Tác giả:

Đây là một quán bar khác hẳn với những quán bar bình thường khác. Tên gọi Ám Hương Thay vì gọi là quán bar, không bằng nói đây chính là một hội quán âm nhạc. Thiếu đi một phần sự dung tục và huyên náo của những quan bar tầm thường, lại nhiều hơn một chút sự tao nhã và thanh tĩnh rất khó tìm được trong thế tục. Mỗi đêm, nơi đây sẽ có những bản nhạc lặng lẽ được phát ra giống như sương mù, hoặc ưu thương, hoặc thâm tình, một cách ngẫu nhiên. Rực rỡ. Ngay cả việc trang trí nơi này cũng có phong cách riêng. Cây thật, hoa thật. Đặc biệt là, ở mỗi nơi đều đặt vô số hoa nhài. Mỗi lần hoa nở, hương thơm lan tỏa khiến cho nơi này càng giống như một quán trà mà không phải quán bar. "Hạ Hạ, tới lượt cô rồi." Có người nhắc nhở cô lên sân khấu. Cô là ca sĩ trụ cột ở Ám Hương, không ai biết tên thật của cô là gì, ông chủ gọi cô là Hạ Hạ, vậy nên mọi người cũng liền gọi cô Hạ Hạ. Cô nhàn nhạt đáp lại một tiếng rồi chậm rãi bước lên sân khấu hình tròn. Cô không phải là cô gái quá xinh đẹp, nhưng mỗi…

Chương 56: Cuộc chiến quần lót

Kinh Thành Tam Thiếu: Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa ĐêmTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcĐây là một quán bar khác hẳn với những quán bar bình thường khác. Tên gọi Ám Hương Thay vì gọi là quán bar, không bằng nói đây chính là một hội quán âm nhạc. Thiếu đi một phần sự dung tục và huyên náo của những quan bar tầm thường, lại nhiều hơn một chút sự tao nhã và thanh tĩnh rất khó tìm được trong thế tục. Mỗi đêm, nơi đây sẽ có những bản nhạc lặng lẽ được phát ra giống như sương mù, hoặc ưu thương, hoặc thâm tình, một cách ngẫu nhiên. Rực rỡ. Ngay cả việc trang trí nơi này cũng có phong cách riêng. Cây thật, hoa thật. Đặc biệt là, ở mỗi nơi đều đặt vô số hoa nhài. Mỗi lần hoa nở, hương thơm lan tỏa khiến cho nơi này càng giống như một quán trà mà không phải quán bar. "Hạ Hạ, tới lượt cô rồi." Có người nhắc nhở cô lên sân khấu. Cô là ca sĩ trụ cột ở Ám Hương, không ai biết tên thật của cô là gì, ông chủ gọi cô là Hạ Hạ, vậy nên mọi người cũng liền gọi cô Hạ Hạ. Cô nhàn nhạt đáp lại một tiếng rồi chậm rãi bước lên sân khấu hình tròn. Cô không phải là cô gái quá xinh đẹp, nhưng mỗi… Kiều Á lấy lòng đem q**n l*t, áo sơ mi, quần dài mới mua cho anh lấy ra tất cả như thể khoe khoang, sau đó đem cháo bồ câu múc một ít ra ngoài.Khụ khụ! Hạ Vãn Lộ không thể bình tĩnh được nữa.Cô lập tức bước qua giữa Kiều Á và Tả Thần An, một tay đoạt lấy cháo bồ câu, gương mặt nhỏ nhắn bày ra dáng vẻ chuyên nghiệp, “Dạ dày của anh ấy bị xuất huyết, tạm thời không thể ăn thứ gì.”“Này, tại sao cô! Cô trả cho tôi.” Kiều Á cho rằng cô muốn cướp đi, vươn tay đoạt lại.Hạ Vãn Lộ mới không quản gì cháo chim bồ câu của cô ta, mặc kệ vẫn cướp đi. Không biết là xuất phát từ suy nghĩ gì, dù sao cũng nhìn Kiều Á không vừa mắt, khẽ hừ lạnh một tiếng. “Cô Kiều, bàn về việc ca hát, cô có thể chuyên nghiệp hơn tôi nhưng nói về việc chăm sóc bệnh nhân thì tôi mới là người chuyên nghiệp. Cho nên, tạm thời không cần đưa thức ăn vào cho anh ấy. Còn có…”Cô nhìn sang quần áo Kiều Á đã mua, cau mày nói: “Cô Kiều, q**n l*t vừa mua xong không thể mặc ngay được, quá trình sản xuất q**n l*t không biết trải qua bao nhiêu công đoạn, cũng không biết có bao nhiêu đôi tay đã chạm vào, có lẽ bị dính không ít vi khuẩn đâu. Cô tưởng tượng một chút, việc này tương tự với ngàn vạn đôi tay không được rửa sạch mang theo vi khuẩn lại sờ cô…A, cô có thể tưởng tượng được tình cảnh này thế nào không? Sẽ mang lại hậu quả thế nào?”Cô vừa nói vừa liếc mắt về phía Tả Thần An, chỉ thấy chân mày của anh ngày càng nhíu chặt lại.“Cô Kiều, như vậy dễ bị viêm **” Cô nghiêm chỉnh, rõ ràng là vẻ mặt nghiêm túc của người chữa bệnh và chăm sóc bệnh nhân.Kiều Á bị cô nói đến nỗi cả người không được tự nhiên, giống như thật sự có vô số bàn tay dính đầy vi khuẩn đang sờ mình, hét ầm lên: “Cô mới…bị viêm! Cả nhà cô đều bị viêm!”Người được xưng là thục nữ giống như Kiều Á cũng không thốt ra được tên gọi của bộ phận nào đó.Hạ Vãn Lộ cười thầm, ra vẻ không hiểu, “A! Thật xin lỗi thật xin lỗi đã nói nhầm. Là anh Tả dễ bị viêm tiết niệu hoặc là…A, viêm cái gì khác nữa…”Cô vừa nói xong, Tả Thần An ngược lại không có phản ứng, Sa Lâm nhịn không được bật cười ra tiếng, bị Kiều Á hung hăng trừng mắt một cái đành vội thu lại, liếc trộm sắc mặt đại Boss nhà mình. Nhưng mà, đại Boss lại chỉ cau mày, cũng không có bất cứ phản ứng nào giống như đứng ngoài xem người khác đùa giỡn.Kiều Á vốn dĩ tới là để lấy lòng nhưng mọi chuyện dường như bị đổ bể, lập tức thấy không cam lòng, làm nũng với Tả Thần An tố cáo: “Tả thiếu! Anh xem một chút miệng cô ấy nói ra toàn lời th* t*c. Khó nghe muốn chết!”Hạ Vãn Lộ khẽ mỉm cười, “Những chuyện tôi nói đều là sự thật, chỉ đứng trên góc độ của một y tá để nhắc nhở cô chú ý một chút về việc vệ sinh hằng ngày. Nếu mọi người đã không thích nghe thì cứ coi như là tôi chưa nói.”Cô vừa nói vừa nhìn chăm chú vào mấy q**n l*t màu xanh lam và màu tím đậm Kiều Á mới mua. Cô thật sự muốn nói với Kiều Á: Cô Kiều, xem ra thật sự là cô vẫn chưa bò được lên giường của Tả thiếu phải không? Nếu không sao lại không biết, Tả thiếu rất thích sạch sẽ của cô chỉ mặc q**n l*t màu trắng?Dĩ nhiên, những lời này cô chỉ có thể giữ lại trong bụng, có đánh chết cô cũng không dám nói ra khỏi miệng. Đồng thời, cô cũng tiến lên dùng sức đem cả laptop Sa Lâm vừa mới mở ra gập lại như cũ, sắc mặt nghiêm nghị không để ai phản bác, “Dạ dày của anh Tả mới bị xuất huyết! Hiện tại đã muốn làm việc? Các anh thật muốn lấy mạng của người ta rồi?”

Kiều Á lấy lòng đem q**n l*t, áo sơ mi, quần dài mới mua cho anh lấy ra tất cả như thể khoe khoang, sau đó đem cháo bồ câu múc một ít ra ngoài.

Khụ khụ! Hạ Vãn Lộ không thể bình tĩnh được nữa.

Cô lập tức bước qua giữa Kiều Á và Tả Thần An, một tay đoạt lấy cháo bồ câu, gương mặt nhỏ nhắn bày ra dáng vẻ chuyên nghiệp, “Dạ dày của anh ấy bị xuất huyết, tạm thời không thể ăn thứ gì.”

“Này, tại sao cô! Cô trả cho tôi.” Kiều Á cho rằng cô muốn cướp đi, vươn tay đoạt lại.

Hạ Vãn Lộ mới không quản gì cháo chim bồ câu của cô ta, mặc kệ vẫn cướp đi. Không biết là xuất phát từ suy nghĩ gì, dù sao cũng nhìn Kiều Á không vừa mắt, khẽ hừ lạnh một tiếng. “Cô Kiều, bàn về việc ca hát, cô có thể chuyên nghiệp hơn tôi nhưng nói về việc chăm sóc bệnh nhân thì tôi mới là người chuyên nghiệp. Cho nên, tạm thời không cần đưa thức ăn vào cho anh ấy. Còn có…”

Cô nhìn sang quần áo Kiều Á đã mua, cau mày nói: “Cô Kiều, q**n l*t vừa mua xong không thể mặc ngay được, quá trình sản xuất q**n l*t không biết trải qua bao nhiêu công đoạn, cũng không biết có bao nhiêu đôi tay đã chạm vào, có lẽ bị dính không ít vi khuẩn đâu. Cô tưởng tượng một chút, việc này tương tự với ngàn vạn đôi tay không được rửa sạch mang theo vi khuẩn lại sờ cô…A, cô có thể tưởng tượng được tình cảnh này thế nào không? Sẽ mang lại hậu quả thế nào?”

Cô vừa nói vừa liếc mắt về phía Tả Thần An, chỉ thấy chân mày của anh ngày càng nhíu chặt lại.

“Cô Kiều, như vậy dễ bị viêm **” Cô nghiêm chỉnh, rõ ràng là vẻ mặt nghiêm túc của người chữa bệnh và chăm sóc bệnh nhân.

Kiều Á bị cô nói đến nỗi cả người không được tự nhiên, giống như thật sự có vô số bàn tay dính đầy vi khuẩn đang sờ mình, hét ầm lên: “Cô mới…bị viêm! Cả nhà cô đều bị viêm!”

Người được xưng là thục nữ giống như Kiều Á cũng không thốt ra được tên gọi của bộ phận nào đó.

Hạ Vãn Lộ cười thầm, ra vẻ không hiểu, “A! Thật xin lỗi thật xin lỗi đã nói nhầm. Là anh Tả dễ bị viêm tiết niệu hoặc là…A, viêm cái gì khác nữa…”

Cô vừa nói xong, Tả Thần An ngược lại không có phản ứng, Sa Lâm nhịn không được bật cười ra tiếng, bị Kiều Á hung hăng trừng mắt một cái đành vội thu lại, liếc trộm sắc mặt đại Boss nhà mình. Nhưng mà, đại Boss lại chỉ cau mày, cũng không có bất cứ phản ứng nào giống như đứng ngoài xem người khác đùa giỡn.

Kiều Á vốn dĩ tới là để lấy lòng nhưng mọi chuyện dường như bị đổ bể, lập tức thấy không cam lòng, làm nũng với Tả Thần An tố cáo: “Tả thiếu! Anh xem một chút miệng cô ấy nói ra toàn lời th* t*c. Khó nghe muốn chết!”

Hạ Vãn Lộ khẽ mỉm cười, “Những chuyện tôi nói đều là sự thật, chỉ đứng trên góc độ của một y tá để nhắc nhở cô chú ý một chút về việc vệ sinh hằng ngày. Nếu mọi người đã không thích nghe thì cứ coi như là tôi chưa nói.”

Cô vừa nói vừa nhìn chăm chú vào mấy q**n l*t màu xanh lam và màu tím đậm Kiều Á mới mua. Cô thật sự muốn nói với Kiều Á: Cô Kiều, xem ra thật sự là cô vẫn chưa bò được lên giường của Tả thiếu phải không? Nếu không sao lại không biết, Tả thiếu rất thích sạch sẽ của cô chỉ mặc q**n l*t màu trắng?

Dĩ nhiên, những lời này cô chỉ có thể giữ lại trong bụng, có đánh chết cô cũng không dám nói ra khỏi miệng. Đồng thời, cô cũng tiến lên dùng sức đem cả laptop Sa Lâm vừa mới mở ra gập lại như cũ, sắc mặt nghiêm nghị không để ai phản bác, “Dạ dày của anh Tả mới bị xuất huyết! Hiện tại đã muốn làm việc? Các anh thật muốn lấy mạng của người ta rồi?”

Kinh Thành Tam Thiếu: Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa ĐêmTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcĐây là một quán bar khác hẳn với những quán bar bình thường khác. Tên gọi Ám Hương Thay vì gọi là quán bar, không bằng nói đây chính là một hội quán âm nhạc. Thiếu đi một phần sự dung tục và huyên náo của những quan bar tầm thường, lại nhiều hơn một chút sự tao nhã và thanh tĩnh rất khó tìm được trong thế tục. Mỗi đêm, nơi đây sẽ có những bản nhạc lặng lẽ được phát ra giống như sương mù, hoặc ưu thương, hoặc thâm tình, một cách ngẫu nhiên. Rực rỡ. Ngay cả việc trang trí nơi này cũng có phong cách riêng. Cây thật, hoa thật. Đặc biệt là, ở mỗi nơi đều đặt vô số hoa nhài. Mỗi lần hoa nở, hương thơm lan tỏa khiến cho nơi này càng giống như một quán trà mà không phải quán bar. "Hạ Hạ, tới lượt cô rồi." Có người nhắc nhở cô lên sân khấu. Cô là ca sĩ trụ cột ở Ám Hương, không ai biết tên thật của cô là gì, ông chủ gọi cô là Hạ Hạ, vậy nên mọi người cũng liền gọi cô Hạ Hạ. Cô nhàn nhạt đáp lại một tiếng rồi chậm rãi bước lên sân khấu hình tròn. Cô không phải là cô gái quá xinh đẹp, nhưng mỗi… Kiều Á lấy lòng đem q**n l*t, áo sơ mi, quần dài mới mua cho anh lấy ra tất cả như thể khoe khoang, sau đó đem cháo bồ câu múc một ít ra ngoài.Khụ khụ! Hạ Vãn Lộ không thể bình tĩnh được nữa.Cô lập tức bước qua giữa Kiều Á và Tả Thần An, một tay đoạt lấy cháo bồ câu, gương mặt nhỏ nhắn bày ra dáng vẻ chuyên nghiệp, “Dạ dày của anh ấy bị xuất huyết, tạm thời không thể ăn thứ gì.”“Này, tại sao cô! Cô trả cho tôi.” Kiều Á cho rằng cô muốn cướp đi, vươn tay đoạt lại.Hạ Vãn Lộ mới không quản gì cháo chim bồ câu của cô ta, mặc kệ vẫn cướp đi. Không biết là xuất phát từ suy nghĩ gì, dù sao cũng nhìn Kiều Á không vừa mắt, khẽ hừ lạnh một tiếng. “Cô Kiều, bàn về việc ca hát, cô có thể chuyên nghiệp hơn tôi nhưng nói về việc chăm sóc bệnh nhân thì tôi mới là người chuyên nghiệp. Cho nên, tạm thời không cần đưa thức ăn vào cho anh ấy. Còn có…”Cô nhìn sang quần áo Kiều Á đã mua, cau mày nói: “Cô Kiều, q**n l*t vừa mua xong không thể mặc ngay được, quá trình sản xuất q**n l*t không biết trải qua bao nhiêu công đoạn, cũng không biết có bao nhiêu đôi tay đã chạm vào, có lẽ bị dính không ít vi khuẩn đâu. Cô tưởng tượng một chút, việc này tương tự với ngàn vạn đôi tay không được rửa sạch mang theo vi khuẩn lại sờ cô…A, cô có thể tưởng tượng được tình cảnh này thế nào không? Sẽ mang lại hậu quả thế nào?”Cô vừa nói vừa liếc mắt về phía Tả Thần An, chỉ thấy chân mày của anh ngày càng nhíu chặt lại.“Cô Kiều, như vậy dễ bị viêm **” Cô nghiêm chỉnh, rõ ràng là vẻ mặt nghiêm túc của người chữa bệnh và chăm sóc bệnh nhân.Kiều Á bị cô nói đến nỗi cả người không được tự nhiên, giống như thật sự có vô số bàn tay dính đầy vi khuẩn đang sờ mình, hét ầm lên: “Cô mới…bị viêm! Cả nhà cô đều bị viêm!”Người được xưng là thục nữ giống như Kiều Á cũng không thốt ra được tên gọi của bộ phận nào đó.Hạ Vãn Lộ cười thầm, ra vẻ không hiểu, “A! Thật xin lỗi thật xin lỗi đã nói nhầm. Là anh Tả dễ bị viêm tiết niệu hoặc là…A, viêm cái gì khác nữa…”Cô vừa nói xong, Tả Thần An ngược lại không có phản ứng, Sa Lâm nhịn không được bật cười ra tiếng, bị Kiều Á hung hăng trừng mắt một cái đành vội thu lại, liếc trộm sắc mặt đại Boss nhà mình. Nhưng mà, đại Boss lại chỉ cau mày, cũng không có bất cứ phản ứng nào giống như đứng ngoài xem người khác đùa giỡn.Kiều Á vốn dĩ tới là để lấy lòng nhưng mọi chuyện dường như bị đổ bể, lập tức thấy không cam lòng, làm nũng với Tả Thần An tố cáo: “Tả thiếu! Anh xem một chút miệng cô ấy nói ra toàn lời th* t*c. Khó nghe muốn chết!”Hạ Vãn Lộ khẽ mỉm cười, “Những chuyện tôi nói đều là sự thật, chỉ đứng trên góc độ của một y tá để nhắc nhở cô chú ý một chút về việc vệ sinh hằng ngày. Nếu mọi người đã không thích nghe thì cứ coi như là tôi chưa nói.”Cô vừa nói vừa nhìn chăm chú vào mấy q**n l*t màu xanh lam và màu tím đậm Kiều Á mới mua. Cô thật sự muốn nói với Kiều Á: Cô Kiều, xem ra thật sự là cô vẫn chưa bò được lên giường của Tả thiếu phải không? Nếu không sao lại không biết, Tả thiếu rất thích sạch sẽ của cô chỉ mặc q**n l*t màu trắng?Dĩ nhiên, những lời này cô chỉ có thể giữ lại trong bụng, có đánh chết cô cũng không dám nói ra khỏi miệng. Đồng thời, cô cũng tiến lên dùng sức đem cả laptop Sa Lâm vừa mới mở ra gập lại như cũ, sắc mặt nghiêm nghị không để ai phản bác, “Dạ dày của anh Tả mới bị xuất huyết! Hiện tại đã muốn làm việc? Các anh thật muốn lấy mạng của người ta rồi?”

Chương 56: Cuộc chiến quần lót