Thế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa…
Chương 48: Tâm tư sợ hãi khi động phòng 7
Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… "Thiếu gia... Tân phòng ở bên kia, ở bên kia.."Hai chữ "Tân phòng" nhắc nhở hắn, Địch Mân bực mình nhăn mày lại, hừ lạnh nói:"Nữ nhân đó, nàng không xứng..."Rất chán ghét nàng, từ trong lòng hắn không thích nữ tử kia, hắn lại càng không muốn đi, không muốn thấy nữ nhân đó.Bất quá đi, được lắm, hắn có hai người thị thiếp, mặc dù không phải rất nhiều, nhưng cũng là quốc sắc thiên hương, xinh đẹp như hoa.Vốn dĩ, trước khi thành thân, vì tỏ vẻ tôn trọng tân nương, những nữ tử đó nên bị đuổi đi. Chỉ là Liễu Hạo Nguyệt, nàng không đáng cho hắn làm như thế."Thiếu gia..."Ống tay áo được người kéo, Địch Mân quay đầu, nhìn vẻ mặt khó xử của quản gia, hắn đột nhiên tà mị nở nụ cười:"Ha ha, ha ha..."Nữ nhân đó, một lại muốn gả cho thái tử, hôm nay lại vào phủ tướng quân, thành nữ nhân của hắn. Không biết nàng bây giờ đang làm cái gì vậy? Có phải đang khóc, mắt cứ rơi lệ hay không? Hẳn là như vậy? Nhếch miệng cười, hắn đột nhiên rất muốn đi qua nhìn tinh thần sa sút của nàng, sau đó vạch trần vết thương của nàng, xem một chút bên trong có nhiều máu không, nước mắt của nàng có nhiều hay không? Sau đó lại hung hăng xé mở, rắc lên một đống muối, nhìn nàng đau đớn nhe răng nhếch miệng."Đi, dẫn đường..."Nhìn khóe miệng cười xấu xa của Địch Mân, quản gia đột nhiên cảm giác được da đầu tê dại -- thiếu phu nhân, ngươi vẫn là tự cầu thêm phúc đi...Ngoài tân phòng, nha đầu và ma ma cũng tận chức ở đó, chờ tân lang tiến vào, tiến hành nghi thức chưa kết thúc. Nhìn thấy Địch Mân tới đây, các nàng cũng vui vẻ cúi người xuống, hô:"Chúc mừng...""Cút ngay!"Không đợi bọn nha đầu vừa nói xong, Địch Mân tức giận hừ một tiếng, tất cả mọi người sợ hãi mà ngậm chặt miệng lại, e ngại nhìn quản gia phía sau."Thiếu gia, phải uống...""Ngươi cũng biến, cũng cút xa một chút cho ta!"Ầm một tiếng, cửa tân phòng bị đóng lại, sau một lúc lâu, cửa mở, một người nha đầu bị đã bị đá ra, tất cả mọi người hai mắt nhìn nhau --Lúc này trong tân phòng, cũng chỉ có hai người là tướng quân và tân nương. Còn chưa có uống rượu giao bôi, bọn họ liền tự mình cùng một chỗ, hình như là không đúng lễ nghĩa."Cũng cút xa một chút cho ta..."Tiếng rống giận dữ truyền ra, mọi người rùng mình một cái, ánh mắt không tự chủ được nhìn về phía quản gia, quản gia nhún nhún vai, thở dài nói:"Tâm tình thiếu gia không tốt, tất cả mọi người đi về trước đi!"Nhìn tân phòng yên ắng, quản gia thầm nghĩ: thiếu phu nhân, không phải chúng ta không giúp người, mà là chúng ta thật sự là không có lá gan giúp người...
"Thiếu gia... Tân phòng ở bên kia, ở bên kia.."
Hai chữ "Tân phòng" nhắc nhở hắn, Địch Mân bực mình nhăn mày lại, hừ lạnh nói:
"Nữ nhân đó, nàng không xứng..."
Rất chán ghét nàng, từ trong lòng hắn không thích nữ tử kia, hắn lại càng không muốn đi, không muốn thấy nữ nhân đó.
Bất quá đi, được lắm, hắn có hai người thị thiếp, mặc dù không phải rất
nhiều, nhưng cũng là quốc sắc thiên hương, xinh đẹp như hoa.
Vốn
dĩ, trước khi thành thân, vì tỏ vẻ tôn trọng tân nương, những nữ tử đó
nên bị đuổi đi. Chỉ là Liễu Hạo Nguyệt, nàng không đáng cho hắn làm như
thế.
"Thiếu gia..."
Ống tay áo được người kéo, Địch Mân quay đầu, nhìn vẻ mặt khó xử của quản gia, hắn đột nhiên tà mị nở nụ cười:
"Ha ha, ha ha..."
Nữ nhân đó, một lại muốn gả cho thái tử, hôm nay lại vào phủ tướng quân,
thành nữ nhân của hắn. Không biết nàng bây giờ đang làm cái gì vậy? Có
phải đang khóc, mắt cứ rơi lệ hay không? Hẳn là như vậy? Nhếch miệng
cười, hắn đột nhiên rất muốn đi qua nhìn tinh thần sa sút của nàng, sau
đó vạch trần vết thương của nàng, xem một chút bên trong có nhiều máu
không, nước mắt của nàng có nhiều hay không? Sau đó lại hung hăng xé mở, rắc lên một đống muối, nhìn nàng đau đớn nhe răng nhếch miệng.
"Đi, dẫn đường..."
Nhìn khóe miệng cười xấu xa của Địch Mân, quản gia đột nhiên cảm giác được
da đầu tê dại -- thiếu phu nhân, ngươi vẫn là tự cầu thêm phúc đi...
Ngoài tân phòng, nha đầu và ma ma cũng tận chức ở đó, chờ tân lang tiến vào,
tiến hành nghi thức chưa kết thúc. Nhìn thấy Địch Mân tới đây, các nàng
cũng vui vẻ cúi người xuống, hô:
"Chúc mừng..."
"Cút ngay!"
Không đợi bọn nha đầu vừa nói xong, Địch Mân tức giận hừ một tiếng, tất cả
mọi người sợ hãi mà ngậm chặt miệng lại, e ngại nhìn quản gia phía sau.
"Thiếu gia, phải uống..."
"Ngươi cũng biến, cũng cút xa một chút cho ta!"
Ầm một tiếng, cửa tân phòng bị đóng lại, sau một lúc lâu, cửa mở, một
người nha đầu bị đã bị đá ra, tất cả mọi người hai mắt nhìn nhau --
Lúc này trong tân phòng, cũng chỉ có hai người là tướng quân và tân nương.
Còn chưa có uống rượu giao bôi, bọn họ liền tự mình cùng một chỗ, hình
như là không đúng lễ nghĩa.
"Cũng cút xa một chút cho ta..."
Tiếng rống giận dữ truyền ra, mọi người rùng mình một cái, ánh mắt không tự
chủ được nhìn về phía quản gia, quản gia nhún nhún vai, thở dài nói:
"Tâm tình thiếu gia không tốt, tất cả mọi người đi về trước đi!"
Nhìn tân phòng yên ắng, quản gia thầm nghĩ: thiếu phu nhân, không phải chúng ta không giúp người, mà là chúng ta thật sự là không có lá gan giúp
người...
Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… "Thiếu gia... Tân phòng ở bên kia, ở bên kia.."Hai chữ "Tân phòng" nhắc nhở hắn, Địch Mân bực mình nhăn mày lại, hừ lạnh nói:"Nữ nhân đó, nàng không xứng..."Rất chán ghét nàng, từ trong lòng hắn không thích nữ tử kia, hắn lại càng không muốn đi, không muốn thấy nữ nhân đó.Bất quá đi, được lắm, hắn có hai người thị thiếp, mặc dù không phải rất nhiều, nhưng cũng là quốc sắc thiên hương, xinh đẹp như hoa.Vốn dĩ, trước khi thành thân, vì tỏ vẻ tôn trọng tân nương, những nữ tử đó nên bị đuổi đi. Chỉ là Liễu Hạo Nguyệt, nàng không đáng cho hắn làm như thế."Thiếu gia..."Ống tay áo được người kéo, Địch Mân quay đầu, nhìn vẻ mặt khó xử của quản gia, hắn đột nhiên tà mị nở nụ cười:"Ha ha, ha ha..."Nữ nhân đó, một lại muốn gả cho thái tử, hôm nay lại vào phủ tướng quân, thành nữ nhân của hắn. Không biết nàng bây giờ đang làm cái gì vậy? Có phải đang khóc, mắt cứ rơi lệ hay không? Hẳn là như vậy? Nhếch miệng cười, hắn đột nhiên rất muốn đi qua nhìn tinh thần sa sút của nàng, sau đó vạch trần vết thương của nàng, xem một chút bên trong có nhiều máu không, nước mắt của nàng có nhiều hay không? Sau đó lại hung hăng xé mở, rắc lên một đống muối, nhìn nàng đau đớn nhe răng nhếch miệng."Đi, dẫn đường..."Nhìn khóe miệng cười xấu xa của Địch Mân, quản gia đột nhiên cảm giác được da đầu tê dại -- thiếu phu nhân, ngươi vẫn là tự cầu thêm phúc đi...Ngoài tân phòng, nha đầu và ma ma cũng tận chức ở đó, chờ tân lang tiến vào, tiến hành nghi thức chưa kết thúc. Nhìn thấy Địch Mân tới đây, các nàng cũng vui vẻ cúi người xuống, hô:"Chúc mừng...""Cút ngay!"Không đợi bọn nha đầu vừa nói xong, Địch Mân tức giận hừ một tiếng, tất cả mọi người sợ hãi mà ngậm chặt miệng lại, e ngại nhìn quản gia phía sau."Thiếu gia, phải uống...""Ngươi cũng biến, cũng cút xa một chút cho ta!"Ầm một tiếng, cửa tân phòng bị đóng lại, sau một lúc lâu, cửa mở, một người nha đầu bị đã bị đá ra, tất cả mọi người hai mắt nhìn nhau --Lúc này trong tân phòng, cũng chỉ có hai người là tướng quân và tân nương. Còn chưa có uống rượu giao bôi, bọn họ liền tự mình cùng một chỗ, hình như là không đúng lễ nghĩa."Cũng cút xa một chút cho ta..."Tiếng rống giận dữ truyền ra, mọi người rùng mình một cái, ánh mắt không tự chủ được nhìn về phía quản gia, quản gia nhún nhún vai, thở dài nói:"Tâm tình thiếu gia không tốt, tất cả mọi người đi về trước đi!"Nhìn tân phòng yên ắng, quản gia thầm nghĩ: thiếu phu nhân, không phải chúng ta không giúp người, mà là chúng ta thật sự là không có lá gan giúp người...