Tác giả:

Đây là một quán bar khác hẳn với những quán bar bình thường khác. Tên gọi Ám Hương Thay vì gọi là quán bar, không bằng nói đây chính là một hội quán âm nhạc. Thiếu đi một phần sự dung tục và huyên náo của những quan bar tầm thường, lại nhiều hơn một chút sự tao nhã và thanh tĩnh rất khó tìm được trong thế tục. Mỗi đêm, nơi đây sẽ có những bản nhạc lặng lẽ được phát ra giống như sương mù, hoặc ưu thương, hoặc thâm tình, một cách ngẫu nhiên. Rực rỡ. Ngay cả việc trang trí nơi này cũng có phong cách riêng. Cây thật, hoa thật. Đặc biệt là, ở mỗi nơi đều đặt vô số hoa nhài. Mỗi lần hoa nở, hương thơm lan tỏa khiến cho nơi này càng giống như một quán trà mà không phải quán bar. "Hạ Hạ, tới lượt cô rồi." Có người nhắc nhở cô lên sân khấu. Cô là ca sĩ trụ cột ở Ám Hương, không ai biết tên thật của cô là gì, ông chủ gọi cô là Hạ Hạ, vậy nên mọi người cũng liền gọi cô Hạ Hạ. Cô nhàn nhạt đáp lại một tiếng rồi chậm rãi bước lên sân khấu hình tròn. Cô không phải là cô gái quá xinh đẹp, nhưng mỗi…

Chương 58: Lưu manh chẳng đáng sợ, chỉ sợ lưu manh có văn hóa

Kinh Thành Tam Thiếu: Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa ĐêmTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcĐây là một quán bar khác hẳn với những quán bar bình thường khác. Tên gọi Ám Hương Thay vì gọi là quán bar, không bằng nói đây chính là một hội quán âm nhạc. Thiếu đi một phần sự dung tục và huyên náo của những quan bar tầm thường, lại nhiều hơn một chút sự tao nhã và thanh tĩnh rất khó tìm được trong thế tục. Mỗi đêm, nơi đây sẽ có những bản nhạc lặng lẽ được phát ra giống như sương mù, hoặc ưu thương, hoặc thâm tình, một cách ngẫu nhiên. Rực rỡ. Ngay cả việc trang trí nơi này cũng có phong cách riêng. Cây thật, hoa thật. Đặc biệt là, ở mỗi nơi đều đặt vô số hoa nhài. Mỗi lần hoa nở, hương thơm lan tỏa khiến cho nơi này càng giống như một quán trà mà không phải quán bar. "Hạ Hạ, tới lượt cô rồi." Có người nhắc nhở cô lên sân khấu. Cô là ca sĩ trụ cột ở Ám Hương, không ai biết tên thật của cô là gì, ông chủ gọi cô là Hạ Hạ, vậy nên mọi người cũng liền gọi cô Hạ Hạ. Cô nhàn nhạt đáp lại một tiếng rồi chậm rãi bước lên sân khấu hình tròn. Cô không phải là cô gái quá xinh đẹp, nhưng mỗi… Nhớ tới lần đầu tiên gặp mặt hồi đó, cô vì bữa sáng của anh mà bị giày vò một trận đến chết đi sống lại, cô chỉ có thể thở dài: “Tôi đi mua vậy!”Quả thật, cô mới là người bị ăn đến sít sao đấy.Bề ngoài trông cô có vẻ hung hãn mà chiếm ưu thế nhưng trên thực tế mỗi lần ở trước mặt Tả Thần An, cô mới là người thua thiệt nhất. Mỗi một vẻ mặt, một ánh mắt, một câu nói, thậm chí không cần phải làm gì mà chỉ cần ba chữ “Tả Thần An” cũng đủ khiến cô xông vào nơi nước sôi lửa bỏng chẳng oán chẳng than rồi.Sau khi đổi lại bình thuốc xong, ước chừng cả bình lớn này ít nhất cũng phải truyền mất ba giờ, cô mới ra khỏi phòng bệnh để mua q**n l*t giúp anh.Trong bệnh viện có căn tin bán đồ lặt vặt, trong đó cái gì cũng bán. Cô chọn hai hộp q**n l*t màu trắng, giá cũng không đắt, chất liệu cotton thuần túy, cảm giác rất mềm mại.Trong đầu cô vẫn lo lắng cho anh, sợ anh ở lại phòng bệnh lúc cần cái gì lại không có người giúp nên phải chạy bộ quay trở về phòng bệnh.Cũng may là anh ngoan ngoãn nằm đó, cũng không ngủ. Thấy cô trở lại, đôi mắt đen thẫm chợt gợn sóng lăn tăn, ánh mắt ấy nhìn thẳng vào hộp q**n l*t ở tay cô, giống như có thể thấy được màu sắc chiếc q**n l*t ở bên trong, “Sao lại mua màu trắng?”Sao lại mua màu trắng? Tại sao?Cô ấm đầu nên mới bị chập mạch mất rồi! Đây không phải là tự đưa mình lên trước họng súng sao?“Việc đó…Màu trắng trông có vẻ sạch sẽ.” Cô ngập ngừng lấy cớ cho mình, trong đầu cũng chợt lóe, trừng mắt nhìn anh hung dữ: “Màu trắng không sử dụng thuốc nhuộm nha! Anh muốn ‘huynh đệ’ của anh bị nhuộm màu xanh lam hay màu tím?”Vừa nói xong, cô liền bị chính mình dọa sợ. Cô, vĩnh viễn đều mạnh dạn như vậy sao?Anh ngược lại lộ ra một nụ cười như có như không, “Cảm ơn cô đã quan tâm đến ‘huynh đệ’ của tôi.”Mặt cô đỏ lên, Hạ Vãn Lộ, cô còn có thể mất mặt hơn một chút nữa không.Cô vờ như không hiểu lời anh, cúi đầu mở hộp, chuẩn bị đem q**n l*t mới mua đi giặt sạch trước.Trên hộp vẫn để nguyên giá tiền, chỉ là loại mười mấy tệ hai cái, đặt chung với loại Kiều Á mới mua thật đúng là một trời một vực, còn không bằng số lẻ của người ta.Cô lẩm bẩm đem hai cái Kiều Á đã mua ném vào trong ngăn tủ, giọng điệu chắc nịch nói: “Đồ lót gì đó, mặc thoải mái là được rồi, đây là hóa đơn, Tả Tam thiếu giàu sang quyền quý chắc hẳn không quỵt một ý tá nhỏ như tôi chút tiền lẻ này chứ?”Cô cầm hóa đơn chuyển lại cho anh. Hừ, thù mới hận cũ, bữa sáng của năm ấy, cả bánh bao lẫn hoành thánh gì đó, anh vẫn lấy cớ không trả tiền.Anh một tay nhận lấy hóa đơn, nét mặt khó lường, hờ hững cười nhạt, “Chuyện giàu sang ấy mà…Cũng coi là thật…Nhưng mà ‘khí thô’*? Cô Hạ làm sao biết được?”Nói xong, hai mắt của anh cúi xuống nhìn nơi nào đó, ở giữa hàng chân mày cũng liên tục lộ ra một chút tà ý.Cô cứng lưỡi, lưu manh chẳng đáng sợ, chỉ sợ lưu manh có văn hóa nha thật có văn hóa.“Việc này…Anh Tả…Chúng ta không quen biết…Thật sự không quen biết…” Chúng ta thật sự không quen, cho nên đùa như vậy quả không thích hợp, thật đấy.Anh nha, năm năm không gặp đã tiến bộ không ít. Trước đó đều là cô đùa giỡn, hiện tại anh đã trưởng thành, nhân vật cũng thay đổi. Hay là do lăn lộn trong đám phụ nữ kia nên da mặt của anh cũng dày lên rồi hả?__________*Khí thô: Ở đây anh Tả đã dùng lối chơi chữ. Trong câu mà Hạ Vãn Lộ nói ở trên câu ‘Tài đại khí thô’ có nghĩa là ‘giàu sang quyền quý’ nhưng anh chỉ dùng một từ ‘khí thô’ còn có nghĩa là vũ khí/ bộ phận thô to, xù xì, thô ráp.

Nhớ tới lần đầu tiên gặp mặt hồi đó, cô vì bữa sáng của anh mà bị giày vò một trận đến chết đi sống lại, cô chỉ có thể thở dài: “Tôi đi mua vậy!”

Quả thật, cô mới là người bị ăn đến sít sao đấy.

Bề ngoài trông cô có vẻ hung hãn mà chiếm ưu thế nhưng trên thực tế mỗi lần ở trước mặt Tả Thần An, cô mới là người thua thiệt nhất. Mỗi một vẻ mặt, một ánh mắt, một câu nói, thậm chí không cần phải làm gì mà chỉ cần ba chữ “Tả Thần An” cũng đủ khiến cô xông vào nơi nước sôi lửa bỏng chẳng oán chẳng than rồi.

Sau khi đổi lại bình thuốc xong, ước chừng cả bình lớn này ít nhất cũng phải truyền mất ba giờ, cô mới ra khỏi phòng bệnh để mua q**n l*t giúp anh.

Trong bệnh viện có căn tin bán đồ lặt vặt, trong đó cái gì cũng bán. Cô chọn hai hộp q**n l*t màu trắng, giá cũng không đắt, chất liệu cotton thuần túy, cảm giác rất mềm mại.

Trong đầu cô vẫn lo lắng cho anh, sợ anh ở lại phòng bệnh lúc cần cái gì lại không có người giúp nên phải chạy bộ quay trở về phòng bệnh.

Cũng may là anh ngoan ngoãn nằm đó, cũng không ngủ. Thấy cô trở lại, đôi mắt đen thẫm chợt gợn sóng lăn tăn, ánh mắt ấy nhìn thẳng vào hộp q**n l*t ở tay cô, giống như có thể thấy được màu sắc chiếc q**n l*t ở bên trong, “Sao lại mua màu trắng?”

Sao lại mua màu trắng? Tại sao?

Cô ấm đầu nên mới bị chập mạch mất rồi! Đây không phải là tự đưa mình lên trước họng súng sao?

“Việc đó…Màu trắng trông có vẻ sạch sẽ.” Cô ngập ngừng lấy cớ cho mình, trong đầu cũng chợt lóe, trừng mắt nhìn anh hung dữ: “Màu trắng không sử dụng thuốc nhuộm nha! Anh muốn ‘huynh đệ’ của anh bị nhuộm màu xanh lam hay màu tím?”

Vừa nói xong, cô liền bị chính mình dọa sợ. Cô, vĩnh viễn đều mạnh dạn như vậy sao?

Anh ngược lại lộ ra một nụ cười như có như không, “Cảm ơn cô đã quan tâm đến ‘huynh đệ’ của tôi.”

Mặt cô đỏ lên, Hạ Vãn Lộ, cô còn có thể mất mặt hơn một chút nữa không.

Cô vờ như không hiểu lời anh, cúi đầu mở hộp, chuẩn bị đem q**n l*t mới mua đi giặt sạch trước.

Trên hộp vẫn để nguyên giá tiền, chỉ là loại mười mấy tệ hai cái, đặt chung với loại Kiều Á mới mua thật đúng là một trời một vực, còn không bằng số lẻ của người ta.

Cô lẩm bẩm đem hai cái Kiều Á đã mua ném vào trong ngăn tủ, giọng điệu chắc nịch nói: “Đồ lót gì đó, mặc thoải mái là được rồi, đây là hóa đơn, Tả Tam thiếu giàu sang quyền quý chắc hẳn không quỵt một ý tá nhỏ như tôi chút tiền lẻ này chứ?”

Cô cầm hóa đơn chuyển lại cho anh. Hừ, thù mới hận cũ, bữa sáng của năm ấy, cả bánh bao lẫn hoành thánh gì đó, anh vẫn lấy cớ không trả tiền.

Anh một tay nhận lấy hóa đơn, nét mặt khó lường, hờ hững cười nhạt, “Chuyện giàu sang ấy mà…Cũng coi là thật…Nhưng mà ‘khí thô’*? Cô Hạ làm sao biết được?”

Nói xong, hai mắt của anh cúi xuống nhìn nơi nào đó, ở giữa hàng chân mày cũng liên tục lộ ra một chút tà ý.

Cô cứng lưỡi, lưu manh chẳng đáng sợ, chỉ sợ lưu manh có văn hóa nha thật có văn hóa.

“Việc này…Anh Tả…Chúng ta không quen biết…Thật sự không quen biết…” Chúng ta thật sự không quen, cho nên đùa như vậy quả không thích hợp, thật đấy.

Anh nha, năm năm không gặp đã tiến bộ không ít. Trước đó đều là cô đùa giỡn, hiện tại anh đã trưởng thành, nhân vật cũng thay đổi. Hay là do lăn lộn trong đám phụ nữ kia nên da mặt của anh cũng dày lên rồi hả?

__________

*Khí thô: Ở đây anh Tả đã dùng lối chơi chữ. Trong câu mà Hạ Vãn Lộ nói ở trên câu ‘Tài đại khí thô’ có nghĩa là ‘giàu sang quyền quý’ nhưng anh chỉ dùng một từ ‘khí thô’ còn có nghĩa là vũ khí/ bộ phận thô to, xù xì, thô ráp.

Kinh Thành Tam Thiếu: Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa ĐêmTác giả: Cát Tường DạTruyện Ngôn Tình, Truyện NgượcĐây là một quán bar khác hẳn với những quán bar bình thường khác. Tên gọi Ám Hương Thay vì gọi là quán bar, không bằng nói đây chính là một hội quán âm nhạc. Thiếu đi một phần sự dung tục và huyên náo của những quan bar tầm thường, lại nhiều hơn một chút sự tao nhã và thanh tĩnh rất khó tìm được trong thế tục. Mỗi đêm, nơi đây sẽ có những bản nhạc lặng lẽ được phát ra giống như sương mù, hoặc ưu thương, hoặc thâm tình, một cách ngẫu nhiên. Rực rỡ. Ngay cả việc trang trí nơi này cũng có phong cách riêng. Cây thật, hoa thật. Đặc biệt là, ở mỗi nơi đều đặt vô số hoa nhài. Mỗi lần hoa nở, hương thơm lan tỏa khiến cho nơi này càng giống như một quán trà mà không phải quán bar. "Hạ Hạ, tới lượt cô rồi." Có người nhắc nhở cô lên sân khấu. Cô là ca sĩ trụ cột ở Ám Hương, không ai biết tên thật của cô là gì, ông chủ gọi cô là Hạ Hạ, vậy nên mọi người cũng liền gọi cô Hạ Hạ. Cô nhàn nhạt đáp lại một tiếng rồi chậm rãi bước lên sân khấu hình tròn. Cô không phải là cô gái quá xinh đẹp, nhưng mỗi… Nhớ tới lần đầu tiên gặp mặt hồi đó, cô vì bữa sáng của anh mà bị giày vò một trận đến chết đi sống lại, cô chỉ có thể thở dài: “Tôi đi mua vậy!”Quả thật, cô mới là người bị ăn đến sít sao đấy.Bề ngoài trông cô có vẻ hung hãn mà chiếm ưu thế nhưng trên thực tế mỗi lần ở trước mặt Tả Thần An, cô mới là người thua thiệt nhất. Mỗi một vẻ mặt, một ánh mắt, một câu nói, thậm chí không cần phải làm gì mà chỉ cần ba chữ “Tả Thần An” cũng đủ khiến cô xông vào nơi nước sôi lửa bỏng chẳng oán chẳng than rồi.Sau khi đổi lại bình thuốc xong, ước chừng cả bình lớn này ít nhất cũng phải truyền mất ba giờ, cô mới ra khỏi phòng bệnh để mua q**n l*t giúp anh.Trong bệnh viện có căn tin bán đồ lặt vặt, trong đó cái gì cũng bán. Cô chọn hai hộp q**n l*t màu trắng, giá cũng không đắt, chất liệu cotton thuần túy, cảm giác rất mềm mại.Trong đầu cô vẫn lo lắng cho anh, sợ anh ở lại phòng bệnh lúc cần cái gì lại không có người giúp nên phải chạy bộ quay trở về phòng bệnh.Cũng may là anh ngoan ngoãn nằm đó, cũng không ngủ. Thấy cô trở lại, đôi mắt đen thẫm chợt gợn sóng lăn tăn, ánh mắt ấy nhìn thẳng vào hộp q**n l*t ở tay cô, giống như có thể thấy được màu sắc chiếc q**n l*t ở bên trong, “Sao lại mua màu trắng?”Sao lại mua màu trắng? Tại sao?Cô ấm đầu nên mới bị chập mạch mất rồi! Đây không phải là tự đưa mình lên trước họng súng sao?“Việc đó…Màu trắng trông có vẻ sạch sẽ.” Cô ngập ngừng lấy cớ cho mình, trong đầu cũng chợt lóe, trừng mắt nhìn anh hung dữ: “Màu trắng không sử dụng thuốc nhuộm nha! Anh muốn ‘huynh đệ’ của anh bị nhuộm màu xanh lam hay màu tím?”Vừa nói xong, cô liền bị chính mình dọa sợ. Cô, vĩnh viễn đều mạnh dạn như vậy sao?Anh ngược lại lộ ra một nụ cười như có như không, “Cảm ơn cô đã quan tâm đến ‘huynh đệ’ của tôi.”Mặt cô đỏ lên, Hạ Vãn Lộ, cô còn có thể mất mặt hơn một chút nữa không.Cô vờ như không hiểu lời anh, cúi đầu mở hộp, chuẩn bị đem q**n l*t mới mua đi giặt sạch trước.Trên hộp vẫn để nguyên giá tiền, chỉ là loại mười mấy tệ hai cái, đặt chung với loại Kiều Á mới mua thật đúng là một trời một vực, còn không bằng số lẻ của người ta.Cô lẩm bẩm đem hai cái Kiều Á đã mua ném vào trong ngăn tủ, giọng điệu chắc nịch nói: “Đồ lót gì đó, mặc thoải mái là được rồi, đây là hóa đơn, Tả Tam thiếu giàu sang quyền quý chắc hẳn không quỵt một ý tá nhỏ như tôi chút tiền lẻ này chứ?”Cô cầm hóa đơn chuyển lại cho anh. Hừ, thù mới hận cũ, bữa sáng của năm ấy, cả bánh bao lẫn hoành thánh gì đó, anh vẫn lấy cớ không trả tiền.Anh một tay nhận lấy hóa đơn, nét mặt khó lường, hờ hững cười nhạt, “Chuyện giàu sang ấy mà…Cũng coi là thật…Nhưng mà ‘khí thô’*? Cô Hạ làm sao biết được?”Nói xong, hai mắt của anh cúi xuống nhìn nơi nào đó, ở giữa hàng chân mày cũng liên tục lộ ra một chút tà ý.Cô cứng lưỡi, lưu manh chẳng đáng sợ, chỉ sợ lưu manh có văn hóa nha thật có văn hóa.“Việc này…Anh Tả…Chúng ta không quen biết…Thật sự không quen biết…” Chúng ta thật sự không quen, cho nên đùa như vậy quả không thích hợp, thật đấy.Anh nha, năm năm không gặp đã tiến bộ không ít. Trước đó đều là cô đùa giỡn, hiện tại anh đã trưởng thành, nhân vật cũng thay đổi. Hay là do lăn lộn trong đám phụ nữ kia nên da mặt của anh cũng dày lên rồi hả?__________*Khí thô: Ở đây anh Tả đã dùng lối chơi chữ. Trong câu mà Hạ Vãn Lộ nói ở trên câu ‘Tài đại khí thô’ có nghĩa là ‘giàu sang quyền quý’ nhưng anh chỉ dùng một từ ‘khí thô’ còn có nghĩa là vũ khí/ bộ phận thô to, xù xì, thô ráp.

Chương 58: Lưu manh chẳng đáng sợ, chỉ sợ lưu manh có văn hóa