Trên 1 đoạn đường khá vắng vẻ có 1 cô gái đang vội vàng chạy như trốn 1 ai đó. Lúc này trời đã tối, bóng đêm bao trùm nên mọi vật xung quanh. Cô gái ngồi xuống 1 góc đường để nghỉ ngơi, móc điện thoại ra nhắn 1 tin:” Nếu mẹ vẫn bắt con đi xem mặt thì con sẽ không trở về nữa. Con trốn đi cho mẹ xem” Cô gái đó không là ai khác chính là Trúc Liên Thảo, ngày hôm qua mẹ bất ngờ nhắc đến muốn cô đi xem mặt 1 người tên Liên Thành. Nhưng chúa ơi cô nào có biết người tên Liên Thành là ai đâu? Cho nên mặc cô phản đối thế nào vẫn không thể lay chuyển quyết định của mẹ. Cô cảm thấy mình thật đáng thương: ăn chơi còn chưa thoả mãn thì sao lại còn vướng vào chuyện chồng con. Liên Thảo không muốn lấy chồng nhưng cô luôn mong muốn có 1 đứa con xinh đẹp vì rất thích trẻ con. Không cam lòng với quyết định bảo thủ của mẹ cô phải rời nhà trốn đi. Khi nào mẹ không ép cô nữa cô sẽ trở về. Mang đi hết tất cả số tiền cô tiết kiệm được, với số tiền này đủ để cô sống thoải mái trong 3 tháng. Tất cả đã được…
Quyển 1 - Chương 58
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma VươngTác giả: Hoàng NgoanTruyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTrên 1 đoạn đường khá vắng vẻ có 1 cô gái đang vội vàng chạy như trốn 1 ai đó. Lúc này trời đã tối, bóng đêm bao trùm nên mọi vật xung quanh. Cô gái ngồi xuống 1 góc đường để nghỉ ngơi, móc điện thoại ra nhắn 1 tin:” Nếu mẹ vẫn bắt con đi xem mặt thì con sẽ không trở về nữa. Con trốn đi cho mẹ xem” Cô gái đó không là ai khác chính là Trúc Liên Thảo, ngày hôm qua mẹ bất ngờ nhắc đến muốn cô đi xem mặt 1 người tên Liên Thành. Nhưng chúa ơi cô nào có biết người tên Liên Thành là ai đâu? Cho nên mặc cô phản đối thế nào vẫn không thể lay chuyển quyết định của mẹ. Cô cảm thấy mình thật đáng thương: ăn chơi còn chưa thoả mãn thì sao lại còn vướng vào chuyện chồng con. Liên Thảo không muốn lấy chồng nhưng cô luôn mong muốn có 1 đứa con xinh đẹp vì rất thích trẻ con. Không cam lòng với quyết định bảo thủ của mẹ cô phải rời nhà trốn đi. Khi nào mẹ không ép cô nữa cô sẽ trở về. Mang đi hết tất cả số tiền cô tiết kiệm được, với số tiền này đủ để cô sống thoải mái trong 3 tháng. Tất cả đã được… Ăn xong bữa sáng, Dương Đằng liền nhanh chóng rời khỏi đến công ty làm việc. Vừa đi vào tiền sảnh thì 1 nhân viên phòng tiếp tân đi đến thông báo:- Tổng giám đốc có ngài chủ tịch tập đoàn Vạn Hoa đến tìm anh bàn chuyện.Như sợ mình nghe nhầm anh vội hỏi lại:- Cô nói ai?- Dạ, là chủ tịch Vạn Hoa anh ấy đang chờ anh ở phòng tiếp khách.Nói đến đây cô tiếp tân ngượng ngùng đỏ mặt cúi xuống. Nghĩ đến nam nhân yêu mị đó là cô lại bồi hồi cảm xúc. Đâu phải mỗi riêng mình cô ta mà toàn thể các nữ nhân viên đều rơi vào tình trạng má hồng ửng đỏ. Đủ biết nam nhân đó có sức mị hoặc thế nào.Gật đầu với cô ta, dù sao Dương Đằng cũng đang tò mò muốn biết xem kẻ đó lợi hại thế nào mà có thể thu phục được toàn bộ tập đoàn Vạn Hoa mà ngồi lên ghế chủ tịch chứ.Nhanh chóng đi vào phòng tiếp khách. Quả nhiên ở trong đó đã có người chờ sẵn. Người nam quay mặt về phía ánh sáng nên anh không tài nào nhìn rõ đối phương ra sao.Ngoài nam nhân đó ra trong phòng còn có 1 nữ nhân mặc đồ đen đứng bên cạnh. Người nữ này tỏ ra vô cùng lạnh lùng, khuôn mặt xinh đẹp không có 1 tia cười, ắt hẳn cô gái này là thư kí rồi.Trong lòng Dương Đằng thầm bội phục vị chủ tịch này có thể làm việc với 1 thư kí mặt lạnh như sát thủ.Khẽ hắng giọng Dương Đằng lên tiếng:- Không biết ngài chủ tịch hôm nay đến gặp tôi bàn việc gì?Nhếch miệng cười người nam đó từ từ quay mặt về phía anh. Thật đúng như Dương Đằng suy đoán nam nhân này thật mị hoặc, không 1 từ ngữ miêu tả nào có thể tả hết vẻ đẹp đó, càng không 1 bút phác nào có thể vẽ lên được. Chỉ có thể nhận định là đẹp mà thôi. Ngay cả tới anh bản thân là nam nhân chuẩn 100% mà vẫn không thoát được tình cảnh bị mê hoặc. Cố gắng định thần lại anh không thể bị sắc dụ được.- Tất nhiên là có việc để bàn chuyện rồi, tôi muốn anh nhường lại công ty này cho tôi. (nhàn nhạt nói)Không phải là Dương Đằng nghe nhầm chứ “nhường lại công ty này cho tôi” không ngờ anh ta có thể nói ra đơn giản như xin 1 cái kẹo vậy. Công ty này cha mẹ đã không biết dồn biết bao tâm huyết, sức lực mới gây dựng lên giờ để lại cho anh tiếp nhận họ mong muốn anh sẽ phát triển nó hơn nữa. Cho dù ai đó có muốn mua lại giá cao trên trời anh cũng không nhường lại. Chứ đừng nói 1 câu nhường lại đơn giản như vậy.Cười khẩy, không lẽ anh ta luôn dùng sắc đẹp của mình để dụ hoặc người khác sao? Rất tiếc Dương Đằng chưa bị sắc dụ đến mất đi lí trí. Tại sao anh ta có thể nói đơn giản như vậy được nhỉ? Thật là hài.- Nếu anh đến đây chỉ để nói về điều này thì thật thứ lỗi tôi không có thời gian ngồi đây bàn chuyện.(nhàn nhạt trả lời, nói như vậy anh đã quá tôn trọng thể diện cho hắn rồi đấy)Nhếch miệng cười Dương Đằng liền quay lưng đi thẳng ra phiá cửa. Nhưng chỉ là chưa kịp rời khỏi thì nam nhân đó lạnh nhạt buông ra 1 câu:- Quay lại.Như bị thôi miên Dương Đằng quay lại, hành động như ý anh ta muốn. Đi lại đứng trước mặt nam nhân đó thì bừng tỉnh. Ngạc nhiên khi thấy chính mình tự động quay lại chưa kịp nghĩ ngợi vì sao thì người trước mặt lần nữa lên tiếng:- Cho ngươi 1 cơ hội cuối cùng nhường hay không nhường?- Không lẽ anh muốn tôi gọi bảo vệ nên đuổi anh ra ngoài thì mới biết tôi nhường hay không nhường sao?(kiên quyết nói)- Tốt lắm, kết qủa như vậy ngươi đừng có hối tiếc (nhếch miệng cười, vỗ nhẹ bàn tay)Ngay lúc Dương Đằng không hiểu gì thì nữ nhân áo đen đó tiến lại từ đằng sau. Ma chảo giương cao đặt l*n đ*nh đầu của anh vận pháp lực hút linh hồn Dương Đằng ra.Bị loại pháp lực mạnh mẽ đó từ từ hút linh hồn ra ngoài, sắc mặt của anh cứ dần trắng bệch đi, cơ miệng méo mó mắt trợn trắng, chân tay co quắp. Sau thời gian 1 tách cà phê được hắn uống cạn thì thể xác của Dương đằng ngã nhào ra đất. Linh hồn trắng nhẹ như làn khói bay lơ lửng. Khẽ vẫy nhẹ bàn tay linh hồn bay lại phía nam nhân đó và bị hắn nuốt trọn. Không sai hắn chính là Qủy Vương, khác với Qủy Huyết hắn không ăn thể xác người mà hắn ăn linh hồn của người đó. Sau khi bị hắn lấy mất linh hồn, nữ nhân đó cũng chính là Điệp Nhi, thả vào bên trong cơ thể của Dương Đằng 1 ấu trùng nhìn không khác nào 1 con đỉa to bằng ngón tay út. Ấu trùng từ từ chui từ khoang miệng luồn lách lên đại não. Và sau đó thể xác đó tỉnh lại đứng dậy nghe theo sự sai bảo của Qủy Vương. Suốt đời suốt đời trở thành cái xác vô hồn vô cảm xúc.
Ăn xong bữa sáng, Dương Đằng liền nhanh chóng rời khỏi đến công ty
làm việc. Vừa đi vào tiền sảnh thì 1 nhân viên phòng tiếp tân đi đến
thông báo:
- Tổng giám đốc có ngài chủ tịch tập đoàn Vạn Hoa đến tìm anh bàn chuyện.
Như sợ mình nghe nhầm anh vội hỏi lại:
- Cô nói ai?
- Dạ, là chủ tịch Vạn Hoa anh ấy đang chờ anh ở phòng tiếp khách.
Nói đến đây cô tiếp tân ngượng ngùng đỏ mặt cúi xuống. Nghĩ đến nam
nhân yêu mị đó là cô lại bồi hồi cảm xúc. Đâu phải mỗi riêng mình cô ta
mà toàn thể các nữ nhân viên đều rơi vào tình trạng má hồng ửng đỏ. Đủ
biết nam nhân đó có sức mị hoặc thế nào.
Gật đầu với cô ta, dù sao Dương Đằng cũng đang tò mò muốn biết xem kẻ đó lợi hại thế nào mà có thể thu phục được toàn bộ tập đoàn Vạn Hoa mà
ngồi lên ghế chủ tịch chứ.
Nhanh chóng đi vào phòng tiếp khách. Quả nhiên ở trong đó đã có người chờ sẵn. Người nam quay mặt về phía ánh sáng nên anh không tài nào nhìn rõ đối phương ra sao.
Ngoài nam nhân đó ra trong phòng còn có 1 nữ nhân mặc đồ đen đứng bên cạnh. Người nữ này tỏ ra vô cùng lạnh lùng, khuôn mặt xinh đẹp không có 1 tia cười, ắt hẳn cô gái này là thư kí rồi.
Trong lòng Dương Đằng thầm bội phục vị chủ tịch này có thể làm việc với 1 thư kí mặt lạnh như sát thủ.
Khẽ hắng giọng Dương Đằng lên tiếng:
- Không biết ngài chủ tịch hôm nay đến gặp tôi bàn việc gì?
Nhếch miệng cười người nam đó từ từ quay mặt về phía anh. Thật đúng
như Dương Đằng suy đoán nam nhân này thật mị hoặc, không 1 từ ngữ miêu
tả nào có thể tả hết vẻ đẹp đó, càng không 1 bút phác nào có thể vẽ lên
được. Chỉ có thể nhận định là đẹp mà thôi. Ngay cả tới anh bản thân là
nam nhân chuẩn 100% mà vẫn không thoát được tình cảnh bị mê hoặc. Cố
gắng định thần lại anh không thể bị sắc dụ được.
- Tất nhiên là có việc để bàn chuyện rồi, tôi muốn anh nhường lại công ty này cho tôi. (nhàn nhạt nói)
Không phải là Dương Đằng nghe nhầm chứ “nhường lại công ty này cho
tôi” không ngờ anh ta có thể nói ra đơn giản như xin 1 cái kẹo vậy. Công ty này cha mẹ đã không biết dồn biết bao tâm huyết, sức lực mới gây
dựng lên giờ để lại cho anh tiếp nhận họ mong muốn anh sẽ phát triển nó
hơn nữa. Cho dù ai đó có muốn mua lại giá cao trên trời anh cũng không
nhường lại. Chứ đừng nói 1 câu nhường lại đơn giản như vậy.
Cười khẩy, không lẽ anh ta luôn dùng sắc đẹp của mình để dụ hoặc
người khác sao? Rất tiếc Dương Đằng chưa bị sắc dụ đến mất đi lí trí.
Tại sao anh ta có thể nói đơn giản như vậy được nhỉ? Thật là hài.
- Nếu anh đến đây chỉ để nói về điều này thì thật thứ lỗi tôi không
có thời gian ngồi đây bàn chuyện.(nhàn nhạt trả lời, nói như vậy anh đã
quá tôn trọng thể diện cho hắn rồi đấy)
Nhếch miệng cười Dương Đằng liền quay lưng đi thẳng ra phiá cửa.
Nhưng chỉ là chưa kịp rời khỏi thì nam nhân đó lạnh nhạt buông ra 1 câu:
- Quay lại.
Như bị thôi miên Dương Đằng quay lại, hành động như ý anh ta muốn. Đi lại đứng trước mặt nam nhân đó thì bừng tỉnh. Ngạc nhiên khi thấy chính mình tự động quay lại chưa kịp nghĩ ngợi vì sao thì người trước mặt lần nữa lên tiếng:
- Cho ngươi 1 cơ hội cuối cùng nhường hay không nhường?
- Không lẽ anh muốn tôi gọi bảo vệ nên đuổi anh ra ngoài thì mới biết tôi nhường hay không nhường sao?(kiên quyết nói)
- Tốt lắm, kết qủa như vậy ngươi đừng có hối tiếc (nhếch miệng cười, vỗ nhẹ bàn tay)
Ngay lúc Dương Đằng không hiểu gì thì nữ nhân áo đen đó tiến lại từ
đằng sau. Ma chảo giương cao đặt l*n đ*nh đầu của anh vận pháp lực hút
linh hồn Dương Đằng ra.
Bị loại pháp lực mạnh mẽ đó từ từ hút linh hồn ra ngoài, sắc mặt của
anh cứ dần trắng bệch đi, cơ miệng méo mó mắt trợn trắng, chân tay co
quắp. Sau thời gian 1 tách cà phê được hắn uống cạn thì thể xác của
Dương đằng ngã nhào ra đất. Linh hồn trắng nhẹ như làn khói bay lơ lửng. Khẽ vẫy nhẹ bàn tay linh hồn bay lại phía nam nhân đó và bị hắn nuốt
trọn. Không sai hắn chính là Qủy Vương, khác với Qủy Huyết hắn không ăn
thể xác người mà hắn ăn linh hồn của người đó. Sau khi bị hắn lấy mất
linh hồn, nữ nhân đó cũng chính là Điệp Nhi, thả vào bên trong cơ thể
của Dương Đằng 1 ấu trùng nhìn không khác nào 1 con đỉa to bằng ngón tay út. Ấu trùng từ từ chui từ khoang miệng luồn lách lên đại não. Và sau
đó thể xác đó tỉnh lại đứng dậy nghe theo sự sai bảo của Qủy Vương. Suốt đời suốt đời trở thành cái xác vô hồn vô cảm xúc.
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma VươngTác giả: Hoàng NgoanTruyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTrên 1 đoạn đường khá vắng vẻ có 1 cô gái đang vội vàng chạy như trốn 1 ai đó. Lúc này trời đã tối, bóng đêm bao trùm nên mọi vật xung quanh. Cô gái ngồi xuống 1 góc đường để nghỉ ngơi, móc điện thoại ra nhắn 1 tin:” Nếu mẹ vẫn bắt con đi xem mặt thì con sẽ không trở về nữa. Con trốn đi cho mẹ xem” Cô gái đó không là ai khác chính là Trúc Liên Thảo, ngày hôm qua mẹ bất ngờ nhắc đến muốn cô đi xem mặt 1 người tên Liên Thành. Nhưng chúa ơi cô nào có biết người tên Liên Thành là ai đâu? Cho nên mặc cô phản đối thế nào vẫn không thể lay chuyển quyết định của mẹ. Cô cảm thấy mình thật đáng thương: ăn chơi còn chưa thoả mãn thì sao lại còn vướng vào chuyện chồng con. Liên Thảo không muốn lấy chồng nhưng cô luôn mong muốn có 1 đứa con xinh đẹp vì rất thích trẻ con. Không cam lòng với quyết định bảo thủ của mẹ cô phải rời nhà trốn đi. Khi nào mẹ không ép cô nữa cô sẽ trở về. Mang đi hết tất cả số tiền cô tiết kiệm được, với số tiền này đủ để cô sống thoải mái trong 3 tháng. Tất cả đã được… Ăn xong bữa sáng, Dương Đằng liền nhanh chóng rời khỏi đến công ty làm việc. Vừa đi vào tiền sảnh thì 1 nhân viên phòng tiếp tân đi đến thông báo:- Tổng giám đốc có ngài chủ tịch tập đoàn Vạn Hoa đến tìm anh bàn chuyện.Như sợ mình nghe nhầm anh vội hỏi lại:- Cô nói ai?- Dạ, là chủ tịch Vạn Hoa anh ấy đang chờ anh ở phòng tiếp khách.Nói đến đây cô tiếp tân ngượng ngùng đỏ mặt cúi xuống. Nghĩ đến nam nhân yêu mị đó là cô lại bồi hồi cảm xúc. Đâu phải mỗi riêng mình cô ta mà toàn thể các nữ nhân viên đều rơi vào tình trạng má hồng ửng đỏ. Đủ biết nam nhân đó có sức mị hoặc thế nào.Gật đầu với cô ta, dù sao Dương Đằng cũng đang tò mò muốn biết xem kẻ đó lợi hại thế nào mà có thể thu phục được toàn bộ tập đoàn Vạn Hoa mà ngồi lên ghế chủ tịch chứ.Nhanh chóng đi vào phòng tiếp khách. Quả nhiên ở trong đó đã có người chờ sẵn. Người nam quay mặt về phía ánh sáng nên anh không tài nào nhìn rõ đối phương ra sao.Ngoài nam nhân đó ra trong phòng còn có 1 nữ nhân mặc đồ đen đứng bên cạnh. Người nữ này tỏ ra vô cùng lạnh lùng, khuôn mặt xinh đẹp không có 1 tia cười, ắt hẳn cô gái này là thư kí rồi.Trong lòng Dương Đằng thầm bội phục vị chủ tịch này có thể làm việc với 1 thư kí mặt lạnh như sát thủ.Khẽ hắng giọng Dương Đằng lên tiếng:- Không biết ngài chủ tịch hôm nay đến gặp tôi bàn việc gì?Nhếch miệng cười người nam đó từ từ quay mặt về phía anh. Thật đúng như Dương Đằng suy đoán nam nhân này thật mị hoặc, không 1 từ ngữ miêu tả nào có thể tả hết vẻ đẹp đó, càng không 1 bút phác nào có thể vẽ lên được. Chỉ có thể nhận định là đẹp mà thôi. Ngay cả tới anh bản thân là nam nhân chuẩn 100% mà vẫn không thoát được tình cảnh bị mê hoặc. Cố gắng định thần lại anh không thể bị sắc dụ được.- Tất nhiên là có việc để bàn chuyện rồi, tôi muốn anh nhường lại công ty này cho tôi. (nhàn nhạt nói)Không phải là Dương Đằng nghe nhầm chứ “nhường lại công ty này cho tôi” không ngờ anh ta có thể nói ra đơn giản như xin 1 cái kẹo vậy. Công ty này cha mẹ đã không biết dồn biết bao tâm huyết, sức lực mới gây dựng lên giờ để lại cho anh tiếp nhận họ mong muốn anh sẽ phát triển nó hơn nữa. Cho dù ai đó có muốn mua lại giá cao trên trời anh cũng không nhường lại. Chứ đừng nói 1 câu nhường lại đơn giản như vậy.Cười khẩy, không lẽ anh ta luôn dùng sắc đẹp của mình để dụ hoặc người khác sao? Rất tiếc Dương Đằng chưa bị sắc dụ đến mất đi lí trí. Tại sao anh ta có thể nói đơn giản như vậy được nhỉ? Thật là hài.- Nếu anh đến đây chỉ để nói về điều này thì thật thứ lỗi tôi không có thời gian ngồi đây bàn chuyện.(nhàn nhạt trả lời, nói như vậy anh đã quá tôn trọng thể diện cho hắn rồi đấy)Nhếch miệng cười Dương Đằng liền quay lưng đi thẳng ra phiá cửa. Nhưng chỉ là chưa kịp rời khỏi thì nam nhân đó lạnh nhạt buông ra 1 câu:- Quay lại.Như bị thôi miên Dương Đằng quay lại, hành động như ý anh ta muốn. Đi lại đứng trước mặt nam nhân đó thì bừng tỉnh. Ngạc nhiên khi thấy chính mình tự động quay lại chưa kịp nghĩ ngợi vì sao thì người trước mặt lần nữa lên tiếng:- Cho ngươi 1 cơ hội cuối cùng nhường hay không nhường?- Không lẽ anh muốn tôi gọi bảo vệ nên đuổi anh ra ngoài thì mới biết tôi nhường hay không nhường sao?(kiên quyết nói)- Tốt lắm, kết qủa như vậy ngươi đừng có hối tiếc (nhếch miệng cười, vỗ nhẹ bàn tay)Ngay lúc Dương Đằng không hiểu gì thì nữ nhân áo đen đó tiến lại từ đằng sau. Ma chảo giương cao đặt l*n đ*nh đầu của anh vận pháp lực hút linh hồn Dương Đằng ra.Bị loại pháp lực mạnh mẽ đó từ từ hút linh hồn ra ngoài, sắc mặt của anh cứ dần trắng bệch đi, cơ miệng méo mó mắt trợn trắng, chân tay co quắp. Sau thời gian 1 tách cà phê được hắn uống cạn thì thể xác của Dương đằng ngã nhào ra đất. Linh hồn trắng nhẹ như làn khói bay lơ lửng. Khẽ vẫy nhẹ bàn tay linh hồn bay lại phía nam nhân đó và bị hắn nuốt trọn. Không sai hắn chính là Qủy Vương, khác với Qủy Huyết hắn không ăn thể xác người mà hắn ăn linh hồn của người đó. Sau khi bị hắn lấy mất linh hồn, nữ nhân đó cũng chính là Điệp Nhi, thả vào bên trong cơ thể của Dương Đằng 1 ấu trùng nhìn không khác nào 1 con đỉa to bằng ngón tay út. Ấu trùng từ từ chui từ khoang miệng luồn lách lên đại não. Và sau đó thể xác đó tỉnh lại đứng dậy nghe theo sự sai bảo của Qủy Vương. Suốt đời suốt đời trở thành cái xác vô hồn vô cảm xúc.