Tác giả:

Trên 1 đoạn đường khá vắng vẻ có 1 cô gái đang vội vàng chạy như trốn 1 ai đó. Lúc này trời đã tối, bóng đêm bao trùm nên mọi vật xung quanh. Cô gái ngồi xuống 1 góc đường để nghỉ ngơi, móc điện thoại ra nhắn 1 tin:” Nếu mẹ vẫn bắt con đi xem mặt thì con sẽ không trở về nữa. Con trốn đi cho mẹ xem” Cô gái đó không là ai khác chính là Trúc Liên Thảo, ngày hôm qua mẹ bất ngờ nhắc đến muốn cô đi xem mặt 1 người tên Liên Thành. Nhưng chúa ơi cô nào có biết người tên Liên Thành là ai đâu? Cho nên mặc cô phản đối thế nào vẫn không thể lay chuyển quyết định của mẹ. Cô cảm thấy mình thật đáng thương: ăn chơi còn chưa thoả mãn thì sao lại còn vướng vào chuyện chồng con. Liên Thảo không muốn lấy chồng nhưng cô luôn mong muốn có 1 đứa con xinh đẹp vì rất thích trẻ con. Không cam lòng với quyết định bảo thủ của mẹ cô phải rời nhà trốn đi. Khi nào mẹ không ép cô nữa cô sẽ trở về. Mang đi hết tất cả số tiền cô tiết kiệm được, với số tiền này đủ để cô sống thoải mái trong 3 tháng. Tất cả đã được…

Quyển 1 - Chương 86

Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma VươngTác giả: Hoàng NgoanTruyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTrên 1 đoạn đường khá vắng vẻ có 1 cô gái đang vội vàng chạy như trốn 1 ai đó. Lúc này trời đã tối, bóng đêm bao trùm nên mọi vật xung quanh. Cô gái ngồi xuống 1 góc đường để nghỉ ngơi, móc điện thoại ra nhắn 1 tin:” Nếu mẹ vẫn bắt con đi xem mặt thì con sẽ không trở về nữa. Con trốn đi cho mẹ xem” Cô gái đó không là ai khác chính là Trúc Liên Thảo, ngày hôm qua mẹ bất ngờ nhắc đến muốn cô đi xem mặt 1 người tên Liên Thành. Nhưng chúa ơi cô nào có biết người tên Liên Thành là ai đâu? Cho nên mặc cô phản đối thế nào vẫn không thể lay chuyển quyết định của mẹ. Cô cảm thấy mình thật đáng thương: ăn chơi còn chưa thoả mãn thì sao lại còn vướng vào chuyện chồng con. Liên Thảo không muốn lấy chồng nhưng cô luôn mong muốn có 1 đứa con xinh đẹp vì rất thích trẻ con. Không cam lòng với quyết định bảo thủ của mẹ cô phải rời nhà trốn đi. Khi nào mẹ không ép cô nữa cô sẽ trở về. Mang đi hết tất cả số tiền cô tiết kiệm được, với số tiền này đủ để cô sống thoải mái trong 3 tháng. Tất cả đã được… Siết chặt mảnh sành trong tay, cô đưa nó đặt lên cổ tay trái mình, đôi mắt ướt lệ khẽ nhắm lại chuẩn bị cho 1 cuộc giải thoát thì vô thức trong đầu cô mọi khoảng khắc 2 người bên nhau tràn về.“Tôi chỉ sợ đến lúc đó cô không muốn bên tôi nữa thôi”“Liên Thảo đừng sợ tôi sẽ bảo vệ cô”“Không được em là ma hậu của ta”“Hãy ở đây chờ ta quay về, sẽ không sao đâu”……Mở lớn mắt cô bàng hoàng nhìn lại hành động, vội vàng ném mảnh sảnh ra xa cô không thể chết Vân Phong nói cô phải chờ anh ấy:– Đúng vậy mình phải chờ anh ấy, phải chờ anh ấy.Cố gắng cưỡng ép mình với suy nghĩ đó cô phải chờ anh về. Nhưng sự thật là trong lòng cô đang rất lo sợ nếu Vân Phong cũng mẹ không nhận ra cô thì sao? Không nhận ra cô, không nhận ra cô. 4 từ đó không ngừng quanh quẩn dày vò trí óc cô khiến đầu cô đau đớn như muốn vỡ ra. Cứ như vậy cho đến khi cô quá mệt mỏi không biết mình thiếp đi hay ngất đi lúc nào không hay. Khoé miệng khô khốc khẽ nhỏ giọng thành tiếng:– Chờ..Vân Phong.……#……#……Qủy Huyết 1 mình giao chiến với cả 2 linh vật, 1 con khổng tước đã khó đối phó rồi giờ lại thêm 1 con đến hắn cũng chẳng nhìn ra đó là loại linh vật gì. Nó mình thì đầy những gai sắc nhọn 2 cái chân trước thì trông như cái càng của bọ cạp, quan trọng nhất nó không nhả lửa mà nó nhả khí độc.Nhận thấy con khổng tước có vẻ đã đuối sức không còn dữ dội như ban nãy vì vậy hắn chủ yếu tấn công nó trước. Tung người lên cao hắn phi thân nhanh đến giao chiến trực diện với khổng tước. Lộn 1 vòng qua 6 đầu của nó hắn thoải mái yên vị trên lưng khổng tước. Nó thấy vậy cố sức lồng lộn chao đảo cơ thể để đánh rơi hắn xuống.Lạnh giọng cười hắn lên tiếng:– Khổng tước mi chịu chết đi.Duỗi thẳng bàn tay phải ánh sáng huyết đỏ hiện rõ khiến mu lòng bàn tay như 1 con đao sắc bén. Giơ lên cao chém mạnh xuống 6 cái đầu khổng tước đồng loạt rơi xuống.Phi thân rời khỏi khổng tước hắn lại lao vào vòng giao chiến với con vật lắm gai kia.Phía dưới Vân Phong cũng đã giải quyết xong Bạch Hổ giờ đang cố gắng hạ gục Thanh Xà. Con xà tinh này liên tục phun ra những rớt độc màu xanh, trúng phải cây cỏ thì những loại thực vật đó nhanh chóng héo tàn rũ mục, trúng phải động vật thì khỏi phải nói cũng biết nhanh chóng bị phân hủy.Cố gắng tránh khỏi những đám rớt xanh của thanh xà, anh dùng chưởng lực tấn công nó từ xa. Từng đợt chưởng lực xanh lam không ngừng loé sáng đánh về phía Thanh Xà. Con xà tinh đó cũng đâu dễ dàng đối phó nó cũng nhanh chóng đưa đuôi tiến lên quất trả.Nếu con xà tinh này đã đưa đuôi đến thì anh cũng trực diện đánh nhau với cái đuôi của nó. Tiếp 10 chiêu thì anh bị nó đánh trúng 2 nhát vào lưng và ngực.Đưa bàn tay lên vận lực biến thành kiếm khí anh chém mạnh phía đuôi nó khiên cái đuôi bị đứt 1 khoảng. Cong thân xà lên cài đầu gớm giếc đã trực diện. Há miệng nó phun 1 lượng độc lớn về phía anh.Nhanh chóng tung người lên cao anh dồn hết khí lực vào chân của mình giáng thật mạnh lên đầu nó. Khiến Thanh xà choáng váng hết đầu óc.Nhận thấy thời cơ đã đến không cho xà tinh thời gian tỉnh lại Vân Phong liên tục dùng chân đá mạnh lên đầu nó rất liên hoàn. Đánh như vậy cho đến khi nó khó khăn ngóc đầu dậy thì 1 nhát kiếm khí đứt đôi đầu thanh xà.Giải quyết xong thanh xà anh nhanh chóng phi thân lên trên cùng Qủy Huyết tiêu diệt linh vật lắm gai kia.…..#……#……Ngày hôm sau khi ánh dương vừa lên thì Liên Thảo cũng mệt mỏi tỉnh tại. Cô phải nhanh chóng rời khỏi đây trước khi có người xuất hiện. Dựng dậy chỉ là cô chưa kịp bước đi thì cả thành vang lên tiếng hét thất thanh:– AAAAAAAAAA– ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ– CỨU MẠNG!!!– Oa oa oa oaTiếng người la hét, kêu cứu rồi tiếng khóc đồng loạt cất lên.Chuyện gì vậy?

Siết chặt mảnh sành trong tay, cô đưa nó đặt lên cổ tay trái mình,
đôi mắt ướt lệ khẽ nhắm lại chuẩn bị cho 1 cuộc giải thoát thì vô thức
trong đầu cô mọi khoảng khắc 2 người bên nhau tràn về.

“Tôi chỉ sợ đến lúc đó cô không muốn bên tôi nữa thôi”

“Liên Thảo đừng sợ tôi sẽ bảo vệ cô”

“Không được em là ma hậu của ta”

“Hãy ở đây chờ ta quay về, sẽ không sao đâu”

……

Mở lớn mắt cô bàng hoàng nhìn lại hành động, vội vàng ném mảnh sảnh ra xa cô không thể chết Vân Phong nói cô phải chờ anh ấy:

– Đúng vậy mình phải chờ anh ấy, phải chờ anh ấy.

Cố gắng cưỡng ép mình với suy nghĩ đó cô phải chờ anh về. Nhưng sự
thật là trong lòng cô đang rất lo sợ nếu Vân Phong cũng mẹ không nhận ra cô thì sao? Không nhận ra cô, không nhận ra cô. 4 từ đó không ngừng
quanh quẩn dày vò trí óc cô khiến đầu cô đau đớn như muốn vỡ ra. Cứ như
vậy cho đến khi cô quá mệt mỏi không biết mình thiếp đi hay ngất đi lúc
nào không hay. Khoé miệng khô khốc khẽ nhỏ giọng thành tiếng:

– Chờ..Vân Phong.

……#……#……

Qủy Huyết 1 mình giao chiến với cả 2 linh vật, 1 con khổng tước đã
khó đối phó rồi giờ lại thêm 1 con đến hắn cũng chẳng nhìn ra đó là loại linh vật gì. Nó mình thì đầy những gai sắc nhọn 2 cái chân trước thì
trông như cái càng của bọ cạp, quan trọng nhất nó không nhả lửa mà nó
nhả khí độc.

Nhận thấy con khổng tước có vẻ đã đuối sức không còn dữ dội như ban
nãy vì vậy hắn chủ yếu tấn công nó trước. Tung người lên cao hắn phi
thân nhanh đến giao chiến trực diện với khổng tước. Lộn 1 vòng qua 6 đầu của nó hắn thoải mái yên vị trên lưng khổng tước. Nó thấy vậy cố sức
lồng lộn chao đảo cơ thể để đánh rơi hắn xuống.

Lạnh giọng cười hắn lên tiếng:

– Khổng tước mi chịu chết đi.

Duỗi thẳng bàn tay phải ánh sáng huyết đỏ hiện rõ khiến mu lòng bàn
tay như 1 con đao sắc bén. Giơ lên cao chém mạnh xuống 6 cái đầu khổng
tước đồng loạt rơi xuống.

Phi thân rời khỏi khổng tước hắn lại lao vào vòng giao chiến với con vật lắm gai kia.

Phía dưới Vân Phong cũng đã giải quyết xong Bạch Hổ giờ đang cố gắng
hạ gục Thanh Xà. Con xà tinh này liên tục phun ra những rớt độc màu
xanh, trúng phải cây cỏ thì những loại thực vật đó nhanh chóng héo tàn
rũ mục, trúng phải động vật thì khỏi phải nói cũng biết nhanh chóng bị
phân hủy.

Cố gắng tránh khỏi những đám rớt xanh của thanh xà, anh dùng chưởng
lực tấn công nó từ xa. Từng đợt chưởng lực xanh lam không ngừng loé sáng đánh về phía Thanh Xà. Con xà tinh đó cũng đâu dễ dàng đối phó nó cũng
nhanh chóng đưa đuôi tiến lên quất trả.

Nếu con xà tinh này đã đưa đuôi đến thì anh cũng trực diện đánh nhau
với cái đuôi của nó. Tiếp 10 chiêu thì anh bị nó đánh trúng 2 nhát vào
lưng và ngực.

Đưa bàn tay lên vận lực biến thành kiếm khí anh chém mạnh phía đuôi
nó khiên cái đuôi bị đứt 1 khoảng. Cong thân xà lên cài đầu gớm giếc đã
trực diện. Há miệng nó phun 1 lượng độc lớn về phía anh.

Nhanh chóng tung người lên cao anh dồn hết khí lực vào chân của mình
giáng thật mạnh lên đầu nó. Khiến Thanh xà choáng váng hết đầu óc.

Nhận thấy thời cơ đã đến không cho xà tinh thời gian tỉnh lại Vân
Phong liên tục dùng chân đá mạnh lên đầu nó rất liên hoàn. Đánh như vậy
cho đến khi nó khó khăn ngóc đầu dậy thì 1 nhát kiếm khí đứt đôi đầu
thanh xà.

Giải quyết xong thanh xà anh nhanh chóng phi thân lên trên cùng Qủy Huyết tiêu diệt linh vật lắm gai kia.

…..#……#……

Ngày hôm sau khi ánh dương vừa lên thì Liên Thảo cũng mệt mỏi tỉnh
tại. Cô phải nhanh chóng rời khỏi đây trước khi có người xuất hiện. Dựng dậy chỉ là cô chưa kịp bước đi thì cả thành vang lên tiếng hét thất
thanh:

– AAAAAAAAAA

– ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ

– CỨU MẠNG!!!

– Oa oa oa oa

Tiếng người la hét, kêu cứu rồi tiếng khóc đồng loạt cất lên.

Chuyện gì vậy?

Nhặt Được Yêu Nghiệt Ma VươngTác giả: Hoàng NgoanTruyện Hài Hước, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhTrên 1 đoạn đường khá vắng vẻ có 1 cô gái đang vội vàng chạy như trốn 1 ai đó. Lúc này trời đã tối, bóng đêm bao trùm nên mọi vật xung quanh. Cô gái ngồi xuống 1 góc đường để nghỉ ngơi, móc điện thoại ra nhắn 1 tin:” Nếu mẹ vẫn bắt con đi xem mặt thì con sẽ không trở về nữa. Con trốn đi cho mẹ xem” Cô gái đó không là ai khác chính là Trúc Liên Thảo, ngày hôm qua mẹ bất ngờ nhắc đến muốn cô đi xem mặt 1 người tên Liên Thành. Nhưng chúa ơi cô nào có biết người tên Liên Thành là ai đâu? Cho nên mặc cô phản đối thế nào vẫn không thể lay chuyển quyết định của mẹ. Cô cảm thấy mình thật đáng thương: ăn chơi còn chưa thoả mãn thì sao lại còn vướng vào chuyện chồng con. Liên Thảo không muốn lấy chồng nhưng cô luôn mong muốn có 1 đứa con xinh đẹp vì rất thích trẻ con. Không cam lòng với quyết định bảo thủ của mẹ cô phải rời nhà trốn đi. Khi nào mẹ không ép cô nữa cô sẽ trở về. Mang đi hết tất cả số tiền cô tiết kiệm được, với số tiền này đủ để cô sống thoải mái trong 3 tháng. Tất cả đã được… Siết chặt mảnh sành trong tay, cô đưa nó đặt lên cổ tay trái mình, đôi mắt ướt lệ khẽ nhắm lại chuẩn bị cho 1 cuộc giải thoát thì vô thức trong đầu cô mọi khoảng khắc 2 người bên nhau tràn về.“Tôi chỉ sợ đến lúc đó cô không muốn bên tôi nữa thôi”“Liên Thảo đừng sợ tôi sẽ bảo vệ cô”“Không được em là ma hậu của ta”“Hãy ở đây chờ ta quay về, sẽ không sao đâu”……Mở lớn mắt cô bàng hoàng nhìn lại hành động, vội vàng ném mảnh sảnh ra xa cô không thể chết Vân Phong nói cô phải chờ anh ấy:– Đúng vậy mình phải chờ anh ấy, phải chờ anh ấy.Cố gắng cưỡng ép mình với suy nghĩ đó cô phải chờ anh về. Nhưng sự thật là trong lòng cô đang rất lo sợ nếu Vân Phong cũng mẹ không nhận ra cô thì sao? Không nhận ra cô, không nhận ra cô. 4 từ đó không ngừng quanh quẩn dày vò trí óc cô khiến đầu cô đau đớn như muốn vỡ ra. Cứ như vậy cho đến khi cô quá mệt mỏi không biết mình thiếp đi hay ngất đi lúc nào không hay. Khoé miệng khô khốc khẽ nhỏ giọng thành tiếng:– Chờ..Vân Phong.……#……#……Qủy Huyết 1 mình giao chiến với cả 2 linh vật, 1 con khổng tước đã khó đối phó rồi giờ lại thêm 1 con đến hắn cũng chẳng nhìn ra đó là loại linh vật gì. Nó mình thì đầy những gai sắc nhọn 2 cái chân trước thì trông như cái càng của bọ cạp, quan trọng nhất nó không nhả lửa mà nó nhả khí độc.Nhận thấy con khổng tước có vẻ đã đuối sức không còn dữ dội như ban nãy vì vậy hắn chủ yếu tấn công nó trước. Tung người lên cao hắn phi thân nhanh đến giao chiến trực diện với khổng tước. Lộn 1 vòng qua 6 đầu của nó hắn thoải mái yên vị trên lưng khổng tước. Nó thấy vậy cố sức lồng lộn chao đảo cơ thể để đánh rơi hắn xuống.Lạnh giọng cười hắn lên tiếng:– Khổng tước mi chịu chết đi.Duỗi thẳng bàn tay phải ánh sáng huyết đỏ hiện rõ khiến mu lòng bàn tay như 1 con đao sắc bén. Giơ lên cao chém mạnh xuống 6 cái đầu khổng tước đồng loạt rơi xuống.Phi thân rời khỏi khổng tước hắn lại lao vào vòng giao chiến với con vật lắm gai kia.Phía dưới Vân Phong cũng đã giải quyết xong Bạch Hổ giờ đang cố gắng hạ gục Thanh Xà. Con xà tinh này liên tục phun ra những rớt độc màu xanh, trúng phải cây cỏ thì những loại thực vật đó nhanh chóng héo tàn rũ mục, trúng phải động vật thì khỏi phải nói cũng biết nhanh chóng bị phân hủy.Cố gắng tránh khỏi những đám rớt xanh của thanh xà, anh dùng chưởng lực tấn công nó từ xa. Từng đợt chưởng lực xanh lam không ngừng loé sáng đánh về phía Thanh Xà. Con xà tinh đó cũng đâu dễ dàng đối phó nó cũng nhanh chóng đưa đuôi tiến lên quất trả.Nếu con xà tinh này đã đưa đuôi đến thì anh cũng trực diện đánh nhau với cái đuôi của nó. Tiếp 10 chiêu thì anh bị nó đánh trúng 2 nhát vào lưng và ngực.Đưa bàn tay lên vận lực biến thành kiếm khí anh chém mạnh phía đuôi nó khiên cái đuôi bị đứt 1 khoảng. Cong thân xà lên cài đầu gớm giếc đã trực diện. Há miệng nó phun 1 lượng độc lớn về phía anh.Nhanh chóng tung người lên cao anh dồn hết khí lực vào chân của mình giáng thật mạnh lên đầu nó. Khiến Thanh xà choáng váng hết đầu óc.Nhận thấy thời cơ đã đến không cho xà tinh thời gian tỉnh lại Vân Phong liên tục dùng chân đá mạnh lên đầu nó rất liên hoàn. Đánh như vậy cho đến khi nó khó khăn ngóc đầu dậy thì 1 nhát kiếm khí đứt đôi đầu thanh xà.Giải quyết xong thanh xà anh nhanh chóng phi thân lên trên cùng Qủy Huyết tiêu diệt linh vật lắm gai kia.…..#……#……Ngày hôm sau khi ánh dương vừa lên thì Liên Thảo cũng mệt mỏi tỉnh tại. Cô phải nhanh chóng rời khỏi đây trước khi có người xuất hiện. Dựng dậy chỉ là cô chưa kịp bước đi thì cả thành vang lên tiếng hét thất thanh:– AAAAAAAAAA– ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ– CỨU MẠNG!!!– Oa oa oa oaTiếng người la hét, kêu cứu rồi tiếng khóc đồng loạt cất lên.Chuyện gì vậy?

Quyển 1 - Chương 86