Tác giả:

Thế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa…

Chương 16: Ước định một năm

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… "Địch Mân, ngươi uống thành như vậy?"Mới vừa bước vào trong phủ, thanh âm bực mình từ phía sau truyền đến, Địch Mân không cần xoay người, cũng biết người nói chuyện là ai. Hắn ngẩng đầu, khóe miệng tràn ra một ý cười đùa cợt:"Cha, sao người lại ở chỗ này hả? Không phải là cố tình chờ ta chứ?"Phụ thân, một người tướng quân rong ruổi trên sa trường hơi phân nửa đời người, cũng là hắn nghiêm phụ (phụ thân nghiêm khắc) hắn kính ngưỡng nhất. Bất quá, hắn lớn lên không giống người, nghe nói, giống người mẹ đã sớm mất kia."Hừ! Sắp thành thân rồi, Địch Mân, ngươi có phải cũng nên chú ý một chút hay không?"Liễu Tương, cảm tình của hai người cũng tốt, trọng yếu nhất là, Liễu Tương đối hắn có ân, bọn họ vẫn là nữ nhân thông gia (thật ko hiểu chỗ này =.=)."Biết, hôm nay là lần cuối, sau này sẽ không nữaMở ra đôi mắt say mơ màng, hắn hiểu rõ chỗ khó của phụ thân, hắn không phải người ngoan ngoãn, nhưng hắn sẽ không ngỗ nghịch phụ thân, hắn sẽ lấy nữ nhân đó về."Địch Mân, cha biết lòng ngươi để ý địa là cái gì, chỉ là, ngươi cũng nên biết, rất nhiều chuyện, không phải có thể tùy tiện nói rõ. Phụ thân cho tới bây giờ cưa có cầu ngươi việc gì, cũng chỉ có lúc này đây, không nên làm trái phụ thân, được không?"Trong mắt, đột nhiên cảm giác ướt át. Địch Mân, một người nam tử xuất sắc như vậy, cũng là niềm kiêu ngạo của hắn, thật không biết, nữ nhi của Liễu Tương, còn đang hy vọng xa vời cái gì đây?"Hảo! Ta sẽ lấy nàng, bất quá, sau khi lấy về, do ta định đoạt!"Trong mắt, ánh sáng ác liệt chợt hiện lên, Địch lão tướng quân than nhẹ một tiếng, chậm rãi đi tới:"Một năm! Cho nàng một năm thời gian, sau một năm, cha sẽ không can thiệp việc chung thân của ngươi nữa!"Ân, hắn coi như là báo rồi, về phần tạo hoá của nữ tử kia, thì phải xem cả đời của bọn hắn. Đối với hài tử kia của Liễu gia, hắn có năng lực vì nàng tranh thủ, cũng chỉ có như vậy thôi."... Hảo..."Không hề nhìn gương mặt trải qua tang thương của Địch lão tướng quân, Địch Mân sải bước trở lại phòng của mình, bịch một tiếng đóng cửa thật lớn, biểu hiện tâm tình cỡ nào bực mình của hắn."Này..."Một tiếng gọi mạnh, Địch lão tướng quân chà chà chân, nhìn cửa phòng đóng chặt, thất thần không nói gì..."Lão gia, tân phòng đã bố trí tốt rồi, có muốn mời thiếu gia đi qua xem một chút không?"Khúc thúc, lão quản gia trong phủ tướng quân, nhìn lão tướng quân đang thất thần, hỏi nhỏ."Không cần, ngươi xem rồi làm đi... Được rồi, muốn trang trọng một ít, không thể bạc đãi tân nương tử..."Đi ra vài bước, Địch lão tướng quân quay đầu lại, lần nữa dặn dò một tiếng. Khúc quản gia gật đầu, nhìn cửa phòng đóng chặt kia, vô cùng lo lắng cho tân nương tử sắp qua cánh cửa này.

"Địch Mân, ngươi uống thành như vậy?"

Mới vừa bước vào trong phủ, thanh âm bực mình từ phía sau truyền đến, Địch
Mân không cần xoay người, cũng biết người nói chuyện là ai. Hắn ngẩng
đầu, khóe miệng tràn ra một ý cười đùa cợt:

"Cha, sao người lại ở chỗ này hả? Không phải là cố tình chờ ta chứ?"

Phụ thân, một người tướng quân rong ruổi trên sa trường hơi phân nửa đời
người, cũng là hắn nghiêm phụ (phụ thân nghiêm khắc) hắn kính ngưỡng
nhất. Bất quá, hắn lớn lên không giống người, nghe nói, giống người mẹ
đã sớm mất kia.

"Hừ! Sắp thành thân rồi, Địch Mân, ngươi có phải cũng nên chú ý một chút hay không?"

Liễu Tương, cảm tình của hai người cũng tốt, trọng yếu nhất là, Liễu Tương
đối hắn có ân, bọn họ vẫn là nữ nhân thông gia (thật ko hiểu chỗ này
=.=).

"Biết, hôm nay là lần cuối, sau này sẽ không nữa

Mở
ra đôi mắt say mơ màng, hắn hiểu rõ chỗ khó của phụ thân, hắn không phải người ngoan ngoãn, nhưng hắn sẽ không ngỗ nghịch phụ thân, hắn sẽ lấy
nữ nhân đó về.

"Địch Mân, cha biết lòng ngươi để ý địa là cái gì, chỉ là, ngươi cũng nên biết, rất nhiều chuyện, không phải có thể tùy
tiện nói rõ. Phụ thân cho tới bây giờ cưa có cầu ngươi việc gì, cũng chỉ có lúc này đây, không nên làm trái phụ thân, được không?"

Trong
mắt, đột nhiên cảm giác ướt át. Địch Mân, một người nam tử xuất sắc như
vậy, cũng là niềm kiêu ngạo của hắn, thật không biết, nữ nhi của Liễu
Tương, còn đang hy vọng xa vời cái gì đây?

"Hảo! Ta sẽ lấy nàng, bất quá, sau khi lấy về, do ta định đoạt!"

Trong mắt, ánh sáng ác liệt chợt hiện lên, Địch lão tướng quân than nhẹ một tiếng, chậm rãi đi tới:

"Một năm! Cho nàng một năm thời gian, sau một năm, cha sẽ không can thiệp việc chung thân của ngươi nữa!"

Ân, hắn coi như là báo rồi, về phần tạo hoá của nữ tử kia, thì phải xem cả
đời của bọn hắn. Đối với hài tử kia của Liễu gia, hắn có năng lực vì
nàng tranh thủ, cũng chỉ có như vậy thôi.

"... Hảo..."

Không hề nhìn gương mặt trải qua tang thương của Địch lão tướng quân, Địch
Mân sải bước trở lại phòng của mình, bịch một tiếng đóng cửa thật lớn,
biểu hiện tâm tình cỡ nào bực mình của hắn.

"Này..."

Một tiếng gọi mạnh, Địch lão tướng quân chà chà chân, nhìn cửa phòng đóng chặt, thất thần không nói gì...

"Lão gia, tân phòng đã bố trí tốt rồi, có muốn mời thiếu gia đi qua xem một chút không?"

Khúc thúc, lão quản gia trong phủ tướng quân, nhìn lão tướng quân đang thất thần, hỏi nhỏ.

"Không cần, ngươi xem rồi làm đi... Được rồi, muốn trang trọng một ít, không thể bạc đãi tân nương tử..."

Đi ra vài bước, Địch lão tướng quân quay đầu lại, lần nữa dặn dò một
tiếng. Khúc quản gia gật đầu, nhìn cửa phòng đóng chặt kia, vô cùng lo
lắng cho tân nương tử sắp qua cánh cửa này.

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… "Địch Mân, ngươi uống thành như vậy?"Mới vừa bước vào trong phủ, thanh âm bực mình từ phía sau truyền đến, Địch Mân không cần xoay người, cũng biết người nói chuyện là ai. Hắn ngẩng đầu, khóe miệng tràn ra một ý cười đùa cợt:"Cha, sao người lại ở chỗ này hả? Không phải là cố tình chờ ta chứ?"Phụ thân, một người tướng quân rong ruổi trên sa trường hơi phân nửa đời người, cũng là hắn nghiêm phụ (phụ thân nghiêm khắc) hắn kính ngưỡng nhất. Bất quá, hắn lớn lên không giống người, nghe nói, giống người mẹ đã sớm mất kia."Hừ! Sắp thành thân rồi, Địch Mân, ngươi có phải cũng nên chú ý một chút hay không?"Liễu Tương, cảm tình của hai người cũng tốt, trọng yếu nhất là, Liễu Tương đối hắn có ân, bọn họ vẫn là nữ nhân thông gia (thật ko hiểu chỗ này =.=)."Biết, hôm nay là lần cuối, sau này sẽ không nữaMở ra đôi mắt say mơ màng, hắn hiểu rõ chỗ khó của phụ thân, hắn không phải người ngoan ngoãn, nhưng hắn sẽ không ngỗ nghịch phụ thân, hắn sẽ lấy nữ nhân đó về."Địch Mân, cha biết lòng ngươi để ý địa là cái gì, chỉ là, ngươi cũng nên biết, rất nhiều chuyện, không phải có thể tùy tiện nói rõ. Phụ thân cho tới bây giờ cưa có cầu ngươi việc gì, cũng chỉ có lúc này đây, không nên làm trái phụ thân, được không?"Trong mắt, đột nhiên cảm giác ướt át. Địch Mân, một người nam tử xuất sắc như vậy, cũng là niềm kiêu ngạo của hắn, thật không biết, nữ nhi của Liễu Tương, còn đang hy vọng xa vời cái gì đây?"Hảo! Ta sẽ lấy nàng, bất quá, sau khi lấy về, do ta định đoạt!"Trong mắt, ánh sáng ác liệt chợt hiện lên, Địch lão tướng quân than nhẹ một tiếng, chậm rãi đi tới:"Một năm! Cho nàng một năm thời gian, sau một năm, cha sẽ không can thiệp việc chung thân của ngươi nữa!"Ân, hắn coi như là báo rồi, về phần tạo hoá của nữ tử kia, thì phải xem cả đời của bọn hắn. Đối với hài tử kia của Liễu gia, hắn có năng lực vì nàng tranh thủ, cũng chỉ có như vậy thôi."... Hảo..."Không hề nhìn gương mặt trải qua tang thương của Địch lão tướng quân, Địch Mân sải bước trở lại phòng của mình, bịch một tiếng đóng cửa thật lớn, biểu hiện tâm tình cỡ nào bực mình của hắn."Này..."Một tiếng gọi mạnh, Địch lão tướng quân chà chà chân, nhìn cửa phòng đóng chặt, thất thần không nói gì..."Lão gia, tân phòng đã bố trí tốt rồi, có muốn mời thiếu gia đi qua xem một chút không?"Khúc thúc, lão quản gia trong phủ tướng quân, nhìn lão tướng quân đang thất thần, hỏi nhỏ."Không cần, ngươi xem rồi làm đi... Được rồi, muốn trang trọng một ít, không thể bạc đãi tân nương tử..."Đi ra vài bước, Địch lão tướng quân quay đầu lại, lần nữa dặn dò một tiếng. Khúc quản gia gật đầu, nhìn cửa phòng đóng chặt kia, vô cùng lo lắng cho tân nương tử sắp qua cánh cửa này.

Chương 16: Ước định một năm