Tác giả:

Thế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa…

Chương 53: Hoài nghi trong đêm động phòng

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… Ha ha...Cười to vài tiếng, hắn kéo khăn trùm đỏ khỏi đầu, nhìn vào khuôn mặt nhỏ trước mặt, bực mình giữ chặt đầu Tàn Nguyệt, tiến đến trên mặt Tàn Nguyệt, giận dữ nói:"Đừng lộn xộn, ta không say? Sao có thể là Tàn Nguyệt? Tàn Nguyệt, ta nhìn thấy Tàn Nguyệt rồi, còn một số..."Bắt được đôi môi đỏ mọng hắn bá đạo nhích tới nhích lui, hung hăng hấp sự ngọt ngào làm cho người ta * l**n t*nh m*, tay cũng không nhàn rỗi xé rách quần áo..."Địch... Không... Không được..."Bối rối muốn giãy dụa, nhưng Tàn Nguyệt quá yếu, làm sao có thể là đối thủ của một người thân thể cường hãn như Địch tướng quân hắn? Trong miệng của hắn, không ngừng kêu tên Tàn Nguyệt, hai mắt hắn mờ đi, bá đạo hôn lên mỗi tấc da thịt trên người nàng..."Tàn Nguyệt... Ta nhất định là đang nằm mơ... Hư, nhắm mắt lại..."... ...Ngoài cửa sổ cách đó không xa, Địch lão tướng quân bất an nhìn tân phòng, Địch Mân, không biết hắn sẽ đối với Liễu Hạo Nguyệt như thế nào, hắn làm việc vẫn rất có chừng mực, hẳn là sẽ không gặp chuyện không may mới đúng..."Lão gia..."Tiếng giãy giụa dần dần chìm xuống, tiếng r*n r* loáng thoáng truyền đến, khuôn mặt già nua của quản gia cũng không nhịn được có nét đỏ lên, hắn bất an kéo áo lão tướng quân, lão tướng quân phục hồi lại tinh thần, cười nói:"Người nào cũng không thể tới gần, ta còn chờ ôm cháu đây..."Trăng, lặng lẽ treo lên trời, nhìn vào bên trong ám muội không rõ ràng, xấu hổ đỏ mặt, tim đập rối loạn...Mặt trời đã lên cao, Tàn Nguyệt luôn luôn có thói quen dậy sớm, cảm thấy ánh sáng bên trong, tức giận chính mình tham ngủ. Cả người đều có cảm giác đau nhức, giống như bị một chiếc xe cán qua, làm cho người ta lười nhác không muốn di chuyển, cảm giác như vậy rất không bình thường.Muốn đứng dậy, mới phát hiện vòng eo nhỏ nhắn được người khác ôm, ký ức đêm qua đứt quãng trở về, nghĩ đến hắn bá đạo, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tàn Nguyệt đỏ giống như lửa cháy.Sợ hãi ngẩng đầu, nhìn vào khuôn mặt tuấn tú đang mỉm cười, đây hẳn không phải là tướng công của nàng, mà là --Tướng công của Hạo Nguyệt...Nhưng ngày hôm qua, nàng mơ hồ thay cho Hạo Nguyệt gả vào đây, thậm chí cùng hắn động phòng rồi. Mà hắn, Địch Mân, tỷ phu của nàng trong một đêm lại biến thành phu quân của nàng!

Ha ha...

Cười to vài tiếng, hắn kéo khăn trùm đỏ khỏi đầu, nhìn vào khuôn mặt nhỏ
trước mặt, bực mình giữ chặt đầu Tàn Nguyệt, tiến đến trên mặt Tàn
Nguyệt, giận dữ nói:

"Đừng lộn xộn, ta không say? Sao có thể là Tàn Nguyệt? Tàn Nguyệt, ta nhìn thấy Tàn Nguyệt rồi, còn một số..."

Bắt được đôi môi đỏ mọng hắn bá đạo nhích tới nhích lui, hung hăng hấp sự
ngọt ngào làm cho người ta * l**n t*nh m*, tay cũng không nhàn rỗi xé
rách quần áo...

"Địch... Không... Không được..."

Bối rối
muốn giãy dụa, nhưng Tàn Nguyệt quá yếu, làm sao có thể là đối thủ của
một người thân thể cường hãn như Địch tướng quân hắn? Trong miệng của
hắn, không ngừng kêu tên Tàn Nguyệt, hai mắt hắn mờ đi, bá đạo hôn lên
mỗi tấc da thịt trên người nàng...

"Tàn Nguyệt... Ta nhất định là đang nằm mơ... Hư, nhắm mắt lại..."

... ...

Ngoài cửa sổ cách đó không xa, Địch lão tướng quân bất an nhìn tân phòng,
Địch Mân, không biết hắn sẽ đối với Liễu Hạo Nguyệt như thế nào, hắn làm việc vẫn rất có chừng mực, hẳn là sẽ không gặp chuyện không may mới
đúng...

"Lão gia..."

Tiếng giãy giụa dần dần chìm xuống,
tiếng r*n r* loáng thoáng truyền đến, khuôn mặt già nua của quản gia
cũng không nhịn được có nét đỏ lên, hắn bất an kéo áo lão tướng quân,
lão tướng quân phục hồi lại tinh thần, cười nói:

"Người nào cũng không thể tới gần, ta còn chờ ôm cháu đây..."

Trăng, lặng lẽ treo lên trời, nhìn vào bên trong ám muội không rõ ràng, xấu hổ đỏ mặt, tim đập rối loạn...

Mặt trời đã lên cao, Tàn Nguyệt luôn luôn có thói quen dậy sớm, cảm thấy
ánh sáng bên trong, tức giận chính mình tham ngủ. Cả người đều có cảm
giác đau nhức, giống như bị một chiếc xe cán qua, làm cho người ta lười
nhác không muốn di chuyển, cảm giác như vậy rất không bình thường.

Muốn đứng dậy, mới phát hiện vòng eo nhỏ nhắn được người khác ôm, ký ức đêm
qua đứt quãng trở về, nghĩ đến hắn bá đạo, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tàn
Nguyệt đỏ giống như lửa cháy.

Sợ hãi ngẩng đầu, nhìn vào khuôn mặt tuấn tú đang mỉm cười, đây hẳn không phải là tướng công của nàng, mà là --

Tướng công của Hạo Nguyệt...

Nhưng ngày hôm qua, nàng mơ hồ thay cho Hạo Nguyệt gả vào đây, thậm chí cùng
hắn động phòng rồi. Mà hắn, Địch Mân, tỷ phu của nàng trong một đêm lại
biến thành phu quân của nàng!

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… Ha ha...Cười to vài tiếng, hắn kéo khăn trùm đỏ khỏi đầu, nhìn vào khuôn mặt nhỏ trước mặt, bực mình giữ chặt đầu Tàn Nguyệt, tiến đến trên mặt Tàn Nguyệt, giận dữ nói:"Đừng lộn xộn, ta không say? Sao có thể là Tàn Nguyệt? Tàn Nguyệt, ta nhìn thấy Tàn Nguyệt rồi, còn một số..."Bắt được đôi môi đỏ mọng hắn bá đạo nhích tới nhích lui, hung hăng hấp sự ngọt ngào làm cho người ta * l**n t*nh m*, tay cũng không nhàn rỗi xé rách quần áo..."Địch... Không... Không được..."Bối rối muốn giãy dụa, nhưng Tàn Nguyệt quá yếu, làm sao có thể là đối thủ của một người thân thể cường hãn như Địch tướng quân hắn? Trong miệng của hắn, không ngừng kêu tên Tàn Nguyệt, hai mắt hắn mờ đi, bá đạo hôn lên mỗi tấc da thịt trên người nàng..."Tàn Nguyệt... Ta nhất định là đang nằm mơ... Hư, nhắm mắt lại..."... ...Ngoài cửa sổ cách đó không xa, Địch lão tướng quân bất an nhìn tân phòng, Địch Mân, không biết hắn sẽ đối với Liễu Hạo Nguyệt như thế nào, hắn làm việc vẫn rất có chừng mực, hẳn là sẽ không gặp chuyện không may mới đúng..."Lão gia..."Tiếng giãy giụa dần dần chìm xuống, tiếng r*n r* loáng thoáng truyền đến, khuôn mặt già nua của quản gia cũng không nhịn được có nét đỏ lên, hắn bất an kéo áo lão tướng quân, lão tướng quân phục hồi lại tinh thần, cười nói:"Người nào cũng không thể tới gần, ta còn chờ ôm cháu đây..."Trăng, lặng lẽ treo lên trời, nhìn vào bên trong ám muội không rõ ràng, xấu hổ đỏ mặt, tim đập rối loạn...Mặt trời đã lên cao, Tàn Nguyệt luôn luôn có thói quen dậy sớm, cảm thấy ánh sáng bên trong, tức giận chính mình tham ngủ. Cả người đều có cảm giác đau nhức, giống như bị một chiếc xe cán qua, làm cho người ta lười nhác không muốn di chuyển, cảm giác như vậy rất không bình thường.Muốn đứng dậy, mới phát hiện vòng eo nhỏ nhắn được người khác ôm, ký ức đêm qua đứt quãng trở về, nghĩ đến hắn bá đạo, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tàn Nguyệt đỏ giống như lửa cháy.Sợ hãi ngẩng đầu, nhìn vào khuôn mặt tuấn tú đang mỉm cười, đây hẳn không phải là tướng công của nàng, mà là --Tướng công của Hạo Nguyệt...Nhưng ngày hôm qua, nàng mơ hồ thay cho Hạo Nguyệt gả vào đây, thậm chí cùng hắn động phòng rồi. Mà hắn, Địch Mân, tỷ phu của nàng trong một đêm lại biến thành phu quân của nàng!

Chương 53: Hoài nghi trong đêm động phòng