng đến sống mũi cao thẳng, bờ môi bạc luôn nở nụ cười nhạt.Khẽ đưa tay lên chạm nhẹ khuôn mặt đó thật sự là càng lớn càng cuốn hút. Bé như vậy đã làm người khác nghiêng ngả rồi bây giờ khuôn mặt này chắc làm người ta xỉu mất.Ôi! Nhìn anh rồi mới nhớ đến chuyện xấu hổ của mình, nói vậy không phải là đã bị tên yêu nghiệt này nhìn thấy hết rồi sao? Nhưng bù lại cô cũng nhìn thấy hết cơ thể anh, nghĩ như vậy cô vẫn thấy mình lỗ vốn quá. Cô dù không xinh đẹp quyến rũ lắm nhưng ít ra vẫn là lúc đã trưởng thành có lồi có lõm, trong khi anh thì sao bé tí chưa thấy gì. Không được anh đã nhìn thấy hết người cô rồi thì cũng phải để cô nhìn 1 chút như thế mới hoà nhau. Càng nghĩ càng thấy mình đúng, cô quyết định sẽ nhìn lại anh.Luồn lách chui vào lòng anh, cô bắt đầu cởi từng vạt áo ra.Thật ra từ lúc cô tỉnh anh cũng tỉnh rồi chỉ là không lên tiếng mà thôi, nằm im như say ngủ anh muốn xem cô gái này định làm trò gì? Sau khi ngắm nghía khá là lâu, rồi lại cúi ngầm mặt xuống suy nghĩ chắc hẳn là còn sốc chuyện ngày hôm qua. Cứ cho là vậy đi nhưng cái hành động chui vào lòng anh rồi cở đồ của anh thì thật sự không thể lí giải nổi. Đang lúc vô cùng khó hiểu thì bàn tay mát lạnh của cô không ngừng sờ soạng lên cơ ngực và bụng của anh. Cô nàng ngốc này lại muốn khiêu khích sao? Nếu vậy anh sẽ giúp cô nàng này toại nguyện, dù sao anh cũng đã quyết định cô sẽ là Ma hậu rồi sớm hay muộn chuyện này mà chẳng xảy ra.Nắm chặt bàn tay không yên phận, mắt phượng mở ra nhìn chằm chằm vào cô. Còn cô thì sao? Cau mặt lại giận dỗi.- Gì chứ có mới sờ 1 chút mà đã keo kiệt rồi sao?- Muốn sờ nữa sao?- Lúc nãy muốn bây giờ hết muốn rồi.- Cô hết muốn nhưng đến lượt tôi lại muốn rồi.- Muốn gì chứ, không lẽ anh cũng muốn sờ lại tôi?- Được không? (nhếch miệng cười mờ ám)

Nằm trên giường Liên Thảo bắt đầu lơ mơ tỉnh dậy. Vừa mở mắt ra thì
đập vào mắt là khuôn mặt nam nhân yêu nghiệt kia đang say ngủ. Người nam này chính là Bảo Bối sao? Thật sự rất khó tin nhưng đó là sự thật. Dù
đã trưởng thành nhưng trên khuôn mặt đó vẫn còn vài nét giống, từ đôi
mắt phượng lạnh lùng đến sống mũi cao thẳng, bờ môi bạc luôn nở nụ cười
nhạt.

Khẽ đưa tay lên chạm nhẹ khuôn mặt đó thật sự là càng lớn càng cuốn
hút. Bé như vậy đã làm người khác nghiêng ngả rồi bây giờ khuôn mặt này
chắc làm người ta xỉu mất.

Ôi! Nhìn anh rồi mới nhớ đến chuyện xấu hổ của mình, nói vậy không
phải là đã bị tên yêu nghiệt này nhìn thấy hết rồi sao? Nhưng bù lại cô
cũng nhìn thấy hết cơ thể anh, nghĩ như vậy cô vẫn thấy mình lỗ vốn quá. Cô dù không xinh đẹp quyến rũ lắm nhưng ít ra vẫn là lúc đã trưởng
thành có lồi có lõm, trong khi anh thì sao bé tí chưa thấy gì. Không
được anh đã nhìn thấy hết người cô rồi thì cũng phải để cô nhìn 1 chút
như thế mới hoà nhau. Càng nghĩ càng thấy mình đúng, cô quyết định sẽ
nhìn lại anh.

Luồn lách chui vào lòng anh, cô bắt đầu cởi từng vạt áo ra.

Thật ra từ lúc cô tỉnh anh cũng tỉnh rồi chỉ là không lên tiếng mà
thôi, nằm im như say ngủ anh muốn xem cô gái này định làm trò gì? Sau
khi ngắm nghía khá là lâu, rồi lại cúi ngầm mặt xuống suy nghĩ chắc hẳn
là còn sốc chuyện ngày hôm qua. Cứ cho là vậy đi nhưng cái hành động
chui vào lòng anh rồi cở đồ của anh thì thật sự không thể lí giải nổi.
Đang lúc vô cùng khó hiểu thì bàn tay mát lạnh của cô không ngừng sờ
soạng lên cơ ngực và bụng của anh. Cô nàng ngốc này lại muốn khiêu khích sao? Nếu vậy anh sẽ giúp cô nàng này toại nguyện, dù sao anh cũng đã
quyết định cô sẽ là Ma hậu rồi sớm hay muộn chuyện này mà chẳng xảy ra.

Nắm chặt bàn tay không yên phận, mắt phượng mở ra nhìn chằm chằm vào cô. Còn cô thì sao? Cau mặt lại giận dỗi.

- Gì chứ có mới sờ 1 chút mà đã keo kiệt rồi sao?

- Muốn sờ nữa sao?

- Lúc nãy muốn bây giờ hết muốn rồi.

- Cô hết muốn nhưng đến lượt tôi lại muốn rồi.

- Muốn gì chứ, không lẽ anh cũng muốn sờ lại tôi?

- Được không? (nhếch miệng cười mờ ám)

Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma VươngTác giả: Hoàng NgoanTruyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTrên 1 đoạn đường khá vắng vẻ có 1 cô gái đang vội vàng chạy như trốn 1 ai đó. Lúc này trời đã tối, bóng đêm bao trùm nên mọi vật xung quanh. Cô gái ngồi xuống 1 góc đường để nghỉ ngơi, móc điện thoại ra nhắn 1 tin:” Nếu mẹ vẫn bắt con đi xem mặt thì con sẽ không trở về nữa. Con trốn đi cho mẹ xem” Cô gái đó không là ai khác chính là Trúc Liên Thảo, ngày hôm qua mẹ bất ngờ nhắc đến muốn cô đi xem mặt 1 người tên Liên Thành. Nhưng chúa ơi cô nào có biết người tên Liên Thành là ai đâu? Cho nên mặc cô phản đối thế nào vẫn không thể lay chuyển quyết định của mẹ. Cô cảm thấy mình thật đáng thương: ăn chơi còn chưa thoả mãn thì sao lại còn vướng vào chuyện chồng con. Liên Thảo không muốn lấy chồng nhưng cô luôn mong muốn có 1 đứa con xinh đẹp vì rất thích trẻ con. Không cam lòng với quyết định bảo thủ của mẹ cô phải rời nhà trốn đi. Khi nào mẹ không ép cô nữa cô sẽ trở về. Mang đi hết tất cả số tiền cô tiết kiệm được, với số tiền này đủ để cô sống thoải mái trong 3 tháng. Tất cả đã được… Nằm trên giường Liên Thảo bắt đầu lơ mơ tỉnh dậy. Vừa mở mắt ra thì đập vào mắt là khuôn mặt nam nhân yêu nghiệt kia đang say ngủ. Người nam này chính là Bảo Bối sao? Thật sự rất khó tin nhưng đó là sự thật. Dù đã trưởng thành nhưng trên khuôn mặt đó vẫn còn vài nét giống, từ đôi mắt phượng lạnh lùng đến sống mũi cao thẳng, bờ môi bạc luôn nở nụ cười nhạt.Khẽ đưa tay lên chạm nhẹ khuôn mặt đó thật sự là càng lớn càng cuốn hút. Bé như vậy đã làm người khác nghiêng ngả rồi bây giờ khuôn mặt này chắc làm người ta xỉu mất.Ôi! Nhìn anh rồi mới nhớ đến chuyện xấu hổ của mình, nói vậy không phải là đã bị tên yêu nghiệt này nhìn thấy hết rồi sao? Nhưng bù lại cô cũng nhìn thấy hết cơ thể anh, nghĩ như vậy cô vẫn thấy mình lỗ vốn quá. Cô dù không xinh đẹp quyến rũ lắm nhưng ít ra vẫn là lúc đã trưởng thành có lồi có lõm, trong khi anh thì sao bé tí chưa thấy gì. Không được anh đã nhìn thấy hết người cô rồi thì cũng phải để cô nhìn 1 chút như thế mới hoà nhau. Càng nghĩ càng thấy mình đúng, cô quyết định sẽ nhìn lại anh.Luồn lách chui vào lòng anh, cô bắt đầu cởi từng vạt áo ra.Thật ra từ lúc cô tỉnh anh cũng tỉnh rồi chỉ là không lên tiếng mà thôi, nằm im như say ngủ anh muốn xem cô gái này định làm trò gì? Sau khi ngắm nghía khá là lâu, rồi lại cúi ngầm mặt xuống suy nghĩ chắc hẳn là còn sốc chuyện ngày hôm qua. Cứ cho là vậy đi nhưng cái hành động chui vào lòng anh rồi cở đồ của anh thì thật sự không thể lí giải nổi. Đang lúc vô cùng khó hiểu thì bàn tay mát lạnh của cô không ngừng sờ soạng lên cơ ngực và bụng của anh. Cô nàng ngốc này lại muốn khiêu khích sao? Nếu vậy anh sẽ giúp cô nàng này toại nguyện, dù sao anh cũng đã quyết định cô sẽ là Ma hậu rồi sớm hay muộn chuyện này mà chẳng xảy ra.Nắm chặt bàn tay không yên phận, mắt phượng mở ra nhìn chằm chằm vào cô. Còn cô thì sao? Cau mặt lại giận dỗi.- Gì chứ có mới sờ 1 chút mà đã keo kiệt rồi sao?- Muốn sờ nữa sao?- Lúc nãy muốn bây giờ hết muốn rồi.- Cô hết muốn nhưng đến lượt tôi lại muốn rồi.- Muốn gì chứ, không lẽ anh cũng muốn sờ lại tôi?- Được không? (nhếch miệng cười mờ ám)

Quyển 1 - Chương 50