Tác giả:

Thế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa…

Chương 43: Tâm tư sợ hãi khi động phòng 2

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… Mà phụ thân của nàng, chính là một mỹ nam. Nghe nói khi tuổi còn trẻ, phụ thân lại là một mỹ nam hiếm gặp, nương cũng là lần đầu gặp gỡ mà mến nhau.Nương nói, cha yêu nàng, rất yêu rất yêu nàng. Nhưng, cái gì là tình yêu đây? Yêu một người, sẽ đem nàng vứt bỏ trong "Lãnh cung" để nàng ở nơi đó tự sinh tự diệt sao? Yêu một người chính là lúc nàng sinh hài tử, lúc nàng ngã bệnh, lúc nàng muốn chết, lại cư nhiên cùng một người khác thưởng thức những lời chúc phúc sao?Nương rất ít khi nhắc tới phụ thân với nàng, mặc dù là có đề cập tới, cũng là phụ thân thực ra rất là tốt, đối với nương dịu dàng, chăm sóc, tình cảm của bọn họ thực ra như thế nào. Nàng cho tới bây giờ không có nói xấu phụ thân, mà Tàn Nguyệt biết đến chuyện của nương đều là từ miệng bọn hạ nhân trong phủ.Bọn họ nói, nàng từng có một ca ca, nhưng ca ca lúc bốn, năm tuổi đã chết, vận mệnh của nương cũng là từ lúc đó bắt đầu thay đổi. Phụ thân bắt được nương cùng người khác ngoại tình, nương chán nản muốn tìm cái chết, nhưng trong lúc đó lại phát hiện có nàng.Nương biết mình mang thai, tưởng ca ca đã trở về, nhưng phụ thân lại nhẫn tâm đưa thuốc phá thai tới, buộc nương phải uống. Nhưng vì nương và chính nàng, nương bước qua than lửa cháy đỏ bừng, nàng hôn mê bảy ngày, ngay lúc đại phu muốn bỏ đi hài tử của nàng, nương tỉnh lại.Là vì nàng, vì nàng mới tỉnh lại!Sau khi qua than lửa, thân thể nương vẫn không tốt, lúc nương sinh, bên người chỉ có một nha đầu, một người ma ma đỡ đẻ. Bọn họ nói nương đau đớn hai ngày hai đêm liền, nhưng phụ thân một lần cũng không có tới đây.Sau khi sinh hài tử xong, thân thể nương càng ngày càng kém. Lúc nàng năm tuổi, nương thường xuyên ho ra máu. Khi đó Tàn Nguyệt không biết, sốt ruột muốn tìm đại phu, nhưng nương lại lắc đầu, vuốt đầu của nàng nói:"Nguyệt Nhi, không cần nữa, mỗi ngày nương đều uống thuốc. Nương không có việc gì, nương còn muốn nhìn Nguyệt Nhi xuất giá nữa?"Khi đó, khóe miệng nương có chút cong lên, nương lúc đó, đẹp quá, thật xinh đẹp, hơn cả thần tiên, giống như thần tiên trên trời, vừa thần thánh mà lại vừa không thể xâm phạm."Nhưng, nương, Nguyệt Nhi rất sợ..."Năm đó, nàng mới năm tuổi, nàng sợ hãi dựa vào lòng của nương, vừa làm nũng vừa nói."May là không phải Hoàn Nhi, Nguyệt Nhi, ngươi biết không? Nương rất may mắn, ngươi là một nữ tử. Nếu như vốn là nam tử, như vậy..."

Mà phụ thân của nàng, chính là một mỹ nam. Nghe nói khi tuổi còn trẻ, phụ
thân lại là một mỹ nam hiếm gặp, nương cũng là lần đầu gặp gỡ mà mến
nhau.

Nương nói, cha yêu nàng, rất yêu rất yêu nàng. Nhưng, cái
gì là tình yêu đây? Yêu một người, sẽ đem nàng vứt bỏ trong "Lãnh cung"
để nàng ở nơi đó tự sinh tự diệt sao? Yêu một người chính là lúc nàng
sinh hài tử, lúc nàng ngã bệnh, lúc nàng muốn chết, lại cư nhiên cùng
một người khác thưởng thức những lời chúc phúc sao?

Nương rất ít
khi nhắc tới phụ thân với nàng, mặc dù là có đề cập tới, cũng là phụ
thân thực ra rất là tốt, đối với nương dịu dàng, chăm sóc, tình cảm của
bọn họ thực ra như thế nào. Nàng cho tới bây giờ không có nói xấu phụ
thân, mà Tàn Nguyệt biết đến chuyện của nương đều là từ miệng bọn hạ
nhân trong phủ.

Bọn họ nói, nàng từng có một ca ca, nhưng ca ca
lúc bốn, năm tuổi đã chết, vận mệnh của nương cũng là từ lúc đó bắt đầu
thay đổi. Phụ thân bắt được nương cùng người khác ngoại tình, nương chán nản muốn tìm cái chết, nhưng trong lúc đó lại phát hiện có nàng.

Nương biết mình mang thai, tưởng ca ca đã trở về, nhưng phụ thân lại nhẫn tâm đưa thuốc phá thai tới, buộc nương phải uống. Nhưng vì nương và chính
nàng, nương bước qua than lửa cháy đỏ bừng, nàng hôn mê bảy ngày, ngay
lúc đại phu muốn bỏ đi hài tử của nàng, nương tỉnh lại.

Là vì nàng, vì nàng mới tỉnh lại!

Sau khi qua than lửa, thân thể nương vẫn không tốt, lúc nương sinh, bên
người chỉ có một nha đầu, một người ma ma đỡ đẻ. Bọn họ nói nương đau
đớn hai ngày hai đêm liền, nhưng phụ thân một lần cũng không có tới đây.

Sau khi sinh hài tử xong, thân thể nương càng ngày càng kém. Lúc nàng năm
tuổi, nương thường xuyên ho ra máu. Khi đó Tàn Nguyệt không biết, sốt
ruột muốn tìm đại phu, nhưng nương lại lắc đầu, vuốt đầu của nàng nói:

"Nguyệt Nhi, không cần nữa, mỗi ngày nương đều uống thuốc. Nương không có việc gì, nương còn muốn nhìn Nguyệt Nhi xuất giá nữa?"

Khi đó, khóe miệng nương có chút cong lên, nương lúc đó, đẹp quá, thật xinh đẹp, hơn cả thần tiên, giống như thần tiên trên trời, vừa thần thánh mà lại vừa không thể xâm phạm.

"Nhưng, nương, Nguyệt Nhi rất sợ..."

Năm đó, nàng mới năm tuổi, nàng sợ hãi dựa vào lòng của nương, vừa làm nũng vừa nói.

"May là không phải Hoàn Nhi, Nguyệt Nhi, ngươi biết không? Nương rất may
mắn, ngươi là một nữ tử. Nếu như vốn là nam tử, như vậy..."

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… Mà phụ thân của nàng, chính là một mỹ nam. Nghe nói khi tuổi còn trẻ, phụ thân lại là một mỹ nam hiếm gặp, nương cũng là lần đầu gặp gỡ mà mến nhau.Nương nói, cha yêu nàng, rất yêu rất yêu nàng. Nhưng, cái gì là tình yêu đây? Yêu một người, sẽ đem nàng vứt bỏ trong "Lãnh cung" để nàng ở nơi đó tự sinh tự diệt sao? Yêu một người chính là lúc nàng sinh hài tử, lúc nàng ngã bệnh, lúc nàng muốn chết, lại cư nhiên cùng một người khác thưởng thức những lời chúc phúc sao?Nương rất ít khi nhắc tới phụ thân với nàng, mặc dù là có đề cập tới, cũng là phụ thân thực ra rất là tốt, đối với nương dịu dàng, chăm sóc, tình cảm của bọn họ thực ra như thế nào. Nàng cho tới bây giờ không có nói xấu phụ thân, mà Tàn Nguyệt biết đến chuyện của nương đều là từ miệng bọn hạ nhân trong phủ.Bọn họ nói, nàng từng có một ca ca, nhưng ca ca lúc bốn, năm tuổi đã chết, vận mệnh của nương cũng là từ lúc đó bắt đầu thay đổi. Phụ thân bắt được nương cùng người khác ngoại tình, nương chán nản muốn tìm cái chết, nhưng trong lúc đó lại phát hiện có nàng.Nương biết mình mang thai, tưởng ca ca đã trở về, nhưng phụ thân lại nhẫn tâm đưa thuốc phá thai tới, buộc nương phải uống. Nhưng vì nương và chính nàng, nương bước qua than lửa cháy đỏ bừng, nàng hôn mê bảy ngày, ngay lúc đại phu muốn bỏ đi hài tử của nàng, nương tỉnh lại.Là vì nàng, vì nàng mới tỉnh lại!Sau khi qua than lửa, thân thể nương vẫn không tốt, lúc nương sinh, bên người chỉ có một nha đầu, một người ma ma đỡ đẻ. Bọn họ nói nương đau đớn hai ngày hai đêm liền, nhưng phụ thân một lần cũng không có tới đây.Sau khi sinh hài tử xong, thân thể nương càng ngày càng kém. Lúc nàng năm tuổi, nương thường xuyên ho ra máu. Khi đó Tàn Nguyệt không biết, sốt ruột muốn tìm đại phu, nhưng nương lại lắc đầu, vuốt đầu của nàng nói:"Nguyệt Nhi, không cần nữa, mỗi ngày nương đều uống thuốc. Nương không có việc gì, nương còn muốn nhìn Nguyệt Nhi xuất giá nữa?"Khi đó, khóe miệng nương có chút cong lên, nương lúc đó, đẹp quá, thật xinh đẹp, hơn cả thần tiên, giống như thần tiên trên trời, vừa thần thánh mà lại vừa không thể xâm phạm."Nhưng, nương, Nguyệt Nhi rất sợ..."Năm đó, nàng mới năm tuổi, nàng sợ hãi dựa vào lòng của nương, vừa làm nũng vừa nói."May là không phải Hoàn Nhi, Nguyệt Nhi, ngươi biết không? Nương rất may mắn, ngươi là một nữ tử. Nếu như vốn là nam tử, như vậy..."

Chương 43: Tâm tư sợ hãi khi động phòng 2