Trên 1 đoạn đường khá vắng vẻ có 1 cô gái đang vội vàng chạy như trốn 1 ai đó. Lúc này trời đã tối, bóng đêm bao trùm nên mọi vật xung quanh. Cô gái ngồi xuống 1 góc đường để nghỉ ngơi, móc điện thoại ra nhắn 1 tin:” Nếu mẹ vẫn bắt con đi xem mặt thì con sẽ không trở về nữa. Con trốn đi cho mẹ xem” Cô gái đó không là ai khác chính là Trúc Liên Thảo, ngày hôm qua mẹ bất ngờ nhắc đến muốn cô đi xem mặt 1 người tên Liên Thành. Nhưng chúa ơi cô nào có biết người tên Liên Thành là ai đâu? Cho nên mặc cô phản đối thế nào vẫn không thể lay chuyển quyết định của mẹ. Cô cảm thấy mình thật đáng thương: ăn chơi còn chưa thoả mãn thì sao lại còn vướng vào chuyện chồng con. Liên Thảo không muốn lấy chồng nhưng cô luôn mong muốn có 1 đứa con xinh đẹp vì rất thích trẻ con. Không cam lòng với quyết định bảo thủ của mẹ cô phải rời nhà trốn đi. Khi nào mẹ không ép cô nữa cô sẽ trở về. Mang đi hết tất cả số tiền cô tiết kiệm được, với số tiền này đủ để cô sống thoải mái trong 3 tháng. Tất cả đã được…
Quyển 1 - Chương 70
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma VươngTác giả: Hoàng NgoanTruyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTrên 1 đoạn đường khá vắng vẻ có 1 cô gái đang vội vàng chạy như trốn 1 ai đó. Lúc này trời đã tối, bóng đêm bao trùm nên mọi vật xung quanh. Cô gái ngồi xuống 1 góc đường để nghỉ ngơi, móc điện thoại ra nhắn 1 tin:” Nếu mẹ vẫn bắt con đi xem mặt thì con sẽ không trở về nữa. Con trốn đi cho mẹ xem” Cô gái đó không là ai khác chính là Trúc Liên Thảo, ngày hôm qua mẹ bất ngờ nhắc đến muốn cô đi xem mặt 1 người tên Liên Thành. Nhưng chúa ơi cô nào có biết người tên Liên Thành là ai đâu? Cho nên mặc cô phản đối thế nào vẫn không thể lay chuyển quyết định của mẹ. Cô cảm thấy mình thật đáng thương: ăn chơi còn chưa thoả mãn thì sao lại còn vướng vào chuyện chồng con. Liên Thảo không muốn lấy chồng nhưng cô luôn mong muốn có 1 đứa con xinh đẹp vì rất thích trẻ con. Không cam lòng với quyết định bảo thủ của mẹ cô phải rời nhà trốn đi. Khi nào mẹ không ép cô nữa cô sẽ trở về. Mang đi hết tất cả số tiền cô tiết kiệm được, với số tiền này đủ để cô sống thoải mái trong 3 tháng. Tất cả đã được… Ngay khi chứng kiến loại chưởng phong xanh đó lao về phía hắn thì trong thâm tâm của cô trỗi lên 1 cảm giác lo lắng, sợ hãi. Nơi vùng ngực trái tim cũng đã đập sai nhịp của nó, bàn tay nhỏ bé khẽ siết chặt.Lẽ ra chứng kiến hắn như vậy cô phải vui mừng mới đúng chẳng phải cô rất nghét hắn sao? Chỉ đến khi thấy hắn khéo léo tránh được thì cơ thể mới có vài giây thả lỏng nhưng ngay sau đó đôi mắt hồng ngọc mở lớn:- A..A..A..A..Tiếng hét lên đau đớn của tiểu Băng khi bị loại chưởng phong màu xanh đó đánh trúng.Không sai, loại chưởng phong đó lướt qua quá mãnh liệt, càn quét mọi thứ nó đi qua trong phạm vi nhất định, phá tung hòn đá bộ và đánh trúng tiểu hồ ly phía sau.“Rầm” Lực đánh quá mạnh hất tung cô lên va đập vào thân cây phong phía sau ngã nhào xuống đất.“hộc” từ môi hồng phun ra ngoài 1 ngụm máu màu xanh và chảy dài 1 đường xuống khoé miệng. Cô cảm giác cơ thể mình như đang bị nát vụn ra, thật sự là quá khốc liệt.- TIỂU BĂNG, Tiểu Băng.Khi nghe thấy tiếng hét quen thuộc ấy hắn vô cùng ngỡ ngàng kèm theo đó là sự hoảng sợ đang không ngừng trỗi dậy. Tại sao lại không nghe lời hắn chứ?Vội vực cô lên ngồi dậy hắn nhanh chóng vận lực truyền nguyên khí cho cô, ánh sáng màu vàng xuyên suốt trong cơ thể giúp cô dần khôi phục trở lại.Đôi mắt hồng ngọc dần mở ra yếu ớt ngay khi cô định lên tiếng thì giọng nói của cất lên cắt ngang:- Đừng nói gì hết, chờ khi hồi phục rồi hãy nói.Nghe vậy cô chẳng thể làm gì hơn là gật đầu, khẽ nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.Hướng phía 2 người đứng lặng hắn gằn giọng:- Ta sẽ không quên sự việc ngày hôm nay đâu.Dứt lời hắn bế cô lên biến mất khỏi đó, bây giờ rừng phong chỉ còn lại 2 người.Nhếch miệng cười Qủy Huyết lên tiếng:- Ngươi đánh trúng tình yêu của hắn rồi. Xem ra hắn sẽ “nhớ” ngươi rất lâu đó.- Ta không sợ hắn “nhớ” ta chỉ cần hắn không động đến Liên Thảo là được.- Cứ cho vậy đi, cây sáo đen giờ ngươi tính sao?- Quay về đã ngày khác lại đến đòi. Mà cô gái đó là yêu tinh sao?- Không sai cô gái đó chính là tiểu hồ ly ta nhắc tới đó.- Nếu vậy tình cảm của hắn phát triển quá là nhanh.- Ta lại không thấy bất ngờ về điều này,Sau đó 2 người không nói thêm gì nữa mà nhanh chóng rời khỏi đó. 2 nam nhân biết mất trả lại sự yên tĩnh của rừng phong bạt ngàn lá.Mở cửa nhẹ đặt Tiểu Băng lên giường nằm dưỡng thương, môi bạc nhếch lên cười khẩy:- Liên Thảo sao? Ta sẽ nhớ.Cứ như vậy thời gian trôi qua thật nhanh chóng chẳng mấy lúc mà đã sắp đến ngày trăng tròn. Sau đêm nay ngày mai đã là đêm trăng tròn rồi và cũng là đêm chứa thật nhiều ý nghĩa, Dương Đằng có cứu sống được hay không cũng còn tùy thuộc đêm mai bọn họ có cướp được linh hồn của anh từ hắn hay không?- Vân Phong ngày mai là đêm trăng tròn rồi.- Đúng vậy, ta và Qủy Huyết sẽ nhằm lúc hắn luyện công thì sẽ lao vào cướp hồn.- Đêm mai sẽ không có gì bất trắc chứ?- Ta không rõ nhưng ta sẽ cẩn thận.- Ừm.Khẽ ôm chặt lấy anh không hiểu sao cô luôn có cảm giác bất an, lo sợ. Nhưng anh sẽ không sao đâu cô tin điều đó dù sao 2 người họ giỏi như vậy đâu dễ đánh bại. Luôn tự nói với mình như vậy nhưng bất an vẫn hoàn bất an.
Ngay khi chứng kiến loại chưởng phong xanh đó lao về phía hắn thì
trong thâm tâm của cô trỗi lên 1 cảm giác lo lắng, sợ hãi. Nơi vùng ngực trái tim cũng đã đập sai nhịp của nó, bàn tay nhỏ bé khẽ siết chặt.
Lẽ ra chứng kiến hắn như vậy cô phải vui mừng mới đúng chẳng phải cô
rất nghét hắn sao? Chỉ đến khi thấy hắn khéo léo tránh được thì cơ thể
mới có vài giây thả lỏng nhưng ngay sau đó đôi mắt hồng ngọc mở lớn:
- A..A..A..A..
Tiếng hét lên đau đớn của tiểu Băng khi bị loại chưởng phong màu xanh đó đánh trúng.
Không sai, loại chưởng phong đó lướt qua quá mãnh liệt, càn quét mọi
thứ nó đi qua trong phạm vi nhất định, phá tung hòn đá bộ và đánh trúng
tiểu hồ ly phía sau.
“Rầm” Lực đánh quá mạnh hất tung cô lên va đập vào thân cây phong phía sau ngã nhào xuống đất.
“hộc” từ môi hồng phun ra ngoài 1 ngụm máu màu xanh và chảy dài 1
đường xuống khoé miệng. Cô cảm giác cơ thể mình như đang bị nát vụn ra,
thật sự là quá khốc liệt.
- TIỂU BĂNG, Tiểu Băng.
Khi nghe thấy tiếng hét quen thuộc ấy hắn vô cùng ngỡ ngàng kèm theo
đó là sự hoảng sợ đang không ngừng trỗi dậy. Tại sao lại không nghe lời
hắn chứ?
Vội vực cô lên ngồi dậy hắn nhanh chóng vận lực truyền nguyên khí cho
cô, ánh sáng màu vàng xuyên suốt trong cơ thể giúp cô dần khôi phục trở
lại.
Đôi mắt hồng ngọc dần mở ra yếu ớt ngay khi cô định lên tiếng thì giọng nói của cất lên cắt ngang:
- Đừng nói gì hết, chờ khi hồi phục rồi hãy nói.
Nghe vậy cô chẳng thể làm gì hơn là gật đầu, khẽ nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.
Hướng phía 2 người đứng lặng hắn gằn giọng:
- Ta sẽ không quên sự việc ngày hôm nay đâu.
Dứt lời hắn bế cô lên biến mất khỏi đó, bây giờ rừng phong chỉ còn lại 2 người.
Nhếch miệng cười Qủy Huyết lên tiếng:
- Ngươi đánh trúng tình yêu của hắn rồi. Xem ra hắn sẽ “nhớ” ngươi rất lâu đó.
- Ta không sợ hắn “nhớ” ta chỉ cần hắn không động đến Liên Thảo là được.
- Cứ cho vậy đi, cây sáo đen giờ ngươi tính sao?
- Quay về đã ngày khác lại đến đòi. Mà cô gái đó là yêu tinh sao?
- Không sai cô gái đó chính là tiểu hồ ly ta nhắc tới đó.
- Nếu vậy tình cảm của hắn phát triển quá là nhanh.
- Ta lại không thấy bất ngờ về điều này,
Sau đó 2 người không nói thêm gì nữa mà nhanh chóng rời khỏi đó. 2
nam nhân biết mất trả lại sự yên tĩnh của rừng phong bạt ngàn lá.
Mở cửa nhẹ đặt Tiểu Băng lên giường nằm dưỡng thương, môi bạc nhếch lên cười khẩy:
- Liên Thảo sao? Ta sẽ nhớ.
Cứ như vậy thời gian trôi qua thật nhanh chóng chẳng mấy lúc mà đã
sắp đến ngày trăng tròn. Sau đêm nay ngày mai đã là đêm trăng tròn rồi
và cũng là đêm chứa thật nhiều ý nghĩa, Dương Đằng có cứu sống được hay
không cũng còn tùy thuộc đêm mai bọn họ có cướp được linh hồn của anh từ hắn hay không?
- Vân Phong ngày mai là đêm trăng tròn rồi.
- Đúng vậy, ta và Qủy Huyết sẽ nhằm lúc hắn luyện công thì sẽ lao vào cướp hồn.
- Đêm mai sẽ không có gì bất trắc chứ?
- Ta không rõ nhưng ta sẽ cẩn thận.
- Ừm.
Khẽ ôm chặt lấy anh không hiểu sao cô luôn có cảm giác bất an, lo sợ. Nhưng anh sẽ không sao đâu cô tin điều đó dù sao 2 người họ giỏi như
vậy đâu dễ đánh bại. Luôn tự nói với mình như vậy nhưng bất an vẫn hoàn
bất an.
Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma VươngTác giả: Hoàng NgoanTruyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTrên 1 đoạn đường khá vắng vẻ có 1 cô gái đang vội vàng chạy như trốn 1 ai đó. Lúc này trời đã tối, bóng đêm bao trùm nên mọi vật xung quanh. Cô gái ngồi xuống 1 góc đường để nghỉ ngơi, móc điện thoại ra nhắn 1 tin:” Nếu mẹ vẫn bắt con đi xem mặt thì con sẽ không trở về nữa. Con trốn đi cho mẹ xem” Cô gái đó không là ai khác chính là Trúc Liên Thảo, ngày hôm qua mẹ bất ngờ nhắc đến muốn cô đi xem mặt 1 người tên Liên Thành. Nhưng chúa ơi cô nào có biết người tên Liên Thành là ai đâu? Cho nên mặc cô phản đối thế nào vẫn không thể lay chuyển quyết định của mẹ. Cô cảm thấy mình thật đáng thương: ăn chơi còn chưa thoả mãn thì sao lại còn vướng vào chuyện chồng con. Liên Thảo không muốn lấy chồng nhưng cô luôn mong muốn có 1 đứa con xinh đẹp vì rất thích trẻ con. Không cam lòng với quyết định bảo thủ của mẹ cô phải rời nhà trốn đi. Khi nào mẹ không ép cô nữa cô sẽ trở về. Mang đi hết tất cả số tiền cô tiết kiệm được, với số tiền này đủ để cô sống thoải mái trong 3 tháng. Tất cả đã được… Ngay khi chứng kiến loại chưởng phong xanh đó lao về phía hắn thì trong thâm tâm của cô trỗi lên 1 cảm giác lo lắng, sợ hãi. Nơi vùng ngực trái tim cũng đã đập sai nhịp của nó, bàn tay nhỏ bé khẽ siết chặt.Lẽ ra chứng kiến hắn như vậy cô phải vui mừng mới đúng chẳng phải cô rất nghét hắn sao? Chỉ đến khi thấy hắn khéo léo tránh được thì cơ thể mới có vài giây thả lỏng nhưng ngay sau đó đôi mắt hồng ngọc mở lớn:- A..A..A..A..Tiếng hét lên đau đớn của tiểu Băng khi bị loại chưởng phong màu xanh đó đánh trúng.Không sai, loại chưởng phong đó lướt qua quá mãnh liệt, càn quét mọi thứ nó đi qua trong phạm vi nhất định, phá tung hòn đá bộ và đánh trúng tiểu hồ ly phía sau.“Rầm” Lực đánh quá mạnh hất tung cô lên va đập vào thân cây phong phía sau ngã nhào xuống đất.“hộc” từ môi hồng phun ra ngoài 1 ngụm máu màu xanh và chảy dài 1 đường xuống khoé miệng. Cô cảm giác cơ thể mình như đang bị nát vụn ra, thật sự là quá khốc liệt.- TIỂU BĂNG, Tiểu Băng.Khi nghe thấy tiếng hét quen thuộc ấy hắn vô cùng ngỡ ngàng kèm theo đó là sự hoảng sợ đang không ngừng trỗi dậy. Tại sao lại không nghe lời hắn chứ?Vội vực cô lên ngồi dậy hắn nhanh chóng vận lực truyền nguyên khí cho cô, ánh sáng màu vàng xuyên suốt trong cơ thể giúp cô dần khôi phục trở lại.Đôi mắt hồng ngọc dần mở ra yếu ớt ngay khi cô định lên tiếng thì giọng nói của cất lên cắt ngang:- Đừng nói gì hết, chờ khi hồi phục rồi hãy nói.Nghe vậy cô chẳng thể làm gì hơn là gật đầu, khẽ nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.Hướng phía 2 người đứng lặng hắn gằn giọng:- Ta sẽ không quên sự việc ngày hôm nay đâu.Dứt lời hắn bế cô lên biến mất khỏi đó, bây giờ rừng phong chỉ còn lại 2 người.Nhếch miệng cười Qủy Huyết lên tiếng:- Ngươi đánh trúng tình yêu của hắn rồi. Xem ra hắn sẽ “nhớ” ngươi rất lâu đó.- Ta không sợ hắn “nhớ” ta chỉ cần hắn không động đến Liên Thảo là được.- Cứ cho vậy đi, cây sáo đen giờ ngươi tính sao?- Quay về đã ngày khác lại đến đòi. Mà cô gái đó là yêu tinh sao?- Không sai cô gái đó chính là tiểu hồ ly ta nhắc tới đó.- Nếu vậy tình cảm của hắn phát triển quá là nhanh.- Ta lại không thấy bất ngờ về điều này,Sau đó 2 người không nói thêm gì nữa mà nhanh chóng rời khỏi đó. 2 nam nhân biết mất trả lại sự yên tĩnh của rừng phong bạt ngàn lá.Mở cửa nhẹ đặt Tiểu Băng lên giường nằm dưỡng thương, môi bạc nhếch lên cười khẩy:- Liên Thảo sao? Ta sẽ nhớ.Cứ như vậy thời gian trôi qua thật nhanh chóng chẳng mấy lúc mà đã sắp đến ngày trăng tròn. Sau đêm nay ngày mai đã là đêm trăng tròn rồi và cũng là đêm chứa thật nhiều ý nghĩa, Dương Đằng có cứu sống được hay không cũng còn tùy thuộc đêm mai bọn họ có cướp được linh hồn của anh từ hắn hay không?- Vân Phong ngày mai là đêm trăng tròn rồi.- Đúng vậy, ta và Qủy Huyết sẽ nhằm lúc hắn luyện công thì sẽ lao vào cướp hồn.- Đêm mai sẽ không có gì bất trắc chứ?- Ta không rõ nhưng ta sẽ cẩn thận.- Ừm.Khẽ ôm chặt lấy anh không hiểu sao cô luôn có cảm giác bất an, lo sợ. Nhưng anh sẽ không sao đâu cô tin điều đó dù sao 2 người họ giỏi như vậy đâu dễ đánh bại. Luôn tự nói với mình như vậy nhưng bất an vẫn hoàn bất an.