Thế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa…
Chương 57: Địa cầu nhỏ bé
Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… Đối với hắn, bây giờ mới là quan trọng nhất, phát sinh chuyện lớn như vậy, thái độ của hắn rất không bình thường."Tại sao phải tức giận? Tàn Nguyệt, ta biết ngươi cũng là người bị lừa gạt, hết thảy đều là Hạo Nguyệt bày ra, ta nói không đúng sao?"Cười cười nhìn Tàn Nguyệt, tâm tình Địch Mân rất tốt. Nếu có chuyện gì xảy ra thì sớm đã đến rồi, đến bây giờ bên thái tử vẫn không có động tĩnh gì, đã chứng tỏ rằng người phụ nữ ác độc Hạo Nguyệt kia đã giải quyết ổn mọi chuyện. Bất quá chuyện này hắn chưa có ý định nói cho Tàn Nguyệt bây giờ, hắn rất thích cùng nàng nói chuyện, cũng rất thích nhìn nàng sốt ruột, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút đỏ lên, bộ dạng rất xinh đẹp."Hả... Sao ngươi lại biết?"Lời vừa nói ra, Tàn Nguyệt hận không thể cắn đứt đầu lưỡi của mình, nàng sao lại nhanh mồm nhanh miệng như vậy, như vậy không phải thừa nhận đều là trò quỷ của Hạo Nguyệt sao?Địch Mân này, cũng không biết vì nguyên nhân gì, lúc đối mặt với hắn, nàng luôn để lộ ra khuôn mặt mất tự nhiên, giống như một hài tử mới lớn, tâm tư bất ổn, bộ dạng có một chút mất bình tĩnh!Như vậy chính mình rất xa lạ, mà nàng như vậy, cũng mới phù hợp với tuổi của nàng.Kỳ thật, Tàn Nguyệt bây giờ cũng không lớn, bất quá là từ lúc rất nhỏ đã không có nương, đã quen nhìn nhân gian ấm lạnh, sắc mặt của mọi người, nàng chỉ là đang kiềm chế chính mình mà thôi."Hạo Nguyệt đối với thái tử thật lòng, cả kinh thành ai không biết, ai không hiểu? Tàn Nguyệt, ta tin tưởng, chuyện như vậy cũng chỉ có người phụ nữ ích kỷ như nàng mới làm được."Đứng lên, thân hình cao lớn của Địch Mân mang vài phần lạnh đạm, kiên cường:"Mục đích của nàng đã thành rồi, chỉ đáng tiếc, ngươi cùng thái tử đã vô duyên rồi. Tàn Nguyệt, ngươi cũng biết, bởi vì sai lầm ngày hôm qua, ngươi mất đi sẽ là cái gì?"Đột nhiên xoay người, nhìn thấy bộ dạng không thay đổi của Tàn Nguyệt, Địch Mân cười khổ nói:"Thái tử phi, thậm chí là hoàng hậu, với ngươi cũng chỉ có một bước ngắn, ngươi hối hận không?"Cho dù là hối hận, hắn cũng tuyệt đối sẽ không buông tay!Địch Mân âm thầm thề, ánh mắt thẳng tắp chăm chú nhìn vào Tàn Nguyệt. Tàn Nguyệt không đứng dậy, con ngươi trong trẻo nghiêm túc nhìn Địch Mân:"Ta vốn không muốn gả cho thái tử. Địch Mân, ngươi không hiểu ta rồi, ta không tham luyến cuộc sống giàu có, lại càng không hy vọng quyền thế cao cao tại thượng xa vời. Chỉ hy vọng, có được một người toàn tâm, bạc đầu không chia ly..."
Đối với hắn, bây giờ mới là quan trọng nhất, phát sinh chuyện lớn như vậy, thái độ của hắn rất không bình thường.
"Tại sao phải tức giận? Tàn Nguyệt, ta biết ngươi cũng là người bị lừa gạt,
hết thảy đều là Hạo Nguyệt bày ra, ta nói không đúng sao?"
Cười
cười nhìn Tàn Nguyệt, tâm tình Địch Mân rất tốt. Nếu có chuyện gì xảy ra thì sớm đã đến rồi, đến bây giờ bên thái tử vẫn không có động tĩnh gì,
đã chứng tỏ rằng người phụ nữ ác độc Hạo Nguyệt kia đã giải quyết ổn mọi chuyện. Bất quá chuyện này hắn chưa có ý định nói cho Tàn Nguyệt bây
giờ, hắn rất thích cùng nàng nói chuyện, cũng rất thích nhìn nàng sốt
ruột, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút đỏ lên, bộ dạng rất xinh đẹp.
"Hả... Sao ngươi lại biết?"
Lời vừa nói ra, Tàn Nguyệt hận không thể cắn đứt đầu lưỡi của mình, nàng
sao lại nhanh mồm nhanh miệng như vậy, như vậy không phải thừa nhận đều
là trò quỷ của Hạo Nguyệt sao?
Địch Mân này, cũng không biết vì
nguyên nhân gì, lúc đối mặt với hắn, nàng luôn để lộ ra khuôn mặt mất tự nhiên, giống như một hài tử mới lớn, tâm tư bất ổn, bộ dạng có một chút mất bình tĩnh!
Như vậy chính mình rất xa lạ, mà nàng như vậy, cũng mới phù hợp với tuổi của nàng.
Kỳ thật, Tàn Nguyệt bây giờ cũng không lớn, bất quá là từ lúc rất nhỏ đã
không có nương, đã quen nhìn nhân gian ấm lạnh, sắc mặt của mọi người,
nàng chỉ là đang kiềm chế chính mình mà thôi.
"Hạo Nguyệt đối với thái tử thật lòng, cả kinh thành ai không biết, ai không hiểu? Tàn
Nguyệt, ta tin tưởng, chuyện như vậy cũng chỉ có người phụ nữ ích kỷ như nàng mới làm được."
Đứng lên, thân hình cao lớn của Địch Mân mang vài phần lạnh đạm, kiên cường:
"Mục đích của nàng đã thành rồi, chỉ đáng tiếc, ngươi cùng thái tử đã vô
duyên rồi. Tàn Nguyệt, ngươi cũng biết, bởi vì sai lầm ngày hôm qua,
ngươi mất đi sẽ là cái gì?"
Đột nhiên xoay người, nhìn thấy bộ dạng không thay đổi của Tàn Nguyệt, Địch Mân cười khổ nói:
"Thái tử phi, thậm chí là hoàng hậu, với ngươi cũng chỉ có một bước ngắn, ngươi hối hận không?"
Cho dù là hối hận, hắn cũng tuyệt đối sẽ không buông tay!
Địch Mân âm thầm thề, ánh mắt thẳng tắp chăm chú nhìn vào Tàn Nguyệt. Tàn
Nguyệt không đứng dậy, con ngươi trong trẻo nghiêm túc nhìn Địch Mân:
"Ta vốn không muốn gả cho thái tử. Địch Mân, ngươi không hiểu ta rồi, ta
không tham luyến cuộc sống giàu có, lại càng không hy vọng quyền thế cao cao tại thượng xa vời. Chỉ hy vọng, có được một người toàn tâm, bạc đầu không chia ly..."
Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu: Lên Nhầm Kiệu HoaTác giả: Hỏa HồngTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn TìnhThế nhân đều biết, vẻ đẹp của Mẫu đơn ở Lạc Dương có thể nói là thiên hạ nhất, ung dung quý phái, thanh tao thoát tục, dùng quốc sắc thiên hương để hình dung cũng không khoa trương chút nào. Hội mẫu đơn mỗi năm tổ chức một lần, cả kinh thành, bất luận là con cháu quan gia, con cái nhà giàu, hay là dân chúng bình thường, đều có thói quen vào ngày này, hội tụ tại hội hoa mẫu đơn để thưởng thức vẻ đẹp thoát tục, phú quý bức người của loài hoa quốc sắc thiên hương này. Nghe nói, đương kim Hoàng thượng Tư Không Hạ, cùng Hoàng hậu ngay tại hội hoa mẫu đơn vừa thấy đã yêu, hai người kết thành phu thê, gần ba mươi năm không xa rời, lưu truyền một đoạn nhân duyên tốt đẹp. Cũng bởi vì vậy, hội hoa mẫu đơn, từ từ trở thành nơi hẹn hò lãng mạn dành cho những đôi nam nữ. Ngày này, nam thanh nữ tú khắp nơi đều nghe danh mà đến, có lẽ, ở chỗ này họ hi vọng có thể tình cờ gặp được nửa kia của mình. Mặc dù họ không thể tự định chung thân, nhưng chỉ một lần gặp mặt, có điều kiện, cũng có thể tới cửa… Đối với hắn, bây giờ mới là quan trọng nhất, phát sinh chuyện lớn như vậy, thái độ của hắn rất không bình thường."Tại sao phải tức giận? Tàn Nguyệt, ta biết ngươi cũng là người bị lừa gạt, hết thảy đều là Hạo Nguyệt bày ra, ta nói không đúng sao?"Cười cười nhìn Tàn Nguyệt, tâm tình Địch Mân rất tốt. Nếu có chuyện gì xảy ra thì sớm đã đến rồi, đến bây giờ bên thái tử vẫn không có động tĩnh gì, đã chứng tỏ rằng người phụ nữ ác độc Hạo Nguyệt kia đã giải quyết ổn mọi chuyện. Bất quá chuyện này hắn chưa có ý định nói cho Tàn Nguyệt bây giờ, hắn rất thích cùng nàng nói chuyện, cũng rất thích nhìn nàng sốt ruột, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút đỏ lên, bộ dạng rất xinh đẹp."Hả... Sao ngươi lại biết?"Lời vừa nói ra, Tàn Nguyệt hận không thể cắn đứt đầu lưỡi của mình, nàng sao lại nhanh mồm nhanh miệng như vậy, như vậy không phải thừa nhận đều là trò quỷ của Hạo Nguyệt sao?Địch Mân này, cũng không biết vì nguyên nhân gì, lúc đối mặt với hắn, nàng luôn để lộ ra khuôn mặt mất tự nhiên, giống như một hài tử mới lớn, tâm tư bất ổn, bộ dạng có một chút mất bình tĩnh!Như vậy chính mình rất xa lạ, mà nàng như vậy, cũng mới phù hợp với tuổi của nàng.Kỳ thật, Tàn Nguyệt bây giờ cũng không lớn, bất quá là từ lúc rất nhỏ đã không có nương, đã quen nhìn nhân gian ấm lạnh, sắc mặt của mọi người, nàng chỉ là đang kiềm chế chính mình mà thôi."Hạo Nguyệt đối với thái tử thật lòng, cả kinh thành ai không biết, ai không hiểu? Tàn Nguyệt, ta tin tưởng, chuyện như vậy cũng chỉ có người phụ nữ ích kỷ như nàng mới làm được."Đứng lên, thân hình cao lớn của Địch Mân mang vài phần lạnh đạm, kiên cường:"Mục đích của nàng đã thành rồi, chỉ đáng tiếc, ngươi cùng thái tử đã vô duyên rồi. Tàn Nguyệt, ngươi cũng biết, bởi vì sai lầm ngày hôm qua, ngươi mất đi sẽ là cái gì?"Đột nhiên xoay người, nhìn thấy bộ dạng không thay đổi của Tàn Nguyệt, Địch Mân cười khổ nói:"Thái tử phi, thậm chí là hoàng hậu, với ngươi cũng chỉ có một bước ngắn, ngươi hối hận không?"Cho dù là hối hận, hắn cũng tuyệt đối sẽ không buông tay!Địch Mân âm thầm thề, ánh mắt thẳng tắp chăm chú nhìn vào Tàn Nguyệt. Tàn Nguyệt không đứng dậy, con ngươi trong trẻo nghiêm túc nhìn Địch Mân:"Ta vốn không muốn gả cho thái tử. Địch Mân, ngươi không hiểu ta rồi, ta không tham luyến cuộc sống giàu có, lại càng không hy vọng quyền thế cao cao tại thượng xa vời. Chỉ hy vọng, có được một người toàn tâm, bạc đầu không chia ly..."